Chapter 4 - Chiến dịch chiếm đóng Jade
──Ngày diễn ra chiến dịch chiếm đóng thành phố băng giá Jade.
Vào buổi sáng sớm khi bụi tuyết còn đang rơi lả tả, 『Phục Trùng Đội』cùng các tinh anh của Chi nhánh Đông Bắc bắt đầu hành quân.
Tổng cộng một trăm binh sĩ, bao gồm cả Trùng nhân chiếm tám phần và con người thuần túy lẫn lộn vào nhau, cùng với ba thế lực chiến đấu khổng lồ là Joanne, Steela và Celestia đang sải bước về phía thành phố Jade. Lẩn khuất trong đám đông đó, tôi trao đổi ánh mắt với Alex, người đang đóng vai trò phu khuân vác, rồi khẽ gật đầu.
Trong đống hành lý cậu ta mang theo có giấu một thứ vũ khí bí mật được chế tạo riêng cho ngày hôm nay.
Như để đáp lại ánh mắt của Alex, tôi nâng bao kiếm lên, và cậu ta kéo lại mũ trùm đầu, chậm rãi lùi về phía sau.
“…………”
Khu vực quanh thành phố Jade, nơi đã chịu sự thao túng thời tiết của Celestia, có hiện tượng tuyết tích tụ tan chảy hoàn toàn, một điều vô cùng hiếm thấy vào mùa này.
Những bông tuyết đang rơi nhẹ hiện tại chỉ là màn ngụy trang để đánh lừa tai mắt kẻ địch.
Trong rừng, Whip, người đi tiên phong, giơ tay lên ra hiệu.
Dưới chân những đám mây xám xịt sà xuống thấp, một vách đá dựng đứng hiện ra.
Ở phía bên kia khung cảnh tuyết trắng xóa tựa như được bao bọc trong một chiếc kén mỏng, có thể nhìn thấy thành phố Jade đang tựa mình vào vách núi.
Khi tôi ngẩng mặt lên để quan sát toàn cảnh thành phố, gió lạnh luồn vào cổ họng khiến tôi phải rụt cằm lại. Cái lạnh và sắc trắng cực hạn khiến niêm mạc mắt đau nhói và chói lòa như sắp bị nghiền nát.
Cái lạnh dường như muốn đóng băng tận tâm can, nhưng nhờ những viên đá đã được nung nóng bên đống lửa giấu trong ngực áo, thân nhiệt của tôi không bị cướp đi quá nhiều.
Sắp tới tôi sẽ phải hoạt động gấp đôi người thường, nên việc chuẩn bị đã được thực hiện kỹ lưỡng hơn bất kỳ ai.
(Ở thành phố Jade chắc chắn phải có thứ đó. Nếu sử dụng nó, ít nhất thì việc đối phó với Phục Trùng Đội hay Đội Du Kích sẽ dễ thở hơn.)
Nhìn thấy thủ thế tay của Whip, các giáo đồ lần lượt rút kiếm. Ngược lại, tôi không rút kiếm. Tôi nín thở, không muốn để lộ việc mình đã cài đặt một cơ quan bẫy nào đó.
Karatena tinh mắt phát hiện ra thái độ đó của tôi và ném cho một cái nhìn sắc lẹm, nhưng khi tôi trừng mắt nhìn lại, cô ta liền ngoan ngoãn lùi bước. Có lẽ nhờ việc lan truyền những lời đồn đại mà đám đàn ông của Chi nhánh Đông Bắc đã đứng về phía cô ta, nên xung quanh cô ả lúc nào cũng có đàn ông vây quanh.
Ngược lại, xung quanh tôi chẳng có lấy một ai. Mọi người tạo thành một khoảng trống vừa vặn đủ cho một người, như thể cô lập tôi vậy.
“…………”
Sự đeo bám của ả đàn bà gai mắt đó đến nay vẫn tiếp diễn.
Mới hôm trước thôi, một tín đồ bị kích động đã lao vào tấn công tôi.
Một gã đàn ông tôi còn chẳng biết tên đã túm lấy cổ áo tôi với vẻ mặt hung tợn khủng khiếp và gào lên: “Chính mày là kẻ đã giết Juanquilo-sama phải không”.
Là do bị Karatena xúi giục, hay do hắn tự rơi vào sự mù quáng hẹp hòi? Lúc đó tôi chỉ cười khẩy rồi gạt tay hắn ra, nhưng thú thật, sự quá khích của bọn chúng đã chạm đến ngưỡng nguy hiểm.
Dù không ai nói ra, nhưng nghĩ thế nào thì toàn bộ những kẻ ở đây đều đang coi tôi là kẻ thù. Tôi thậm chí còn nghi ngờ rằng mình sẽ bị đâm sau lưng trong chiến dịch lần này.
Cảm giác như không gian sinh tồn đang bị thu hẹp lại từ mọi phía. Tôi dùng ngón tay gõ nhẹ để rũ bỏ lớp tuyết đọng trên sống mũi.
(Sắp bắt đầu rồi sao...)
Khi tôi hướng mắt về phía trước, Whip đang gọi Celestia lại. Họ trao đổi vài câu ngắn gọn, rồi Celestia trong bộ y phục đen hướng đôi mắt đục ngầu lên bầu trời.
Cô ấy nắm chặt bàn tay đang giơ lên cao, và những bụi tuyết đang thổi loạn xạ lập tức biến thành những bông tuyết lớn như hoa mẫu đơn.
Họ định lợi dụng tầm nhìn hạn chế để chiếm ưu thế trong việc chiếm đóng Jade. Giữa cơn bão tuyết, giọng nói lanh lảnh và vang rền của Celestia truyền đến mệnh lệnh cho chúng tôi.
“Sau khi hội quân với Đội Du Kích, chúng ta sẽ bắt đầu chiến dịch chiếm đóng Jade.”
Nghe thấy lời đó, trên gương mặt các binh sĩ nở nụ cười ngạo nghễ tin chắc vào thắng lợi. Đó tuyệt nhiên không phải sự lơ là hay tự mãn, mà là bầu không khí của một trận chiến đã nắm chắc phần thắng nhờ vào sự tự tin vững vàng.
“Thành phố của Chính thống giáo Kenneth có hai loại cơ quan phòng thủ phiền phức. Một là 【Thiết bị Liên lạc Cố định】. Đây là thiết bị dùng để truyền tin tức đến các thành phố lân cận. Hai là 【Đối Ma Hoa Hành】. Thứ này sẽ vô hiệu hóa một lượng nhất định các đòn tấn công hướng vào bầu trời hoặc tường thành của thành phố.”
Steela và Joanne đang đứng bên cạnh Celestia.
Cả hai người họ đều không có vẻ gì là căng thẳng. Vai họ thả lỏng như thể đang chuẩn bị đi dạo vậy.
“Theo những gì ta biết, các thiết bị này không được bố trí ở thành phố Jade... nhưng cẩn thận vẫn hơn. Hễ nhìn thấy thì hãy phá hủy ngay lập tức.”
Phá hủy. Nghe thấy từ đó, đám binh lính gầm lên như thể muốn nói “Đợi mãi mới được nghe câu này”. Giữa cơn gió và bão tuyết này, tiếng gầm rú ấy chắc sẽ không thể lọt đến tai phe Chính thống giáo.
Gió rất mạnh. Dù có la hét hay tiếng bi thương vang lên, cũng rất khó để nghe thấy từ xa trong tình trạng này.
“…………”
...Celestia. Có một điều mà cô chưa nhận ra.
Hệ thống phòng thủ bảo vệ thành phố của Chính thống giáo Kenneth vẫn còn một thứ nữa đấy.
Ngay khi tôi vừa nghĩ đến điều đó và siết chặt bao kiếm, tiếng móng ngựa nện xuống đất dồn dập từ phía sau vọng tới. Không phải một, mà là một cơn sóng chấn động như động đất đang ập đến gần.
──Xuất hiện từ bên kia màn tuyết xoáy là những tinh anh của Đội Du Kích đang cưỡi trên những con ngựa được trang bị giáp trụ. Mặt đất rung chuyển khi họ giảm tốc độ và chậm rãi lượn vòng lại.
Gã khổng lồ đi đầu đoàn kỵ binh xuống ngựa rồi tuyên bố.
“Gergoloy Workforce. Đã có mặt.”
Giọng nói trầm thấp và điềm tĩnh khiến người nghe phải rùng mình căng thẳng. Đó là một âm trầm chứa đựng sự lạnh lùng tột độ, thậm chí toát lên vẻ đáng sợ. Cơ thể dày dạn như thép nguội, có thể nhận ra ngay cả qua lớp áo chống rét, kết hợp với vóc dáng khổng lồ đang tỏa ra một áp lực kinh người.
Bộ râu quai nón rậm rạp cùng cái đầu trọc được chăm chút kỹ lưỡng. Và, đôi mắt của một kẻ sát nhân. Phong thái của Gergoloy tạo ra một sức nặng khiến ngay cả cái danh xưng ứng cử viên cán bộ của gã cũng trở nên lu mờ.
Không hề e sợ trước gã khổng lồ ấy, Whip cất tiếng gọi. Đúng là một ả đàn bà không biết sợ trời cao đất dày.
“Ya~ho~ Gergoloy-chan! Vẫn giống khỉ đột như mọi khi nhỉ.”
“Hừ... Cô thì vẫn hời hợt như mọi khi.”
Gergoloy vừa dắt ngựa vừa khẽ cúi đầu chào Steela và các cán bộ khác.
Sau đó, Gergoloy đi thẳng đến trước mặt tôi và dừng lại.
Nói rào đón rằng hắn đã nhận ra tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên, Gergoloy chìa tay ra.
“Ngươi là cánh tay phải của Joanne-sama, Okuri Mercury hả? Ta đã nghe nhiều lời đồn đại về ngươi.”
Đáp lại cái giọng điệu đầy vẻ chế giễu ấy, tôi cũng trả lời pha chút mỉa mai.
“Gergoloy Workforce của Đội Du Kích. Tôi cứ tưởng anh chỉ là một kẻ đầu toàn cơ bắp, nhưng xem ra cũng là một gã khá sắc sảo đấy chứ.”
“Ngược lại, ta đã hình dung ngươi là một gã yếu nhớt chỉ được cái đầu to, nhưng có vẻ không phải vậy.”
Giữa sự chú ý của đám đông, chúng tôi trao nhau cái bắt tay cứng ngắc.
(Sức mạnh kiểu gì thế này. Cảm giác như đang đối đầu với hiện thân của đá tảng vậy...)
Xác nhận được rằng những thớ cơ kia không phải để trưng, mồ hôi lạnh rịn ra dưới lớp áo tôi.
Gã đàn ông này chính là thủ lĩnh của đội kỵ binh cơ động đáng tự hào dưới trướng Shadiq Lane, Cán bộ Tà giáo xếp hạng ba, và cũng là kẻ đứng sau giật dây góp phần vào cuộc tập kích Metashim.
Về cơ bản, Đội Du Kích thực hiện các hoạt động trinh sát và cướp bóc khắp nơi trên Thần quốc Gelid. Nghe qua thì chẳng khác gì các đơn vị thông thường, nhưng đặc tính của Đội Du Kích nằm ở khả năng cơ động nhờ ngựa và khả năng chiến đấu cá nhân cực cao.
Ví dụ, ngay trước cuộc tập kích Metashim, Đội Du Kích đã tiến hành cướp bóc ở phía bên kia đất nước để đánh lạc hướng sự chú ý khỏi vùng Metashim. Dù binh lính Chính thống giáo có phản ứng ngay lập tức, thì đám lính tạp nham ở đó cũng không phải đối thủ. Đến khi viện binh hay cán bộ Chính thống giáo đến nơi thì bọn chúng đã tẩu thoát xong xuôi.
Đội Du Kích chuyên nhắm vào các khu vực hoặc ngôi làng có hệ thống phòng thủ mỏng manh để thu hút sự chú ý, đóng vai trò mồi nhử để che mắt cho chiến dịch chính. Nói cách khác, nếu cứ bỏ mặc thì thiệt hại sẽ ngày càng lan rộng... Bọn chúng chính là hiện thân cho sự tàn độc của lũ Tà giáo.
Sau khi liếc nhìn đám Gergoloy, những kẻ có lẽ là nguyên nhân gián tiếp dẫn đến cái chết của Alfie, tôi quan sát trang bị của chúng như muốn nuốt chửng lấy thông tin.
Thực ra, đây là lần đầu tiên tôi tận mắt nhìn thấy Đội Du Kích. Dù đã nắm được vài thông tin mơ hồ, nhưng tôi hoàn toàn không biết chi tiết.
(Ngoài việc trang bị giáp ngựa, vũ khí của Đội Du Kích hầu hết là thương. Cũng có kẻ mang nỏ. E rằng tấn công trên lưng ngựa là chủ yếu... Chiến lược cơ bản là dùng sự cơ động và tầm đánh dài để đơn phương càn quét sao.)
Tôi đánh giá sơ bộ, nhưng nếu chỉ là kỵ binh thông thường thì đã không khét tiếng đến thế. Chắc hẳn chúng còn tinh nhuệ hơn cả đám người của Chi nhánh Đông Bắc.
