Sau khi lên xe buýt, Hạ Tâm Ngữ và Trần Nguyên chọn một cặp ghế cạnh cửa sổ ở hàng sau.
Vừa ngồi xuống, Hạ Tâm Ngữ đã lấy sách tiếng Anh ra, mấp máy môi đọc thầm.
Còn Trần Nguyên ngồi bên cạnh thì vừa lên xe đã cắm tai nghe vào điện thoại, nhắm mắt nghe nhạc.
"Cậu đang nghe gì thế?" Hạ Tâm Ngữ tò mò hỏi.
Người trên xe buýt tuy không đông bằng tàu điện ngầm, nhưng trong một không gian có mấy chục người, số người cùng lúc phát ra tiếng lòng gần như không bao giờ ít hơn hai, lúc đông người thậm chí có thể nói là bảy miệng tám lưỡi, cứ như đang mở cuộc họp trên Tencent Cloud trong đầu mình, léo nha léo nhéo không ngừng.
Chỉ khi đeo tai nghe, vặn tiếng nhạc lớn hết mức có thể, cậu mới cảm thấy yên tâm hơn một chút.
"Nghe nhạc tiếng Anh, học từ vựng thôi." Trần Nguyên không mở mắt, thản nhiên đáp.
"Ồ..."
Nghiêng đầu nhìn Trần Nguyên, cố gắng lắng nghe những âm thanh lí nhí lọt ra từ tai nghe, Hạ Tâm Ngữ không hề nghe thấy lời bài hát tiếng Anh nào cả.
'Cợt Ai gót a cờ-rớt on diu hu diu...'
Không đúng, vẫn có lời tiếng Anh mà.
Trông cậu ấy mệt mỏi như vậy, chắc là do tối qua thức khuya. Mà nguyên nhân thức khuya tối qua, chắc chẳng liên quan gì đến việc học... Không đúng, kết luận vội vàng quá rồi, phải nói là ít liên quan mới đúng.
Phải chi mà biết được bảng điểm của cậu ấy, mình sẽ biết phải bổ túc chuyên sâu cho cậu ấy như thế nào.
À đúng rồi, lần trước nghe thầy chủ nhiệm nói, tiếng Anh của cậu ấy quá kém, còn cần phải cải thiện nhiều.
Với môn tiếng Anh, năng khiếu ngôn ngữ đương nhiên là quan trọng, nhưng đó là đối với những người muốn có sự tiến bộ và đột phá lớn hơn.
Còn về môi trường ngôn ngữ, để có được điều kiện khẩu ngữ tốt như học sinh Hạ Hải, thì với học sinh cấp 3 như Trần Nguyên bây giờ, đã không thể tạo ra nữa rồi.
Trần Nguyên cũng giống như mình, là người ngoại tỉnh, cả hai đứa đều đến từ một trường cấp hai không tốt lắm. Đương nhiên, "không tốt lắm" ở đây không phải chỉ "thi cử", mà là "tố chất".
Tuy điểm tiếng Anh của Hạ Tâm Ngữ có thể ổn định ở mức khoảng 130, nhưng thực tế cấp hai cô chưa từng học thêm, tiểu học thì học trường công bình thường, mẫu giáo cũng chẳng phải trường song ngữ nốt. Cô có thể đạt được số điểm này, hoàn toàn dựa vào một thứ: sự nỗ lực của một "cao thủ cày đề tỉnh lẻ".
Chính vì Hạ Tâm Ngữ là một cao thủ cày đề tỉnh lẻ, nên cô có một phương án mạnh mẽ và hiệu quả để nâng điểm cho Trần Nguyên.
Khi Trần Nguyên đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe nhạc ngon lành thì Hạ Tâm Ngữ đột nhiên cầm lấy điện thoại của cậu, khiến cậu ngẩn người, khó hiểu mở mắt ra: "Hả?"
Hạ Tâm Ngữ không nói gì, trước tiên dùng khuôn mặt Trần Nguyên để mở khóa màn hình điện thoại, sau đó tiếp tục thao tác trên máy.
