Tôi có phải Giun Đất đâu, Tôi là Rồng Đất cơ mà!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bạn Gái Tôi Đã Được Huấn Luyện

(Đang ra)

Bạn Gái Tôi Đã Được Huấn Luyện

Passing Golden Sun

Tôi nghe được mấy tin đồn chẳng lành về cô bạn gái Lee Ha-young. Phì. Hầy~ đời nào Ha-young lại làm chuyện đó chứ?

1 1

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

253 780

Câu Chuyện Của Kiếm Sĩ Vô Năng Trở Thành Kiếm Thánh

(Đang ra)

Câu Chuyện Của Kiếm Sĩ Vô Năng Trở Thành Kiếm Thánh

Osaki Isle

Cuối cùng trở thành một làn sóng khiến cả lục địa phải rung chuyển…

208 9021

Chiến Lược Tấn Công Đơn Độc Tại Dị Giới (LN)

(Đang ra)

Chiến Lược Tấn Công Đơn Độc Tại Dị Giới (LN)

Goji Shoji

Haruka chỉ nhận được những kỹ năng lẻ loi còn sót lại, và cậu không thể lập nhóm vì kỹ năng “Cô Độc”. Ngay cả ở Dị Giới, cậu cũng phải một mình phiêu lưu.

289 11207

Ác Tâm Trong Cô Nàng Không Giới Hạn

(Đang ra)

Ác Tâm Trong Cô Nàng Không Giới Hạn

Mubineko

Nghĩ đến thôi đã khiến toàn thân tôi chỉ còn lại nỗi sợ hãi ghê tởm.

169 5619

Tái Sinh Thành Tên Bạn Thân Rác Rưởi

(Đang ra)

Tái Sinh Thành Tên Bạn Thân Rác Rưởi

Sakura Matsuri

Rắc rối dường như luôn tìm đến anh.

391 17305

Web Novel - 002-Trong ngọn núi ấy có rồng sinh sống

002-Trong ngọn núi ấy có rồng sinh sống

Trong ngọn núi ấy có rồng sinh sống

Có lẽ đã đến lúc phải xuống làng dưới núi rồi.

Nhìn đống thịt thối đang bốc mùi nồng nặc tích tụ trong góc hang, tôi chợt nảy ra ý nghĩ đó.

Chúng là những thứ tôi không thể ăn được, nhưng con người lại khao khát đến lạ lùng. Những viên đá tỏa sáng một cách đáng nghi, những bộ nội tạng phát ra luồng sáng kỳ quái, hay sừng của đám thú dữ và ma thú. Đại loại là vậy.

Tôi từng hỏi cô nhân viên tiếp tân-người duy nhất nói thứ ngôn ngữ mà tôi có thể hiểu được-rằng họ dùng chúng để làm gì, nhưng cô ấy cũng chỉ đáp lại là mình không rõ lắm.

Đối với tôi, chúng chẳng có chút giá trị nào, nhưng nếu mang xuống làng thì có thể đổi chác được kha khá thứ. Đổi đống thịt đó lấy tiền vàng hoặc tiền bạc, rồi dùng chúng để mua những món ăn do con người làm ra.

Tuy nhiên, nếu để chúng thối rữa hoặc hỏng hóc thì sẽ chẳng được giá. Tôi phải xuống núi trước khi đống đồ có giá trị này biến thành rác thải. Vừa hay, chúng cũng bắt đầu bốc lên cái mùi nguy hiểm báo hiệu sắp hỏng rồi.

Nhưng trước tiên phải ăn cái gì đã. Hôm nay tôi may mắn kiếm được một lượng thịt lớn mà.

Sau khi lột da, tôi lọc bỏ những phần bị dập nát do va vào đá hay dính bùn đất, rồi cắt cả những chỗ có màu sắc kỳ lạ. Dù vậy, lượng thịt còn lại vẫn rất nhiều, đúng là trúng mánh mà.

Dù vị của nó thì tệ đến mức không nuốt nổi.

Mẹ Đại Tự Nhiên vốn chẳng bao dung đến mức cho phép tôi kén cá chọn canh.

Tôi khẽ truyền ma lực vào đầu sừng, tìm một thứ gì đó có thể dùng làm đá lửa rồi kéo về phía mình. Sau đó, tôi dùng móng tay quẹt mạnh một cái để tạo ra những tia lửa nhỏ.