(Nhưng, vẫn nằm trong dự tính. Nếu sử dụng thiết bị phòng thủ thứ ba của thành phố Chính thống giáo thì có thể tóm gọn cả lũ một mẻ.)
Đội Du Kích leo lại lên lưng ngựa và vào vị trí.
Tôi và Joanne trao đổi ánh mắt trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Xác nhận mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất, Celestia phóng một khối không khí nén cô đặc trong hai lòng bàn tay về phía tường thành của thành phố Jade.
Viên đạn vô hình xé gió tạo thành xoáy trắng bay đi, lao vào tường thành với tốc độ mắt thường không thể theo kịp.
──Chiến dịch chiếm đóng Jade bắt đầu.
***
Viên đạn khí nén của Celestia đã đánh thức 【Đối Ma Hoa Hành】 được chôn bên trong bức tường bao quanh Jade. Những nụ hoa khổng lồ cao hàng chục mét phản ứng với ma thuật liền bung nở, vô hiệu hóa đòn tấn công của Celestia.
“Để xem thiết bị phòng thủ đó cứng cáp đến mức nào nào──”
Celestia một lần nữa tích tụ ma lực, tung ra đòn tấn công kết hợp giữa lưỡi dao gió và đạn khí.
Ngay bên cạnh, Steela cũng bắn ra những tia nhiệt vào những cánh hoa khổng lồ.
Dù phải hứng chịu đạn khí mang thuộc tính trảm kích và tia laser nóng đến hàng ngàn độ, những cánh hoa vẫn giữ nguyên hình dáng. Celestia khoanh tay vẻ thán phục.
“Chúng được chế tạo kiên cố quá nhỉ.”
Tuy nhiên, những cánh hoa khổng lồ ấy không hề có khả năng phản kháng. Sau khi hứng chịu hàng loạt đòn tấn công liên tiếp, 【Đối Ma Hoa Hành】 cũng sụp đổ một cách dễ dàng. Một loài thực vật chỉ được cái to xác thì cũng chỉ có tác dụng câu giờ mà thôi.
Nhìn thấy lỗ hổng lớn trên tường thành, Đội Du Kích là những kẻ đầu tiên ùa vào như thác lũ.
Tiếp theo đó, bộ binh tràn vào thành phố Jade và bắt đầu hành vi cướp bóc.
Oakley vừa chạy trên mặt đất vừa nhẩm lại kế hoạch tác chiến trong đầu.
Phục Trùng Đội bao gồm Steela, Karatena và Whip sẽ tiến vào hầm mỏ để trấn áp bên trong, còn những người khác như Celestia, Chi nhánh Đông Bắc, những kẻ không phải Trùng nhân từ bên ngoài, và Đội Du Kích bao gồm cả Gergoloy sẽ tấn công trên mặt đất.
Joanne đảm nhận việc hỗ trợ hậu phương cho đơn vị mặt đất và đảm bảo đường rút lui, còn Alex chịu trách nhiệm kiểm soát lối ra vào hầm mỏ.
(Sau khi giết sạch đơn vị mặt đất trừ Celestia ra, mình sẽ tiêu diệt đội biệt động trong hầm mỏ. Chẳng có gì phải sợ cả, chỉ cần làm những gì mình có thể làm thôi!)
Hơn một trăm tên tà giáo chia thành đơn vị mặt đất và đơn vị ngầm. Oakley đi ở vị trí cuối cùng, tụt lại một chút so với đoàn người khi băng qua tường thành Jade.
Tiếng chuông báo hiệu kẻ địch xâm lăng vang lên dồn dập. Tuy nhiên, tháp chuông đã bị Đội Du Kích đột nhập từ trước khống chế, nên tiếng cảnh báo chỉ vang lên vài hồi rồi tắt lịm.
Mà ngay từ đầu, dường như tiếng chuông cũng chẳng vang xa được vì cơn bão tuyết dữ dội. Oakley lắc đầu giữa tầm nhìn trắng xóa.
Không sao, tầm nhìn kém và gió bão đập vào tai sẽ là đồng minh cho cuộc phản nghịch này.
Mình vẫn nắm được tình hình xung quanh. Hơn nữa, mình đã tìm thấy thứ đó. Mọi chuyện đều thuận lợi, diễn ra đúng như dự tính──
Ngay khi chàng trai định chạm tay vào thiết bị phòng thủ đô thị thứ ba.
Một luồng sát khí ghê rợn, nhớp nhúa nhắm thẳng vào hông cậu, khiến cậu phản xạ nhảy lùi lại ngay lập tức.
Khoảnh khắc tiếp theo, vô số mũi tên cắm phập vào chỗ cậu vừa đứng. Oakley nhanh chóng lấy lại tư thế, xác định hướng tấn công.
(Bị bao vây tứ phía. Binh lính Chính thống giáo đến rồi sao? Không, không phải. Đòn tấn công nhắm chuẩn xác vào mình thế này là...)
Nhận ra chân tướng kẻ địch, cậu buột miệng chửi thầm, ném ánh nhìn đầy oán hận vào trong bão tuyết: “Bọn mày dám lắm”.
“Lũ con rối của Karatena...!!”
Oakley nghiến răng khi bị bảy tên lính bao vây.
Aah, bị ả đàn bà đó xúi giục, một lũ đại ngu ngốc vác cái mặt đần độn kéo đến đây nườm nượp. Đến tận lúc này mà còn ngáng chân nhau, khả năng kích động của ả ta cũng ghê gớm thật.
Sát ý đen ngòm sục sôi. Trong số những tên lính đang vây quanh Oakley không hề có gương mặt của ả đàn bà đáng ghét đó.
Chỉ chăm chăm xúi giục người khác còn bản thân thì không muốn nhúng tay vào. Thật là một ả đàn bà xấu xa.
“Oakley, bọn ta biết hết việc ác của ngươi rồi. Khai ra sự thật đi, tên phản bội kia.”
Một tên lính với đôi mắt đỏ ngầu, ngón tay vẫn đặt trên cò nỏ, lên tiếng.
Nghe những lời oán hận đã quá quen tai, Oakley thở dài.
“Các ngươi tụ tập đông đủ chỉ để nói câu đó thôi sao?”
“Ngươi không phủ nhận à?”
“Với những kẻ đã ra nông nỗi này thì nói gì cũng vô ích thôi.”
Oakley nói với bảy tên lính, trong đầu hiện lên gương mặt đáng ghét của Karatena.
Ả đàn bà đó, chỉ dựa vào suy đoán chủ quan mà làm đến mức này sao.
Oakley rút thanh kiếm sáng loáng ra, rồi dùng hết sức bình sinh đá đổ cây đèn đường bên cạnh.
“Đá đổ...!?”
Thấy cấu trúc kim loại bị phá hủy chỉ bằng một cú đá, những tín đồ đang bao vây chàng trai nao núng.
Đó là kết quả của việc phải luyện tập cùng lũ quái vật. Những tên lính đang giương nỏ không dám nhích một bước, hình bóng của Oakley hiện tại chồng chéo lên dáng vẻ của Cán bộ Tà giáo hạng sáu.
Lợi dụng lúc đám lính đang cứng đờ người, cậu cúi xuống. Tiếp đó, dùng mũi kiếm hớt lấy ngọn lửa nhỏ đang cháy bên trong chiếc đèn lồng gắn ở đầu cây đèn đường vừa đổ xuống.
Ngọn lửa ấy từ từ lan sang thân kiếm, rồi bùng lên lớn đến mức nuốt chửng toàn bộ lưỡi gươm. Một luồng nhiệt khí như muốn xua tan cả bão tuyết tỏa ra, ngọn lửa liếm lấy hơi lạnh tựa như lưỡi của ác ma.
Chứng kiến luồng nhiệt dị thường cuộn xoáy quanh Oakley, đám tín đồ toát mồ hôi hột.
“C-Cái gì thế... ngọn lửa đó là...!”
Sự dị biệt nặng nề cảm nhận được qua da thịt. Thoạt nhìn thì giống ngọn lửa bình thường──nhưng chỉ cần cảm nhận sức nóng đó, cảm giác sợ hãi như trái tim bị dây thép siết chặt, như thể có thứ gì đó khủng khiếp đang xâm chiếm từ bên trong cơ thể lại sục sôi dâng lên.
Bản năng của lũ tà giáo mách bảo rằng đó không phải là ngọn lửa bình thường.

Cũng phải thôi. Ngọn lửa ngự trên thanh kiếm thông qua nhiên liệu bám dính chính là ngọn lửa thánh của Saren Deputy.
“Các ngươi không cần biết.”
Chàng trai cầm thanh hỏa kiếm lao tới.
Tấn công vào một khoảnh khắc sơ hở, cậu chém bay yết hầu của tên đầu tiên.
“Gah.”
Không cho đối phương thời gian phòng thủ. Gã đàn ông chịu vết thương chí mạng ngã gục, chìm trong máu của chính mình và ngọn lửa thánh, không còn cử động nữa.
Những tên lính đang chết sững vì kinh ngạc liền lấy lại tinh thần trước cái chết của đồng đội.
Tuy nhiên, Oakley đã vung lưỡi kiếm thứ hai trước khi chúng kịp phản ứng. Trước khi mũi tên được bắn ra, cơ bụng của một gã đã bị chém toạc theo đường ngang.
“A-aagghh!?”
Cùng lúc máu phun ra, cơ thể gã đàn ông bị bao trùm trong lửa. Ngọn lửa thánh lấy cơ thể của kẻ tà ác làm nhiên liệu để bùng cháy dữ dội.
Kẻ bị chém biến thành tro bụi, tan biến vào thế giới tuyết trắng.
“Đừng hoảng loạn, kẻ địch chỉ có một mình! Giữ khoảng cách với ngọn lửa, bao vây và tiêu diệt hắn cùng lúc!”
Năm kẻ còn lại, dù bị cuốn theo lời đồn của Karatena nhưng vẫn là những kẻ tinh nhuệ. Khác hẳn với lúc đầu bị đánh úp bất ngờ, chúng bình tĩnh thay đổi chiến thuật.
(Năm tên còn lại là những kẻ mình từng đấu một chọi nhiều trước đây sao. Chúng cảnh giác gớm.)
Có lẽ rút kinh nghiệm từ lần trước, năm tên này lập đội hình rất chặt chẽ. Khác với lúc đầu hỗn loạn do bị áp đảo bởi ngọn lửa phượng hoàng của Saren, chúng bố trí hai kiếm sĩ làm tiền vệ, ba tên cầm nỏ làm hậu vệ, không một kẽ hở.
Nhưng Oakley cũng khác so với lúc huấn luyện. Sở hữu bí kíp 『Viêm Kiếm』, sát thương của cậu đã tăng lên gấp nhiều lần.
Cậu giơ cao thanh hỏa kiếm đánh vào bản năng, làm mòn ý chí chiến đấu và lý trí của đối phương để tạo áp lực, đồng thời quan sát động tĩnh của địch. Phía Oakley không thể hành động khinh suất. Hiểu rằng chỉ có cách tấn công vào sơ hở mới có cơ hội thắng, năm tên tín đồ cũng không di chuyển.
Tình trạng bế tắc kéo dài sẽ bất lợi cho Oakley. Nếu có thêm một tiểu đội khác xuất hiện từ trong bão tuyết, cậu sẽ lâm vào tình cảnh ngặt nghèo hơn. Nhiên liệu và chất xúc tác bám trên kiếm cũng có hạn.
Chàng trai vừa thu hút sự chú ý vào thanh hỏa kiếm, vừa ném con dao găm giấu trong ngực áo.
Đòn nghi binh nhỏ khiến tiền vệ địch di chuyển, cục diện trận chiến bắt đầu thay đổi. Ngay khi Oakley ném thêm một con dao găm nữa, ba tên hậu vệ đồng loạt bóp cò bắn tên.
Vũ khí tầm xa lướt qua nhau giữa không trung. Ba mũi tên bị nuốt chửng bởi nhiệt độ cao của thanh hỏa kiếm vừa vung lên, còn dao găm lại bị kiếm sĩ tiền vệ gạt ra.
Trong khoảnh khắc đó, Oakley đã áp sát đội hình và vung thanh hỏa kiếm theo phương ngang, dư chấn của nó khiến đám tiền vệ hoảng sợ trước ngọn lửa thánh.
“Đừng hòng!!”
Tên lính hậu vệ vứt nỏ rút kiếm, lao vào bọc lót để bảo vệ hai tên tiền vệ. Tuy nhiên, Oakley đã lường trước điều đó, cậu không tấn công hai tên tiền vệ đầy sơ hở mà dồn toàn lực tấn công tên hậu vệ vừa lao đến cứu viện.
“Hả!?”
Một đòn tấn công thần tốc vượt qua hai tiền vệ, hoàn toàn ngoài dự đoán. Gã đàn ông chậm phản ứng vì kinh ngạc bị thanh hỏa kiếm xuyên thủng ngực.
Oakley định rút kiếm ra ngay lập tức, nhưng nhận ra gã đàn ông đang hấp hối dù đang hóa thành tro vẫn cố ôm chặt lấy lưỡi kiếm.
“Ng-Ngay bây giờ... Giết hắnnnn!!”
Đám lính không bỏ lỡ cơ hội mà đồng đội đã đánh đổi mạng sống để tạo ra. Thấy hỏa kiếm của Oakley bị phong tỏa, bốn tên lính từ bốn phía đồng loạt lao vào tấn công.