Không lâu sau, trong tai Trần Nguyên vang lên âm thanh rõ ràng, tốc độ vừa phải, đọc xong có cả phiên âm và giải nghĩa của《Audio Từ Vựng Tiếng Anh Cấp 3》.
Ê khoan, cậu làm cái gì đấy?
"Nghe nhạc tiếng Anh không nhớ được từ vựng đâu, học thẳng từ vựng thi cử ấy." Hạ Tâm Ngữ đặt điện thoại lại vào túi Trần Nguyên, giải thích mà không hề cảm thấy áy náy.
Ai lại đi nghe từ vựng tiếng Anh vào buổi sáng sớm chứ...
Trong lòng Trần Nguyên rất phản kháng, vì cảm giác bị nhồi nhét kiến thức vào não này rất tệ. Những người lính gác ở màng nhĩ đều đã bẩm báo với cậu: Báo cáo đại não, kẻ đến không có ý tốt, có cần trục xuất không?
Haiz, thôi thôi, người quen giới thiệu, cứ để chúng vào đi.
Thực ra bản thân Trần Nguyên cũng hiểu, môn Văn có tăng thêm 10 điểm cũng không bằng tiếng Anh đạt điểm trung bình được.
Mà điểm thi đại học lại càng không phân biệt môn học làm gì. Một điểm là một điểm, không có cao sang thấp hèn gì sất.
Lý do cậu phản kháng với tiếng Anh như vậy, chính là vì cậu không giỏi môn này.
Ở đây phải nói đến một thói quen xấu phổ biến của học sinh kém: thích ôm lấy môn mình giỏi mà học cật lực, để rồi thỏa mãn với vài ba điểm tăng lên.
Thực ra thì, đây chính là một sự trốn tránh.
Lúc mới đến học bán trú ở trường 11, Trần Nguyên đã phát hiện ra hễ ai có hộ khẩu ở Hạ Hải, thi đỗ vào trường 11 thì tiếng Anh đều siêu giỏi, còn có một số người nói khẩu ngữ như người bản xứ, chuẩn xác và lưu loát, đặt ở thời xưa ít nhất cũng là một phiên dịch viên.
Điều kiện gia đình của Trần Nguyên tính ra cũng không tệ. Một gia đình công chức bình thường ở huyện, nên hồi lớp 9 cũng tham gia không ít lớp học thêm, bao gồm cả tiếng Anh. Chỉ là hoàn toàn khác với những học sinh có hộ khẩu Hạ Hải này, bởi họ đã gần như dung hoà tiếng Anh vào đời sống hàng ngày của họ.
Đánh không lại, hoàn toàn đánh không lại.
Thành ra lâu dần, cậu đành mặc kệ môn học yếu này, và còn cảm thấy chán ghét nó.
Nhưng đây rõ ràng chỉ là cái cớ.
Hạ Tâm Ngữ ngồi bên cạnh, điều kiện của cô ấy chỉ có thể kém hơn mình.
Nhưng cô lại dung hoà việc cày đề vào cuộc sống thường nhật của mình.
Tỷ lệ con nhà nghèo thành tài là rất nhỏ, nhưng sẽ luôn có những tấm gương điển hình như vậy.
Hạ Tâm Ngữ ngồi bên, vẫn đang miệt mài học từ vựng, trông khá tập trung.
Trong các bộ phim truyền hình và tiểu thuyết thanh xuân vườn trường thì khi nam nữ chính ngồi cạnh nhau trên xe buýt, đều là hai người dùng chung một tai nghe dựa vào nhau nghe nhạc...
Chỉ có thể nói, dù đã có siêu năng lực, nhưng cuộc đời của Trần Nguyên vẫn rất thực tế.
"Sắp đến đường Giang Ninh, hành khách xuống xe xin vui lòng chuẩn bị. Trạm tiếp theo: đường Học Phủ."
Sau khi xe buýt thông báo, Hạ Tâm Ngữ cất sách vào cặp.
Và lúc này, xe đã đến trạm.
