"Sao thế, không lẽ cậu muốn tham gia kỳ thi Olympic Toán à?"
Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Trần Nguyên, Hà Tư Kiều lộ vẻ nghi ngờ.
Lẽ nào đây là...
Khung Đỉnh Chi Chiến là đại hội đỉnh cao chỉ có đệ tử nội môn của tông môn mới được tham gia, hàng ngàn tông môn trên khắp đại lục Hoa Hạ, hàng chục vạn người đổ xô đến. Ở Thập Nhất Tông của Hạ Hải, người có thể nhận được trung cấp bí bảo cũng chỉ có vài chục người. Huống chi Trần Nguyên đây chỉ là một đệ tử ngoại môn của một chi nhánh phụ thuộc Thập Nhất Tông, hà cớ gì lại dám mạnh miệng như thế?!
"Muốn tham gia... Thì có gì không ổn à?"
Trần Nguyên nhìn về phía Hà Tư Kiều, đối mặt với sự cà khịa sắp ập đến.
"Muốn là được à? Bài kiểm tra trên lớp ngày mai phải lọt vào top 2 mới được đi thi vòng loại đấy."
Nói xong Hà Tư Kiều liền quay đầu đi, không bàn về chủ đề này nữa.
Ủa, đã muốn cà khịa thì cứ cà khịa cho tới đi má?
Cứ như tình tiết trong truyện làm màu ra vẻ vả mặt, người ta chửi hai câu rồi thôi, màn dạo đầu này khó chịu thật sự, như kiểu thử thách "nhịn" vậy.
Mà nhỏ này nói chuyện cũng tổn thương thật.
Đúng là với thực lực hiện tại của mình, muốn giành suất tham dự vòng loại có hơi khó thật.
Nhưng bây giờ về mặt lý thuyết mà nói thì: Đường Tư Văn thi được bao nhiêu điểm, thì cậu ta cũng thi được gần bấy nhiêu điểm.
Hơn nữa môn Toán này, nền tảng của cậu cũng không tệ, ổn định 100, thỉnh thoảng 110, lúc đề dễ cũng được khoảng 120, cho nên những câu khó đó, chỉ cần một hướng giải là được.
"Vậy nếu tôi vào được vòng loại thì sao?"
Trần Nguyên nhất quyết không chịu từ bỏ cơ hội ra vẻ vả mặt này.
"Thế thì cậu mời tôi uống nước."
Hà Tư Kiều không thèm ngẩng đầu.
Ủa, tố chất của cậu không thể thấp hơn một chút được à?
Ánh mắt với ba phần sỉ nhục, ba phần cà khịa, ba phần mỉa mai, cộng thêm một phần lạnh lùng đâu rồi?
"Ê Vũ con, mày thấy bố mày có thể giành được suất tham dự vòng loại Olympic không?" Trần Nguyên chọc vào cánh tay Chu Vũ, nhỏ giọng hỏi.
"Phụt." Chu Vũ bật cười, ngả người ra sau, nói, "Đó là kỳ thi Olympic Toán, đéo phải cuộc thi kiến thức về Ultraman."
"Vậy tao mà lấy được suất tham dự vòng loại thì sao?" Trong lúc Shirley Lưu quay người viết lên bảng, Trần Nguyên tiếp tục hỏi tới.
"Thế thì bố mày ăn luôn." Thằng ôn con này hung hãn nói.
"Thực tế chút đi, đằng nào mày cũng chẳng ăn đâu." Trần Nguyên nghĩ một lúc rồi chủ động khiêu khích, "Đến lúc đó mày cầm căn cước, quay video xác thực tên thật, nói rằng mày thừa nhận anh Nguyên đây giỏi, trước đây là do mày mắt chó nhìn sai người, anh Nguyên cho em xin lỗi."
"..."
【Vãi ò, chơi lớn vậy hả? Ra kiểu phạt này là kiếp sau đéo muốn sống nữa à?】
【Nhưng mà thằng cu thật sự nghĩ nó có thể lọt vào top 2 sao?】
【Môn Toán này cũng không gian lận được, có hack được đéo.】
【Được, tới thì tới! Thằng ngu tự rước lấy nhục, thì đừng trách anh Vũ đây lòng dạ độc ác.】
"Còn nếu mày thua thì sao?" Ra vẻ dè dặt, Chu Vũ bình tĩnh hỏi.
"Tao lấy căn cước quay video, mày bảo tao nói gì thì tao nói đó."
"Thằng ranh con này, tới thì tới."
【Được chỉ định nội dung à? Thế thì bố mày nghĩ xong cả rồi nhé!】
【Tôi, Trần Nguyên, xác thực tên thật, tôi chơi bi-a, chơi Liên Minh Huyền Thoại, uống rượu đều không bằng anh Vũ. Trước đây là do tôi mắt chó nhìn sai người, anh Vũ em sai rồi!】
Chỉ có con trai mới biết hình phạt này bá đạo đến mức nào.
Sau khi đạt được thỏa thuận, Chu Vũ giơ nắm đấm lên, và Trần Nguyên cũng nắm chặt tay, hai người khẽ chạm vào nhau, lập giao kèo.
