Tôi Có Siêu Năng Lực Được Làm Mới Mỗi Tuần

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Toàn Văn - Chương 26: Thanh Xuân Vườn Trường Kiểu Trung Quốc

Thiếu niên nào biết thiếu nữ tốt, lại nhầm thục nữ thành vật báu.

Mặc dù bây giờ có một quan điểm phổ biến, lại hoàn toàn ngược lại.

Nhưng rõ ràng, con trai ở độ tuổi này thường đánh giá thấp các bạn nữ đồng trang lứa. Trong mắt họ, người phụ nữ đứng cạnh Trần Nguyên kia mới là người có thân hình quyến rũ, phóng khoáng gợi cảm.

"Ụ á ày Trần Nguyên, mày đáng chết thật mà..." Chu Vũ khóc hẳn, "Vết thương của sự phản bội này sẽ không bao giờ lành lại."

"Sao cậu lắm vết thương chưa lành thế?" Hà Tư Kiều buông lời châm chọc.

"Nhưng mà hình như theo ý của họ thì người phụ nữ thất tình này định nhảy sông tự tử, Trần Nguyên đã nhảy xuống sông cứu cô ấy lên..."

"Thế thì đúng là không có gì để chê rồi, Trần Nguyên này cũng có tinh thần chính nghĩa phết."

【Cô gái này xinh đẹp như vậy, chắc chắn Trần Nguyên đã thấy mặt từ trước rồi.】

【Lần này may mắn rồi, nói không chừng có thể quen được một chị gái làm bạn gái.】

【Đây chính là anh hùng cứu mỹ nhân.】

Các bạn học kính mến ngoài miệng thì khen ngợi mình, nhưng trong lòng cũng nảy sinh vài suy nghĩ xấu xí, thậm chí còn có khứa khẩu thì phật mà tâm thì xà luôn cơ.

"Tất cả vào lớp mau."

Sau khi lão Mạc đến liền lùa hết đám người này vào lớp, sau đó lập tức nặn ra nụ cười, trịnh trọng giới thiệu vị lãnh đạo già cỡ đâu 60 tuổi bên cạnh, tóc đã hoa râm nhưng trông vẫn cực kỳ minh mẫn: "Đây là bí thư Hàn của trường chúng ta."

Hàn Tiêu Hoa, bí thư kỳ cựu của trường, sắp về hưu.

Chính ông là người đã luôn xây dựng danh tiếng cho trường số 11 và trường số 4 trở thành cặp song sinh của quận Hải Tĩnh, giúp nâng cao đáng kể danh tiếng của trường.

Mặc dù hiệu trưởng trường số 4 là Trương Kiến Quân vẫn luôn cực kỳ ác cảm với cái hành vi này, cũng từng phàn nàn riêng rằng "Ủa má, ai thèm làm song kiêu với trường số 11 của các người?", nhưng vì có một năm, trường số 11 bất ngờ xuất hiện một thủ khoa của thành phố Hạ Hải, thành ra vận mệnh của trường số 11 lại bắt đầu sang trang.

Sau đó, trường số 11 đã trở thành trường trung học 'ngang danh' với trường số 4, và cùng với ba ngôi trường danh tiếng thực sự là tiểu học Sùng Minh, THCS số 4 và THPT số 4, cùng hưởng chung linh khí văn hóa của 'con đường học phủ'.

Cộng thêm việc hiệu trưởng đương nhiệm là Hà Hồng Đào đã cóp nhặt một số cơ chế của các trường danh tiếng, tự mình sáng tạo ra hệ thống 'học sinh đặc trợ', nâng tỷ lệ học sinh lên đại học của trường lên một bậc, trường số 11 nhờ đó cũng coi như đã vững chân bước vào giới trường danh tiếng.

Bí thư Hàn tầm này về cơ bản đã không còn quản lý nhiều công việc của trường nữa. Đợi sau khi ông về hưu, hiệu trưởng Hà Hồng Đào với phương pháp giảng dạy mạnh mẽ và quyết liệt có lẽ sẽ kiêm nhiệm cả hiệu trưởng và bí thư, một tay nắm trọn, dù sao đây cũng là xu thế sau này.

