Tôi đã chuyển sinh thành anh trai của phản diện tiểu thư mang số phận phải chết, nên tôi muốn nuôi dạy em gái và thay đổi tương lai

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1686

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 847

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3176

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Vol 12 WN (đang tiến hành) - Vol 12-3: Đón đầu (1)

Vol 12-3: Đón đầu (1)

Vol 12-3: Đón đầu (1)

Tháng sáu đã đến. Cứ vào thời điểm này, bầu không khí trong học viện lại bất chợt trở nên náo nhiệt. Bởi vì đây là khoảng thời gian trải nghiệm câu lạc bộ. Các cuộc cạnh tranh chiêu mộ thành viên diễn ra ở khắp mọi nơi.

Nói cứ như chuyện của người dưng nước lã, nhưng chúng tôi cũng là người trong cuộc. Có thể đoán trước được rằng câu lạc bộ Ma Cầu-Magipeace do Caron làm trưởng câu lạc bộ cũng sẽ đón tiếp rất nhiều người có nguyện vọng gia nhập. Dự kiến số lượng sẽ còn vượt qua cả năm ngoái.

Lý do là vì, sau khi xem xét thành tích của năm ngoái, thứ hạng câu lạc bộ của Caron đã sánh ngang với các câu lạc bộ đứng đầu. Kể từ năm nay, trong vô số các câu lạc bộ Ma Cầu-Magipeace, sẽ có hai cái tên dẫn đầu.

Đồng thời, mỗi câu lạc bộ cũng được đặt một cái tên riêng biệt. Bên kia là 『Space』, còn bên này là 『Arvum』.

Nhân tiện thì, chẳng hiểu vì lý do gì, quyền đặt tên lại được nhường cho tôi. Nghe nói là vì tôi là 『Người phát triển ra Ma Cầu-Magipeace』.

Vì họ đã cúi đầu xin xỏ bằng mọi giá nên tôi cũng không nỡ từ chối, đành lắng nghe chủ đề mà mỗi bên mong muốn rồi chốt lại bằng cái tên này. Ai muốn cười chê là sơ sài thì cứ việc.

Chuyện phiếm đến đây thôi.

Quả nhiên, người đến tham quan 『Arvum』 của chúng tôi đã chật kín chỗ ngay từ ngày đầu tiên. Chúng tôi đã thuê một hội trường quy mô lớn, thế mà hàng người đứng chờ vẫn kéo dài ra tận bên ngoài. Nếu không huy động những người hầu của nhà Foranada, chắc hẳn chúng tôi đã không thể xoay xở kịp và nhanh chóng rơi vào tình trạng quá tải rồi.

Thế nhưng, chỉ trong hôm nay thì không đời nào có thể giải quyết hết ngần này người được. Dù có cố gắng thế nào đi chăng nữa, thì giới hạn cũng chỉ là những người đã vào được bên trong hội trường. Rất xin lỗi những ai đã cất công xếp hàng, nhưng chúng tôi đành phải mời họ ra về thôi.

Để phòng hờ, chúng tôi đã phát phiếu thứ tự ưu tiên cho những lần sau, nên chắc chắn là sự bất mãn đã được kìm hãm ở mức tối thiểu.

「Onii-sama đã cho phép tiếp viện, thật sự giúp ích rất nhiều ạ.」

Sau khi kết thúc lời chào hỏi tới những người đến tham quan tại sân khấu tạm thời, Caron quay trở lại phòng chờ và phàn nàn lẫn với một tiếng thở dài.

Ở đó, Orca và Nina đang đứng cạnh cũng tỏ vẻ đồng tình.

「Đúng thế thật. Nếu chỉ có chúng ta thì chắc chắn là không thể xử lý kịp thời rồi.」

「Phiếu thứ tự cũng hay lắm.」

「Đúng nhỉ. Nhờ có nó mà chẳng có mấy kẻ phàn nàn cố chấp bám riết lấy chúng ta.」

「Cái đó có vẻ cũng áp dụng được cho những dịp khác nữa nhỉ.」

「Rất hữu dụng cho các sự kiện.」

「Lần tới, có sự kiện nào đó tổ chức ở lãnh địa Foranada, chúng ta thử nghiệm xem sao nhé.」

Cứ thế, họ bắt đầu rôm rả bàn luận về các sự kiện.

Nhìn thấy sự nhiệt tình của các em ấy, tôi nở một nụ cười gượng.

