Vol 12-1: Du học sinh (9)
Vol 12-1: Du học sinh (9)
Một trong những đại sảnh của Vương thành được trang hoàng lộng lẫy và bày biện những món ăn xa hoa. Những người tụ tập ở đó cũng khoác lên mình những bộ trang phục sang trọng.
Đây là bữa tiệc chỉ dành cho quý tộc cấp cao, lại còn mời khách quý là du học sinh nước ngoài. Sự sang trọng khác hẳn những gì thường thấy. Không chỉ vật phẩm đắt tiền, mà cử chỉ của từng người cũng rất tinh tế. Quả thực xứng đáng là buổi tụ họp của giới thượng lưu.
Tôi bước vào hội trường tráng lệ đó. Với tư cách Hầu tước, tôi vào gần cuối, thu hút ánh nhìn của đông đảo quý tộc.
「Cảm giác như gấu trúc trong sở thú vậy.」
「Gấu trúc ạ?」
「A...」
「Này, không có thời gian tán gẫu đâu.」
Thấy tôi lẩm bẩm chán nản, Caron nghiêng đầu thắc mắc, tôi đang bí lời giải thích thì Minerva thì thầm nhắc nhở.
Bữa tiệc lần này, Minerva và Caron tham gia với tư cách bạn nhảy của tôi. Hai tay tôi đang nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của họ.
Vốn dĩ chỉ cần Minerva, người dự kiến là vợ cả đi cùng là đủ, nhưng vì vừa mới công bố đính hôn nên tôi đưa cả Caron theo để ra mắt.
Vì là tiệc tùng nên đương nhiên cả hai đều ăn diện rất đẹp.
Minerva chọn thiết kế trưởng thành. Váy kiểu Empire và trang sức chủ đạo màu xanh lam, tôn lên vẻ điềm đạm của cô ấy. Bình thường Minerva có hình ảnh đáng yêu, nhưng hôm nay "vẻ đẹp" được đẩy lên hàng đầu.
Ngược lại, Caron mang hình ảnh năng động. Váy chữ X màu đỏ rực rỡ, phụ kiện cũng chủ yếu là tông màu nóng. Vừa quyến rũ nhưng không làm mất đi sự tươi sáng vốn có của em ấy.
Thường thì bạn nhảy sẽ phối đồ tông xuyệt tông, nhưng với hai người này tôi chọn cách ngược lại. Bởi vì Minerva và Caron là hai mỹ nhân có phong cách khác nhau. Nếu mặc cùng chủ đề sẽ làm lu mờ ưu điểm của nhau.
Phải thưởng cho stylist mới được. Phải cảm ơn vì đã cho tôi thấy dáng vẻ tuyệt vời này của họ.
Nhân tiện, tôi đã khen ngợi hai người hết lời rồi. Khi tôi nói ra cảm tưởng thẳng thắn, họ đỏ mặt tía tai. Đáng yêu thật sự.
Quay lại chuyện chính.
Sự xuất hiện của hai tuyệt thế giai nhân khiến cả hội trường tràn ngập không khí thán phục. Chúng tôi thong dong tiến bước giữa đám đông và đến vị trí quy định. Vì là tiệc đứng nên chỉ cần di chuyển đến đó là xong.
Sau đó, các khách mời du học sinh, bốn nhà Công tước và Thánh Vương Wiemlay chủ trì lần lượt tiến vào, bữa tiệc cuối cùng cũng bắt đầu.
Đầu tiên Wiemlay chào mừng toàn thể, sau đó là phần chào hỏi cá nhân theo thứ tự tước vị.
Chúng tôi là người thứ năm. Lượt đến khá nhanh.
「Bệ hạ. Hôm nay thời tiết thật tốt ――」
「Thôi đi. Quan hệ của chúng ta thế nào mà phải thế. Chào hỏi cá nhân thì không cần cứng nhắc vậy đâu.」
「Đúng đấy. Thả lỏng vai đi, cứ thoải mái nhé.」
Tôi định cúi chào trịnh trọng thì bị Wiemlay giơ tay ngăn lại. Hơn nữa, cả Đệ nhất Vương phi Beatrice đứng bên phải cũng hùa theo.
