Vol 12-2: Kẻ lẻn vào (1)
Vol 12-2: Kẻ lẻn vào (1)
Một ngày sau giờ học, tôi đến Vương cung. Đây là lần đầu tiên tôi đến cung kể từ bữa tiệc cách đây vài ngày. Tuy nhiên, lần này nơi tôi đến không phải là hội trường tiệc mà là phòng riêng của Wiemlay.
「Dù có khoe là bạn thân thì việc ra vào tự do thế này có ổn không đấy?」
Khi tôi và Wiemlay đã yên vị, tôi phàn nàn về vấn đề an ninh của lâu đài. Dù biết trước 【Tương Vị Liên Kết-Gate】 thì mọi thứ đều vô nghĩa, nhưng việc không kiểm tra người đường hoàng đi vào từ cửa chính thì thật đáng lo ngại. Dù là việc riêng nhưng cũng là diện kiến Thánh Vương mà.
Đáp lại, Wiemlay thản nhiên trả lời.
「Nếu em làm phản thì đất nước này diệt vong chắc rồi.」
「Phải tính đến trường hợp có kẻ giả mạo chứ.」
「Cái đó càng vô nghĩa. Kẻ liều mạng dám giả dạng em, dù tìm khắp thế giới cũng không có đâu. Sẽ bị người của Foranada đang ẩn nấp trong lâu đài phát hiện và tiêu diệt trong nháy mắt thôi.」
「...」
Những lời khuyên của tôi lần lượt bị bác bỏ. Nghe vậy thì đúng là việc tôi ra vào tự do có vẻ hợp lý thật. Không không, đừng bị lừa. Tuyệt đối không ổn đâu.
Nhưng nếu người đứng đầu đất nước không thay đổi ý định thì nói gì cũng vô ích. Đành bỏ cuộc vậy.
Tôi thở dài, thúc giục anh ấy vào vấn đề chính.
「Lý do gọi em đến là gì?」
「Fufu. Nói chuyện nhanh gọn cũng là một trong những nét hấp dẫn của Zechs đấy.」
「Cứ nói đi. Rồi sao?」
Gạt nhẹ lời trêu chọc của Wiemlay, tôi hỏi lại.
Thấy vậy, anh ấy chỉnh đốn tư thế. Bầu không khí thoải mái biến mất, biểu cảm cũng trở nên nghiêm túc.
「Có hai... ba chủ đề.」
Đầu tiên, Wiemlay tiếp tục.
「Ứng cử viên sáng giá nhất cho chức Nguyên soái đã được quyết định trong cuộc họp vừa rồi.」
Nguyên soái là người đứng đầu quân đội quốc gia. Chức vụ quản lý các lực lượng chiến đấu trực thuộc quốc gia ―― Kỵ sĩ đoàn, Ma pháp sư đoàn, và cả mạo hiểm giả nữa, có nhiệm vụ chỉ huy họ trong thời chiến.
Thực ra, chức Nguyên soái của Thánh Vương Quốc đã bị bỏ trống từ lâu.
Tại sao ư? Nguyên nhân lớn nhất là do tranh giành phe phái. Kỵ sĩ đoàn có phe phái của Kỵ sĩ đoàn, Ma pháp sư đoàn có phe phái của Ma pháp sư đoàn. Nếu trở thành người đứng đầu hai tổ chức đó, cũng đồng nghĩa với việc đứng trên đỉnh của nhiều phe phái. Việc tranh giành xấu xí là điều tất yếu.
Không, nếu chỉ là tranh cãi xem ai lên làm thì còn đỡ. Tệ nhất là có nguy cơ phe phái khác với Nguyên soái sẽ không nghe lệnh. Ví dụ, nếu người thuộc phe Kỵ sĩ đoàn lên làm Nguyên soái, khả năng Ma pháp sư đoàn mất kiểm soát là không thể phủ nhận.
Có thể nghĩ là ngu ngốc, nhưng những người trong cuộc lại rất nghiêm túc. Họ tranh đấu nội bộ một cách nghiêm túc. Vì vậy, thay vì chọn bừa một Nguyên soái, người ta đánh giá để trống thì tốt hơn. May mắn là vài thập kỷ qua không có cuộc chiến nào đáng kể.
Chức vụ có thể coi là biểu tượng tiêu cực đó, dù chỉ là ứng cử viên, nhưng đã được quyết định. Chắc chắn là tin lớn, đất nước sẽ ổn định hơn nên là điều đáng hoan nghênh.
Tuy nhiên, phải kèm theo chú thích 『miễn là không liên quan đến tôi』.
――Tôi đã đoán được rồi. Đã cất công gọi tôi đến để nói chuyện thì không cần phải suy nghĩ xem ai được đề cử làm Nguyên soái nữa.
Wiemlay nhìn thẳng vào tôi và hỏi.