Có vẻ ba người họ rất thích, nhưng tôi nghĩ khái niệm phiếu thứ tự sẽ không thể thịnh hành trong giai đoạn hiện tại. Bức tường của xã hội phong kiến quá lớn. Chênh lệch thân phận có thể đè bẹp mọi thứ mà.

Ngay cả lần này cũng vậy, nếu dùng quyền uy của chúng tôi thì có thể dập tắt mọi lời phàn nàn và bất mãn. Mặc dù vậy, việc tôi vẫn đưa ra sự hỗ trợ đó chỉ đơn thuần là do tôi quá lo chuyện bao đồng mà thôi.

Chà, nếu chỉ giới hạn trong lãnh địa Foranada, thì có lẽ sẽ phổ biến được chăng? Về mức độ ra sao thì cứ từ từ mà đánh giá kỹ lưỡng vậy.

Ối, có vẻ như việc giải thích lịch trình của Minerva và Marina đã xong rồi.

Nhận được 【Niệm Thoại】 từ Shion - người đang làm nhiệm vụ giám sát sân khấu, tôi lên tiếng gọi mấy cô gái vẫn đang mải mê trò chuyện.

「Này, đến giờ rồi đấy. Skia và mọi người đã ở trong trạng thái chờ sẵn rồi, nên các em cũng phải bắt đầu chuẩn bị đi thôi.」

Sau khi xong việc này, sẽ đến màn biểu diễn thực hành Ma Cầu-Magipeace của nhóm Caron. Các thành viên khác ngoài tôi sẽ chia làm hai đội và tiến hành thi đấu.

Ế, Skia chẳng phải là người ngoài sao á? Cô ấy bảo 『Chỉ có mình em không tham gia câu lạc bộ, cứ như bị cho ra rìa vậy, em ghét lắm』, thế là cô ấy đã gia nhập ngay từ đầu năm mới rồi. Shion cũng không phải là thành viên của câu lạc bộ, nhưng vì cô ấy là người hầu cận của tôi, nên có vẻ mọi người cũng coi như là cùng một hội cả thôi.

Nghe tôi nhắc nhở, mỗi người đều cất lên chất giọng pha chút hoảng hốt.

「À đúng rồi. Chúng ta phải nhanh chóng di chuyển thôi」

「Thời gian thì... sát nút rồi. Nhanh lên nào!」

「Đến trễ là không được đâu.」

「Cố lên nhé~. Anh sẽ cổ vũ từ khu vực ghế ngồi dành cho người có liên quan.」

Tôi vừa vẫy tay vừa vội vàng tiễn bước các em ấy.

Căn phòng nơi mấy cô gái vừa rời đi chìm vào im lặng, cứ như sự huyên náo lúc nãy chỉ là một lời nói dối.

Trước sự tĩnh lặng ấy, tôi chợt cảm thấy một chút trống vắng, đồng thời cũng nhận ra niềm vui trong cuộc sống thường ngày cùng với các em ấy.

○●○●

Tôi đã di chuyển đến khu vực ghế ngồi dành cho người có liên quan để theo dõi trận Ma Cầu-Magipeace của nhóm Caron.

Cứ tưởng ngoài bản thân ra sẽ chẳng có ai khác, nhưng thuật dò tìm đã phát hiện ra có hai vị khách đến trước. Cả hai đều là nữ, một người đang ngồi trên ghế, còn người kia đứng thẳng phía sau với tư cách là hộ vệ.

Nhận ra sự tồn tại của hai người họ, tôi buông tiếng thở dài. Và rồi, ngay khi đến nơi, tôi lên tiếng hỏi với vẻ pha chút ngán ngẩm.

「Người đang làm gì ở đây vậy, Arianote Điện hạ.」

Đúng vậy. Người đang ngồi chính là đệ nhất vương nữ của Thánh Quốc, đồng thời cũng là người sở hữu biệt danh 『Băng Tuệ Thánh Nữ』 - Arianote. Mái tóc vàng óng ả được buộc lại một cách lỏng lẻo, đôi mắt màu lam nhạt chất chứa sự sắc sảo, cùng nụ cười có phần lạnh lẽo ấy vẫn chẳng hề đổi thay.

Người đang đứng kia là Louise. Sau khi tốt nghiệp học viện, cô ấy đã chính thức được bổ nhiệm làm hộ vệ của Arianote từ năm nay.