【A, ngọt quá!】
Ngay lúc Trần Nguyên còn đang cười khà khà trong lòng vì Chu Vũ sắp tự tay hủy hoại nửa đời sau của mình, thì đột nhiên một tiếng hét a lên như chuột marmot vang lên từ phía sau.
Là giọng của Chu Phù, nhưng ngữ khí lại thay đổi rồi.
Chẳng lẽ là...
Trần Nguyên nghĩ đến điều gì đó, có chút sợ hãi, lại nắm chặt tay, đấm nhẹ vào lưng Chu Vũ một cái.
【A, ngọt quá!】
Vãi ò, có công tắc.
Trên người Chu Vũ có công tắc!
Một cảm giác da đầu tê dại đột nhiên ùa đến. Trên mạng thấy mấy thứ này còn đỡ, nhưng ngoài đời thực thì đáng sợ thật, nhất là khi người bị nhắm đến có thể là chính mình...
Đặt tay lên vai Chu Vũ, tiếng "Aaa..." của con chuột marmot phía sau sẽ tiếp tục, buông tay ra thì sẽ đột ngột biến mất.
Là một thợ điện lâu năm, có điện hay không tôi sờ là biết.
Có hủ nữ hay không, Trần Nguyên sờ là biết.
"Làm gì thế?" Chu Vũ không biết Trần Nguyên đang giở trò gì, khó hiểu quay đầu lại.
【A a a Chu Vũ tức giận rồi...】
"Không phải trong phòng ký túc của mày có người ngáy như sấm à? Mượn mày cái đồ."
Trần Nguyên mượn Chu Vũ nút bịt tai, đeo vào xong, tâm trạng liền thoải mái hơn nhiều.
Nhưng trong lòng, cậu lại thêm một phần dè chừng đối với người trông như con gái ngồi phía sau kia.
Đừng có lên cơn ở đây.
Mặc dù cậu rất muốn nói thẳng ra như vậy.
Nhưng dù sao cũng là bạn học, hơn nữa chỉ là tưởng tượng trong đầu, chưa làm ra chuyện gì ảnh hưởng đến thuần phong mỹ tục của xã hội, mình không có lý do gì để nổi giận. Cái gọi là quân tử luận tích bất luận tâm, luận tâm thế thượng vô hoàn nhân.
Về mặt tình cảm, Trần Nguyên muốn một súng bắn chết con hủ nữ phía sau này.
Nhưng khi quay về với lý trí, cậu tự nhủ: Tuần sau siêu năng lực làm mới rồi sẽ không bị làm phiền nữa.
Nhưng giờ nghĩ lại, mọi hành vi kỳ quặc của Chu Phù đều có thể hiểu được rồi.
Lý do cô ấy nhìn mình và Chu Vũ rồi lên cơn, là vì cô ấy là hủ nữ. Lý do sau khi gặp Hạ Tâm Ngữ thái độ liền thay đổi, là vì cô ấy là hủ nữ.
Mặc dù bây giờ bất cứ bộ anime, tiểu thuyết, phim truyền hình nào muốn nổi đều ít nhiều dính đến yếu tố hủ. Dù cho tình tiết có tầm thường đến đâu, dính phải cái buff hủ này vào cũng sẽ có không ít khán giả, nhưng mà...
Con mẹ nó cậu đừng có nhằm vào tôi chứ.
Ê...
...
Tiết thứ hai buổi chiều, tiết thể dục.
Những môn không nằm trong kỳ thi đại học đều không có ý nghĩa tồn tại đối với nền giáo dục thi cử.
Cho nên cái gọi là tiết thể dục, cũng chẳng có thể dục.
Ở một trường trọng điểm cấp tỉnh như trường số 11, thầy Triệu đầu đinh, một người đàn ông lực lưỡng vì tài năng không được trọng dụng mà phát tướng, bắt học sinh chạy hai vòng quanh sân thể dục rồi tuyên bố hoạt động tự do.
Dù đã vào thu, nhưng thời tiết tháng Mười ở miền nam vẫn còn hơi oi bức. Các bạn nữ trong lớp hoặc là về lớp học, hoặc là ngồi tán gẫu bên bồn hoa râm mát.
"Suỵt, thấy không?"
"He he." Một nữ sinh hai tay làm động tác nâng đỡ dưới ngực, vẻ mặt khoa trương, "Ảo thật đấy, đây là học sinh cấp 3 á?"
"Lúc nãy chạy bộ, cậu không thấy nhiều bạn nam cứ nhìn chằm chằm vào nhỏ đó sao, chắc tự hào lắm nhỉ."
"Ưu U cậu ngồi cùng bàn với nhỏ, cậu có hỏi nhỏ cup gì không?"
Bốn nữ sinh ngồi cùng nhau buôn chuyện. Vì Lý Ưu U là bạn cùng bàn của đối tượng buôn chuyện, nên ba người còn lại đồng loạt nhìn về phía cô.
"A... Cái này hỏi sao được." Lý Ưu U gượng cười, "Vấn đề này riêng tư quá, tôi mới quen cậu ấy có mấy ngày thôi."
