Tôi Chuyển Sinh Thành Nhân Vật Phụ, Và Sau Khi Liên Tục Nghe Nữ Chính Thanh Mai Trúc Mã Thất Bại Than Vãn, Chẳng Hiểu Sao Chỉ Số Tình Cảm Của Cô Ấy Lại Tăng Tối Đa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

191 3768

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 116

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 446

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4160

Web Novel - Chương 48: Các Nữ Chính Sau Cuộc Tâm Sự và Quyết Định Của Shouma

Chương 48: Các Nữ Chính Sau Cuộc Tâm Sự và Quyết Định Của Shouma

Góc nhìn của Mio

“...Phùuu... Thật nhẹ nhõm...”

Cảm giác như một tảng đá khổng lồ mắc kẹt nơi đáy lòng vừa rơi xuống cái rầm. Nếu biết cảm giác sẽ nhẹ lòng thế này, lẽ ra mình nên tìm đến Kaede sớm hơn.

“Kaede, đúng là đỉnh thật mà...”

Cậu ấy giỏi nhìn thấu tâm can người khác, và những lúc cần thiết thì cực kỳ quyết đoán. Nhìn vẻ ngoài vậy thôi chứ cô gái này mạnh mẽ vô cùng.

Vừa bước đi, tôi vừa hồi tưởng lại cuộc trò chuyện lúc nãy.

“...Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại.”

Chợt nhận ra, những lời nói khẽ thốt ra khỏi môi:

“Fujiwara, quả nhiên là người rất dịu dàng...”

Bởi vì, dù tôi đột ngột bắt đầu kể lể ở cầu thang thoát hiểm, cậu ấy vẫn không hề nhướng mày lấy một cái, chỉ im lặng lắng nghe.

Không ép buộc một sự đồng cảm vụng về.

Cũng không tỏ ra khó xử.

Khoảng cách không quá xa, cũng chẳng quá gần.

“Một người chỉ đơn giản là lắng nghe khi bạn muốn được sẻ chia.”

Chuyện đó, người bình thường có mấy ai làm được?

“...Thảo nào Kaede cũng phải đổ đứ đừ.”

Tôi vô thức gật gù tâm đắc. Đúng hơn là, chẳng còn cách nào khác ngoài việc công nhận điều đó.

Giỏi lắng nghe, ít nói, và không tạo áp lực cho đối phương. Kiểu người chỉ lên tiếng vào những lúc thực sự cần thiết.

Đáng gờm thật đấy. Không phải kiểu đàn ông ngọt mồm ngọt miệng, cũng chẳng phải kẻ lăng nhăng, nhưng lại mang đến sự an tâm một cách tự nhiên.

“...Mình hiểu lý do vì sao cậu ấy lại yêu rồi...”

Sau tất cả, đó là câu kết luận cuối cùng của tôi.

Đứng trước cửa nhà, vừa tháo giày tôi vừa khẽ bật cười một mình.

“Kaede... cậu tìm được ‘mối’ xịn rồi đấy.”

Cùng với câu nói đó, tôi bước vào nhà. Đường về hôm nay, trái tim tôi nhẹ nhàng đến lạ kỳ.

***

Góc nhìn của Kaede

Về đến nhà, tôi trút bỏ bộ đồng phục, thay đồ mặc nhà rồi ngã nhào xuống giường cái bộp.

“...Hàaaa... Mệt quá đi mất...”

Hôm nay đã xảy ra bao nhiêu chuyện, nhưng thứ đọng lại sâu đậm nhất trong tâm trí tôi chính là gương mặt của Mio.

Nhìn lên trần nhà, tôi thầm nghĩ. “Cậu ấy thực sự đã chạm tới giới hạn rồi nhỉ...”.

“...Như vậy thì cũng phải thôi.”

Shouma, thực sự là một kẻ quá đần độn.

Cậu ta không chịu thu xếp cảm xúc của chính mình một cách đàng hoàng.

Đã vậy còn có cái thói quen dựa dẫm vào mọi người xung quanh.

Thế nhưng, cái đích đến của sự dựa dẫm đó, vốn dĩ luôn là tôi.

Ngay khoảnh khắc tôi ngừng làm người tiếp nhận, sự cân bằng lập tức đổ vỡ.

“...Lẽ ra cậu nên nhìn nhận Mio một cách nghiêm túc hơn mới phải.”

Tôi khẽ lẩm bẩm một mình.

Tôi thực sự nghĩ như vậy. Bởi vì Mio đã từng thích Shouma đến nhường ấy. Lúc nào cậu ấy cũng mỉm cười bên cạnh chúng tôi.

“Chẳng biết là có còn vương vấn gì không nhưng mà...”

Tôi vừa nói vừa vẫy vẫy những ngón tay lên phía trần nhà.

Nhưng chính điều đó đã phản tác dụng. Vì cứ mãi nhìn theo tôi mà cậu ta đã lờ đi người quan trọng nhất ngay bên cạnh. Kết quả chính là như bây giờ.

“...Dù thấy cũng hơi tội, nhưng mà... tự làm tự chịu thôi.”

Giây phút thốt ra lời đó, ngực tôi có hơi nhói lên một chút, nhưng sức nặng của sự “thông suốt” đã chiến thắng tất cả. Dù tình cảm của Shouma có nằm ở đâu đi chăng nữa, giờ đây cũng chẳng còn liên quan đến tôi.

