Tôi chuyển sinh thành một tên mob tà giáo trong con game eroge toàn một lũ cuồng dại liều chết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 293

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Thanh Mai Trúc Mã Của Nữ Đại Công Tước Phương Bắc

(Đang ra)

Thanh Mai Trúc Mã Của Nữ Đại Công Tước Phương Bắc

bamioneunjam

Tiểu thư đài các vốn là bạn thanh mai trúc mã của tôi dạo này cứ hay gắt gỏng. Nhưng mà, trêu chọc cô ấy thú vị lắm.

7 28

Chương 2 (WN) - Giác ngộ - Chap 33

Khi tôi đang đợi ở gần lối ra vào của phòng tra tấn dưới tầng hầm, Celestia, có lẽ đã bị vắt kiệt thông tin, bước lên cầu thang. 

Ánh mắt chúng tôi giao nhau ở một vị trí không thể phớt lờ, Celestia dừng bước, mái tóc bạc của cô khẽ đung đưa.

Sau khi bị tẩy não, ngoại hình của cô đã có ít nhiều thay đổi. Mái tóc dài màu bạc óng ả vẫn như cũ, nhưng đôi mắt màu tím không còn ánh sáng, tạo ấn tượng thiếu biểu cảm hơn so với trước đây. 

Bộ tu sĩ phục che giấu làn da trần đã bị đảo ngược tông màu, và không hiểu sao phần ngực cùng hông lại để lộ da thịt. Một đường xẻ sâu đến mức đáng kinh ngạc, thứ mà sườn xám cũng phải chào thua, chạy dọc bên chân cô, trông hệt như bộ dạng “xin lỗi, tôi lỡ sa ngã vào phe hắc ám rồi”.

Tôi bối rối không biết nên bắt chuyện với cô thế nào. Hồi còn đối địch, tất nhiên tôi gọi cô bằng tên trống không, nhưng cách đối xử hiện tại là một lập trường vô cùng khó phân định, vừa là con rối của tà giáo, vừa là cán bộ thứ tám. Hơn nữa, Celestia trong quá khứ đã sát hại hàng trăm tà giáo đồ, và gây không ít khổ sở cho các cán bộ tà giáo như Joanne. 

Những người như Aros, vốn có cảm xúc rõ ràng về vấn đề đó, thì không sao, nhưng các tà giáo đồ bình thường dường như vẫn chưa quyết định được thái độ với Celestia――và chính tôi cũng là một trong những tà giáo đồ chưa quyết định được thái độ đó.

(Cứ gọi trống không như trước đến giờ cũng được, nhưng chức danh của Celestia về cơ bản là cấp trên của mình. Tự dưng mình lại muốn dùng kính ngữ...)

Một cán bộ địch đột nhiên được đặt vào vị trí cán bộ kiêm cấp trên trong tổ chức của mình, tình huống này còn khó xử hơn cả lần gặp đầu tiên. Cộng thêm việc tôi vẫn chưa muốn tin vào chuyện cô đã sa ngã, tôi chỉ muốn quay mặt đi và bỏ chạy.

“...Ngài còn nhớ tôi không, Celestia-sama?”

Thế là, tôi bắt đầu câu chuyện bằng giọng điệu kính ngữ an toàn. Celestia gãi má vẻ khó xử. Có vẻ như cô vẫn giữ được ký ức trước khi bị tẩy não, và đang bị dằn vặt bởi những ký ức khác nhau về trận chiến với tôi.

“Tất nhiên rồi, Oakley. Tôi đã gây cho cậu rất nhiều phiền phức... nhưng từ giờ hãy cùng nhau cố gắng với tư cách là đồng đội của Giáo đoàn Đền nhé.”

Đồng đội. Ngay khi nghe thấy từ đó, một cảm giác khó chịu và chóng mặt dữ dội ập đến với tôi.

Celestia được đối xử như cán bộ tà giáo thứ tám vì cô sở hữu sức mạnh của cán bộ, nhưng thực tế cô thuộc biên chế cán bộ Chính thống giáo hạng bảy. 

