Tôi Chuyển Sinh Thành Nhân Vật Phụ, Và Sau Khi Liên Tục Nghe Nữ Chính Thanh Mai Trúc Mã Thất Bại Than Vãn, Chẳng Hiểu Sao Chỉ Số Tình Cảm Của Cô Ấy Lại Tăng Tối Đa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

191 3768

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 116

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 446

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4160

Web Novel - Chương 54: Đại Chiến Dịch Chăm Sóc Của Yuuta (1)

Chương 54: Đại Chiến Dịch Chăm Sóc Của Yuuta (1)

Khi nhận được tin nhắn từ Kaede nói rằng “sốt cao nên không đi được”, tôi thực sự đã cảm thấy hụt hẫng vô cùng.

(...Tiếc thật đấy, mình đã mong chờ biết bao nhiêu).

Dù vậy, sức khỏe không tốt thì đành chịu thôi. Tôi muốn cô ấy được nghỉ ngơi tử tế, lúc này tuyệt đối không được ép buộc.

Tôi đã nghĩ như thế, cho đến khi.

Ting.

《...Tớ muốn cậu đến chăm sóc cho tớ quá...》

“...Hả?”

Trong thoáng chốc, thời gian như ngừng trôi. Não bộ đóng băng khoảng 3 giây để cố gắng tiếp nhận thực tại.

(...Chăm sóc? Mình, đến nhà, Kaede? Không không không không không...!)

Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra dọc sống lưng.

(Khoan đã... Dù là nhà cô ấy đi nữa, nhưng nếu bị cha mẹ cô ấy bắt gặp thì to chuyện chắc luôn? Mà quan trọng là, nếu bị Shouma nhìn thấy... Cậu ta đang trong giai đoạn tâm lý sụp đổ, chuyện này chẳng khác nào tung đòn kết liễu luôn còn gì?)

Tôi vừa kịp kết luận trong đầu rằng “việc này bất khả thi quá” thì đúng lúc đó.

Ting.

《Hôm nay cha mẹ tớ không có nhà đâu, nên không sao đâu mà.》

“...Ngoại cảm à?”

Thời điểm nhắn tin cứ như thể cô ấy đang đọc được suy nghĩ của tôi vậy. Hay là, cô ấy đọc được thật?

(Không không... sao có thể trùng hợp đến mức này...)

Vừa mới nghĩ vậy xong.

Ting ting!

《...Không chịu đâu... Tớ muốn cậu đến... Một mình cô đơn lắm... Yuuta... làm ơn đó.》

“...”

Im lặng. Tinh thần của tôi đang bị bào mòn một cách chóng mặt.

Kaede trong chế độ nũng nịu toàn phần. Đã thế còn đang yếu vì sốt cao, sức công phá thực sự kinh khủng hơn bình thường gấp bội.

(Cái này... có gã đàn ông nào từ chối nổi không? Không thể nào... Tuyệt đối không...)

Cuộc họp nội bộ trong não bộ kết thúc với kết quả nhất trí 100% chỉ sau một giây.

“...Chỉ còn cách là phải đi thôi nhỉ...”

Tôi vớ lấy chiếc mũ, đeo khẩu trang, và đứng trước gương hít một hơi thật sâu.

(Một Kaede như thế đang cậy nhờ mình. Lựa chọn “không đi”... làm gì có chứ).

Quyết tâm trong tôi dần trở nên sắt đá.

“Được rồi... triển thôi.”

Tôi kéo thấp vành mũ, đeo khẩu trang kín mít rồi bước ra khỏi cửa. Cứ như đang thực hiện một nhiệm vụ thâm nhập trong phim điện ảnh, tôi vừa đi vừa cảnh giác xung quanh.

(...Nếu bị Shouma bắt gặp thì coi như đời mình xong phim... nhưng mà...)

Dù vậy, tôi vẫn không dừng bước.

(Đợi tớ nhé, Kaede).

Thầm lẩm bẩm trong lòng, tôi tiến bước về phía nhà Kaede.

Đến ga gần nhất, nơi đầu tiên tôi hướng đến, không phải nhà cô ấy mà là siêu thị.

“Pocari... miếng dán hạ sốt... cả túi chườm đá nữa...”

Tôi vứt túi bụi đồ vào giỏ hàng. Nhìn từ ngoài vào thì đúng chuẩn combo “đang đi chăm sóc ai đó”, nhưng lúc này cảm giác sứ mệnh trong tôi lớn hơn cả sự xấu hổ.

(...Vấn đề là cháo nhỉ. Mình chưa nấu cháo bao giờ...)

Tôi lấy điện thoại ra tra “cách nấu cháo”, công thức trên Cookpad hiện ra đầu tiên. Vừa lướt màn hình, tôi vừa vơ nguyên liệu cho vào giỏ.

“...Thế này chắc là ổn thôi.”

Thanh toán xong, tôi ôm túi đồ bước ra ngoài, không khí mùa đông lùa thẳng vào phổi. Nương theo định vị mà Kaede gửi, nhà cô ấy dần hiện ra trước mắt.

