Tôi Chuyển Sinh Thành Nhân Vật Phụ, Và Sau Khi Liên Tục Nghe Nữ Chính Thanh Mai Trúc Mã Thất Bại Than Vãn, Chẳng Hiểu Sao Chỉ Số Tình Cảm Của Cô Ấy Lại Tăng Tối Đa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

191 3768

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 116

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 446

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4160

Web Novel - Chương 50: Lời Cảm Ơn Của Mio

Chương 50: Lời Cảm Ơn Của Mio

Giờ nghỉ trưa. Ngay khi tôi vừa định mở hộp cơm ra, tôi chợt nhận thấy bầu không khí trong lớp xôn xao hơn hẳn mọi khi.

“Này, nghe gì chưa!? Sáng nay Shouma vừa bị Mio đá thẳng tay đấy!”

“Đã thế còn vì sốc quá mà xin về sớm rồi!”

“Yếu đuối thế! Tâm hồn làm bằng đậu phụ à!”

“Không, phải gọi là đẳng cấp tiên tử, tâm hồn mong manh dễ vỡ như pha lê ấy chứ.”

Lũ bạn muốn nói gì thì nói... nhưng thành thật mà nói, tôi cũng thầm nghĩ. “Nếu là Shouma thì chuyện này hoàn toàn khả thi”.

“...Cậu ta bị bọn kia nói không ra gì kìa.”

Ngồi bên cạnh, Kaede vừa ngậm ống hút vừa nhún vai.

“Thì tự làm tự chịu thôi.”

Đúng là không nương tay chút nào.

“Mà này Hiiragi, hôm qua cậu đã làm gì à?”

“Làm gì đâu... tớ chỉ làm người lắng nghe tâm sự cho Mio thôi mà.”

“R-Ra là vậy.”

Kaede mỉm cười, chẳng có chút vẻ gì là hối lỗi.

Đúng lúc đó.

“Kaede, cảm ơn cậu vì ngày hôm qua nhé.”

Mio xuất hiện với nụ cười rạng rỡ như hoa nở.

“Ơ, đến rồi à. Mọi chuyện diễn ra đúng như dự đoán chứ?”

“...Ừm. Dù có hơi bất ngờ nhưng tớ thấy nhẹ lòng hơn nhiều. Với cả...”

“Ơ, bánh cuộn dâu tây thật hả!?”

“Ừm, đây là quà cảm ơn vì đã cho tớ lời khuyên.”

“Cảm ơn cậu nhé.”

Hai người họ cười nói với nhau rất tự nhiên. Mio trông cứ như một con người hoàn toàn khác so với ngày hôm qua vậy.

(Kaede... trong khoản tư vấn tâm lý cho người khác đúng là có năng lực thực sự nhỉ...)

Đang lúc tôi thầm cảm thán thì Mio bỗng quay sang phía tôi.

“Ừm... nếu được, tớ có thể ngồi ăn trưa cùng mọi người không?”

Câu hỏi đó khiến bầu không khí trong lớp bỗng khựng lại trong giây lát. Ngay lập tức, những tiếng xì xào của đám con trai lại rộ lên.

“Cái gì? Giờ đến lượt Mio cũng theo phe thằng Fujiwara à?”

“Thật không đấy, cái này không còn là ‘thời kỳ đào hoa’ bình thường nữa rồi.”

“Fujiwara... kiếp trước ông cứu cả thế giới à?”

Đám con gái thì còn lộ liễu hơn.

“Chẳng lẽ Mio cũng... phải lòng rồi?”

“Thì hôm qua thấy hai người họ nói chuyện gì đó ở cầu thang thoát hiểm mà...”

“Fujiwara, chẳng lẽ lại là kiểu mỹ nam dịu dàng ẩn mình sao?”

Cái bầu không khí như một cỗ máy sản xuất hiểu lầm này là sao đây.

Kaede khẽ kéo tay áo tôi.

“Nè, được đúng không cậu?”

Nếu Kaede đã nói “được” thì tôi chẳng có lý do gì để từ chối.

“D-Dĩ nhiên rồi.”