Tôi đã từng muốn một ngày nào đó sẽ cùng chiến đấu với Celestia và Saren. Nhưng, tôi không muốn sát cánh bên họ theo cách này. Tôi cố kìm nén cảm giác muốn lay người cô và gào khóc “Tỉnh lại đi”, gắng gượng giữ vẻ bình tĩnh.

“Mong được ngài giúp đỡ, Celestia-sama… Nếu ngài thích dùng kính ngữ, tôi sẽ tiếp tục...” 

“Ufufu, cậu cứ nói chuyện bình thường là được rồi. Hồi mới gặp cậu cũng toàn gọi trống không tên tôi mà, như thế chắc cậu cũng dễ nói chuyện hơn, phải không?”

Celestia mỉm cười dịu dàng. Đôi mắt đã tắt ánh sáng nheo lại, và ở đó hiện lên một biểu cảm không khác gì cô của ngày xưa khi còn bình thường. Những ký ức và ngày tháng yên bình tôi đã trải qua cùng cô khi bước vào route của Celestia trong game gốc ùa về, khiến tôi cảm thấy đau lòng. 

Celestia là nữ chính đầu tiên tôi chinh phục được, một nữ chính đầy kỷ niệm. Đến giờ tôi vẫn thích tất cả các nữ chính của Chính thống giáo, nhưng nữ chính đầu tiên được chinh phục vẫn luôn là một điều gì đó đặc biệt. Tôi suýt đưa tay về phía khuôn mặt Celestia, nhưng rồi siết chặt nắm đấm đến mức móng tay như muốn đâm vào da thịt để kìm nén cơn bốc đồng.

Cảm xúc của tôi đang rối tung lên. Tôi nên trút bỏ cảm xúc này vào đâu đây? 

Nhìn thấy bộ dạng của tôi, có lẽ Celestia đã hiểu lầm rằng tôi vẫn còn sợ hãi từ trận chiến, cô nói “Chúng ta đến một nơi nào đó yên tĩnh hơn nhé?” rồi bắt đầu sải bước trên đường phố Metashim.

“Thành phố Metashim cũng đã được tái thiết khá nhiều nhỉ. Đã có lúc tôi tự hỏi rồi nó sẽ ra sao...” 

“Đây là thành phố sẽ trở thành thánh địa của Giáo đoàn Đền Aros mà. Aros-sama đang dồn sức cho việc phục hưng và phát triển thành phố đấy.”

Rốt cuộc, chiến dịch Vật đánh dấu giả của Celestia chỉ là hành động bộc pháy bốc đồng. Việc để tôi trốn thoát đã dẫn đến sự sụp đổ của Daskel, gây ra tổn thương nghiêm trọng cho tâm trí Celestia, khiến cô không thể suy nghĩ tỉnh táo được nữa.

Và rồi, chiến dịch『Dịch chuyển』được quyết định khẩn cấp hòng lấp liếm thất bại đó cũng đã thất bại bởi trí tuệ của Aros. 

Vốn dĩ, tầm dịch chuyển của những người khác ngoài Joanne dài nhất cũng chỉ khoảng một cây số. Ngay cả khi cô có thể thoát khỏi sự kìm hãm của Aros, tôi không nghĩ cô có thể trốn thoát khỏi sáu cán bộ tà giáo có mặt tại đó. Đó phải nói là một chiến dịch có phần thô sơ khi dùng để chống những kẻ quá thông thạo về phương pháp đánh dấu như tà giáo.

Và rồi, Celestia, vì quá bối rối, nên đến cả tự sát cũng không làm được. Tôi nghĩ nếu cô dịch chuyển vào nội tạng của Steela ngay trước khi bị ăn thịt thì vẫn còn khả năng trốn thoát, nhưng có lẽ sự tuyệt vọng bao trùm tâm trí đã tước đi khả năng phán đoán của cô.

Vô số yếu tố chồng chất lên nhau, khiến cho chiến dịch đột kích Daskel gây ra thiệt hại tồi tệ nhất có thể tưởng tượng được.

Tôi được Celestia dẫn đường, leo lên tháp đồng hồ, công trình cao nhất trong thành phố. Công trình từng là biểu tượng của Metashim dường như đã không bị thiêu rụi trong trận chiến ngày hôm đó. 