(...Đây rồi sao. Nhà to thật đấy...)

Tới nơi an toàn, tôi vừa thở phào nhẹ nhõm nhưng cái bộ dạng lén lút của mình trông chẳng khác gì kẻ gian. Ngay sát bên cạnh chính là nhà của Shouma. Rèm cửa đóng kín mít, không có dấu hiệu của sự sống.

(...May quá. Nếu đụng mặt cậu ta ở đây thì đúng là tan tành sự nghiệp).

Chỉnh lại nhịp thở, tôi đứng trước cửa nhà Kaede. Tôi không nhấn chuông, vì Kaede đã bảo “Đừng nhấn chuông, cứ vào thẳng nhé”. Tôi khẽ khàng mở cửa bước vào.

Bên trong nhà im lìm, tĩnh lặng.

(...Căng thẳng quá đi mất).

Tháo giày xong, tôi đi thẳng tới phòng Kaede. Sau khi gõ cửa, tôi khẽ mở ra——

“...Yuuta...”

Kaede đang nằm yếu ớt trên giường, khẽ mỉm cười nhìn lên tôi. Ngay giây phút đó, tim tôi đập thình thịch một cú cực mạnh.

(...Nguy rồi. Cái này không phải là dễ thương nữa, mà là phạm luật rồi...)

Trong một khoảnh khắc, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng. Tim đập mạnh đến mức suýt ngã quỵ, tôi phải vội vã kéo ý thức trở lại.

“T-Trước tiên... tớ đi nấu cháo đã. Đợi một chút nhé.”

Nghe tôi nói, Kaede khẽ cau mày lo lắng.

“...Cậu nấu được không đó...? Thật không?”

“C-Cứ xem Cookpad là sẽ ổn thôi mà!”

“Thật không đó...?”

“Thật mà đã bảo!”

Đang yếu thế kia mà sao vẫn có thể nghi ngờ một cách đáng yêu thế không biết. Để che giấu cảm giác bồn chồn trong lòng, tôi vội vã rời khỏi phòng.

(...Bình tĩnh lại nào tôi ơi. Trước mắt chỉ nghĩ đến việc nấu ăn thôi. Cứ đà này là lý trí bay sạch đấy).

Hít một hơi thật sâu, tôi hướng về phía nhà bếp.

(Được rồi... trận chiến bắt đầu. Lần đầu nấu cháo, nhất định phải thành công).

Vừa bước vào bếp, tôi có cảm giác như một tân thủ đang dấn thân vào hầm ngục chưa từng được khám phá.

(...Rộng thật đấy. Mà sao lắm dụng cụ thế).

Nhưng không còn cách nào khác. Tôi mở “sư phụ Cookpad” ra, kiểm tra nguyên liệu. Ngay lập tức, tôi nhíu mày.

“...‘Một nhúm’? ‘Lượng vừa đủ’? ‘Đun liu riu’? Mình có bao giờ được học mấy thuật ngữ chuyên môn này đâu...?”

Dù có càm ràm với cái màn hình thì cũng chẳng có lời hồi đáp nào.

“...Thôi thì cứ áng chừng vậy.”

Lựa chọn đó sau này là phúc hay họa thì tôi cũng chẳng biết. Tôi lấy cái nồi đất nhỏ ra, đổ nước, cho gạo vào. Đến đây thì ổn. Mọi chuyện vẫn đang thuận lợi.

Vấn đề là đoạn sau.

“...Xem nào, gừng băm nhỏ... Thế này là nhỏ chưa nhỉ? Cứ thái vụn ra thì tính là băm nhỏ thôi nhỉ?”

Tiếng dao băm xoành xoạch vang lên. Giữa chừng có vài miếng to tổ chảng chẳng giống băm nhỏ tí nào lọt vào, nhưng tôi mặc kệ.

“Trứng... cho vào sau cùng à...? Chắc là vậy đi.”

Muối? Một chút.

“Thôi, cho thêm tí nữa cho chắc. Hây!”

Muối rơi rào rào... rào rào... Có vẻ hơi quá tay một tí nhưng thôi kệ đi.

“Được rồi, đậy nắp.”

Cạch, tôi đóng nắp nồi đất lại.

“...Đun liu riu là mức nào đây...”

Tôi vặn núm bếp về mức nhỏ nhất, đứng đợi với hy vọng cái nồi sẽ phát ra “không khí liu riu” như mong đợi. Một lát sau, tiếng sùng sục bắt đầu phát ra từ bên trong.

“...Chắc là được rồi đấy.”

Tôi nhấc nắp nồi lên. Làn hơi nóng phả ra, hạt gạo trắng ngần đã nở bung trông khá giống cháo.

(...Thành công rồi sao...? Không, cái này... nhìn đúng chuẩn là cháo còn gì?)

Vẻ ngoài không tệ. Không bị cháy. Tôi bất giác muốn ưỡn ngực tự hào.

“Ngon lành...!”

Tôi cẩn thận bê nồi đất lên, cố gắng không để sánh ra ngoài rồi mang đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!