「Hầu tước Zechs Levit Gan Foranada. Thông qua cuộc họp lần này, khanh đã được đề cử làm ứng cử viên Nguyên soái. Ta muốn hỏi khanh có chấp nhận hay không. Đương nhiên, câu hỏi này không bắt buộc. Tùy thuộc vào ý chí tự do của khanh.」
Quả nhiên là vậy.
Tôi thầm thở dài trong lòng.
Nền tảng đã được chuẩn bị đầy đủ rồi mà. Sở hữu lực lượng chiến đấu lớn nhất trong nước. Thu phục phe phái lớn nhất bên Kỵ sĩ đoàn là nhà Faebern về dưới trướng. Có quan hệ thân thiết với nhà Công tước Lorambell có tiếng nói mạnh mẽ bên Ma pháp sư đoàn. Chỉ cần nghĩ sơ qua cũng thấy hội tụ đủ điều kiện để làm Nguyên soái.
Nói đúng hơn, người có đủ quân bài phù hợp đến mức này, ngoài tôi ra chắc không còn ai. Chắc chắn nếu tôi từ chối, chức Nguyên soái sẽ tiếp tục bỏ trống.
Thú thật, tôi không muốn nhận. Vì công việc sẽ tăng lên. Nhờ 【Khắc Ngoại】 nên hầu như không cần lo về thời gian, nhưng sự mệt mỏi không giảm đi. Chỉ là nén lại để đánh lừa cảm giác thôi.
Nhưng từ chối cũng khó xử. Nếu tôi làm Nguyên soái, chắc chắn chính quyền của Wiemlay sẽ ổn định. Nếu quyền uy của anh ấy tăng lên, lợi ích mang lại cho Foranada cũng lớn. Tất nhiên, tôi cũng không muốn phũ phàng với lời nhờ vả của bạn thân.
Gánh nặng của tôi hay sự ổn định của đất nước. Hai thứ này đang được đặt lên bàn cân. ...Không cần suy nghĩ cũng biết chọn cái nào.
Cảm thấy hơi đau đầu, tôi day day thái dương.
Sau đó, tôi cúi chào.
「Thần, Zechs Levit Gan Foranada, xin kính cẩn nhận chức Nguyên soái.」
「Cảm ơn khanh!」
Wiemlay trả lời với giọng vui sướng thật sự.
Mà, tôi hiểu cảm giác đó. Không có Nguyên soái thì chẳng khác nào đất nước bị phá sản cả.
「Việc em trở thành Nguyên soái sẽ được công bố sau đây.」
「Phản ứng của các nước khác đáng chú ý đấy.」
「Ừ. Thật đáng xấu hổ, nhưng vấn đề Nguyên soái của nước ta đã bị các nước lân cận biết đến. Nếu em, người trở nên nổi tiếng sau 『Sự kết thúc của Ma Vương』, ngồi vào vị trí đó, chắc chắn họ sẽ có động thái không ít thì nhiều.」
「Haizz. Những kẻ vô lễ em sẽ tự xử lý đấy nhé?」
「Không sao đâu. Dù gì em cũng là Nguyên soái mà. Theo nghĩa rộng thì duy trì trật tự trong nước cũng nằm trong nhiệm vụ. Từ giờ không cần xin phép nữa.」
「Vậy sao.」
Tóm lại là, 『Cho em quyền tự tung tự tác, nên hãy giúp đỡ quốc phòng một chút nhé』. Wiemlay đúng là khôn khéo thật.
Tôi hỏi với giọng pha chút ngán ngẩm.
「Theo mạch này thì hai chủ đề còn lại liên quan đến an ninh à?」
「Đoán đúng rồi đấy.」
Wiemlay búng tay gật đầu. Tâm trạng có vẻ lên cao lắm rồi.
「Khoảng nửa tháng trước, có kẻ giết người hàng loạt xuất hiện ở các ngôi làng quanh Vương đô.」
「Giết người hàng loạt sao. Cụ thể là?」
Nếu ở trong lãnh địa Foranada hay Vương đô thì không nói, chứ thông tin bên ngoài thì tôi không nắm rõ chi tiết. Bao quát toàn bộ đất nước là điều không thể dù có bao nhiêu nhân lực đi nữa.
Vì vậy, đây là lần đầu tiên tôi nghe về kẻ giết người hàng loạt. Có lẽ số nạn nhân chủ yếu là thường dân và chưa đến hai con số. Nếu nạn nhân nhiều hoặc có quý tộc thì chắc chắn tin đồn đã đến tai tôi rồi.
Wiemlay nói với vẻ nghiêm trọng.