“Bây giờ mới hối hận thì... mình không biết đâu đấy nhé.”

Tôi ngồi dậy, đưa mắt nhìn về phía khung ảnh đặt bên cạnh bàn học.

Bên trong khung ảnh màu trắng là tấm hình chụp chung của tôi và Shouma.

Tấm hình chụp từ hồi lễ khai giảng năm ngoái.

“...Hì.”

Tôi cầm khung ảnh lên, mở nắp cài phía sau và nhẹ nhàng rút tấm hình ra.

“Cảm ơn nhé. ...Nhiệm vụ của tấm hình này đến đây là kết thúc rồi.”

Nói đoạn, tôi cất nó vào sâu trong ngăn kéo bàn.

Thay vào đó, tôi lấy ra một tấm ảnh khác vừa mới in.

Tấm ảnh chụp chung giữa tôi và Yuuta.

Tôi lồng nó vào khung ảnh, rồi đóng nắp cài lại cái tạch. Trở lại giường, tôi mỉm cười đắc ý.

“Cái này... trông hợp hơn nhiều.”

Đôi gò má khẽ nóng bừng lên.

“Hì hì... không biết lúc Yuuta nhìn thấy, cậu ấy sẽ trưng ra bộ mặt thế nào nhỉ...”

Tưởng tượng đến cảnh đó, tôi ôm chặt lấy gối. Nhìn lên trần nhà, tôi khẽ thì thầm.

“Shouma... Thế là đủ rồi nhỉ. Tớ sẽ tiến về phía trước đây.”

Giọng nói ấy hòa tan vào không khí trong căn phòng. Tôi nhìn chằm chằm vào khung ảnh, nụ cười cứ thế tự nhiên nở trên môi.

***

Góc nhìn của Shouma

Tôi đã gửi tin nhắn cho Mio.

Không có thông báo đã xem.

10 phút trôi qua, rồi 20 phút, vẫn im hơi lặng tiếng.

“...Cái gì thế không biết.”

Định chơi game để giải sầu, tôi ném điện thoại lên nệm rồi cầm lấy tay cầm điều khiển. Nhưng chẳng thể nào tập trung nổi. Đến cả lũ quái tép riu ở màn 1 cũng đánh bại được tôi.

“Hà...”

Đang lúc thở dài thì điện thoại bỗng kêu lên một tiếng ting.

Không phải từ Mio. Mà là tin nhắn từ nhóm chat của lũ bạn.

『Này, nghe bảo trưa nay có người thấy Mio ở trên cầu thang thoát hiểm với ai đó đấy ww』

——Cầu thang thoát hiểm?

Chỗ đó... chỗ đó là...

Lãnh địa của thằng Fujiwara mà.

Đầu óc tôi lập tức nóng ran. Một thứ cảm xúc gì đó không rõ là tức giận, sốt ruột hay ghen tuông khiến tim tôi đập thình thịch.

“...Hả? Không không... Đùa chắc...?”

Nhưng dòng tin nhắn tiếp theo như một đòn giáng mạnh vào tâm trí.

『Dù chưa rõ là ai đâu nhưng mà...』

Ngay khoảnh khắc đó, trong đầu tôi như có sợi dây nào đó đứt phụt.

“Fujiwara... Thằng khốn... Cướp Kaede chưa đủ hay sao mà còn...!”

Cảm giác ghê tởm khi bị cướp mất Kaede. Cảm giác như lồng ngực bị thiêu đốt. Tất cả giờ đây đang phình to lên gấp bội lần.

——Định cướp cả Mio nữa sao?

“Đừng có giỡn mặt tao...!”

Tôi hung hăng chộp lấy điện thoại, mở màn hình trò chuyện với Mio ra. Ngay lúc đó, như đã canh sẵn thời gian, một thông báo hiện lên.

『Shouma, ngày mai... tớ có chuyện muốn nói với cậu.』

Lồng ngực tôi thắt lại.

“Chuyện muốn nói”

Chỉ riêng cụm từ đó thôi đã mang lại một điềm báo chẳng lành.

“...Chẳng lẽ nào...”

Não bộ tôi tự ý vẽ ra những viễn cảnh tồi tệ nhất.

——“Tớ đã thích Fujiwara mất rồi”

——“Chúng ta không thể ở bên nhau được nữa”

Không, không thể nào có chuyện đó. Nhưng mà, giờ nghỉ trưa ở cầu thang thoát hiểm với ai đó...

Suy nghĩ của tôi bắt đầu sụp đổ.

Dù thế nào đi nữa... nếu không hỏi cho ra lẽ thì tôi sẽ không thể yên lòng.

『Tớ cũng có chuyện muốn nói. Ngày mai, tớ sẽ lắng nghe cậu đàng hoàng.』

Tôi gửi đi dòng tin nhắn rồi siết chặt lấy điện thoại.

“Nhất định, tao sẽ chất vấn cho ra lẽ...!”

Là giận dữ hay lo sợ, chính tôi cũng chẳng rõ. Chỉ biết rằng, một thứ gì đó đen tối đang từ từ lan rộng nơi đáy lòng. Nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, sự đen tối ấy dường như càng trở nên đậm đặc hơn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!