Này này. Ở nơi công cộng mà tùy tiện thế là không được đâu.
Tôi cau mày trước thái độ không ra dáng người đứng đầu đất nước. Dù không nói ra nhưng Minerva đứng bên cạnh cũng có cùng tâm trạng. Cảm xúc lo lắng lộ rõ.
Tuy nhiên, lời nói tiếp theo đã đánh tan nỗi lo của chúng tôi.
「Foranada-kyo không cần lo lắng đâu. Đây cũng là một phần để thể hiện sự thân thiết giữa Hoàng gia và nhà Foranada mà.」
Người trả lời là mỹ nữ đứng bên trái Wiemlay. Mái tóc dài màu đỏ tía và đôi mắt xanh đậm, dáng đứng thẳng lưng toát lên vẻ nghiêm túc.
Tên cô ấy là Claudia, vợ của Wiemlay ―― Đệ nhị Vương phi. Đúng như vẻ bề ngoài, tính cách nghiêm túc và đậm chất quý tộc theo nghĩa tốt.
Vì tính khí trái ngược hoàn toàn với Beatrice nên người ta thường nghĩ họ hay xung đột, nhưng thực tế hai người rất thân thiết. Dù thấy lạ nhưng nội bộ Hoàng gia ổn định là chuyện tốt, nên tôi không tọc mạch làm gì.
Quay lại chuyện chính.
Việc Claudia nghiêm túc lại cho phép hành động tùy tiện của Wiemlay là điều ngoài dự đoán. Chắc là do lý do vừa nói, nhưng vẫn thấy không thuyết phục lắm.
「Ý là để ý đến ánh mắt của các nước khác sao ạ?」
Thấy hai Vương phi tham gia vào câu chuyện, Minerva cũng thôi im lặng. Cô ấy hỏi điều đang thắc mắc trong đầu.
Đáp lại, Wiemlay gật đầu vui vẻ.
「Chính xác. Chúng ta sẽ tuyên truyền với các nước, đứng đầu là Đế quốc, rằng chúng ta cực kỳ thân thiết.」
「Chắc chắn có pha lẫn tình cảm cá nhân trong đó...」
Tôi nheo mắt nhìn anh bạn đang đùa cợt.
Chắc chắn mong muốn 『nói chuyện thoải mái với bạn bè』 là ưu tiên hàng đầu. Việc kiềm chế các nước khác chỉ là lý do phụ thôi.
Rốt cuộc, Wiemlay chỉ cười trừ cho qua chuyện, nên tôi cũng không truy cứu nữa. Chào hỏi đơn giản lại lần nữa, rồi dùng chút thời gian ít ỏi để tán gẫu.
「Nào. Chúc mừng trực tiếp hơi muộn, nhưng chúc mừng đính hôn nhé, Zechs, tiểu thư Caroline. Ta rất vui khi cuối cùng hai người cũng đến được với nhau.」
「Cảm ơn.」
「Cảm ơn Bệ hạ.」
Dù đã nhận được thư chúc mừng, nhưng đây là lần đầu tiên được chúc phúc trực tiếp. Cũng phải thôi, anh ấy bận rộn với việc lên ngôi mà.
Wiemlay nói với vẻ vui mừng từ tận đáy lòng.
「Không, nhưng mà, Zechs cuối cùng cũng chịu yên bề gia thất rồi sao. Là người mỗi lần gặp đều thúc giục, anh cảm khái lắm đấy.」
「Xong việc cần làm rồi mà. Phải chịu trách nhiệm đàng hoàng chứ.」
「Kết quả là sáu... à không, bảy cô vợ nhỉ. Em đúng là gã đàn ông cực đoan thật. Tăng một lúc nhiều thế, có trao đủ tình yêu không đấy?」
Nửa đầu nói với tôi bằng giọng ngán ngẩm, nửa sau thì hỏi Caron và Minerva.
Bị hỏi, hai người không hiểu nghĩ gì mà hơi đỏ mặt. Rồi trả lời với giọng hơi run run.
「Đ-được yêu nhiều quá đến mức bối rối luôn ạ.」
「Chính vì có thể yêu tất cả nên mới là onii-sama ạ.」
Dù không đọc cảm xúc cũng biết giọng nói tràn ngập hạnh phúc. Thực tế, hai Vương phi đang mỉm cười với bầu không khí kiểu 『Ái chà chà』.