Đài quan sát có tầm nhìn thoáng đãng, dù có nhiều vết nứt ở chỗ này chỗ kia, nhưng vẫn duy trì được độ bền đủ để không sụp đổ nếu không ai quậy phá bên ngoài.

“...Cảm giác thật kỳ lạ.”

Celestia lẩm bẩm, nhìn xuống thành phố đang cố gắng tái sinh từ sự sụp đổ. Cơn gió lướt qua gáy cô, làm tung bay mái tóc tựa như lụa.

“Khi nhìn thành phố này, nỗi buồn, tuyệt vọng... và cả một niềm vui không thể kiểm soát cứ lẫn lộn dâng trào trong tôi.” 

“Chắc là ký ức hồi còn ở Chính thống giáo đang lẫn lộn đấy.” 

“Đúng, tôi hiểu. Dù đã không còn chút vương vấn nào với Chính thống giáo nữa, nhưng cảm xúc mãnh liệt lúc đó dường như tôi không thể nào quên được.”

Celestia tiến lại gần hàng rào bao quanh mép ngoài đài quan sát, nhìn bao quát dãy phố còn lưu lại dấu vết của Đại thảm họa.

Nơi từng là đồn trú của lính Chính thống giáo――địa điểm mà Joanne đã ném đòn tấn công phủ đầu――vẫn còn một tảng đá khổng lồ đè lên, và những bụi gai đã mục nát cũng bị bỏ mặc mà không được dọn dẹp. 

Nếu nhắm mắt lại, tôi có thể nhớ lại không khí căng thẳng ngay trước khi trận chiến nổ ra.

Khoảnh khắc căng thẳng khi Joanne nhấc tảng đá lên, Polk quấn những chiếc gai độc xung quanh, và tảng đá độc đó bay đến đồn trú. Ngày hôm đó, tim tôi liên tục đập thình thịch, như thể sắp phát điên đến nơi. 

Mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn. Thay đổi đến mức không còn đường quay đầu. Tôi liếc nhìn Celestia. Đôi mắt cô nhìn xuống Metashim vẫn vẩn đục. Dường như cô không phải đang giằng xé giữa tà giáo và Chính thống giáo, mà chỉ đơn thuần là ngạc nhiên trước sự khác biệt giữa cảm xúc trong ký ức và tâm trạng hiện tại.

“Oakley, cậu có biết cô gái tên Marietta không?” 

“À, cũng... có thể coi là biết...”

Một cái tên quen thuộc đột nhiên vang lên khiến tôi giật mình.

“Marietta Valiere... cô gái tóc nâu mắt đỏ duy nhất trốn thoát khỏi Metashim. Nếu cậu gặp Marietta, hãy ra tay kết liễu cô ta không chút do dự.” 

“Eh...”

Tôi sững sờ trước lời nói của Celestia. 

Tại sao lại phải giết Marietta? Con bé đó là một cô gái tốt bụng đến mức con kiến cũng không nỡ giết. Con bé đã sống sót qua Metashim, cứ để cô bé yên là được rồi còn gì. Dù nghĩ vậy nhưng tôi không thể nói ra, trong khi đó Celestia tiếp tục đều đều cất lời.

“Vào ngày cô ta là người duy nhất sống sót sau sự sụp đổ của Metashim, cô bé đó đã liên tục lẩm bẩm『Ta sẽ giết các ngươi』. Sau một thời gian chăm sóc, cô ta đã bình tĩnh lại... nhưng vào một đêm nọ, tôi đã chứng kiến Marietta nói『Ta sẽ giết các ngươi』với chính mình trong gương.” 

“Chuyện đó...” 

“Tinh thần của cô ta, một con người đã sống sót qua địa ngục, đã đạt đến cực hạn... Sau đó tôi có nói chuyện một chút với Marietta và hiểu ra, lòng oán hận của cô bé đó rất đáng gờm. Rồi sẽ có ngày cô ta sẽ leo lên vị trí cán bộ Chính thống giáo Kenneth và nhe nanh vuốt với chúng ta.”