"Cũng đúng, cảm giác cậu ấy hợp với con trai hơn."
"Đúng vậy, cậu không thấy ánh mắt cậu ấy nhìn Chu Vũ và Trần Nguyên à?"
"Trần Nguyên thì còn hiểu được, vừa cao vừa đẹp trai, còn Chu Vũ... Chỉ có thể nói là cũng được, nhưng hơi lùn, trông yếu như gà."
"Sở thích của cậu ấy cũng khá cực đoan nhỉ."
"Không rõ nữa, chắc cũng bình thường... Có thể chỉ là tính cách hơi hướng nội một chút." Lý Ưu U không muốn làm mất lòng ai, bèn giải thích hộ.
"Hai người thân nhau thế à, không nói thật với bọn tôi nữa rồi?" Một nữ sinh cao gầy mặt nhọn, mắt xếch đã bắt đầu nói giọng chua lè, "Hôm đó tôi chào cậu ấy, cậu ấy còn chẳng thèm để ý đấy."
"Chắc là không nghe thấy đâu... Thôi không nói nữa, chúng ta đi vệ sinh đi."
"Được, đi cả đi."
Khác với các bạn nữ sợ nắng sợ mồ hôi nên trốn ở đủ mọi nơi, các bạn nam trong thời gian hoạt động tự do về cơ bản đều tham gia các môn bóng phổ biến như bóng rổ, cầu lông, bóng bàn, thỏa sức vung vãi mồ hôi hôi hám.
"Chu Vũ!"
Sau khi đồng đội chuyền bóng cho Chu Vũ, cậu ta nhanh chóng đổi hướng. Một cú qua háng rồi xoay người, khéo léo dẫn bóng, vượt qua một tiền đạo chính cao 1m83, dễ dàng đưa bóng vào rổ.
Nửa sân 3v3, cậu đã hoàn thành cú ném quyết định 5:4.
Sau đó, hướng ngón cái xuống dưới về phía Trần Nguyên, làm một động tác 'Sylas yếu xìu'. (Cái emote đấy dân chơi LOL dễ hình dung hơn. Nào rảnh mình sẽ làm cái list meme rồi quăng vào)
"Mày còn đéo dám đối kháng với tao. Chơi hèn vl thằng rác rưởi."
Trần Nguyên tuy bị vượt qua, bóng bị đưa vào rổ ngay trước mắt, đội bị loại vì cú ném quyết định, nhưng miệng cậu vẫn cứng, chính là không phục.
"Nhót."
Chu Vũ xua tay, tiếp tục cà khịa.
"Còn có 5 phút thôi, chắc không đến lượt chúng ta nữa, giải tán đi."
"Ừm, bọn tao đi mua nước uống, Trần Nguyên mày đi không?"
"Thôi, tao đi giải quyết nỗi buồn cái."
Sau khi giải tán với hai đồng đội, Trần Nguyên cũng không chơi nữa. Cậu đi đến nhà vệ sinh công cộng tầng một cách sân bóng rổ vài chục bước, trước tiên khoan khoái giải quyết nỗi buồn, sau đó rửa tay ở bồn rửa tay công cộng.
Thời tiết không quá nóng, nhưng chơi bóng rổ ra mồ hôi rất nhanh, nên Trần Nguyên tiện thể rửa mặt, vén áo sơ mi đồng phục màu trắng lên lau nước.
【Là cơ bụng của Trần Nguyên, cậu ấy có cơ bụng đó...】
【Là Trần Nguyên cả người đầy mồ hôi, còn tỏa ra mùi hương đặc trưng của con trai...】
【Nếu cởi hẳn áo ra thì tốt quá a a a!】
Cô còn nói câu này nữa, tin tôi chọc thủng màng nhĩ của mình không?
Trần Nguyên thật sự không chịu nổi nữa rồi. Không biết con nhỏ Chu Phù này sao lại đi theo đến đây nữa, lại còn báng bổ mình trong đầu như thế.
Người phụ nữ ô uế, không bằng một sợi lông của Hạ Tâm Ngữ.
Biết con nhỏ này đang liếc trộm mình, Trần Nguyên liền quay người lại, bắt quả tang bằng ánh mắt tại trận!
"..." Chu Phù không phản ứng kịp, cộng thêm lúc này trong đầu toàn là thứ bậy bạ, bị Trần Nguyên nhìn chằm chằm như vậy, liền đỏ bừng mặt tại chỗ.
Không còn cách nào, dù bị bắt quả tang bằng ánh mắt, cô cũng chỉ có thể cứng ngắc quay đầu đi, bước vào nhà vệ sinh nữ.
Cùng lúc đó, âm thanh từ bên trong nhà vệ sinh nữ dần dần tiến lại gần.
"Dù sao thì Chu Phù đó chỉ thích chơi với con trai, cậu cứ mặc kệ nhỏ đi, cậu thân với nhỏ như thế, bọn tôi sắp ghen rồi đấy."
"Tôi đâu có thân với cậu ấy như thế..."
Ngày trước đọc đoạn này dụi mắt, đọc cmt xem mình có lộn truyện không Khụ khụ, nhịn C... U... M... drama tới