“Cảm ơn cậu nhé, Fujiwara.”

Mio nhẹ nhàng ngồi xuống. Ngay khoảnh khắc ba người chúng tôi ngồi dàn hàng ngang, sự xôn xao trong lớp bùng nổ.

“Này này này! Fujiwara lập dàn harem kìa!”

“Mới hôm qua còn là nhân vật nền mà sao giờ lại thành ra thế này.”

“Shouma... phen này chắc không bao giờ gượng dậy nổi mất...?”

...Quả thật, tình cảnh này thì có muốn phủ nhận cũng chẳng được.

Giữa lúc đó, Mio khẽ lẩm bẩm.

“Được ngồi ăn cùng nhau thế này... cảm giác bình yên thật đấy.”

Câu nói đó lại khiến cả lớp ồn ào.

“Bình yên á! Chắc chắn là yêu rồi!”

“Oa... Fujiwara đúng là một gã đàn ông tội lỗi...!”

Tôi đang thầm nghĩ mọi chuyện bắt đầu trở nên rắc rối rồi đây... thì Mio chìa một chiếc hộp nhựa ra trước mặt tôi.

“Cái này, cũng là quà cảm ơn Fujiwara vì chuyện ngày hôm qua...”

“Ơ, cho tớ sao?”

“Ừm. Nếu cậu ăn thử thì tớ sẽ vui lắm.”

Khi tôi mở nắp hộp ra——

“...Ô-Ồ...?”

Vẻ ngoài của nó... nói sao nhỉ... trông cứ như một “vụ tai nạn giữa giờ thực hành nữ công gia chánh” vậy. Mio cười khổ nhún vai.

“Tớ đã cố gắng lắm rồi đấy... nhưng nó cứ bị nát bét hết cả. Nhìn tệ quá nhỉ.”

“Không đâu, tớ không quan trọng vẻ bề ngoài đâu.”

Nói đoạn, tôi nếm thử một miếng.

——Ơ, ngon thật này.

“...Ngon lắm đấy chứ, thật đấy.”

“Thật hả!?”

Gương mặt Mio lập tức bừng sáng như ánh mặt trời. Ngay khoảnh khắc đó, tôi cảm nhận được sát khí từ bên cạnh.

Từ từ quay đầu lại... tôi thấy Kaede đang phồng má lên hết cỡ.

“À, ừm... Kaede? Chuyện này là, ừm...”

“Hửm. Vậy thì cho tớ ăn thử với được không?”

Giọng nói đầy áp lực. Kaede nhận lấy chiếc hộp bằng một kỹ năng đoạt đồ điêu luyện rồi ăn thử một miếng.

Cô ấy nhai trong im lặng vài giây——

“...Ừm. Ngon đấy.”

“Cảm ơn Kaede. Được cậu khen tớ vui lắm.”

Biểu cảm của Kaede bỗng “khựng” lại.

Trong tích tắc, tôi nhận ra ngay.

(...À, cô nàng này vừa nhận ra khả năng Mio sẽ làm cơm hộp mang đến mỗi ngày rồi).

“Ơ, không không! Tớ không làm mỗi ngày đâu mà!?”

Mio cuống quýt vẫy tay phủ nhận.

Nhưng Kaede vẫn từ từ xích lại gần.

“...Mio. Cho tớ xác nhận một điều được không?”

“Ch-Chuyện gì thế...?”

“Yuuta ấy, tớ tuyệt đối sẽ không nhường cho ai đâu nhé?”

“T-Tớ đã bảo là không cướp mà!? Đã bảo là không rồi mà!”

“Thật không?”

“Thật mà!”

Sau khi lặp đi lặp lại màn đối thoại đó khoảng ba lần, Kaede mới hài lòng thở hắt ra một tiếng.

“...Thế thì tốt rồi. May quá đi mất...”

Nụ cười rạng rỡ. Một nụ cười thiên thần nhưng những gì cô ấy vừa làm hoàn toàn là đánh dấu lãnh thổ.

Nhìn Kaede như vậy, Mio khẽ mỉm cười nhìn cô bạn mình.

“...Dường như Kaede đã thay đổi rồi nhỉ.”