── Hình ảnh cuối cùng mà bốn gã đàn ông nhìn thấy là gương mặt cười ngạo nghễ của chàng trai đang cúi người xuống.
“Zeaaaaa!!”
Oakley giữ nguyên cái xác bị xiên trên hỏa kiếm, lấy chân phải làm trụ xoay người theo chiều kim đồng hồ. Quỹ đạo của ngọn lửa vẽ nên một vòng tròn trong thế giới bão tuyết, trong nháy mắt cắt đôi phần thân trên và thân dưới của những kẻ đang lao tới.
Áp lực gió khiến tuyết bay tứ tung, hòa lẫn với máu thịt của những kẻ chết tức tưởi giữa không trung.
Ngọn lửa tô điểm rực rỡ cho đường kiếm vụt tắt, những khối thịt bay lơ lửng hóa thành tro bụi.
(Đây là uy lực ma thuật của Saren sao. Đối với chúng ta thì quả là kịch độc khủng khiếp.)
── Thiết bị phòng thủ thứ ba chính là ngọn lửa của Saren Deputy ngự trong các đèn đường của thành phố.
Tại các thành phố của Thần thánh quốc Geluid, có tồn tại những chiếc đèn đường đặc biệt gọi là 【Đèn Đường Không Tắt】.
Người ta phát hiện ra rằng nếu thắp ngọn lửa của Saren lên một chất xúc tác đặc biệt thì có thể sử dụng làm nguồn sáng bán vĩnh cửu, từ đó 【Đèn Đường Không Tắt】 được phát triển. Đây là cơ sở hạ tầng ma thuật lửa thánh, cũng mang ý nghĩa ngăn chặn tà giáo đồ đến gần khu vực sinh sống.
Oakley đã lợi dụng ngọn lửa nhỏ đó để chuyển sang săn lùng tà giáo đồ. Thanh hỏa kiếm của cậu có cấu tạo đơn giản: khắc chất xúc tác vào lưỡi kiếm đã được tạo rãnh, rồi bôi nhiên liệu lên.
Dĩ nhiên, hỏa kiếm đi kèm với nhiều rủi ro. Đầu tiên, đơn giản là nó nóng khủng khiếp. Bàn tay cầm kiếm đã bị bỏng rộp, đau đớn dữ dội.
Cậu đang sử dụng thứ kịch độc ăn mòn cả thể xác lẫn tinh thần của tà giáo đồ ở cự ly gần──Oakley chỉ cần tắm trong luồng nhiệt đó cũng đã thấy cơ thể và tinh thần bất ổn, cảm giác như sắp ngã quỵ.
Đúng là con dao hai lưỡi. Trong cơn đau đến hoa mắt, Oakley tiếp tục cuộc tập kích tà giáo đồ trong bóng tối.
Tiếng kiếm va chạm, tiếng la hét, tất cả đều bị bão tuyết át đi.
Lợi dụng tầm nhìn kém và tiếng gió rít, cậu chất đống xác chết, để chúng bị tuyết vùi lấp và biến mất.
“Cũng giết hòm hòm rồi nhỉ.”
Khi số lượng xác chết chôn vùi lên đến bốn mươi, cậu bắt gặp bóng dáng của Đội Du Kích tiên phong.
Sau khi dùng dao găm hạ gục ngựa, cậu lao đến chém chết những kẻ bị ngã ngựa. Bão tuyết trở nên quá mạnh, lớp tuyết tích tụ lẽ ra đã bị Celestia làm tan chảy giờ lại bắt đầu phủ kín trở lại.
Thế này thì khả năng cơ động của ngựa cũng giảm một nửa. Kỵ binh mà đứng yên thì chỉ là bia đỡ đạn to xác.
Được Joanne rèn giũa có khác, mọi thứ diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Tuy nhiên, cảm giác ở cánh tay phải đã gần như biến mất.
Nhìn kỹ thì da đã biến màu chỉ vì chịu ảnh hưởng từ dư chấn của ngọn lửa thánh.
Thứ kịch độc này mạnh hơn mình tưởng tượng. Không còn thời gian để chần chừ nữa.
Vừa chạy khắp thành phố Jade, cậu vừa nhận ra một điều.
(...Nhắc mới nhớ, chẳng thấy người dân nào cả. Binh lính Chính thống giáo cũng hầu như không có. Chắc là trốn trong nhà vì bão tuyết, nhưng mà ít thế này sao?)
Hơn nữa, việc kỵ binh của Đội Du Kích vốn phát huy sức mạnh khi đi theo nhóm lại hành động khá đơn lẻ là điều rất khó hiểu.
(Những tên tà giáo mình giết lúc nãy có vẻ như đang tìm kiếm thứ gì đó. Có lẽ chúng cũng đang tìm người dân giống như mình...?)
Bão tuyết đang mạnh hơn so với lúc đột nhập. Thời tiết lẽ ra do Celestia điều khiển, vậy mà tuyết rơi dày đến mức kìm chân kỵ binh thì thật kỳ lạ. Cảm giác như không khớp với hành động của các tín đồ.
Nhận ra các tà giáo đồ khác cũng đang tìm kiếm người dân, Oakley nhìn qua cửa sổ vào bên trong các ngôi nhà. Tất cả đều trống rỗng. Không có dấu vết bị lục lọi trong nhà. Mọi thứ ngăn nắp như thể họ đã dự đoán trước cuộc tấn công của tà giáo──
“……!”
Oakley nín thở.
Cậu nhanh chóng biết được lý do người dân biến mất.
Đang chạy đi giết tà giáo đồ, Oakley nhìn thấy một xác chết lạ nằm lăn lóc ở phía chéo trước mặt.
Cậu tưởng là do mình giết, nhưng có vẻ không phải. Vết thương chí mạng khác hẳn với vết thương do hỏa kiếm gây ra.
Cái xác mất phần thân trên từ thắt lưng trở lên trông như miếng giẻ rách, cứ như bị một lực lượng khổng lồ giật đứt một cách tàn nhẫn. Như hưởng ứng sự nghi ngờ của Oakley, tuyết và gió mạnh lên một cách dị thường.
Bánh răng của chiến dịch chiếm đóng Jade đang bị trật khớp. Oakley tin chắc phe Chính thống giáo đã ra tay.
Từ phía sau, giọng nói hốt hoảng của Celestia vang lên.
“Oakley, cậu không sao chứ!?”
“Tôi ổn! Bây giờ tình hình thế nào rồi? Việc điều khiển thời tiết sao rồi?”
“Có Cán bộ Chính thống giáo trong thành phố này! Có vẻ như hành động của chúng ta đã bị lộ tẩy bởi thú triệu hồi của Jiata Komodd!”
Vừa mới thấy may mắn vì đã thu kiếm vào vỏ để tiết kiệm chất xúc tác cho hỏa kiếm──thì lại nghe tin này.
Cán bộ Chính thống giáo hạng năm, Jiata Komodd. Giống như Juanquilo, cô ta không giỏi chiến đấu trực diện, nhưng lại sở hữu ma lực tập hợp các hạt ánh sáng để tạo ra và điều khiển 『Triệu Hồi Thú』.
Hóa ra đó là nguyên nhân của cảm giác sai lệch.
(Thú triệu hồi của Jiata thuộc loại siêu vạn năng. Cô ta chắc chắn đã dùng thú triệu hồi liên quan đến tuyết để giành quyền kiểm soát thời tiết.)
Cá thể nhìn được trong đêm, cá thể bay lượn, cá thể tàng hình──Jiata có thể tạo ra và điều khiển đủ loại thú triệu hồi.
E rằng khi thú triệu hồi của Jiata tuần tra lãnh thổ từ trên cao, chúng đã phát hiện ra Đội Du Kích đang hướng về phía Đông Bắc. Và hắn đã giăng tuyến phòng thủ tại thành phố Jade nằm trên đường đi của chúng, chuẩn bị sẵn mưu kế đề phòng biến cố──Oakley tự lý giải như vậy.
“Có thông tin gì về thú triệu hồi của Jiata không?”
“Có quá nhiều loại, không biết đang sử dụng loại nào. Tôi cũng không nắm hết được tất cả──Chỉ có một điều chắc chắn là trước tiên cần tập trung trấn áp mặt đất.”
“Đội Du Kích và những người khác đâu rồi?”
“Đội Du Kích đang đi một vòng quanh thành phố để thu thập thông tin. Ngoài ra, tôi đã cho người đi báo tin về sự bất thường cho Joanne và Steela... Chắc cũng sắp quay lại rồi.”
Những tên lính hoạt động theo nhóm nhỏ đã bị Oakley giết sạch. Thầm hiểu lý do tại sao lại có những tên tà giáo bị cô lập, Oakley suy tính thật nhanh rằng tình hình có vẻ rắc rối hơn tưởng tượng.
Celestia đang cố gắng giành lại quyền kiểm soát thời tiết nhưng có vẻ không khả thi.
Thời tiết xấu càng thêm dữ dội, cơn gió lạnh dưới độ âm thổi qua như muốn thắt chặt lục phủ ngũ tạng.
Có khi chết cóng trước khi chết trận mất. Khi ý nghĩ đùa cợt đó lướt qua tâm trí, từ sâu trong thế giới trắng xóa như sương mù, Gergoloy xuất hiện.
“Ta đã nắm được hiện trạng của Jade.”
“...Những người khác đâu?”
“Tiểu đội của ta bị thú triệu hồi tập kích và tiêu diệt hoàn toàn. Ngoài ta ra, tất cả đều chết hết.”
“Sao có thể...”
“Báo cáo đây. Có vẻ như Jiata và binh lính địch đang tập trung người dân vào lâu đài cổ. Hơn nữa bọn chúng còn dựng tường băng quanh lâu đài, quyết tâm cố thủ... Giờ tính sao đây?”
Nghe báo cáo, Celestia cắn móng tay. Việc binh lính và người dân tập trung một chỗ là điều không tốt cho mục đích chiếm đóng thành phố.
Càng tốn thời gian, cái lạnh càng làm suy yếu lũ tà giáo và tạo cơ hội cho viện binh phe Chính thống giáo kéo đến. Với khả năng hiện tại của Celestia, rất khó để đối phó với thú triệu hồi của Jiata đang thống trị thế giới tuyết này.
“Người đi báo tin cho Joanne-sama và Steela-sama vẫn chưa về sao?”
“Nếu về muộn thì chắc là bị giết rồi.”
“Đó cũng là do thú triệu hồi làm sao...”
“...Thực ra ta đã nhìn thấy xác chết, nhưng vết chém và vết bỏng khá rõ ràng. Thú triệu hồi sẽ dùng sức mạnh to lớn hơn để nghiền nát đối thủ. Chắc là có một tay lính cừ khôi nào đó đang lẩn khuất trong bão tuyết.”
“Cái gì cơ?”
“Nếu người đưa tin không quay lại thì không biết tình hình dưới lòng đất thế nào. Bão tuyết ngày càng mạnh, tầm nhìn 10 mét cũng không thấy gì. Thôi, nên rút lui một lần đi.”
Gergoloy đề xuất một cách điềm nhiên. Quả là người đàn ông không có sơ sót, xứng danh ứng cử viên cán bộ với con mắt quan sát đại cục.
Nghe vậy, Celestia đưa ra phương án tập hợp lại đơn vị mặt đất đang tản mát rồi hội quân với đơn vị ngầm. Oakley vừa giữ tay áo phải vừa cố che giấu khí tức. Nhìn chàng trai như vậy, Gergoloy ném cho cậu một ánh nhìn đầy ẩn ý.
“Nhân tiện thì Oakley... Vết bỏng trên tay phải của ngươi là sao thế?”
Khẽ nhếch mép trước lời chỉ trích bóng gió đó, Oakley bước đến cây đèn đường bị đá đổ, châm lửa vào thanh kiếm sáng loáng.
“Ngươi nghĩ sao?”
“Kuku, cứ phải để ta nói toạc ra mới chịu à. Cán bộ dự bị Oakley Mercury?”
Thanh hỏa kiếm lại một lần nữa bốc lên những ngọn lửa chập chờn.
Celestia nhăn nhúm khuôn mặt xinh đẹp, vừa run rẩy vừa lắc đầu.
“Oakley...?”
Thất thần chắc chắn là biểu cảm này đây. Đối diện với khuôn mặt tràn ngập vẻ bi thương như trong sách giáo khoa ấy, Oakley mỉm cười dịu dàng.
“Cậu đã phản bội sao...?”
“…………”
“Tin đồn lan truyền ở căn cứ... Người giết Juanquilo là cậu sao?”
“Phải đấy.”
“Fuhaha! Lục đục nội bộ trở nên tồi tệ thế này sao!?”
Gergoloy vỗ đùi khi nghe thông tin mới toanh này. Không bận tâm đến điều đó, Oakley nói với Celestia.
“Một ngày nào đó tôi sẽ cứu cô, hãy đợi đến lúc đó nhé.”
Dứt lời, từ phía bên kia bão tuyết, một con quái vật xuất hiện.
Chân tướng của nó là một người khổng lồ. Phần đầu bị bão tuyết che mờ không thấy rõ.