Trên xe không có nhiều người xuống, lại có thêm một nhóm nhỏ lên.
Trong nhóm nhỏ người này, lại có một người rất nổi bật.
Chà... Chẳng phải Chu Phù đây sao?
Trần Nguyên liếc mắt một cái đã nhận ra cô gái mặc đồng phục trường 11, mà đối phương cũng vì phải đi vào giữa nên đã nhìn thấy cậu và Hạ Tâm Ngữ.
【Lại là cô gái đó...】
【Hai người họ còn đi học cùng nhau nữa chứ.】
Giọng nói có phần buồn bã của cô gái khiến Trần Nguyên cảm thấy hơi khó xử.
Có những chuyện không thể làm khác được.
Chỉ có thể nói... Mỗi người đều có một loại từ trường đặc biệt. Tỉ như Chu Vũ chính là một đống phân vàng khè di động, sẽ thu hút những con ruồi nhặng chó má với nhau (nhân vật chính thỉnh thoảng lại ngu văn, ý cậu ta muốn nói là thành ngữ 'díng yíng gǒu gǒu', tức đám ruồi bọ bu bám), còn Trần Nguyên...
Ây da xấu hổ quá đi mà, chẳng qua chỉ là có đặc tính 'con gái đều thích chơi với mình' mà thôi.
"Tôi xuống ở đường Học Phủ." Hạ Tâm Ngữ nói với Trần Nguyên.
"Ừ, tôi cũng chỉ còn ba trạm nữa thôi."
Quận Hải Tĩnh có 7 trường cấp 3, trong đó trường top đầu, cũng là top đầu của cả thành phố Hạ Hải là trường số 4 Hạ Hải, thứ hai là trường số 11, một trường mạnh loại hai trong số các trường trọng điểm cấp tỉnh, tiếp theo là trường số 17, đứng cuối bảng trường trọng điểm cấp tỉnh. Các trường trọng điểm thành phố là 63 và 19, các trường phổ thông 43 và 46, và trường tư thục Hải Tuệ.
Mà đường Học Phủ và hai trạm kéo dài về sau, rải rác các trường tốt như trường tiểu học Sùng Minh, trường cấp 2 số 4, trường cấp 3 số 4 và trường cấp 3 số 11, là nơi hội tụ tinh hoa văn hoá của quận Hải Tĩnh.
Đương nhiên, trường số 11 là do bí thư Hàn nào đó của một trường cấp 3 số "Mười Mấy" nào đó mặt dày nhét vào.
Tóm cái váy lại, học sinh xuống ở mấy trạm này rất đông, học sinh giỏi bốn mắt cũng nhiều, xác suất gặp phải bạn cùng lớp đương nhiên cũng lớn.
Khi Hạ Tâm Ngữ chuẩn bị xuống xe, cô phát hiện trên xe còn có một bạn học cùng lớp, nên sau khi chào Trần Nguyên, cô liền đứng cùng bạn nữ đó, vịn vào vòng treo trước cửa sau xe buýt chờ trạm tiếp theo.
Hai người họ đang nói gì đó, tiếng nhỏ quá thật sự không nghe được.
Nhưng tiếng lòng, sau khi tháo tai nghe ra, lại nghe rõ mồn một.
【Mấy hôm nay Hạ Tâm Ngữ không đi học, sao lại có thêm một bạn trai bên trường số 11 rồi?】
【Ừm... Gặp phải một cô bạn lắm mồm mất rồi, đừng nói xíu nữa cô ta sẽ chạy đi ngồi lê đôi mách trong lớp đó nha?】
【Thú vị thật, chưa bao giờ thấy cậu ấy cười nói vui vẻ với con trai như thế kia, lát nữa phải kể chuyện này cho bọn họ nghe mới được!】
【Thôi vậy, ngăn không nổi, cứ để đó vậy...】
Hạ Tâm Ngữ nói câu này trong lòng xong, còn ném cho cậu ánh mắt vừa ai oán lại vừa thật thà.
Tâm lý của cô nàng này cũng vững thật đấy.