「Lo bò trắng răng rồi. Bị thồn cơm chó một cách ngoạn mục. Cảm ơn vì bữa ăn.」
Wiemlay, người đặt câu hỏi, cười khổ 「Ahaha」.
Nghe vậy, nhóm Caron càng đỏ mặt hơn. Ừm, dễ thương ghê.
「Cơ mà, làm thế nào em xử lý được bảy người mà không ai phàn nàn vậy? Nghĩ đến tương lai, anh cũng muốn tham khảo chút.」
Quả không hổ danh bạn thân của tôi. Không đả động đến hai cô nàng đang bay bổng, cũng không chuyển chủ đề quá đột ngột, anh ấy khéo léo hướng mũi dùi về phía tôi. Khả năng đọc bầu không khí và kỹ thuật nói chuyện thật xuất sắc.
Chỉ là, lựa chọn chủ đề này cũng hơi sai lầm đấy.
「Dùng ma pháp hỗ trợ đấy... muốn nghe không?」
「Thôi khỏi.」
Quyết định sáng suốt. Chắc chắn không tham khảo được đâu.
Sau đó, trao đổi thêm vài câu, chúng tôi rời khỏi chỗ nhóm Wiemlay. Dù muốn thể hiện sự thân thiết nhưng cũng không thể coi thường các quý tộc phía sau. Chờ dịp khác nói chuyện dài hơn vậy.
Chuyện xảy ra vào gần cuối bữa tiệc, khi tôi rời đi vệ sinh. Trong hội trường đang vang lên tiếng nhạc nhẹ nhàng, những ai có hứng thú thì nhẹ nhàng khiêu vũ.
Tuy nhiên, có một đám đông kỳ lạ tụ tập ở một góc. Do bị che khuất nên không thấy chuyện gì đang xảy ra, nhưng chắc chắn nhóm Caron đang ở trung tâm vụ náo loạn. Tôi có thể cảm nhận được phản ứng của họ từ phía bên kia.
Tôi cau mày.
Dựa vào mức độ ồn ào của đám đông hiếu kỳ, có vẻ không phải rắc rối nghiêm trọng, nhưng tình huống hai người họ bị cuốn vào là không thể bỏ qua. Hơn nữa, việc Tam Hoàng tử Đế quốc Monarca ở gần đó cũng khiến tôi có dự cảm chẳng lành.
Wiemlay... đang tiếp chuyện nhóm Toohime à. Khoảng cách xa quá, khó mà mượn sức anh ấy được. Vậy thì, đành phải tự mình giải quyết thôi.
Tôi khẽ đạp đất. Nhờ 【Cường Hóa Cơ Thể】 luôn kích hoạt, tôi thong dong nhảy qua đầu đám đông. Và đáp xuống chỗ Caron và Minerva. Vừa vặn đáp xuống giữa nhóm Caron và Monarca đang đối mặt nhau.
Việc có người từ trên trời rơi xuống khiến đám đông hiếu kỳ dao động, nhóm Caron phía sau thở phào nhẹ nhõm. Muốn bắt chuyện với họ ngay, nhưng việc đối phó với gã đàn ông trước mặt được ưu tiên hơn.
「Thật xin lỗi vì sự xuất hiện đường đột này, Tam Hoàng tử Monarca Điện hạ. Biết vị hôn thê của tôi đang ở trung tâm vụ náo loạn, tôi không thể ngồi yên được. Mong ngài lượng thứ.」
Tôi cúi đầu thật sâu.
Trước mặt là mỹ nam tóc đen mắt đen ―― Monarca. Người đàn ông sở hữu đôi mắt sáng rực đầy tự tin, toát lên khí phách thu hút người khác.
Ngay cả cậu ta cũng ngạc nhiên trước cách xuất hiện của tôi. Sau khi chớp mắt liên tục, cuối cùng cậu ta cũng hoàn hồn. Nhìn quanh một lượt rồi mở lời.