Xé thịt thành từng miếng vừa ăn, ném vào đống lửa, đợi chín rồi nhai-

-Rắc.

Lúc nào cũng lòi ra mấy thứ như thế này. Lại có thêm một món để đem bán cho lũ người dưới làng rồi.

Tôi ném viên đá màu tím vào đống nội tạng rồi tiếp tục gặm thịt.

Vị của nó thì khỏi phải nói, cực kỳ kinh khủng. Dù có liếm thêm muối đá đặt bên cạnh cũng không tài nào át được vị tanh nồng của máu và cái mùi hôi thối khó diễn tả bằng lời.

Kể cả khi tôi nhai cả quặng sắt để xóa đi cái hậu vị kinh tởm đó thì tình hình vẫn chẳng khá khẩm hơn. Cảm giác muốn cạo sạch cái lưỡi đi vẫn không hề biến mất, cứ như thể miếng thịt đang thách thức rằng: "Ngươi tưởng chỉ bấy nhiêu đó mà giết được ta sao?".

Cứ ngỡ là trúng mánh, ai dè. Đây không còn là chuyện kén ăn nữa, mà rõ ràng thứ này không phải dành cho sinh vật sống. Đến tận lúc này, tôi vẫn phải gồng mình hết sức để ngăn cơn buồn nôn đang chực trào lên.

Xuống làng thôi.

Phải xuống làng, đổi sạch đống rác rưởi này thành tiền rồi mua thật nhiều đồ ngon mang về.

Tôi hạ quyết tâm, ném mạnh miếng thịt có vị còn kinh tởm hơn cả rác ra khỏi hang.

Hôm nay, tôi bỗng thèm những món đồ ăn mềm mại và ngọt ngào đến lạ lùng.

Tôi điều khiển mặt đất khiến một phiến đá nhẵn thín đến mức có thể soi gương trồi lên, rồi bắt đầu kiểm tra xem diện mạo mình có vấn đề gì lớn không.

Ngoại trừ việc băng gạc có dính chút máu thì mọi thứ vẫn ổn. Ngay khi xác nhận xong, tôi dùng đuôi quật mạnh, đập nát phiến đá vừa đóng vai chiếc gương rồi liên tục băm vằm nó cho đến khi không còn dấu vết.

Bởi vì cặp sừng tròn và đôi đồng tử dựng đứng hiện ra trong đó khiến tôi chẳng vừa mắt chút nào.

Tôi mân mê chiếc vòng cổ, di vật cuối cùng mà mẹ để lại, rồi khoác lên vai chiếc bao tải lớn đang vứt lăn lóc. Chỉ riêng chiếc bao thôi đã thấy nặng trịch rồi, không biết có đựng hết đống sản vật này không đây. Vừa nghĩ, tôi vừa lần lượt nhét từng thứ vào bao.

Tính ra thì, hôm nay tròn đúng 20 năm kể từ khi tôi rơi vào cái thế giới quái dị này.

Ký ức đầu tiên của tôi sau khi có được thân xác này là cảnh tượng bản thân đang hét toáng lên khi nhận ra mình đã biến thành một đứa bé gái có sừng và đuôi. Lúc đó hình như tôi khoảng... 10 tuổi thì phải.

Ngay khi vừa mới thích nghi được với cơ thể này, kẻ tự xưng là cha đã tìm đến và giết chết mẹ. Hình ảnh mẹ đứng trước mặt gã đó, kẻ đang quát tháo hỏi tôi ở đâu, rồi nói dối rằng đã sớm dùng tôi làm nguyên liệu ma pháp vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt tôi.

Vừa nghe thấy thế, kẻ gọi là cha đó chỉ thốt ra đúng một câu: "Tốt lắm".

Chuyện đó xảy ra năm tôi 13 tuổi. Không biết có phải mẹ đã dùng ma thuật gì lên tôi không mà tôi trốn ngay gần đó nhưng không bị phát hiện. Còn gã cha kia, vì cẩn thận nên đã xóa sạch mọi dấu vết của mẹ không còn một mảnh vụn.

Túp lều, sách vở, vạc nấu thuốc. Gã chẳng chừa lại bất cứ thứ gì.