Chiều cao khoảng mười mét. Tứ chi hình trụ và phần thân hình cầu trông đậm chất nhân tạo. Người khổng lồ tuyết khoác lên mình lớp giáp băng tuyết ấy đang nhìn xuống ba người.
── 『Khổng Lồ Sương Giá』. Thú triệu hồi của Jiata Komodd.
Tay phải nó cầm một cây gậy như được đẽo ra từ sông băng. Với cơ thể khổng lồ ấy mà vung thứ vũ khí đó, thì cỡ con người sẽ bị thổi bay dễ dàng hơn cả bụi.
“Celestia, tên phản bội này để tôi xử lý! Tập trung đối phó với thú triệu hồi đi!”
“──...Ugh, tôi hiểu rồi! Tôi sẽ nghe chuyện sau!”
Celestia lao về phía thú triệu hồi của Jiata. Gergoloy ở lại trừng mắt nhìn Oakley, vừa giữ khoảng cách vừa bước tới chậm rãi.
Gergoloy múa may cây thương dài quanh người, nở nụ cười đê tiện tỏ vẻ vô cùng thích thú.
“Này này Oakley... Ngươi nói chuyện với Celestia bằng ánh mắt như thể nhìn mối tình đầu vậy. Ta cứ tưởng vở kịch tình cảm lãng mạn đột ngột khai màn chứ?”
“Thơ mộng gớm. Ngươi bỏ làm tà giáo đồ đi, chuyển sang làm nhà thơ thì sao?”
“Ta từ chối. Nguyện vọng của bổn tọa chỉ có một, là tử chiến ở cảnh giới cực hạn.”
Hỏa kiếm và Trường thương.
Hai ứng cử viên cán bộ vừa giữ khoảng cách nhất định vừa lườm nhau.
Và rồi, cùng lúc lao lên.
Hai ứng cử viên cán bộ va chạm vào nhau, tung ra những tia lửa kéo dài thành vệt.
***
Sau khi một lỗ hổng lớn được mở ra trên tường thành Jade, Alex đưa mắt nhìn theo Phục Trùng Đội và Steela đang lao vào bên trong hầm mỏ.
Nhiệm vụ được giao phó cho gã đầu trọc vàng hoe gầy gò này là tiếp tục kiểm soát lối ra vào hầm mỏ, giết bất cứ kẻ nào có ý định qua lại giữa bên trong và bên ngoài. Alex ngồi xuống ngay ranh giới giữa cửa hang và không gian bên ngoài, bắt đầu chuẩn bị cho kế hoạch của Oakley.
Bên trong chiếc vali cỡ lớn mà Alex mang theo chất đầy các loại vũ khí trang bị. Khỏi phải nói, đây chỉ là mồi nhử để che mắt đám tà giáo. Khi lật tung đống vũ khí lên, một thiết bị phun thuốc diệt côn trùng có gắn bánh xe lộ diện từ bên dưới.
Châm lửa vào thiết bị đặc biệt này, rồi đá nó xuống hầm mỏ. Thiết bị diệt trùng rơi vào hầm mỏ có cấu trúc như tổ kiến, sau khi đạt đến độ sâu nhất định, nó sẽ vừa bốc cháy vừa phát tán khói và độc tố diệt trùng ra xung quanh.
Mạch khoáng sản của Jade chủ yếu là quặng sắt, nhưng nếu xảy ra hỏa hoạn trong hầm mỏ thì hậu quả sẽ khôn lường.
Nếu thực hiện kế hoạch này, liệu sẽ có bao nhiêu người phải chết? Sau khi Oakley gánh chịu mọi tội lỗi, mọi người sẽ phản ứng ra sao đây?
Tất cả đều thật đáng mong chờ, thật thú vị, khiến hắn không kìm lòng được. Alex khẽ run lên vì phấn khích, rồi xốc lại tinh thần để tìm mồi lửa.
“Ổng bảo dùng cái đèn đường này làm mồi lửa... liệu có ý nghĩa gì không nhỉ?”
Tuy bán tín bán nghi, hắn vẫn lấy lửa từ 【Đèn Đường Không Tắt】 vào ngọn đuốc. Cảm nhận được luồng chướng khí kinh hoàng từ tận đáy lòng toát ra từ ngọn lửa đó, Alex cẩn thận tuân theo lời dặn của Oakley là tuyệt đối không chạm vào lửa, rồi châm nó vào thiết bị diệt trùng.
Cùng với tiếng ầm ầm mạnh mẽ, nhiệt lượng lan tỏa ra. Hắn vội vàng đá thiết bị xuống, tống khứ nó vào sâu trong lòng đất.
Hầm mỏ này được tạo ra bằng cách cải tạo một hang động sâu theo chiều dọc và đào thêm các đường hầm ngang. Nói cách khác, cái hố thẳng đứng mà hắn vừa đá thiết bị xuống kết nối với tất cả các lối đi.
(Từ dưới hầm quay lại mặt đất sẽ tốn kha khá thời gian đấy. Trong lúc đó để xem có bao nhiêu kẻ phải bỏ mạng, đáng xem lắm đây~!)
Phục Trùng Đội đang hừng hực khí thế trấn áp bên trong hầm mỏ. Liệu có bao nhiêu tên tà giáo sống sót qua được tam tai: thuốc diệt trùng, thiếu oxy và khói của lửa thánh? Quả là đáng mong chờ.
Chỉ vài giây sau khi đá xuống, từ trong hang động lập tức vọng lại phản ứng là những tiếng thét thất thanh.
Vài thành viên Phục Trùng Đội trong trạng thái bán loạn đang cố leo lên mặt đất. Bị dội lửa thánh và thuốc diệt trùng một cách bất ngờ như vậy thì mất bình tĩnh cũng là lẽ đương nhiên.
Alex vung kiếm hai ba lần về phía những Trùng nhân đó, rồi thẳng chân đá bọn chúng rơi ngược trở lại vào bóng tối.
“Đường cấm rồi, không được đi qua đâu nha~.”
Alex chính là kẻ gác cổng để ngăn không cho đơn vị mặt đất nhận ra sự hỗn loạn dưới lòng đất.
Alex ngồi lại chỗ lối ra vào với vẻ mặt tỉnh bơ, nhưng rồi hắn giật nảy mình ngã ngửa khi thấy Joanne xé toạc bức tường bão tuyết trước mặt mà xuất hiện.
“Yo, bên đằng ấy thế nào rồi?”
“Em vừa tống cái thiết bị đó xuống, tiện thể mời các vị Phục Trùng Đội quay trở về luôn… Mà cái đó, đúng là hàng khủng khiếp thật đấy. Đến giờ em vẫn còn run cầm cập đây này.”
Joanne cứ thế mặc váy ngắn mà ngồi khoanh chân, chống khuỷu tay lên đùi trong với vẻ mặt đầy suy tư.
“...Oakley ấy mà, tên đó biết nhiều thứ lạ lùng thật.”
Phát hiện một tên tà giáo mọc cánh từ đầu đang bay tới, Joanne vo tròn nắm tuyết rồi ném xuyên thủng hắn. Tên Trùng nhân bị vỡ đầu rơi thẳng xuống vực sâu.
“Cậu ta sinh ra từ túi thai, đáng lẽ làm gì có cơ hội để tiếp thu những kiến thức có hệ thống như thế chứ.”
“Chính vì thế mới gọi là Kẻ dị biệt chứ ạ.”
“...Mà, cũng đúng.”
Thiếu nữ cúi đầu xuống, mái tóc trắng trong suốt che khuất đôi mắt.
Câu trả lời của Alex không phải là điều cô đang tìm kiếm. Không phải vậy. Cô biết rõ hơn ai hết rằng Oakley là một tồn tại dị biệt. Vấn đề là cô hoàn toàn không hiểu được nguồn gốc của những kiến thức đó.
Từ kiến thức về thảo dược và độc dược, cách pha chế, chế tạo thuốc nổ và thuốc diệt trùng, cho đến cả thông tin về các thành phố của Chính thống giáo hắn cũng nắm trong lòng bàn tay.
Chuyện này không thể chỉ dùng một từ “Dị biệt” là có thể giải thích thỏa đáng được.
(Chín phần mười là đang giấu mình điều gì đó… Lúc đó, mình đã phơi bày tất cả ruột gan ra rồi mà...)
Alex chợt nhìn sang, nhận thấy thiếu nữ đang nở một nụ cười mong manh như sắp tan biến.
Hắn định cất tiếng gọi thì một cơn gió mạnh thổi qua. Khi mở mắt ra, cô ấy đã trở lại là một Joanne như mọi khi.
“...Mà này Joanne-sama, liệu Oakley-senpai có thắng được Gergoloy không nhỉ?”
“Thắng. Không có vấn đề gì cả.”
“Nhưng hắn ta đeo cái danh 『Ứng cử viên cán bộ』 nghe oai lắm mà… Ứng cử viên cán bộ là danh hiệu hay chức vụ vậy ạ?”
“Ứng cử viên cán bộ không phải là thứ dễ dàng được ban cho đâu. Mà nói đúng hơn, không ai được phép tự ý xưng danh đó cả. Chẳng qua là vì ghế Cán bộ chưa trống nên mới gọi là 『Ứng cử viên』 thôi, chứ xét về thực lực thì có nhiều kẻ đã đạt đến đỉnh cao rồi.”
“Hả, thật thế ạ?”
“Ừ. Thi thoảng cũng có những kẻ chưa đủ trình độ leo lên được vị trí đó, như Oakley ngày xưa hay Juanquilo chẳng hạn...”
Nghe hàng loạt những từ ngữ đao to búa lớn, Alex cảm thấy nản lòng trước sự khác biệt về đẳng cấp.
Và rồi, qua những lời tiếp theo, Alex nhận ra rằng Oakley đang ở một nơi xa vời vợi.
“Trong số các tín đồ của Giáo đoàn Đền thờ Aros, kẻ sở hữu khả năng chiến đấu không ai sánh kịp, kẻ có đóng góp to lớn cho sự thăng tiến của Giáo đoàn, hoặc kẻ đã cứu Giáo đoàn khỏi tình thế nguy nan chưa từng có... 『Ứng cử viên cán bộ』 chính là vinh danh chỉ dành riêng cho những kiệt xuất như thế.”
***
Cơn bão tuyết dữ dội như muốn nuốt chửng cả thành phố Jade. Mặc kệ cái lạnh tuyệt đối ấy, có hai người đàn ông vẫn đang quyết liệt tung ra những tia lửa.
“Zeiii!!”
Gã đàn ông cao lớn đã xuống ngựa khéo léo điều khiển cây thương dài, dồn ép chàng trai đối diện.
Đáng lẽ đó là thứ vũ khí khó xoay xở trong phạm vi hẹp. Thế nhưng, số lượng đòn tấn công bay tới từ gã dùng thương dài lại hoàn toàn áp đảo.
Oakley, người đang sử dụng Thánh Hỏa Kiếm, đang bị dồn ép.
“Sao thế, Oakley? Quả nhiên ngươi chỉ là một kẻ được cái đầu to, chỉ tỏa sáng được một lần thôi sao?”
“……”
Oakley hộc máu, khuỵu gối. Cây thương dài lẽ ra rất khó điều khiển, vậy mà số lượng đòn đánh tung ra lại nhiều như thể đang đối đầu với một người dùng song kiếm.
Kinh nghiệm chém giết áp đảo. Thực lực của Gergoloy, kẻ thống lĩnh Đội Du Kích, khác biệt một trời một vực so với đám lính lác tầm thường.
(Sức mạnh của hắn ta hoàn toàn vượt trội. Về tốc độ, mình chỉ nhỉnh hơn một chút, coi như ngang ngửa...!)
Dù điều kiện có khác nhau, nhưng chắc chắn hắn ta có thể ngang hàng với Joanne trong lúc tập luyện. Nếu đấu vài lần, chắc chắn mình có thể giành được một trận thắng.
Điều khiến Oakley khổ chiến chính là tầm đánh áp đảo của Gergoloy.
Vừa giữ khoảng cách chính xác bằng chiều dài cây thương cộng với hai cánh tay cầm vũ khí, hắn ta vừa liên tục tấn công bằng cả mũi thương lẫn chuôi thương, khiến Oakley với độc một thanh kiếm chỉ biết co cụm phòng thủ.
(Muốn luồn qua mũi thương thì hắn lại dùng chuôi thương để đánh trả. Cứ như chẳng có lấy một kẽ hở nào...!)
Joanne dùng Nhất đao lưu. Cô áp đảo bằng số lượng đòn đánh kinh khủng và những nhát chém chính xác.
So với bạo lực của Joanne, Gergoloy rõ ràng yếu hơn. Đáng lẽ phải yếu hơn──nhưng hắn lại rất khéo léo.
Hắn làm lệch nhịp tấn công, dùng ánh mắt và cử động tay để tung ra những đòn nghi binh tinh vi và ép đối phương vào những cuộc đấu trí. Đó chính là nguyên nhân gây khó dễ.
Ngoài sức mạnh và kỹ thuật, còn có chiến thuật tâm lý. Gã đàn ông này sở hữu tất cả những gì mình khao khát.
── Gã này mạnh thật. Mình ghen tị với sức mạnh đó. Oakley trừng mắt nhìn Gergoloy với đôi mắt khát khao sức mạnh.