"Đã đến đường Học Phủ, hành khách xuống xe xin vui lòng chuẩn bị. Trạm tiếp theo..."
Cửa sau của xe buýt từ từ mở ra.
Trước khi xuống xe, Hạ Tâm Ngữ đang đứng cạnh bạn học, lại mỉm cười vẫy tay với cậu.
Trần Nguyên ngẩn ra một chút, sau đó cũng vẫy tay nhẹ đáp lại.
【Úi giời ơi, Hạ Tâm Ngữ này đang tuyên thệ chủ quyền à? Bạo dạn thật đấy.】
Cái con mắm ồn ào kia, sao lắm chuyện thế hả?!
May mà hai người họ nhanh chóng xuống xe, chỗ trống bên cạnh cậu cũng được một bạn nam trường 11 ngồi vào.
Và ngay lúc cậu ta ngồi xuống, Trần Nguyên đột nhiên cảm nhận được ánh mắt của Chu Phù liếc qua, chỉ trong một khoảnh khắc rồi thu lại.
【Thế này không được.】
Rất nhạy cảm với từ "không được" nên Trần Nguyên cảm thấy như mình đang bị xúc phạm. Dù sao thì câu quảng cáo kia nói rất hay: Đàn ông đẹp trai cũng quan trọng đấy, nhưng "được" hay không còn quan trọng hơn.
Chu Phù này cũng lạ thật đấy.
Kể cả khi cậu đã nghe được tâm tư của cô thì vẫn có một cảm giác khó tả lạ thường.
Cứ như vậy, sau khi đi thêm vài trạm, Trần Nguyên xuống xe. Còn Chu Phù thì như cố tình tránh mặt cậu, đi vòng xuống bằng cửa sau của chiếc xe buýt nối dài, rồi cứ thế "đường ai nấy đi" với cậu.
Trần Nguyên cũng không nghĩ nhiều mà bước vào cổng trường.
"Áaaaaaaa!"
Đột nhiên, tiếng hét thất thanh của mấy cô nữ sinh cấp 3 thu hút sự chú ý của cậu. Nhìn theo hướng đó, Trần Nguyên thấy trên mặt đất có một con chuột to bằng nắm đấm, đang 'chít chít chít' nhìn ngó khắp nơi, và trên đầu nó, có một thanh máu màu đỏ.
Và nó đang biến mất rất nhanh.
"Nhót!"
Giống như Tề Thiên Đại Thánh đánh Bạch Cốt Tinh, bác bảo vệ họ Diệp như vị ma chủ từ trên trời giáng xuống, đúng là vua bảo vệ nhân gian, một cái chổi thép đã đè bẹp con chuột thành cái bánh chuột, khiến các nữ sinh hét lên liên tiếp, vì những lý do khác nhau.
Mà nhìn thanh máu của con chuột đã trống rỗng, Trần Nguyên nhận ra...
Siêu năng lực bị làm mới, vẫn chưa biến mất
Này là lời bài hát Chỉ Vì Em Quá Xinh Đẹp - SWIN. Trước CXK có trong này. Mình dịch troll kiểu này tí, tại khứa này phát âm tiếng Anh cũng hài đét. Gốc là Cause I got a crush on you who you... Gốc là 小镇做题家, và có hẳn 1 từ tiếng Anh cho cái này, Small-town swot. Đại loại là chỉ những bạn ở tỉnh lẻ vì muốn thi vào 1 trường tốt trên thành phố mà suốt ngày ra sức cày đề ý Má, bây chưa sống chung mà đã tự nhiên như ruồi rồi. Quả không hổ danh là 2 đứa nhỏ lão phu coi trọng. Phân không màu vàng thì màu gì? À thì bên TQ màu vàng còn có nghĩa dâm ô, nên kêu Chu Vũ phân vàng có 2 tầng nghĩa. Và cái note sau của tác giả @@ Đếm cái qq Đếm đếm cái qq lần 2. Được cái là đếm này chỉ hành nhau lần đầu thôi, sau lão tác cũng vứt gần hết ý mà