Nhờ ơn gã khốn đó mà tôi mới phải sống như thế này. Nếu không có gã, có lẽ đến giờ tôi vẫn đang sống hạnh phúc bên mẹ.

Có lẽ tôi sẽ nói năng lưu loát hơn, và sống như một thiếu nữ đúng nghĩa... À mà chắc là khó đấy. Vì linh hồn bên trong là đàn ông mà. Chắc chắn là khó rồi. Dù sao thì, nếu gã không xuất hiện, mọi chuyện có lẽ đã tốt hơn một chút.

...Nhưng trên đời này chẳng có gì vô dụng bằng hai chữ "nếu như". Tôi gạt bỏ những suy nghĩ không quan trọng đó ra khỏi đầu.

Không biết có phải được thừa hưởng từ gã khốn đó không, nhưng tôi có năng lực thao túng đất đai và một cơ thể cực kỳ mạnh mẽ. Nhờ vậy mà tôi mới có thể sống sót tốt đến tận tuổi này.

Dĩ nhiên là tôi chẳng ưa gì chúng. Nhưng để sống sót thì biết làm sao được? Có gì thì phải dùng nấy thôi. Ít ra chúng còn giúp ích hơn nhiều so với mấy bài học ngôn ngữ của mẹ.

Dù hầu hết mọi thứ tôi đều phải tự mình mày mò, va vấp mãi mới ngộ ra vì chẳng có ai chỉ dạy, nhưng bấy nhiêu đó cũng là quá đủ để sinh tồn rồi.

"...Hây da."

Nhét hết đống hàng hóa vào bao tải, dù hơi chật chội nhưng cuối cùng cũng chứa hết.

Vậy thì, lâu lắm rồi mới đi dạo một chuyến nhỉ. Tôi nheo mắt trước ánh nắng chói chang rồi bước ra khỏi hang.

Tôi dùng lòng bàn chân cảm nhận những rung động để dò xét xem xung quanh có gì nguy hiểm không, nhưng cùng lắm cũng chỉ có mấy con sói, chẳng có gì đáng ngại.

Cũng phải thôi. Ít nhất thì những sinh vật sống trên ngọn núi này đều sợ tôi. Những kẻ to gan dám tấn công tôi, trừ con người ra, thì đều đã sớm biến thành đống thịt vụn cả rồi.

Tôi thong thả đi bộ cho đến khi tìm được một đoạn dốc thích hợp để trượt xuống.

Khẽ nhắm mắt, tập trung ma lực vào đầu sừng, tôi hình dung trong đầu cảnh tượng mình nắm lấy khối đất dưới chân rồi đẩy mạnh nó về phía sườn dốc.

Ngay khi tiếng đá va chạm và vỡ vụn vang lên, tôi đạp mạnh chân xuống khối đất sắp rơi xuống vực.

Việc còn lại chỉ là dồn sức giữ vững tư thế.

Cùng với những tiếng động đinh tai nhức óc, tôi cảm nhận được tiếng kêu gào của những cái cây bị khối đá tông gãy và sự rung động do ma sát giữa các tảng đá, rồi lao vun vút xuống chân núi.

Tôi dùng năng lực gia cố chắc chắn để khối đá dưới chân không bị mài mòn hay vỡ vụn. Sau một hồi chao đảo, chẳng mấy chốc tôi đã xuống đến nơi.

Tôi ngoái lại nhìn xem có thứ gì sạt lở xuống nữa không, may mà không có gì. Lần đầu làm trò này, tôi đã gây ra một vụ lở núi và phải vất vả lắm mới ngăn lại được, nên giờ nó đã trở thành thói quen rồi.

Bởi vì nếu có thứ gì đó đang tràn xuống, ngăn chặn nó từ sớm sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Đang định tiếp tục lên đường thì tôi thấy mấy tên lính gác đang đứng ngây người nhìn mình.

"Rồng kìa! Humber! Mau chạy về làng báo tin cho mọi người đi! Ở đây cứ để ta cản hậu!"

Vì chuyện gia đình có chút rắc rối nên tôi không rành ngôn ngữ cho lắm. Đến tận bây giờ tôi cũng chỉ nghe hiểu được lõm bõm vài từ. Nhưng đại khái thì tôi cũng đoán được họ đang nói gì.