Cậu định phá hủy phần giữa của cây thương dài, nhưng vì thanh kiếm đã bị khắc rãnh và còn đang bọc lửa, nên nếu đọ độ bền vũ khí thì Oakley sẽ bất lợi, cậu đành kìm lại.
Oakley quyết tâm lao vào tầm đánh của cây thương dài với ý chí quyết tử.
Gergoloy di chuyển bằng những bước chân nhỏ trên nền tuyết xốp, không để đối phương áp sát vào tầm đánh của hỏa kiếm.
Giới hạn của cánh tay phải đang đến gần từng giây. Cảm giác như nửa thân bên phải sắp cháy rụi.
Thà tiến lên mà chết còn hơn là bị lửa thánh thiêu chết.
Oakley đạp mạnh chân lao tới, chấp nhận bị trúng đòn. Gã đàn ông đầu trọc lắc lư thân trên, tung ra một cú đâm xé gió. Chàng trai chỉ xoay người né tránh, rồi dùng tay không nắm lấy cán thương đang được thu về để giữ khoảng cách.
Vì Gergoloy định đuổi khéo Oakley đang bất ngờ áp sát nên cú đâm có phần lỏng lẻo. Oakley mượn lực kéo của cây thương để nhảy về phía trước, theo đà đâm lưỡi kiếm vào sườn Gergoloy.
Cảm giác truyền đến tay phải Oakley là lưỡi kiếm bị bật ra bởi một bức tường cứng.
“Gugh...!”
Tiếng rên rỉ thoát ra từ miệng Gergoloy. Thứ gạt phăng hỏa kiếm là chiếc găng tay sắt. Có vẻ như cú phòng thủ trong gang tấc đã kịp thời.
Tuy nhiên, ngọn lửa dài liếm qua nửa người gã đàn ông, gây ra sát thương không hề nhỏ.
“Ngươi... ngọn lửa đó không phải lửa thường nhỉ?”
“Phải. Nghe đâu gọi là lửa phượng hoàng hay lửa thánh gì đó.”
“Hèn gì thấm tận xương tủy...”
Gương mặt kiêu ngạo của gã đàn ông méo mó trong đau đớn và cơn điên cuồng vui sướng.
Chiến đấu đặt cược mạng sống, máu nóng sôi trào biết bao. Gergoloy siết chặt nắm tay không, vung cây thương dài để lấy lại tư thế.
“Vui sướng không chịu được. Có một Ứng cử viên cán bộ để tử chiến không chút vướng bận thế này──quả là may mắn tột cùng!”
Gergoloy, kẻ coi niềm vui giành lấy sự sống từ trận tử chiến là dưỡng chất cho tâm hồn, bất chấp vết bỏng lao vào tấn công Oakley.
Những cú đâm liên hoàn dồn dập từ sải tay dài. Nhắm vào mặt để làm rối loạn cảm giác khoảng cách, những đợt tấn công nghẹt thở bào mòn dần thể lực của Oakley.
Nhưng con người là loài sinh vật biết học hỏi và thích nghi. Giống như lúc đấu với Joanne, Oakley phát hiện ra một sơ hở nhỏ trong đòn tấn công của Gergoloy.
Gạt phăng đòn tấn công bám riết của Gergoloy bằng hỏa kiếm, cậu lùi lại giữ khoảng cách.
“Sao thế? Chẳng phải chỉ toàn bị ép thôi sao.”
“Kẻ đứng vững cuối cùng mới là người chiến thắng. Chỉ cần một đòn là đủ.”
Cây thương dài của Gergoloy đã săn lùng vô số chiến binh Chính thống giáo. Kinh nghiệm đối nhân áp đảo, kỹ thuật được mài giũa qua những trận chiến sinh tử, sự tự tin tất thắng có được sau những màn đấu trí──những tích lũy bền bỉ đó đã đưa thương thuật của Gergoloy đạt đến cảnh giới thần thánh.
Nói cách khác, thương của hắn quá nhanh. Riêng về đòn 『Đâm』, tốc độ nhanh đến mức tưởng chừng như vượt qua cả âm thanh trong khoảnh khắc.
Trực giác mách bảo đó chính là sơ hở để khai thác, Oakley kiên nhẫn chờ đợi cơ hội để phá vỡ thế bế tắc này. Vừa liên tục lùi lại, vừa chịu đựng những vết thương do mũi thương gây ra, cậu im lặng chờ thời khắc đó.
Như để chế giễu suy nghĩ ngây thơ ấy, Gergoloy lấy ra một quả cầu từ trong ngực áo và ném đi.
Khoảnh khắc tiếp theo, ánh sáng chói lòa bùng nổ trong thế giới trắng bạc.
“Ugh!?”
Tầm nhìn bị chôn vùi trong ánh sáng vài giây. Cậu vung kiếm loạn xạ và vội vàng nhảy lùi lại, nhưng mũi thương vẫn đâm trúng vai trái chưa kịp phòng thủ.
“Uwa!”
Mũi thương xoay tròn như muốn xé toạc vết thương, rồi hất văng cậu đi. Khi tầm nhìn dần hồi phục, cậu thấy Gergoloy vẫn đứng đó bình thản.
── Gã này dùng bom chói để làm mù mắt.
Miệng thì nói tử chiến như một võ nhân, nhưng hóa ra lại là kẻ không từ thủ đoạn. Hay là, kể cả những lời nói hành động từ trước đến giờ đều là giả dối?
Oakley vừa kiểm tra tình trạng vai trái vừa đứng dậy.
Chưa chạm tới xương, nhưng mạch máu bị tổn thương. Máu chảy khá nhiều. Sẽ không cầm cự được lâu. Nhờ lùi lại hết sức nên vết đâm không quá sâu.
“Tử chiến nghĩa là giết nhau bằng mọi giá mà? Đừng làm vẻ mặt buồn bã thế chỉ vì bị dùng mưu mẹo chứ.”
Gergoloy thở ra một hơi dài trắng xóa, rồi tiếp tục tấn công. Giữa những đòn đánh tới tấp không kẽ hở, Oakley suy tính điên cuồng.
Cơ hội thắng Gergoloy chỉ có thể là phản công lại cú đâm.
Nhưng cậu đã bỏ lỡ cơ hội đầu tiên.
Đối phương chắc chắn sẽ di chuyển cẩn trọng để không bao giờ cho cậu chạm vào cán thương lần nữa.
── Vậy thì, nếu không nắm được, chỉ còn cách bẫy hắn.
Oakley giơ tay trái ra trước, vào thế chờ cú đâm tất sát.
Gergoloy không ngây thơ đến mức đáp ứng cái mục tiêu lộ liễu đó. Nhìn chàng trai tìm đường sống trong tia hy vọng mong manh, gã đàn ông vuốt cái đầu trọc lốc, cố nén nụ cười chế nhạo.
Định nắm lấy cán thương lần nữa rồi xâm nhập vào bên trong tầm đánh sao.
── Vô ích thôi. Đừng tưởng Gergoloy này sẽ cho phép điều đó xảy ra lần thứ hai.
Cơn thịnh nộ được thúc đẩy bởi sự tự tôn áp đảo xâm chiếm não bộ gã đàn ông.
Tuy nhiên, hắn không bao giờ mất bình tĩnh. Đòn tiếp theo sẽ chắc chắn giết chết.
Gergoloy dùng răng hàm kích hoạt quả bom chói giấu sâu trong họng.
“────”
Há miệng. Thế giới bạc tràn ngập ánh sáng chói lòa.
Luồng sáng mãnh liệt phát ra từ miệng gã đàn ông lại một lần nữa cướp đi tầm nhìn của chàng trai.
Gergoloy thầm khen ngợi Oakley vì tư thế không hề lay chuyển.
(Bị đánh úp bất ngờ, ăn trọn bom chói mà không hề co rúm người lại sao! Ý chí đáng nể──Thực sự ngoạn mục!)
Ý thức của Gergoloy tăng tốc.
Chân phải, chân trái đạp mạnh, đạt tốc độ tối đa từ con số không chỉ trong nháy mắt.
Đồng tử mở to của Oakley tạm thời mất chức năng.
Không thể ngăn cản Gergoloy tiếp cận.
Dẫu vậy, Oakley không hề có ý định bỏ chạy.
Cậu chỉ giơ tay trái lên và đứng yên đó.
(──Định dùng âm thanh để phán đoán thời điểm tấn công sao!? Nếu làm được thế thì bom chói đã chẳng được phát minh ra!)
Sau khi đạt tốc độ, hắn dùng lực xoay của các khớp để gia tăng uy lực.
Từ cổ chân đến đầu gối, từ đầu gối đến hông. Từ hông đến cột sống, vai, cánh tay.
Khi tất cả các khớp truyền lực không sót chút nào, cú đâm đó đạt đến thần tốc.
“Chết đi, Oakley Mercury!!”
Đòn tất sát từng xuyên thủng mi tâm của bao kẻ ngáng đường được tung ra.
Mũi thương làm méo mó cả khung cảnh tuyết rơi, lao thẳng vào đầu chàng trai.
Như phản ứng lại, cánh tay trái của Oakley đưa ra chặn đường đi của mũi thương.
(Cái gì──)
Chỉ có mắt trái là chuyển động theo mũi thương.
Dự đoán được quả bom chói thứ hai nên đã nhắm một mắt để bảo vệ tầm nhìn sao?
Vì đối thủ có bom chói, nên dự đoán hắn sẽ làm mù mắt để tạo sơ hở rồi mới hành động?
Ngược lại, hắn đã chờ đợi bom chói được kích hoạt──?
Suy nghĩ hỗn loạn, nhưng tốc độ mũi thương vẫn tăng lên.
Không, vô ích thôi. Lần trước nắm được thương là do đòn đánh lỏng lẻo.
Lần thứ hai này, làm gì có kẻ nào trên đời nắm được cú đâm toàn lực của ta chứ.
Gergoloy né bàn tay đang giơ ra, nhắm thẳng vào mi tâm kẻ phản bội.
── Đáng lẽ là thế.
“Hự.”
Trong ý thức đang gia tốc, hắn nhận ra cảm giác cây thương dài xuyên qua bắp tay Oakley. Nó đi qua khe hở giữa xương quay và xương trụ.
(Tên này, định nắm thật sao──!?)
Gergoloy trố mắt kinh ngạc trước hành động điên rồ này.
Nhưng trên đường đi của mũi thương là đầu của Oakley.
Chỉ cần ấn thêm chút nữa, mũi thương sẽ phá hủy thùy trán. Chết ngay lập tức.
Sự ngoan cố cuối cùng thật đáng nể, tuyệt vời lắm. Nghĩ vậy, hắn định dồn thêm lực cuối cùng thì cảm thấy một sự sai lệch nhỏ ở đầu ngón tay.
Quỹ đạo cú đâm đang lệch sang phải.
(Cái... gì...)
Vì quá nhanh nên không thể điều chỉnh quỹ đạo.
Đòn toàn lực của Gergoloy sượt qua tai Oakley và đâm vào khoảng không.
Trong thế giới mà mọi thứ chậm lại như những thước phim quay chậm, Gergoloy đảo mắt tìm nguyên nhân cú đánh trượt.
Và khi nhìn thấy dáng vẻ của chàng trai trước mặt, hắn hiểu ra ngay lập tức.
Cánh tay trái của Oakley bị thương xuyên qua──cậu dùng xương quay và xương trụ kẹp chặt cán thương, vừa hãm bớt lực vừa làm lệch quỹ đạo của nó.
(Không phải nắm trượt, mà là cố tình để bị xuyên qua──!?)
Khi nhận ra thì đã quá muộn.
Cây thương bị vặn ngược lên, hai tay hắn duỗi thẳng. Trước mắt Gergoloy là Oakley đang giơ cao thanh hỏa kiếm.
Ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng đó, Gergoloy trải qua khoảng thời gian bất khả kháng sau khi ra đòn trong thế giới quay chậm.
── À, ra vậy. Cú đâm của ta là tất sát, nhưng không phải tất trúng.
Hắn dùng tường thịt để đỡ và bẫy, chỉ cần tác động lực từ bên hông là quỹ đạo của đòn đâm thẳng sẽ dễ dàng bị lệch.
Lấy thất bại lần đầu làm đòn nhử, Oakley đã giăng bẫy tâm lý. Kinh nghiệm thành công khi vượt qua hỏa kiếm một lần đã trở thành tai hại, khiến ta vô thức lầm tưởng mình đang nắm quyền chủ động.
Đó là nguyên nhân thất bại của ta.
Thua cả về thực lực lẫn đấu trí.
Thua toàn diện.
“...Tuyệt lắm.”
Một vệt lửa thánh lóe lên ngang thân gã đàn ông đã buông xuôi.
Gergoloy bị ngọn lửa đỏ rực bao trùm, máu phun tung tóe khi hắn ngã gục xuống đất.
Khói đen bốc lên, cơ thể bằng thép tan chảy.
Nhìn xuống Gergoloy Workforce đã tắt thở với đôi mắt vẫn còn mở trừng trừng, Oakley khuỵu gối xuống.
Giả sử hỏa kiếm không kết liễu được hắn, cậu định dùng cơ bắp tay trái cố định cây thương để tước vũ khí, rồi kéo Gergoloy lại gần để bồi thêm đòn thứ hai.
Có vẻ như không cần phải làm cái chuyện đẫm máu đó nữa.