“Ơ? Thay đổi gì cơ?”

Kaede nghiêng đầu làm vẻ ngây thơ. Đúng là một bậc thầy thả thính.

Thế rồi Mio như sực nhận ra điều gì đó, vội vàng vẫy tay giải thích.

“Kh-Không phải đâu! Không phải theo nghĩa xấu đâu! Mà là theo nghĩa tốt ấy! Kiểu như... cậu trông vui vẻ hơn nhiều so với lúc ở bên cạnh Shouma.”

“...!”

Đến tận vành tai Kaede cũng đỏ ửng lên.

Cô ấy đang ngượng ngùng một cách lộ liễu, chẳng còn chút dáng vẻ của người vừa tranh chấp quyền sở hữu cơm hộp lúc nãy.

Mio mỉm cười tung đòn quyết định.

“Cậu thích Fujiwara đến nhường đó cơ à?”

“~~~~~!!?? Đ-Đừng có trêu tớ mààà—!!”

Kaede đỏ mặt tía tai, liên tục đấm nhẹ vào cánh tay Mio.

“Đấy nhé, bị nói trúng tim đen rồi kìa~?”

“Kh-Không... không phải là sai nhưng mà! Đừng có bắt tớ phải nói ra chứ!!”

Trong khi xung quanh lớp vang lên những tiếng xì xào. “Vâng vâng, ngọt đến sâu răng rồi”, “Đây là phim truyền hình buổi trưa đấy à?”, Mio mỉm cười như vừa thu cất được một kỷ niệm đẹp vào túi rồi đứng dậy.

“...Vậy tớ không làm phiền nữa, tớ đi đây.”

Cô ấy vẫy tay nhẹ rồi bước ra khỏi lớp. Tôi và Kaede cũng vô thức vẫy tay chào lại thật mạnh.

Và ngay khi Mio vừa đi khuất.

“...Yuuta.”

“Hự.”

Quay sang bên cạnh, khuôn mặt thiên thần lúc nãy của Kaede đã biến mất, thay vào đó là cái mặt bánh bao đang dỗi hờn.

“Cậu... hơi bị tình tứ với Mio quá đấy.”

“T-Tình tứ gì chứ, làm gì có!?”

“Có. Rõ ràng là có. Chắc chắn là có luôn.”

“X-Xin lỗi cậu...”

“Tớ không tha lỗi đâu.”

Trả lời ngay lập tức. Phen này chắc tôi xong đời rồi.

“...Tớ sẽ dùng đồ ăn của tớ... để ghi đè lên toàn bộ ký ức đó...!”

“Hả.”

Ngay khi Kaede mở hộp cơm của mình ra, tôi đã hiểu chuyện gì sắp xảy ra.

(...À, lại bắt đầu rồi).

“Nào, há miệng ra.”

“Ch-Chờ đã, Hiiragi...”

“Tớ không nghe thấy gì hết. Nào, ‘A’ đi nào~ ♡”

“N-Ngon th——!?”

“Chưa xong đâu. Tiếp theo nè, ‘A’ tiếp đi.”

Cả lớp lại nhốn nháo.

“Fujiwara... đúng là một gã đáng chết vì sự sung sướng này.”

“Sức hành động của Kaede từ đâu ra mà kinh khủng thế.”

“Đây chính là... áp lực của nữ chính sao...!”

Còn tôi thì sao ư? Trước đòn tấn công “đút ăn” liên hoàn của Kaede, tôi hoàn toàn mất khả năng phòng thủ.

“K-Kaede... cậu đang giận thật đấy à...?”

“Giận chứ sao không?”

Trả lời ngay tắp lự. Nhưng đôi mắt ấy trông có vẻ đang rất vui.

Và rồi cô ấy lại đưa một miếng nữa sát môi tôi.

“...Này Yuuta. Phải nhớ kỹ là ‘đồ của tớ là nhất’ đấy nhé?”

“...Tuân lệnh.”

“Giỏi lắm ♡”

Kaede mỉm cười mãn nguyện, còn tôi thì... chẳng còn đường nào để chạy thoát nữa rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!