Phải nhận một chức vụ khá là xui xẻo, nhưng nghe nói là do chính cô ấy tự nguyện nên chắc chẳng cần bận tâm làm gì. Dù sao thì Louise cũng đã trưởng thành rồi. Tôi cho rằng cô ấy có thể tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của bản thân.

Trước câu hỏi của tôi, Arianote nhún vai.

「『Người đang làm gì ở đây vậy』 là lời chào hỏi đó sao, Zechs-san. Đối tượng bị giám sát đã tự thân đến gặp mặt cậu rồi đấy nhé? Đáng ra cậu phải biết ơn tôi mới đúng chứ.」

「Việc giám sát đáng lẽ là do cấp dưới của tôi thực hiện cơ mà. Anh ta đâu rồi?」

Việc người lộ diện thì không sao. Vấn đề là, tôi không hề nhận được báo cáo nào về chuyện đó. Chắc chắn là cô ta đã dở trò gì đó rồi.

Arianote cười khúc khích.

「Tôi chỉ thuyết phục một chút thôi. Tôi bảo 『Dù sao cũng là đến gặp chủ nhân của anh, nên anh chẳng cần phải nhất thiết báo cáo từng ly từng tí làm gì đâu』」

「...Chà, nếu là người thì chắc chắn là có thể thuyết phục được anh ta rồi. Tạm gác chuyện đó qua một bên đi. Vậy, làm thế nào mà người có thể bắt chuyện được với anh ta? Đáng ra cấp dưới của tôi phải trốn đi để giám sát mới đúng chứ」

「Bộ cậu nghĩ tôi không thể suy luận ra vị trí lý tưởng nhất để theo dõi sao?」

「...」

Trước Arianote đang nở một nụ cười đầy tính khiêu khích, tôi chẳng thể thốt nên lời cãi lại.

Hoàn toàn là một lý lẽ chính đáng. Nếu sở hữu trí tuệ tầm cỡ cô ta, thì việc xác định vị trí ẩn nấp của cấp dưới dễ như trở bàn tay. Cho dù kỹ năng ẩn mật có xuất sắc đến đâu, một khi đã bị suy luận ra một cách logic thì mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.

Đau đầu thật.

Một phần là tôi phải nghĩ ra hình phạt cho gã cấp dưới đã bị qua mặt. Nhưng, vấn đề lớn nhất là tôi đã nhận ra rằng đám cấp dưới của mình hoàn toàn không phù hợp cho việc giám sát Arianote.

Nếu là nghiền nát cô ta thì còn được. Khoảng cách sức mạnh giữa hai bên đủ để tôi có thể đơn phương chà đạp cô ta.

Tuy nhiên, trong trường hợp giám sát thì lại khác. Một khi phương thức gây hại cho đối phương đã bị phong ấn, thì đây hoàn toàn là sàn diễn độc tôn của một kẻ có tài ăn nói khéo léo như Arianote. Dù có trốn kỹ đến mức không thể nói chuyện được, nhưng nếu bị khả năng suy luận sắc bén của cô ta nhìn thấu thì mọi nỗ lực đều đổ sông đổ bể.

――A, ra là vậy. Thì ra là thế.

Cho đến khi luồng suy nghĩ trôi đến đó, tôi mới lờ mờ nhận ra ý đồ của Arianote.

「Người muốn nói rằng hãy để tôi trực tiếp giám sát người phải không?」

Chính vì thế, cô ta mới cố tình lừa gạt gã cấp dưới của tôi, và có những hành động cũng như lời nói đầy tính khiêu khích như thế này. Để cho tôi hiểu rằng, dùng bọn tép riu để giám sát cô ta là vô nghĩa.

「Tôi cũng không có định thường xuyên làm phiền Zechs-san đâu. Thế nhưng, việc bị bỏ xó như thế này mãi thì tôi không thể chấp nhận được.」

Biết đâu một lúc nào đó ta sẽ bỏ trốn mất đấy, cô ta mạnh miệng buông lời.

Chắc hẳn không phải là nói đùa đâu. Tôi nghĩ Arianote đủ hiểu rằng nếu bỏ trốn, cô ta sẽ chỉ đối mặt với sự hủy diệt mà thôi. Dù đầu óc có thông minh đến mấy, việc trốn thoát khỏi sự truy lùng nghiêm túc của tôi và nhà Foranada là điều bất khả thi.

Nói cách khác, đây chính là sự kiềm chế. Thể hiện một cách thô thiển thì, cô ta đang muốn phàn nàn rằng 『Hãy quan tâm đến tôi đàng hoàng vào đi』.