Nhưng mà, nguy hiểm thật. Một chiến thắng nhọc nhằn.
Nếu gã này ở trong môi trường có thể cưỡi ngựa chiến đấu thì sao? Nếu hắn có đồng đội đi cùng thì sao?
Chỉ là may mắn đứng về phía mình thôi, chẳng có chút cảm giác thành tựu nào.
Ngược lại, cảm giác bại trận đầy tội lỗi cứ ám ảnh trong lòng.
“Chết tiệt, máu... phải nhanh chóng đến hầm mỏ... phải giết hết bọn chúng...”
Oakley rút cây thương dài đang cắm sâu đến giữa cánh tay trái, lê bước về phía hầm mỏ, để lại những vệt máu loang lổ. Dù nghe thấy tiếng chiến đấu của Celestia và thú triệu hồi của Jiata ở đằng xa, cậu không còn chút sức lực nào để đến đó nữa.
(…Còn lại là Whip, Karatena, và Steela...)
Tự mình điểm danh xong, cậu lại thấy tuyệt vọng.
Còn quá xa vời. Vào trong hầm mỏ có thể nhờ cậy Joanne và Alex, nhưng sự tồn tại mạnh nhất mang tên Steela Belmond đè nặng lên tâm trí.
Nhưng giờ lo lắng thì được gì chứ.
(Mình sẽ tiếp tục tiến lên. Cho đến khi giết sạch lũ tà giáo...)
Oakley loạng choạng bước đến lối vào hầm mỏ và hội quân với Alex cùng Joanne.
“Uo! Senpai không sao chứ!”
Trong khi Alex đỡ lấy cơ thể Oakley, thiếu nữ ăn mặc mong manh kẹp hai tay vào má chàng trai đang cúi đầu và nâng mặt cậu lên.
“Thắng rồi à. Giỏi thật đấy...”
Vừa được chữa trị vết thương bằng ma thuật, cậu vừa được xoa đầu như một chú cún. Cảm giác bị coi như trẻ con──hay đúng hơn là được bề trên sủng ái──khiến cậu vừa xấu hổ vừa khó chịu.
Cậu nhẹ nhàng gỡ tay thiếu nữ ra, nhìn xuống cánh tay trái và vai trái đã bị đục lỗ.
Vết thương hầu như đã khép lại do sưng tấy, và nhờ ma thuật thúc đẩy chữa trị nên cái lỗ đã hoàn toàn biến mất.
Dù vẫn còn tê và đau, nhưng đỡ hơn nhiều so với việc bị thủng một lỗ.
Vấn đề là vết bỏng ở tay phải. Lớp da bị nướng bởi lửa thánh ở cự ly gần lở loét xấu xí, rỉ ra dịch vàng. Vì là vết thương do lửa của Saren Deputy gây ra nên ma thuật chữa trị hầu như không có tác dụng.
Joanne cảnh báo rằng nếu dùng hỏa kiếm thêm nữa thì cánh tay phải sẽ thối rữa và rụng mất, nhưng để chiến đấu với Phục Trùng Đội thì buộc phải mượn sức mạnh của lửa thánh. Oakley đưa ra một phương án thỏa hiệp.
Dùng cây thương dài của Gergoloy làm hỏa kiếm thứ hai thì sao?
Lý do trước đây không thể gia công những cây thương bình thường là vì phần lưỡi quá mỏng, dễ bị gãy. Thanh trường kiếm được gia công thành hỏa kiếm có lưỡi rất dày.
Cây thương dài biểu tượng của Gergoloy có lưỡi dày và dài hơn so với thương thường. Nghe đâu nó vốn là chiến lợi phẩm cướp được từ một binh sĩ có tiếng tăm của Chính thống giáo.
So với kiếm, khoảng cách từ lưỡi đến tay cầm xa hơn nên có thể kìm hãm vết bỏng lan rộng.
Trong khi nhờ Joanne gia công cây thương, Oakley nhìn cây thương của Gergoloy và khẽ rùng mình.
(Bị thứ này xuyên qua mà vẫn sống sót được, hay thật. À không, chẳng lành lặn chút nào... không biết là may hay rủi nữa.)
Joanne dùng móng tay cào lên lưỡi thương tạo thành rãnh. Cô ấn chất xúc tác trộn nhựa cây vào rãnh đó, rồi kẹp hai lòng bàn tay lại để tạo áp lực.
Tiếng kim loại rên rỉ ken két đáng sợ vang lên khẽ khàng, và trong nháy mắt, 『Hỏa Thương』 đã hoàn thành.
Việc gia công vũ khí bình thường phải dùng máy móc cồng kềnh, nhưng với sức mạnh phi thường của Joanne thì chỉ mất một thoáng. Oakley vừa kiểm tra đường cong do thép và chất xúc tác tạo nên, vừa chuyển lửa thánh sang cây thương dài.
“…………”
Có vẻ Gergoloy đã sử dụng cây thương nặng hơn bình thường một chút để tăng uy lực đòn đánh.
Sau này mới nhận ra cũng có cái hay, cậu đâm thử một cú hỏa thương và ngạc nhiên vì nó vừa tay hơn tưởng tượng.
“Nhắc mới nhớ, Celestia sao rồi?”
“Thú triệu hồi của Jiata đang ẩn nấp trong thành phố này. Cô ta đang chiến đấu với nó.”
“Cán bộ Chính thống giáo đang ở thành phố này sao!? Đáng sợ thế.”
“Bão tuyết mạnh lên cũng là do thú triệu hồi à?”
“E là vậy.”
“Nhưng mà, gay go đấy. Dù số lượng cán bộ bên mình đang áp đảo, nhưng địa hình và thời tiết thì bên kia chiếm ưu thế tuyệt đối. Lơ mơ là Kres đến thì khổ, tốt nhất là kết thúc nhanh gọn thôi.”
Joanne tự gật đầu như đang độc thoại, rồi bước về phía cửa hầm mỏ đang mở toang hoác.
Oakley và Alex đuổi theo tấm lưng nhỏ bé ấy vào trong hang.
Mục tiêu là quét sạch Phục Trùng Đội và giết chết Steela Belmond. Đội Du Kích hay Gergoloy chỉ là một phần rất nhỏ của Giáo đoàn Đền thờ Aros. Phải giết được Phục Trùng Đội và Steela mới tiến gần đến việc sụp đổ Giáo đoàn.
Khi bước chân vào hầm mỏ, một làn khí độc mỏng lờ lững trôi khiến ngay cả tà giáo đồ cũng e ngại việc hít thở. Mỗi lần hít vào, từ mũi đến cổ họng, rồi trong lồng ngực lại đau nhói như bị kim châm.
Có vẻ như khói màn chứa thuốc diệt trùng và khói độc còn sót lại nhiệt lượng của lửa phượng hoàng đang hòa quyện vào nhau.
Môi trường khắc nghiệt đến mức Joanne cũng phải nhăn mặt.
(Nhưng, thứ này không thể giết chết Steela hay lũ Ứng cử viên cán bộ được. Nếu dễ dàng mắc bẫy tầm thường này thì bọn chúng chỉ là lũ ngốc thôi.)
Đã vài tiếng trôi qua kể từ khi bắt đầu xông khói. Khi xuống đến cái hố thẳng đứng đầu tiên, gần đống tàn tích của thiết bị rơi xuống là những đống tro và xác chết nằm rải rác.
Đống tro tàn là kết cục của những tên tà giáo bị lửa thánh từ thiết bị thiêu rụi, còn xác chết là kết quả của việc hít phải lượng thuốc diệt trùng và khói lửa thánh chí mạng ở cự ly gần.
Thân xác Trùng nhân đã chết teo tóp lại như quả bóng xì hơi, những con ký sinh trùng bò ra từ miệng và hốc mắt nằm ngửa bụng cứng đờ. Một cái xác hoàn hảo đến mức chẳng buồn bồi thêm nhát nào nữa.
“Có vẻ hiệu quả đấy.”
“Em thấy tức ngực quá...”
“Có lẽ chỉ quanh khu vực hố đứng này nồng độ mới đậm đặc thôi. Các ngươi đừng có lơ là.”
Ba người bước qua xác chết tiến sâu vào trong.
Khi rời xa hố đứng, quả nhiên họ chạm trán với những tà giáo đồ còn sống.
Chúng rên rỉ đau đớn, bán loạn lăn lộn trên mặt đất. Có lẽ do thuốc diệt trùng mà sự hòa hợp giữa người và trùng đã biến mất.
Oakley dùng hỏa thương đâm vào đầu từng đứa một rồi vội vã xuống tầng tiếp theo.
Đến khu vực khói loãng hơn, cảm giác cả hầm mỏ rung chuyển khiến cậu dừng lại. Hai người kia cũng đồng thời nhìn lên trần và dừng bước.
“Vừa rồi mặt đất rung chuyển ạ.”
“Khí gas bắt lửa gây nổ sao?”
“Không, chắc là trận chiến giữa Celestia và Jiata đang căng thẳng hơn. Kiểu rung chấn này khác với vụ nổ.”
Những rung chấn nhỏ liên tục xảy ra sau khi nhóm Oakley nhận ra. Xen lẫn tiếng ầm ì đó là tiếng nước chảy vọng lại từ đâu đó.
Oakley nhớ lại 『TIPS』 trong nguyên tác. Khu vực quanh thành phố Jade nổi tiếng là vùng suối nước nóng, được ghi chép là có nguồn nước ngầm và tài nguyên khoáng sản phong phú.
Có thể có dòng sông ngầm chảy qua các hang động gần đây. Lắng tai nghe, có vẻ như dòng chảy ẩn mình ở phía dưới sâu hơn là cậu tưởng.
“...Đi nhanh thôi.”
Đoán chừng từ sự hỗn loạn nghe được loáng thoáng trên mặt đất, tà giáo đồ bên ngoài chắc đã bị tiêu diệt sạch sẽ, ngoại trừ Celestia. Ngoài những kẻ bị hỏa kiếm của Oakley và thú triệu hồi 『Khổng Lồ Sương Giá』 giết, chắc chắn cũng có kẻ chết vì hạ thân nhiệt hoặc tê cóng.
(Kẻ địch còn lại chắc chưa đến 50 tên. Nhanh chóng giết sạch bọn chúng và kết thúc cuộc chiến này thôi.)
Đi được một lúc, cấu trúc hầm mỏ trở nên khá phức tạp nhưng không thấy bóng dáng con người.
Không thấy Steela hay Whip đâu. Đã đi lướt qua nhau, hay chúng đang ở tầng khác?
Dù là Steela thì chắc cũng không làm cái trò ngu ngốc là bắn tia nhiệt lên mặt đất để tự chôn sống mình đâu. Tức là cô gái đó chắc chắn đang ở trong hầm mỏ.
Có lẽ đã đi quá sâu. Oakley bảo Joanne và Alex ở phía sau quay lại, rồi xoay người.
Đúng lúc đó, mùi hương ngọt ngào khẽ vờn qua mũi. Cậu vừa dừng chân thì tầng trên xảy ra sạt lở đá.
“Cái gì!?”
Trận chiến trên mặt đất trở nên ác liệt, ảnh hưởng đến địa chất quanh hầm mỏ. Một lượng lớn đất đá rơi xuống chia cắt ba người.
“Oakley!!”
“Senpai!!”
Và sự sụp đổ kéo theo biến động lớn hơn. Mặt đất nơi Oakley đứng nứt toác, kéo cậu rơi xuống bóng tối không đáy.
Trong lúc rơi tự do, cậu nhìn lên chỗ vừa đứng, thấy một cái lỗ hình vuông vức như được đục khoét.
Không phải tự nhiên. Rõ ràng là nhân tạo.
“Bị gài bẫy rồi──!!”
Oakley lấy lại tư thế giữa không trung, cắm hỏa thương vào tường để hãm tốc độ.
Khi tốc độ rơi vừa giảm xuống, sườn phải cậu nhói lên vì va chạm. Vừa xoay người xem chuyện gì thì tiếng hét bật ra. Một con bọ khổng lồ to bằng nắm tay đang cắn chặt vào người cậu.
“Guha!? Con này──!!”
Một con bọ quái dị giống nhện. Chân nhiều một cách bất thường, thân dẹt và dài như giun tròn.
Trực cảm da thịt sắp bị ăn thủng, Oakley một tay bám trụ, tay kia rút dao găm giấu trong ngực đập mạnh vào con ký sinh trùng.
Sau vài nhát chém, con bọ buông ra và rơi xuống, nhưng Oakley đã biết chắc kẻ bày ra cái bẫy đê hèn này là ai và gào lên.
“Karatenaaaaaa!!”
Chỉ nhắc đến tên thôi cũng thấy sôi máu, ả đàn bà tóc tro, một cục khó chịu. Kẻ tra tấn xấu xa đã dụ dỗ giáo đồ Chi nhánh Đông Bắc làm sát thủ──chắc chắn là ả ta.
“Con khốn, mày ở đâu! Tao sẽ giết mày, mau ra đây, đồ hèn nhát!”
Vừa treo lơ lửng, cậu vừa nhìn xuống đáy vực tối tăm.
Chắc chắn ả đang ở đó. Nhận ra sự phản bội, ả đã giăng lưới ngược lại dưới lòng đất.