「Nạn nhân đều là thường dân, những người làm nhiệm vụ tuần tra trong làng. Tất cả đều bị thương nặng, chỉ một nhát chém bằng đại kiếm. Số nạn nhân lên đến tám người. Tuy nhiên, mỗi vụ đều xảy ra ở một làng khác nhau.」
「Hỏi cho chắc, là cùng một thủ phạm đúng không?」
「Đương nhiên. Báo cáo cho thấy vết chém của tất cả nạn nhân đều trùng khớp. Hơn nữa, quá liên tiếp để coi là ngẫu nhiên.」
「OK. Vậy thì sẽ điều tra theo hướng là hành vi phạm tội của cùng một cá nhân hoặc cùng một nhóm.」
Sau 『Sự kết thúc của Ma Vương』, tôi bắt đầu vươn tay tình báo ra nước ngoài nên không dư dả lắm, nhưng không thể bỏ qua kẻ giết người. Biết đâu hắn sẽ xuất hiện ở Vương đô.
「Cảm ơn em. Hai tuần nay không thu thập được thông tin gì khiến anh khổ sở lắm.」
「Đừng bận tâm. Đây cũng là vấn đề liên quan đến sự an toàn của bọn này mà.」
Trước sự khách sáo của Wiemlay, tôi xua tay nhẹ.
Tuy nhiên, vẫn còn điểm chưa thông.
「Đội tình báo bên anh không có tác dụng gì sao?」
Là người đứng đầu đất nước, đương nhiên phải có đội ngũ như Ám bộ. Trường hợp của Hoàng gia, gia tộc Sawed đảm nhận vai trò đó.
Gia tộc đó là nhà mẹ đẻ của Shion, bao gồm các Elf. Lẽ ra họ phải thực hiện các hoạt động tình báo tận dụng sức mạnh chủng tộc, nhưng lại không được tung vào vụ này sao?
Thấy tôi nghiêng đầu thắc mắc, Wiemlay cười khan.
「Thực ra, chủ đề thứ ba liên quan đến gia tộc đó.」
「...Có chuyện gì sao?」
Cảm thấy dự cảm chẳng lành, tôi cau mày.
Anh ấy nói với vẻ mặt đắng chát.
「Kể từ khi thay đổi người đứng đầu, tay nghề của gia tộc đó ngày càng xuống dốc. Lượng thông tin thu thập được giảm đi thấy rõ.」
「À, ra là vậy. Em cứ tưởng đời trước thất bại trong việc đào tạo thế hệ sau, hóa ra thực lực cũng thế à.」
「Đúng vậy.」
Cha của Shion, người đứng đầu đời trước, dù làm tốt công việc của mình nhưng không thể truyền lại cho đời sau. Những kẻ ngốc đối đầu với Foranada mà không điều tra sức mạnh là ví dụ điển hình.
Dẫu vậy, việc không kế thừa được cả năng lực tình báo là điều ngoài dự đoán. Mang tiếng là gia tộc chuyên về lĩnh vực đó, mà xuống cấp thế này thì chẳng khác nào vô giá trị.
Đã cất công tha cho dòng chính để giữ lại quân cờ cho Wiemlay rồi mà.
Cảm giác công cốc thật sự. Trả lại thời gian tôi đã suy tính đây.
Tạm thời, có một điều phải nói rõ ràng.
「Nói trước nhé, em không thể huấn luyện gia tộc Sawed đâu.」
「...Có thể hỏi lý do không?」
Khoảng lặng vi diệu cho thấy anh ấy cũng mong muốn tôi huấn luyện họ.
「Về mảng tình báo thì nằm ngoài phạm vi của em. Kỹ thuật em dùng là học lỏm từ Shion hoặc dựa vào Phi thuộc tính ma pháp. Không dạy được đâu.」
「Nếu muốn rèn luyện mảng đó thì buộc phải nhờ Shion sao...」
Giọng Wiemlay pha lẫn sự từ bỏ. Có vẻ anh ấy đã đoán được lý do tôi từ chối thẳng thừng.
Shion có quá khứ bị gia tộc Sawed đối xử lạnh nhạt. Dù những kẻ đối xử tệ bạc với cô ấy đã không còn, nhưng cô ấy vẫn không có thiện cảm. Không thể nào nhờ cô ấy hướng dẫn đối tượng như vậy được.
Thực tế, nếu nhờ thì cô ấy chắc sẽ nhận lời, nhưng tôi không muốn coi thường cảm xúc của cô ấy.
「Có lẽ nên thu nhỏ quy mô gia tộc đó và rèn luyện một đội ngũ mới chăng.」
Wiemlay than thở.
Mà, chỉ còn cách đó thôi. Khi không thể trông mong vào năng lực, thì việc tốn công đào tạo mới còn có lợi hơn là giữ lại gia tộc có hiềm khích với Foranada. Trường hợp đó, có thể nhờ Shion giúp đỡ.
「Trong phạm vi nhân lực cho phép, tạm thời em sẽ giúp đỡ về mặt tình báo.」
「Xin lỗi nhé.」
Trước đề nghị của tôi, anh ấy cúi đầu thật sâu.
Tương lai của Tân Thánh Vương có vẻ khá chông gai.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Ko rõ vì sao nhma có lẽ vì main đc thăng thành Hầu tước nên chữ bên raw đã đổi サン (San) thành ガン (Gan).