Bí thư Hàn chủ động đứng sang một bên: "Vậy tôi đứng ở đây..."

"Không không, bí thư Hàn vẫn nên đứng giữa ạ." Thấy bí thư định đứng sang bên, lão Mạc vội vàng cười nói.

"Anh hùng cứu người mới là nhân vật chính, tôi đứng bên cạnh là được rồi." Bí thư Hàn cười ha hả, trông khá hiền từ và hòa ái.

Ngay lúc thứ tự vị trí sắp được thống nhất, Trần Nguyên đột nhiên che miệng, nhỏ giọng thì thầm với lão Mạc: "Em với cô ấy đứng sát nhau chụp ảnh... Không ổn lắm đâu."

"Bạn học Trần Nguyên đang nói gì vậy?" Bí thư Hàn tò mò hỏi.

Lão Mạc liếc nhìn Trần Nguyên, dường như đã đọc được điều gì đó từ trong mắt đối phương. Ông nhận được lời nhắc nhở liền vội vàng giải thích: "Bí thư Hàn, thằng bé này lo mình đứng chụp ảnh cùng cô Viên sẽ ảnh hưởng không tốt... Hay là, vẫn để bí thư Hàn đứng giữa đi ạ."

"À..." bí thư Hàn vì để chấn chỉnh nề nếp của trường, đành phải ra vẻ miễn cưỡng đồng ý, "Vậy sao, thế thì tôi đành phải mặt dày đứng giữa vậy, haha."

Cứ như vậy, bí thư già đứng ở giữa, Trần Nguyên và người phụ nữ tên Viên Vũ... gì gì đó lần lượt đứng hai bên trái phải, hoàn thành một tấm ảnh chụp chung.

Thật ra mà nói, ở tuổi này Trần Nguyên làm sao hiểu được cái gọi là thói đời chứ.

Cậu chỉ nghe được tiếng lòng bí thư già rằng ông khá để tâm đến những thứ như vị trí trung tâm, nghe được cô Viên Vũ... gì gì đó muốn nhân lúc chụp ảnh chung để sáp lại gần mình, nghe được khát vọng thăng tiến sự nghiệp của một người chủ gia đình cuồng con gái, chỉ đơn giản như vậy thôi.

Hơn nữa sau khi chụp ảnh xong, bí thư già còn diễn giải hành động nói nhỏ với lão Mạc lúc nãy của cậu thành việc cậu học sinh hiểu chuyện này đang thể hiện sự tôn trọng với ông, nên rất tán thưởng cậu.

Ông giống như vợ thầy Mạc, đã ghi nhớ tên của cậu trong lòng: Trần Nguyên, đứa bé này tên là Trần Nguyên thì phải.

Haiz, phải nói rằng, sau khi chứng kiến xã hội thực sự, lắng nghe tiếng lòng của đủ mọi tầng lớp, cậu mới nhận ra tiếng lòng của Hạ Tâm Ngữ trong sạch đến nhường nào.

Trần Nguyên, đói đói, cơm cơm.

"Chụp ảnh xong rồi có thể phỏng vấn một chút được không ạ?" Nữ phóng viên nhiệt tình hỏi.

Mặc dù tin tức học sinh cấp 3 cứu người phụ nữ đuối nước không có gì giật gân, hơn nữa đã mất đi tính thời sự, nhưng trong bối cảnh hiện nay, cách để đài truyền hình và báo giấy địa phương hoàn thành chỉ tiêu tin tức chính là tìm đủ loại tin phù hợp để lấp đầy trang báo mà thôi.

Loại tin tức xã hội mang năng lượng tích cực này, nhân vật chính lại là học sinh cấp 3, chắc chắn là đủ dùng.

"Vậy xin hãy nhanh một chút, cố gắng đừng làm lỡ tiết học đầu tiên." Lão Mạc liếc nhìn đồng hồ, gật đầu.