Giọng nói vang vọng trong hố đứng. Không thấy bóng dáng Joanne và Alex đâu.
Lộp bộp. Lạo xạo. Không phải tiếng của đồng đội, mà là tiếng ngọ nguậy của thứ gì đó khổng lồ.
Đang leo lên. Đáp lại tiếng gào thét của chàng trai, một luồng khí tức lớn đang tiến lại gần.
Được soi rọi bởi ngọn lửa thánh bùng cháy trên đầu hỏa thương, ả đàn bà đó xuất hiện.
“Dính bẫy rồi nhé, Oakley. Không trốn thoát được nữa đâu.”
Từ lưng mọc ra mười cái chân đốt, khuôn mặt vốn xinh đẹp giờ nổi đầy gân xanh. Karatena vắt cái cuốc chim bên hông, tay phải cầm thanh kiếm lớn, tự do điều khiển các đốt chân bò trên tường.
“Karatena...!”
“Khi khói bắt đầu tràn ngập trong hầm, ta đã nhận ra mưu đồ của ngươi và ẩn nấp. Người ta thường nói hung thủ sẽ quay lại hiện trường mà?”
“Cái dạng đó. Ngươi thực sự đã dung hợp với ký sinh trùng sao.”
“Phải. Để chắc chắn hạ gục ngươi đấy.”
Karatena, kẻ đã biến thành quái vật dị hình, liếm môi bằng chiếc lưỡi màu tím.
Việc binh lính do ả phái đi bị đánh bại dường như cũng nằm trong dự tính.
“...Có hàng ngon thế kia, sao không tự mình đến mà lại phái lũ tép riu đến làm gì. Tại sao lại lôi kéo các tín đồ xung quanh vào?”
“Để khơi dậy cơn giận của ngươi đấy. Ngươi ghét kiểu đó mà, phải không?”
“Không phải kiểu đó. Mà là tao ghét tất cả bọn mày.”
“Hể... Tính cách dữ dội hơn ta tưởng đấy. Dũng cảm ghê.”
Karatena điều khiển những cái chân đốt trên lưng, nhảy nhót tự do trong hố đứng. Mỗi lần ả nhảy, những con nhện quái dị to bằng nắm tay lại rơi ra từ ống tay áo.
Tất cả chúng đều là những con bọ nhỏ, có vẻ là quyến thuộc của vật chủ.
“Đi đi, các con của ta! Ăn sạch kẻ ngu ngốc kia đi!”
Lũ bọ với hình thù gớm ghiếc lao tới.
Treo lơ lửng thế này không thể vung vũ khí. Karatena có lợi thế hơn nhờ những cái chân nhện.
Oakley cắm dao găm vào vách đá, lấy đó làm điểm tựa nhảy về phía Karatena. Vừa né tránh lũ bọ, cậu vừa đâm thẳng ngọn hỏa thương đang cháy rực vào ả.
Dĩ nhiên, đòn tấn công lộ liễu đó trượt mục tiêu. Trái ngược với Oakley chỉ có thể di chuyển theo đường thẳng trong hố đứng, Karatena tận dụng những cái chân đốt trên lưng để di chuyển ba chiều linh hoạt.
Tuy nhiên, Oakley đã dự đoán trước kết quả tất yếu đó, cậu xoay người tung ra cú đá xe đạp chổng ngược.
“Hả!?”
Có vẻ bất ngờ, Karatena thốt lên kinh ngạc và đưa thanh kiếm lớn ra đỡ.
Đế giày cắm phập vào chính giữa lưỡi kiếm.
Tiếp đó, Oakley đạp vào thân kiếm bật người lên không trung, lộn nhào và vung hỏa thương theo đà xoay.
Trong hố đứng bao trùm bởi bóng tối, một vệt sáng tàn dư hình bầu dục nhảy múa.
Hai cái chân đốt bị lửa thánh nuốt chửng, Karatena quyết đoán tự cắt bỏ chân trước khi lửa lan sang người. Được chiếu sáng bởi dải lửa, khuôn mặt của cả hai hiện lên trong bóng tối.
Biểu cảm của cả hai đều chứa đầy sự thù hận và thù địch.
Oakley mất điểm tựa, Karatena mất thăng bằng nghiêm trọng, cả hai túm lấy áo nhau cùng rơi xuống.
Giằng co, làm nhau bị thương, va đập vào vách đá, cả hai rơi xuống bóng tối sâu thẳm.
Sau cú rơi dài, họ đập mạnh xuống một mặt đất mềm mại không hề phù hợp với không gian dưới lòng đất.
Bị bật ra lăn lóc trên mặt đất, hai người đập lưng vào hai bức tường đối diện nhau.
Ngay sau đó, dị biến xảy ra trên mặt đất. Vừa tiếp đất vào chỗ đứng vững chắc, tiếng khởi động của thứ gì đó vang lên, và họ bắt đầu từ từ hạ xuống.
Đó là bên trên một chiếc thang máy đã bị bỏ hoang từ rất lâu trong quá khứ. Toàn bộ thang máy được cấu tạo chỉ từ các mô thực vật, nhưng hai người họ không hề nhận ra điều đó.
Trên chiếc thang máy đang dần tăng tốc độ rơi, hai kẻ bị bầm dập bởi cú va chạm ngẩng mặt lên.
“Karatena!!”
“Oakley...!!”
Những kẻ có cuộc đời bị Juanquilo làm cho điên đảo trừng mắt nhìn nhau trực diện.
Karatena đứng dậy bằng tám cái chân đốt, vung mạnh vũ khí trên hai tay.
Ứng cử viên cán bộ Giáo đoàn Đền thờ Aros, Oakley Mercury.
Cũng là Ứng cử viên cán bộ Giáo đoàn Đền thờ Aros, Karatena Wallmix.
Trận chiến thứ hai giữa các ứng cử viên chính thức mở màn.
***
── Đó là chuyện trước khi Oakley phân thắng bại với Gergoloy.
Cuộc trò chuyện giữa Alex và Joanne vẫn còn tiếp diễn.
Ứng cử viên cán bộ là vinh danh được trao cho những tín đồ của Giáo đoàn Đền thờ Aros sở hữu khả năng chiến đấu không ai sánh kịp, những kẻ đóng góp to lớn cho sự thăng tiến của Giáo đoàn, hoặc những kẻ đã cứu Giáo đoàn khỏi tình thế nguy nan chưa từng có.
Lúc sinh thời, Juanquilo Legacy hoàn toàn mù tịt về khoản chiến đấu, nhưng lại hoạt động cực kỳ năng nổ trong việc quản lý và gây quỹ cho Giáo đoàn.
Xét theo một khía cạnh nào đó, đây là tài năng độc nhất vô nhị, nên Aros đã ban cho cô ta ma thuật trị liệu để 『bảo hộ』.
Là thuộc hạ của một tồn tại ngoại lệ như thế, Karatena ở một khía cạnh nào đó đã phải chịu tiếng oan.
Rằng nếu là đệ tử ruột của một Cán bộ không chuyên chiến đấu, hẳn Karatena cũng kém cỏi trong khoản đánh đấm.
Nói tóm lại, điều đó là sai lầm.
“Em không rành lắm, nhưng Karatena thực sự có tư cách xưng danh Ứng cử viên cán bộ sao ạ?”
“Đừng có coi thường ả ta.”
“Hả?”
Joanne bắt đầu kể lại chuyện xưa.
Đó là câu chuyện tại căn cứ lâu đài cổ.
Khi Juanquilo vắng mặt, đám tà giáo đã tra tấn những binh lính Chính thống giáo bị bắt giữ.
Vào đêm cuộc tra tấn kết thúc. Khi đám lính Chính thống giáo bị nhốt lại trong ngục, chúng đã vùng lên cướp vũ khí của lính canh và gây ra một cuộc phản loạn quy mô lớn.
Thế nhưng, khi Joanne nghe tin báo và chạy đến nơi, cuộc phản loạn đã kết thúc rồi.
Xung quanh là những xác chết bị chém giết thê thảm nằm la liệt.
Người trấn áp cuộc phản loạn không phải là Joanne, cũng chẳng phải Juanquilo.
Mà là Karatena.
Ả ta đã một mình tàn sát cả một tập đoàn binh lính được trang bị vũ khí.
“V-Vậy thì... mạnh hơn em sao ạ?”
“Alex không có cửa đâu. Nếu kẻ như thế mà có được sức mạnh của loài trùng, thì không khéo còn là đối thủ khó nhằn hơn cả Gergoloy hay Whip đấy.”
***
Oakley hầu như không có thông tin gì về con người mang tên Karatena.
Cậu chỉ biết đến cái danh hiệu đệ tử ruột của Juanquilo và chức danh Ứng cử viên cán bộ, chứ chưa từng bận tâm đến ả nhiều hơn Gergoloy hay các ứng cử viên khác.
Nhưng khi thực sự chạm trán thì sao? Ả ta còn khó xơi hơn cả Gergoloy vừa bị hạ gục.
Sức mạnh quái lạ không bình thường, cộng thêm lũ quyến thuộc được rải ra từ khắp cơ thể.
Cậu đã dùng hỏa thương để đánh tan lũ bọ nhằm giảm bớt số lượng, nhưng sức mạnh của ả phiền toái đến mức chỉ cần một đòn kiềm chế cũng dễ dàng đập gãy thanh kiếm.
Bị buộc phải chiến đấu theo cách khác hẳn khi đối đầu với con người, Oakley luôn bị đẩy vào thế bị động.
“Hừ!”
Trên chỗ đứng đang rơi tự do, Oakley vung mạnh hỏa thương để gạt phăng đòn tấn công.
Cậu thiêu rụi đàn ký sinh trùng đang tấn công từ dưới chân thành tro bụi, để lại vệt lửa giữa hư không nhằm kiềm chế bản thể Karatena.
Lũ quyến thuộc phun tơ định trói cậu lại, nhưng có vẻ chúng sợ nhiệt, dưới tác động của lửa thánh, tơ tan chảy như kẹo đường và mất đi độ dính.
Nhận thấy Karatena hoàn toàn không có ý định áp sát, Oakley vừa toát mồ hôi lạnh vừa khiêu khích ả.
“Sợ ngọn lửa này sao?”
Trong cái hố đứng bị bóng tối chi phối, ngọn lửa thánh ngự trên mũi hỏa thương là nguồn sáng duy nhất. Karatena đã bị ngọn lửa thu hút sự chú ý.
“...Ta từng nghe Juanquilo-sama kể. Ngọn lửa đó... là nghiệp hỏa của phượng hoàng được thắp trong những cây đèn đường ở thành phố Chính thống giáo nhỉ.”
“Hiểu biết rộng đấy.”
Vừa nói, Oakley vừa cảm thấy sốt ruột khi tốc độ rơi của thang máy ngày càng tăng.
Chắc hẳn đã rơi được gần trăm mét so với lối đi ban đầu. Làm sao để leo lên lại đây?
Hơn nữa, nếu không dừng được đà rơi của chỗ đứng này, họ sẽ tiếp tục rơi mãi không thôi.
“Chậc!”
Xác nhận đàn ký sinh trùng không còn được sinh ra nữa, Oakley lao vào tầm đánh của thanh Buster Sword trên tay Karatena.
Tầm đánh của thanh đại kiếm và hỏa thương gần như tương đương, ngay cả khi tính đến sự chênh lệch về thể hình.
Karatena đang được nâng bổng lên khoảng một mét nhờ những cái chân đốt, nên những cú chém bổ xuống từ trên cao của thanh đại kiếm sẽ có lợi thế nhờ trọng lượng.
Chàng trai quất roi vào cơ thể chưa lành vết thương, nhắm thẳng vào bản thể Karatena mà vung hỏa thương.
Cậu hạ thấp thương, đâm thốc từ dưới lên theo hướng chéo bên phải. Khi bị đối phương né tránh bằng động tác nhanh nhẹn, cậu xoay cổ tay chém ngược lên tạo thành hình chữ X.
Nhờ có tám cái chân, chuyển động của Karatena vô cùng tự do.
Ả bò trườn trên mặt đất trơn tru và nhanh chóng như thể đang lướt ván đệm khí, hầu như không hề có dấu hiệu báo trước hành động hay sự chuyển trọng tâm nào.
Sau khi né được hỏa thương, thế công thủ đảo chiều. Ả chuyển cái cuốc chim đang gài bên hông sang tay trái, tấn công dồn dập bằng song kiếm hợp bích cùng với thanh Buster Sword.
“Gugh...!!”
Được chống đỡ bởi những cái chân bọ cường tráng, Karatena sử dụng thành thạo lối đánh song kiếm vô lý mà người thường không thể làm được.
Cái cuốc chim với phần đầu nhô ra to tướng bổ xuống. Nhờ phản ứng phòng thủ tức thời, cậu chặn được nó ngay trước khi chạm vào nhãn cầu.
Như để bồi thêm, một đòn cực nặng từ thanh Buster Sword vung ngang theo quỹ đạo từ ngực trái sang sườn phải.
Trực giác mách bảo nếu đỡ trực diện thì cơ thể sẽ không chịu nổi. Cậu hất văng cái cuốc chim lên trên, dùng động tác Sway để dự đoán quỹ đạo và né tránh.
Một phần mười giây sau, một đòn tấn công khiến sống lưng lạnh toát lướt qua chóp mũi.