Marietta đã sống sót thay cho Alfie. Quả thực con bé có thể đã từng là một cô gái tốt bụng, nhưng sau khi trải qua địa ngục đó, tâm cảnh đã thay đổi dữ dội――và đã quyết tâm giống như Alfie trong nguyên tác, có đúng không?

Nhưng, lúc nói chuyện với tôi, con bé trông hoàn toàn là một cô gái bình thường mà? Hay đó chỉ là con bé đang khéo léo che đậy?

(...Không, nghĩ kỹ lại xem. Con bé đó mới chỉ trạc tuổi học sinh cấp hai thôi. Bằng tuổi đó, mình còn đang mải mê game với bài kiểm tra, chưa bao giờ nghĩ đến『cái chết』. Thử trải qua địa ngục ở tuổi đó xem... người bình thường chắc chắn sẽ đứt hết dây thần kinh.)

Sống sót khỏi Metashim, con bé đã trở thành kẻ mồ côi cô độc. Mất hết gia đình và người thân, bị đẩy xuống tận cùng của sự tuyệt vọng. Rồi như thể giáng thêm đòn kết liễu, năm tà giáo đồ đã ập đến tấn công.

――Làm sao mà giữ được bình tĩnh cơ chứ. Con bé vẫn còn là một nữ sinh cấp hai chưa thành niên. Cảm xúc mãnh liệt đến mức phát điên đã quay vòng, rơi vào trạng thái tinh thần có thể bình thản quan sát chiến trận cũng là điều dễ hiểu.

Marietta lúc đó trông vẫn nói chuyện bình thường, chính vì thế nên mới kỳ lạ.

(Vậy là, Marietta đã lấp vào vị trí của Alfie... và vai trò Đấng cứu thế của thế giới đã được kế thừa? Xét đến tình hình thế giới thì đây là một sai số ầm đáng mừng, nhưng xét đến cuộc đời của Alfie và Marietta thì thật tồi tệ. Dù là Alfie hay Marietta, không ai đáng phải gánh vác trọng trách đấng cứu thế như vậy. Chết tiệt, thật không thể chấp nhận được...)

Đấng cứu thế của thế giới, nghe thì oai phong đấy, nhưng thực tế lại phải trở thành anh hùng đánh đổi máu thịt, bào mòn tuổi thọ của mình, và buộc phải liên tục tàn sát. Chỉ vì học được ma thuật trị thương mà không thể chết thanh thản, và một khi đã lấp đầy một trong bảy vị trí cán bộ có hạn, họ sẽ phải gánh vác một trách nhiệm khổng lồ. Sống một cuộc đời bình thường ở một nơi không liên quan gì đến chiến tranh còn tốt hơn gấp triệu lần. 

Quyết tâm và điên cuồng chỉ cách nhau một lằn ranh rất mỏng manh. Tốt nhất là đừng bao giờ có cái quyết tâm đáng buồn đến thế.

“Thứ đáng sợ nhất chính là con người đã thực sự hạ quyết tâm đấy, Oakley ạ.”

Chuyện đó, tôi đã thấm thía sau khi chiến đấu với đám cán bộ rồi. 

Tôi hoàn toàn hiểu lý do tại sao Celestia tuyên bố phải giết Marietta. Sau khi sắp xếp lại tình hình và thông tin đang thay đổi chóng mặt, tôi bước xuống cầu thang của tháp đồng hồ để tìm thuốc giải tẩy não cho Celestia.

“Cảm ơn Celestia, tôi xin phép đi trước.”

Khi tôi quay lưng đi, Celestia với giọng điệu có chút khác lạ đã cất tiếng gọi tôi.

“Cuối cùng, tôi có một điều muốn xác nhận...”

Vừa đưa tay giữ mái tóc bạc đang gợn sóng trong gió, cô vừa nở một nụ cười như thể nhìn thấu tâm can tôi――

“Lúc đó cậu đã nói với tôi, nhỉ? Rằng cậu là đồng minh của Chính thống giáo. Đó tất nhiên là lời nói dối để đánh lừa tôi thôi, có đúng không?”

Ngay sau khi tôi chớp mắt, bóng dáng Celestia đã biến mất. 

Chỉ còn lại cơn gió gào thét, mang theo dư âm của cô, đang thổi qua nơi đó.