"Vậy cô Viên, bạn học Trần Nguyên... Ừm, và cả bí thư Hàn nữa, xin mời qua bên này để nhận phỏng vấn một chút ạ."

Cứ như vậy, Trần Nguyên bị cảnh sát và phóng viên dẫn sang một bên, lão Mạc cũng trở về lớp.

"Thầy ơi, có chuyện gì xảy ra vậy ạ?"

"Sao Trần Nguyên lại nói chuyện với cảnh sát thế ạ?"

"Em còn thấy cả cờ thi đua nữa."

Các bạn học trong lớp đều đang đều đang nhao nhao, bàn tán xôn xao không ngớt. Một vài người đã đoán ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng vì luôn có những kẻ thích nói năng lung tung, ví dụ như Chu Vũ, nói cái gì mà "trên cờ thi đua hình như có viết là báu vật của phụ nữ", nên ông ho một tiếng, trịnh trọng giải thích: "Chuyện là thế này. Vào tối thứ Sáu tuần trước, Trần Nguyên đã cứu một người phụ nữ bị đuối nước. Đối phương vì để bày tỏ lòng cảm kích nên đã nhờ cảnh sát cùng đến để tuyên dương hành động thấy việc nghĩa hăng hái làm của Trần Nguyên."

Sau khi được xác thực, trong lớp liền vang lên một tiếng "Ồ~", như sóng triều, nhấp nhô lên xuống.

Mặc dù bản thân Trần Nguyên không có mặt, nhưng đối với các bạn nam, đây là lời khen còn sảng khoái hơn cả câu "coi như mày giỏi", vì trong đó còn xen lẫn một hành động dũng cảm khó mà bắt chước được.

"Đúng thật, Trần Nguyên cao 1m85, trông cũng khỏe mạnh, có cảm giác an toàn ghê."

"Là 1m83, thằng đó 1m83." Chu Vũ vội vàng sửa lại. Mặc dù trong lòng vô cùng đau đáu trước thành công của người anh em, nhưng vẫn không thể không khen ngợi, "Dù sao thì nó cũng đã đi cứu người... Lần này coi như mày giỏi vậy."

"Mày đang tsundere đấy à?" Tên otaku ngồi cùng bàn bị làm cho buồn nôn.

"Không phải mà."

"Ọe."

"Đúng rồi, thông báo một chuyện." Mặc dù Trần Nguyên không có ở đây, nhưng nếu là tuyên bố chuyện này, lão Mạc không cần cậu có mặt. Ông liền nhìn thẳng vào cô gái có vẻ mặt vô cảm, để tóc ngắn nữ tính, phần mái thẳng tắp như dùng thước kẻ tên Đường Tư Văn kia, mở lời, "Có một cuộc thi Olympic Toán, Chủ nhật tuần này thi vòng sơ loại, lớp chúng ta có hai suất. Lần thi trước thì Toán của Đường Tư Văn được 139, là người duy nhất trong lớp ta trên 130."

Nói xong câu này, lão Mạc dừng lại một chút.

Đường Tư Văn nhìn lão Mạc, nghiêm túc gật đầu.

Cứ như vậy, hai người một người không hỏi, một người không đáp, một người qua ánh mắt, một người dùng động tác gật đầu, đã đạt được giao dịch.

Tổng tài bá đạo chủ nhiệm lớp và cô học trò ưu tú ba không của mình.

"Suất còn lại..."

Lão Mạc quét mắt một vòng, sau đó tự động lờ đi cậu lớp trưởng tuy mặt mày hừng hực khí thế, cố gắng giơ tay, nhưng thành tích các môn tự nhiên chỉ nhỉnh hơn Trần Nguyên một chút, rồi quyết định: "Người được 120 điểm đúng là có mấy người, nhưng đa số đều không làm được câu hỏi nhỏ thứ ba của bài cuối cùng. Thi Olympic Toán mà... Cứ quyết định bằng kết quả bài kiểm tra trên lớp ngày mai đi."