Ở đây cứ để ta lo, Humber. Ngươi mau về báo cho làng đi. Chắc là vậy.

Đúng là tinh thần trách nhiệm cảm động rơi nước mắt, nhưng tôi xuống đây không phải để xem mấy cảnh này. Tôi mặc kệ tên đang bỏ chạy, đưa mắt nhìn kẻ đang chĩa mũi thương về phía mình để ngăn cản.

Tôi điều khiển một viên sỏi dưới chân bay lên, rồi ném thẳng vào đầu hắn với lực vừa đủ để khiến hắn ngất đi.

"C... ặc..."

Chiếc mũ cối hắn đang đội hơi móp lại, và kẻ đứng trước mặt tôi đổ rầm xuống đất. Nếu cứ để mặc thế này thì hắn sẽ bị thú dữ ăn thịt mất, nên tôi nâng mặt đất lên rồi đặt hắn nằm gọn ghẽ trên một cành cây cao.

Nghe nhịp tim thì chắc hắn sẽ sớm tỉnh lại thôi, ít nhất là trước khi mặt trời lặn hắn sẽ về được đến làng.

Tôi lại khoác hành lý lên vai, đi theo dấu vết của tên lính gác vừa chạy trốn. Nếu đi quá nhanh, họ sẽ không kịp chuẩn bị mà đón tiếp tôi mất, nên cứ từ từ thôi.

Tôi thong thả bước đi để cho họ có đủ thời gian chuẩn bị. Dù họ có chuẩn bị hay không thì kết quả cũng chẳng thay đổi gì, nhưng ít ra việc dựng lên cái tuyến phòng thủ mỏng manh đó cũng sẽ khiến họ thấy an tâm hơn đôi chút.

Có thế thì tôi mới giao dịch được chứ. Nếu tôi đến quá đột ngột, họ sẽ hoảng loạn rồi tấn công, bỏ chạy loạn xạ cả lên. Lúc đó thì giao dịch coi như hỏng bét.

Như một thợ săn đang kiên nhẫn chờ con mồi sập bẫy, tôi lững thững tiến về phía làng. Từ đằng xa, những bức thành lũy đã bắt đầu lộ diện.

Gọi là làng cho khiêm tốn, chứ thực chất nơi này chẳng khác gì một thành phố. Mới vài năm trước đây thôi nó chỉ là những bức tường đá thấp lè tè, vậy mà không biết từ lúc nào đã biến thành những bức thành lũy uy nghi có cả hào nước bao quanh.

Khi tiến lại gần hơn, tôi thấy một nhóm lính gác dẫn đầu bởi một gã đàn ông có cái đầu hói sáng bóng như đá đại lý được đánh bóng kỹ lưỡng.

Trên thành lũy còn có cả lính đánh thuê bắn cung nữa. Gã đầu hói hét lên cái gì đó về phía tôi, nhưng vì chỉ hiểu được đúng ba từ nên tôi lịch sự phớt lờ và tiếp tục tiến bước.

Có vẻ họ cũng biết rõ rằng chỉ bấy nhiêu người thì không thể ngăn nổi tôi, nên chẳng ai dám xông lên hay ném thứ gì cả.

Thay vào đó, họ chỉ mở một bên cổng rồi bao vây, từ từ ép tôi đi theo hướng họ muốn. Dù sao thì tôi cũng chẳng có ý định đi đâu khác, nhưng nhìn vẻ mặt quyết tâm của họ, có vẻ như họ đang chuẩn bị cho một trận chiến sinh tử vậy.

Chỉ cần tôi phẩy tay một cái là tất cả sẽ ngã rạp thôi. Thật nực cười. Nhưng tôi sẽ không làm thế, vì nếu làm vậy tôi sẽ mất đi đối tác giao dịch duy nhất của mình.

Tôi ngoan ngoãn đi theo sự dẫn dắt của họ, và rồi một tòa nhà có quy mô lớn hơn hẳn lần trước tôi thấy hiện ra.

Hội mạo hiểm giả.

Nơi duy nhất chấp nhận tôi, cũng là nơi đã treo thưởng cho cái đầu của tôi. Tôi thong thả bước vào trong.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!