Nếu đối tượng phàn nàn là các vị hôn thê của tôi thì chắc chắn sẽ đáng yêu lắm, nhưng đằng này lại là Arianote. Ánh mắt hoàn toàn giống hệt như đang nhìn một đối tượng để quan sát. Đáng sợ lắm đấy.

Dù trong lòng đang chán chường hết sức, nhưng ngoài mặt tôi vẫn giữ vẻ thản nhiên và đáp lại.

「Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ điều chỉnh lại.」

「Trăm sự nhờ cậu.」

Bình thường thì toàn trưng ra nụ cười lạnh nhạt, thế mà cứ đến những lúc như thế này thì nụ cười ấy lại càng hằn sâu hơn, kỹ năng đàm phán của người phụ nữ này đúng là tuyệt đỉnh. Tình huống này khó mà phân định rõ ai mới là kẻ đang bị giám sát.

Buông một tiếng thở dài, tôi lại hỏi.

「Người còn việc gì khác nữa không? Người không đời nào lại hành động chỉ vì một lý do duy nhất nhỉ.」

「Fufu. Khả năng thấu hiểu của Zechs-san về tôi thật xuất sắc, điều đó giúp tôi đỡ tốn công giải thích.」

Nói đoạn, Arianote híp mắt lại. Mặc dù nụ cười vẫn chưa phai, nhưng cô ta bắt đầu khoác lên mình một luồng khí tức sắc lạnh.

Có vẻ như sẽ chuyển sang vấn đề chính. Tôi liền chỉnh lại tư thế ngồi.

「Hai tháng nay. Tại các ngôi làng xung quanh Vương đô, dường như liên tục có người mất tích.」

「Người mất tích sao?」

「Đúng vậy. Do mỗi ngôi làng chỉ có một nạn nhân, nên lực lượng trị an có vẻ không xem trọng vấn đề này cho lắm, nhưng tổng cộng đã lên tới con số hai mươi rồi.」

「Hai tháng mà mất tích những hai mươi người sao...」

Tuy ranh giới cũng khá mong manh, nhưng nếu giới hạn khu vực chỉ ở xung quanh Vương đô, thì tôi cảm thấy con số này cũng kha khá nhiều đấy.

Mà khoan đã, tôi đâu có nhận được báo cáo nào về việc Arianote đang điều tra loại sự cố này đâu. Lại là thiếu sót trong khâu báo cáo như lúc nãy sao? Hay là cô ta lấy được thông tin mà không cần tự mình đi điều tra? Khả năng nào cũng có thể xảy ra cả.

Tất cả những gã cấp dưới đang chịu trách nhiệm giám sát, lát nữa tôi phải kiểm tra lại ý thức làm việc của họ mới được. Vừa quyết định như vậy, tôi vừa nói ra những nghi vấn hiện lên trong đầu.

「Các nạn nhân có điểm chung nào khác không?」

「Toàn là đàn ông độc thân, lại làm việc đơn độc. Do đó, sự việc mới bị phát giác chậm trễ chăng.」

「Lựa chọn những người mà dẫu có biến mất thì cũng không ai nhận ra ngay sao?」

Nếu đây là một vụ bắt cóc ――không, cái việc nam giới độc thân mất tích ở hai mươi ngôi làng, không thể giải quyết bằng lý do trùng hợp ngẫu nhiên được. Khẳng định đây là bắt cóc luôn cũng chẳng sai.

Nếu vậy, tiêu chí lựa chọn người rõ ràng là phụ thuộc vào việc liệu có thể câu giờ được hay không. Việc mỗi làng chỉ bắt đi một người cũng tương tự như vậy. Chúng đang làm chậm lại quá trình phát hiện sự việc, để đảm bảo không bị cản trở quá trình vận chuyển con tin.

Ra tay cực kỳ điêu luyện. Chắc chắn là do dân chuyên nghiệp làm rồi.

「Chuyện này, đã báo cáo cho Wiemlay chưa?」

Lẽ ra phải báo cáo rồi mới phải. Do đó, đây là một câu nói mang hàm ý xác nhận.

Thế nhưng,

「Chưa.」

Arianote thản nhiên phủ nhận.

「Hả?」

Tôi trố mắt ngạc nhiên, và bất giác để lọt ra một giọng ngớ ngẩn.

Nghe thấy vậy, cô ta nở một nụ cười nhàn nhạt.