「Ta tha thứ. Trong tình huống này, việc vội vàng chạy đến cũng là điều dễ hiểu.」
Dù giọng điệu có phần bề trên, nhưng Monarca tuyệt đối không phải là người hẹp hòi. Ngược lại, cậu ta có lòng bao dung lớn. Vì thế mới nhận được sự ủng hộ đủ để nhắm đến ngai vàng.
Cậu ta cười tinh quái.
「Ngài yêu họ lắm nhỉ.」
「Vâng. Tôi yêu họ từ tận đáy lòng.」
Có thể cậu ta định trêu chọc mối quan hệ của chúng tôi, nhưng tôi không hề nao núng trước mức độ đó. Tôi nở nụ cười rạng rỡ và trả lời ngay lập tức.
「Hahahahaha. Dám nói 『Yêu』 không chút ngại ngùng sao! Ta chịu thua rồi đấy.」
Monarca cười lớn. Vai rung lên, trông tâm trạng rất vui vẻ.
Tiện thể, từ phía sau truyền đến cảm xúc vui sướng và tiếng rên rỉ quằn quại. Có vẻ phát ngôn vừa rồi cũng là đòn chí mạng đối với nhóm Caron.
Cười chán chê, cậu ta thở hắt ra rồi nói.
「Nếu vậy thì ta cũng phải xin lỗi rồi. Vụ náo loạn này là do ta mời tiểu thư Caroline khiêu vũ mà ra.」
「...Ra là vậy.」
Tôi cố nén cái nhíu mày sắp hiện lên.
Đối với Thánh Quốc và các nước lân cận, việc mời người đã kết hôn hoặc đã đính hôn khiêu vũ là hành động không đáng khen ngợi. Việc phá vỡ quy tắc đó có thể bị coi là tuyên chiến cướp đoạt bạn đời cũng không có gì lạ.
Dựa vào bầu không khí sát phạt của cận thần Monarca, chắc chắn Caron đã từ chối thẳng thừng, nhưng chuyện này chẳng vui vẻ gì.
Dẫu vậy, nếu tỏ thái độ khó chịu ra mặt lúc này thì chỉ là quý tộc hạng ba. Tôi cố gắng giữ nụ cười.
「Điện hạ định cướp vị hôn thê của tôi sao?」
Không, hoàn toàn không che giấu được. Biểu cảm thì kìm nén được, nhưng lời nói thì thẳng như ruột ngựa.
「Ban đầu cũng có ý định đó, nhưng giờ thì hết rồi. Yêu nhau đến mức này thì làm gì còn kẽ hở nào để chen vào.」
Ngược lại, Monarca lắc đầu và cúi nhẹ.
「Xin lỗi nhé, Foranada-kyo. Ngoài ra, cái giá cho sự vô lễ lần này, ta sẽ gửi sau.」
Sự dao động lại chạy qua đám đông. Tôi cũng ngạc nhiên không ít.
Không ngờ kẻ duy ngã độc tôn như cậu ta lại xin lỗi thẳng thắn đến vậy.
Ra là vậy. Chính vì có thể tạo ra những khoảng cách bất ngờ một cách tự nhiên như thế này nên nhiều người mới đi theo. Sức hút riêng của cậu ta chăng.
Liếc nhìn Caron.
Em ấy khẽ gật đầu, truyền đạt ý muốn tha thứ.
Nếu vậy thì không cần truy cứu thêm nữa. Cậu ta đã công khai tuyên bố sẽ trả giá xin lỗi, tôi không muốn vì sự ích kỷ của mình mà gây ra chiến tranh giữa các quốc gia.
「Tôi chấp nhận lời xin lỗi, Điện hạ. Hy vọng ngài sẽ không lặp lại sai lầm tương tự.」
「Cảm ơn.」
Sự hòa giải giữa hai bên được thiết lập, bầu không khí căng thẳng dịu xuống.
Ngay sau đó, Monarca và đoàn tùy tùng chào Wiemlay rồi rời khỏi hội trường. Chắc là cân nhắc đến lập trường của người gây ra rắc rối. Rút lui cũng khéo léo thật.
Dù có chút rắc rối, nhưng sau đó bữa tiệc kết thúc mà không có chuyện gì xảy ra thêm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Hậu tố kyo trong trg hợp này có thể hiểu là "khanh". Đoạn này là nói vs tư cách Vua nên phải dùng "ta".