Tuy nói lão Mạc có thể độc đoán không dùng hai suất này, tại đằng nào thì các học sinh đáng yêu của mình tham gia thi đấu đi xe buýt, một đi một về cũng tốn 4 tệ, tóm cái váy lại là không cần thiết, nhưng giải Olympic cấp tỉnh ở cái tỉnh Hải Đông này ấy nhé, bất kể là nhất nhì ba đều có thể được cộng 10 điểm trong kỳ thi đại học.

Thôi thì cho lũ nhóc này một cơ hội.

Lần này không thể giống lần trước dựa vào sở thích của giáo viên... Ủa lộn, là vì Trần Nguyên có tiềm năng tiến bộ nên mới chọn cậu làm học sinh đặc trợ. Chuyện này thì có liên quan gì đến việc đi cửa sau chứ?

Thông báo xong xuôi thì cả lớp tiếp tục đọc sách buổi sáng. Mãi cho đến trước khi tiết học đầu tiên bắt đầu, lão Mạc rời khỏi lớp, cô giáo tiếng Anh xinh đẹp ngày nào cũng mặc váy không trùng lặp đeo 'máy trợ giảng' bước vào thì Trần Nguyên mới vào lớp.

"Nghe nói lớp chúng ta có một 'little hero' đã cứu một người đuối nước, vậy thì hôm nay chúng ta nhân tiện học một từ mới, drown, đuối nước."

Cô giáo tiếng Anh vừa tung ra chiêu 'little hero' này, cả lớp liền vang lên tiếng cười thân thiện, và vỗ tay nhiệt liệt.

Mà Trần Nguyên bị cô giáo tiếng Anh trêu chọc thì cũng có chút ngượng ngùng, quay về chỗ ngồi.

Cô thích làm mấy trò gượng gạo này quá nhỉ? Shirley Lưu.

(Tên tiếng Anh của giáo viên tiếng Anh là Shirley)

"Lúc nãy lão Mạc không nói gì chứ?" Trần Nguyên ngồi xuống, hỏi bạn cùng bàn.

Hà Tư Kiều nghĩ một lát rồi đáp: "Nói cậu cứu một người, người ta đến trường cảm ơn."

"Không phải, ý tôi là có nói chuyện chính sự gì như kiểm tra trên lớp không? Ông ấy không phải thường hay thông báo chuyện gì đó vào giờ tự học buổi sáng sao? Tôi sợ bỏ lỡ."

"Cái đó thì có... Thầy ấy nói Chủ nhật tuần này thi sơ loại Olympic, lớp có hai suất, một là của Đường Tư Văn, một dựa vào kết quả kiểm tra trên lớp ngày mai."

"Vậy à..."

Thành thực mà nói thì trước đây những cuộc thi thế này chẳng liên quan gì đến cậu. Đằng nào thì Toán của cậu cũng chỉ làng nhàng 10x với x tiểu học, thỉnh thoảng được 110.

Nhưng giải Olympic cấp tỉnh có thể được cộng điểm thi đại học, thứ này chính là lợi thế khó lòng từ chối.

Đối với mình, qua được vòng sơ loại khá là quan trọng.

Nhưng mà có lẽ giành được suất thi Olympic mới là quan trọng nhất.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Trần Nguyên dần liếc về phía cô gái cách mình nửa phòng học, nhưng tiếng lòng lại nghe rất rõ.

【Mặc dù suất đã được định sẵn, nhưng bài kiểm tra trên lớp ngày mai cũng phải giành được vị trí thứ nhất.】

Thục nữ tức phụ nữ trưởng thành ấy. Và ịt ẹ gái 18 trẻ xinh ngon vl, đu hoa hậu làm loz gì <(") Lưu ý, bà thím Viên Vũ này họ + tên lót là Viên Vũ, cái tên cuối luôn bị cu Nguyên lơ đi. Có khi là Viên Vũ Mỗ, kiểu xưng họ + Mỗ như kiếm hiệp ấy. Cute