「Việc báo cáo cho Bệ hạ, là công việc của Zechs-san - người chịu trách nhiệm cho sự kiện lần này. Tôi chẳng qua chỉ là hợp tác trên tinh thần những kẻ cá mè một lứa mà thôi.」

「Công việc của tôi á?」

Lại thêm một lời nói nằm ngoài dự đoán, khiến tôi phải nghiêng đầu thắc mắc.

Tuy nhiên, thời gian bối rối cũng không kéo dài lâu. Tôi nhớ lại rằng trước đây mình đã từng được nghe về một sự cố có diễn biến tương tự với chuyện này.

「Đừng nói là, cùng một hung thủ với vụ sát nhân qua đường nhé? Vụ đó chỉ là ngụy trang cho hành vi bắt cóc thôi sao?」

Đây là yêu cầu tôi nhận được từ Wiemlay. Vụ án đó cũng xảy ra ở các ngôi làng xung quanh Vương đô, và có vẻ như số người bị hại ở mỗi làng chỉ là một người.

Arianote khẽ lắc đầu.

「Mục đích của chúng là gì thì tôi không rõ. Nhưng, tôi cho rằng căn nguyên của hai việc này là như nhau.」

「Căn cứ thì sao?」

「Cả hai đều lách qua được tai mắt của nhà Foranada. Tôi không nghĩ những kẻ có kỹ năng cao cường như thế lại tồn tại nhiều người đến vậy.」

「...Đúng là thế thật.」

Một câu trả lời hoàn toàn thuyết phục.

Đúng vậy. Tên sát nhân qua đường đó đã hoàn toàn cắt đuôi được sự truy dấu của nhà Foranada. Dù tỷ lệ xảy ra vụ án đã giảm so với trước đây, nhưng việc bắt giữ hung thủ là điều không tưởng, thậm chí chúng tôi còn chẳng nắm thóp được cái đuôi của hắn ta. Cứ như thể, hắn đã đọc thấu được toàn bộ hành tung của phía chúng tôi vậy.

Đối với lũ bắt cóc cũng tương tự. Nếu phạm vi hoạt động của chúng trùng khớp với tên sát nhân kia, thì dù không phải là mạch truyện chính đi chăng nữa, việc lọt được chút manh mối nào đó vào tay chúng tôi cũng là điều chẳng có gì lạ. Vậy mà, tôi lại không hề hay biết gì. Đây chính là bằng chứng cho thấy kẻ bắt cóc cũng đã chạy thoát khỏi mạng lưới điều tra.

Việc đối phương là những kẻ lão luyện có khả năng vượt mặt lực lượng tình báo của nhà Foranada. Ý kiến đó vẫn không thể bị bác bỏ hoàn toàn, nhưng khả năng cao chúng đều là cùng một người hay một tổ chức thì lại có vẻ thực tế hơn.

Rốt cuộc tôi cũng đã hiểu được lý do Arianote đem chuyện này đến bàn bạc với tôi. Truy đuổi cả hai bên thì chắc chắn manh mối cũng sẽ tăng lên thôi.

「Cảm ơn người vì đã cung cấp thông tin.」

Tôi cẩn trọng cúi đầu cảm ơn.

Arianote khẽ vẫy tay.

「Cậu đừng bận tâm. Đã lâu lắm rồi mới xuất hiện một đối thủ không thể đoán trước được đường đi nước bước thế này, nên tôi cũng đang cảm thấy khá là thú vị. Có lẽ, kẻ đứng sau vụ việc lần này sở hữu một thứ gì đó vô tiền khoáng hậu. Zechs-san cũng phải cẩn thận đấy nhé.」

「Tôi sẽ khắc ghi trong lòng.」

Cuộc trò chuyện cứng nhắc kết thúc tại đây, sau đó tôi dồn sự tập trung vào việc theo dõi trận đấu Ma Cầu-Magipeace của nhóm Caron. Thực ra, trận đấu đã bắt đầu ngay giữa lúc chúng tôi đang trò chuyện rồi.

Ngày trải nghiệm câu lạc bộ đầu tiên đã diễn ra suôn sẻ, và ngoài chuyện của Arianote ra thì chẳng có một rắc rối nào khác xảy ra cả.

À vâng. Phải nói thêm rằng, buổi trải nghiệm huấn luyện mô phỏng vẫn biến thành khung cảnh tiếng khóc than vang vọng y hệt như năm ngoái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!