Áp lực gió mạnh đến mức cậu tưởng như mặt mình bị gọt đi.
Nếu là người bình thường thì sẽ bị trọng lượng vũ khí làm mất đà, nhưng Karatena có tám cái chân bám đất nên trọng tâm cơ thể tuyệt đối không bị phá vỡ.
Oakley vừa cưỡng ép lấy lại tư thế vừa tung ra những cú đâm liên tiếp.
Có vẻ như đã bị bắt bài, đòn tấn công bị cái cuốc chim bên tay trái ả gạt đi, nhưng Oakley lập tức thay đổi chuyển động để ứng biến.
Cậu dùng mũi thương móc vào cái cuốc chim hất bay cái đầu hình lưỡi liềm của nó, rồi chém nát cái cuốc chim vừa rời khỏi tay Karatena đang lơ lửng giữa không trung. Dùng phần chuôi thương đánh bật hai, ba mảnh vỡ về phía Karatena, ép ả phải đối phó.
Đối mặt với ả đàn bà đang vừa dùng thân thanh đại kiếm đỡ nhẹ vừa lùi lại giữ khoảng cách, Oakley tung ra một nước đi táo bạo.
“Hả──”
Không ngờ Oakley lại đuổi theo những mảnh vỡ cuốc chim do chính mình đánh bật ra, rồi từ điểm mù bị che khuất bởi thanh Buster Sword của Karatena, cậu đâm thốc hỏa thương lên.
Karatena lầm tưởng rằng mình đã lùi đủ xa để tránh các mảnh vỡ bay tới, nên bị đòn tấn công thần tốc của hỏa thương cướp đi một cái chân đốt và mất thăng bằng.
(Gã này, dám dùng ngọn lửa là nguồn sáng duy nhất để làm đòn nghi binh──!!)
Ả đàn bà đã lầm tưởng vì ngọn lửa chiếu sáng cái hố đứng không hề di chuyển. Chính vì thế, ả hiểu lầm rằng Oakley không di chuyển.
Oakley đã cầm cán thương thật dài và điều khiển mũi thương, tạo ra ảo giác như kịch câm. Karatena hoàn toàn phán đoán sai khoảng cách nên đã chùn bước.
Coi đây là cơ hội tốt, chàng trai lao vào lòng ả.
Karatena lợi dụng trọng tâm đang bị mất thăng bằng để tung cú đá vòng cầu toàn lực nhắm vào đầu. Oakley di chuyển với tốc độ phản xạ kinh hoàng lao về phía trước, khiến cú đá có thể nghiền nát hộp sọ chỉ chém vào hư không trong gang tấc.
Bị chặn đứng đợt tấn công, Oakley lộn một vòng sang bên để lấy khoảng cách, rồi dừng mũi hỏa thương chĩa thẳng vào Karatena.
(Là một đối thủ khó nhằn, nhưng không phải là kẻ địch không thể đối phó... chắc vậy.)
Mất cuốc chim và chỉ còn lại thanh Buster Sword, Karatena thay đổi chiến thuật, cho rằng để giết Oakley cần phải dùng số lượng đòn đánh áp đảo.
Ả thôi không đứng thẳng bằng chân đốt nữa mà đứng bằng hai chân của chính mình. Có vẻ ả định dùng chân mình để di chuyển, còn những chân bọ mọc từ lưng sẽ dùng để hỗ trợ công thủ.
“Ừm, quả nhiên dùng chân mình vẫn hơn là cái chân ký sinh trùng chưa quen.”
Vừa vác thanh đại kiếm, ả vừa gõ mũi chân xuống đất vài cái, rồi nhảy nhẹ tại chỗ như khởi động. Cử động nhẹ nhàng đến mức khó tin với thứ vũ khí khổng lồ kia.
Trái ngược với lời nói nhẹ bẫng, Karatena nhảy bổ xuống chỗ Oakley với chuyển động thẳng tắp.
Trước đòn chém từ dưới lên lộ liễu, Oakley chọn cách phòng thủ. Dù có bọc lửa thánh, nhưng sức phá hoại của một ngọn thương và một thanh đại kiếm là quá khác biệt.
Nếu va chạm trực tiếp, người chết sẽ là cậu.
Vừa quan sát kỹ Karatena đang lao sâu vào, cậu dùng phần chuôi thương gạt đòn đánh tầm thấp, rồi điều khiển cây thương như con lắc để dùng mũi thương đỡ đòn đánh tầm cao.
Để lấp đầy khoảng trống giữa các đòn tấn công vũ khí, Karatena phóng những cái chân đốt từ sau lưng nhắm thẳng vào mặt cậu.
Oakley vặn thân trên như sắp đứt lìa, cưỡng ép đưa mũi thương đang rực cháy chạm vào chúng.
“Chậc!”
Tiếng xèo xèo đau đớn vang lên, ngọn lửa phản ứng với linh hồn dơ bẩn nuốt chửng những cái chân dị hình.
Karatena vội vàng tự cắt bỏ chân đốt, những phần cơ thể bị than hóa bay lơ lửng rồi tan biến dễ dàng.
Chân đốt là vũ khí mạnh, nhưng việc nó là một phần cơ thể lại trở thành tai họa. Karatena bắt đầu sốt ruột khi mãi không thể dứt điểm.
Không phải Oakley đã quen với việc đối đầu Trùng nhân. Ngược lại, kẻ áp đảo trong giao tranh chính là Karatena.
Lý do ả không thể tấn công trôi chảy là do áp lực từ ngọn lửa thánh trên đầu mũi thương.
(Chỉ cần đập nát vũ khí của Oakley, thế trận sẽ thuộc về ta! Nếu không có thứ đó, ta với sức mạnh của loài trùng tuyệt đối không thua...!)
Tầm đánh của cây thương dài và ngọn lửa trên mũi thương cực kỳ phiền phức. Oakley, kẻ có thể bình thản điều khiển khối tuyệt vọng tác động thẳng vào bản năng đó, mới là kẻ bất thường. Karatena nhổ nước bọt.
Ta sẽ dụ hắn đỡ đòn bổ xuống của Buster Sword, rồi đập gãy phần cán thương.
Dù có là bảo kiếm đi nữa, nếu chịu xung lực vào giữa cán thì cũng không chịu nổi đâu.
Karatena dùng quyến thuộc phun tơ tấn công vào chân Oakley, rồi nhân lúc cậu né tránh khiến một chân hổng lên, ả tấn công từ trên cao xuống.
Ngay trước khi va chạm, đòn tấn công như lưỡi kiếm rapier từ chân đốt đâm trúng thân mình Oakley. Mở to mắt trước đòn tấn công với thời điểm không thể ngờ tới ở người thường, chân đang né tránh của cậu khựng lại.
Nhăn mặt đau đớn, Oakley vung hỏa thương lên.
Karatena dồn sức mạnh quái vật có được từ sự dung hợp với ký sinh trùng vào thanh kiếm.
Trong khoảnh khắc, âm thanh và xung kích như thể không gian phát nổ bùng lên.
Mũi hỏa thương vỡ tan tành, và lưỡi kiếm dày cộp của thanh Buster Sword cũng xuất hiện vết nứt sâu hoắm.
“Hả!?”
Ngoài dự tính. Không phải một bên đơn phương phá hủy vũ khí, mà vũ khí của cả hai đều bị vỡ.
Không phải đỡ bằng giữa cán, mà là hắn đã tông thẳng mũi thương vào với tốc độ tối đa sao.
Thanh Buster Sword bị hư hại do hứng trọn cú đâm tập trung tại một điểm ở đầu mũi thương. Tốc độ quá nhanh khi Karatena bổ xuống cũng là một nguyên nhân.
“Hự...!!”
Cả hai đều bị bật ngược ra sau. Ngọn lửa thánh bắn ra từ hỏa thương bị vỡ nát bay ngược lên trời, trái ngược với chỗ đứng đang rơi xuống, rồi tan biến.
Nguồn sáng duy nhất vụt tắt, trên chiếc thang máy bị bóng tối đen kịt như mực nuốt chửng.
Tốc độ rơi gia tăng của thang máy tạo ra luồng gió từ dưới lên, khiến chỗ đứng trở nên bất ổn đến mức khó mà đứng thẳng.
Bóng dáng kẻ địch đối diện biến mất vào bóng tối, chiến cuộc rơi vào bế tắc.
Tuy nhiên, khi chuyển sang đấm đá tay không, Trùng nhân Karatena có lợi thế hơn hẳn.
Ả đàn bà thả lũ quyến thuộc từ ống tay áo ra. Vẫn còn sáu cái chân đốt, nên trong cận chiến ả cũng sẽ không bị lép vế.
Giữa luồng khí lưu thốc ngược dữ dội, Karatena cảm nhận được quyến thuộc của mình bị giẫm nát.
Quả nhiên kích thước nhỏ thì không làm ăn gì được. Nhưng nếu có thời gian, kiểu gì chúng cũng sẽ gây ra đòn đánh hiệu quả.
Karatena không tự mình di chuyển, chỉ tập trung phòng thủ và liên tục sinh ra quyến thuộc.
Giữa lúc đó, một luồng khí tức lướt qua phía chéo trước mặt.
“Đến rồi sao!”
Hẳn là hắn đã đoán được hướng dựa vào hướng lũ quyến thuộc lao tới mà tấn công.
Karatena dùng hai tay đỡ cú đá trước đầy tốc độ, rồi dùng chân đốt phản công đâm vào bóng tối.
Cảm giác cứng ngắc truyền đến từ cái chân ngoại cốt cam. Có vẻ như bị găng tay sắt chặn lại, cùng với âm thanh ken két, những tia lửa hình tuyến bắn ra.
Chỉ trong một khoảnh khắc, vị trí của nhau bị lộ. Dựa vào đó, các đòn tấn công lại bay qua lại.
Găng tay và xà cạp đỡ lấy chân đốt, cơ thể bằng xương bằng thịt và bộ khung ngoại cốt dị hình giao tranh không biết bao nhiêu lần.
Nhưng nếu vị trí đã lộ thì không có lý do gì Karatena lại thua.
Ngoài sáu cái chân đốt còn có thêm tứ chi tấn công, Oakley bị dồn vào thế phòng thủ đơn phương.
Sau khi tạo ra một tia lửa lớn và hoàn toàn nắm bắt được vị trí cũng như tư thế của Oakley, Karatena đồng loạt vung sáu cái chân phụ để định đoạt thắng thua.
Cơn mưa đòn tấn công không thể né tránh từ những xúc tu dị hình. Chàng trai dùng giáp tay chân gạt đi ba đòn có thể gây chí mạng, và dùng cơ thể hứng chịu ba đòn còn lại.
Dĩ nhiên, nói là dùng cơ thể hứng chịu nhưng không thể nào vô sự.
Móng vuốt của chân phụ khoét vào tay phải và đùi trái, cái còn lại xuyên thủng vai trái.
“Gog──”
Khoảnh khắc Oakley nao núng, Karatena quất cái chân dài như roi và──bổ gót xuống. Chàng trai bị xuyên thủng cả hai tay đang phòng thủ, não bị rung lắc dữ dội, rớt dãi chảy ra và bước chân loạng choạng.
Vậy mà vẫn chưa ngã.
(Cái gì──Đây là đòn tấn công mượn sức mạnh của ký sinh trùng đấy!? Tại sao không ngã!!)
Gã này là cái quái gì vậy.
Người bình thường thì không thể nào đứng nổi.
Oakley trợn ngược mắt trắng dã, lảo đảo duy trì tư thế và thủ thế chiến đấu một cách yếu ớt.
(Bị thương đến mức này... mà vẫn còn muốn đánh sao!? Đúng là một gã lì lợm!)
Không thể khinh suất lao vào. Quả nhiên nên dùng cách an toàn──dùng chân đốt tấn công đồng loạt từ xa để kết liễu.
Karatena co sáu cái chân đốt lại, rồi duỗi mạnh ra hết cỡ để triển khai. Ả tung đòn tấn công nhắm xuyên qua mi tâm kẻ thù truyền kiếp.
Đáp lại, Oakley ném chiếc áo choàng vừa cởi bỏ về phía trước, làm đòn che mắt trong tích tắc.
(Đồ ngu!! Tưởng cái trò đó che mắt được ta sao!?)
Karatena không hề dao động, đâm xuyên qua chiếc áo choàng.
Và, cơ thể bản thể của ả dùng hai tay phòng thủ, cảnh giác bóng tối xung quanh.
(Đòn dương đông kích tây lộ liễu quá! Định nhân lúc ta chú ý vào áo choàng để tấn công bản thể chứ gì──nhưng ta không ngây thơ thế đâu!!)
Phán đoán tức thời, chắc chắn và bình tĩnh sẽ phân định thắng bại. Thế là đã khiến hắn mất một con bài. Giờ chỉ cần lặp lại đòn tấn công tầm xa là sẽ thắng.
Con đường dẫn đến chiến thắng mà Karatena vẽ ra trong đầu đã hoàn tất.
Nhưng, tư duy của Oakley đã vượt qua chiến lược của Karatena.
“────”
Một sức nặng trĩu đè lên những cái chân đốt đang vướng vào chiếc áo choàng đen.
Những cái chân đốt duỗi hết cỡ đang ở trong bóng tối. Oakley đã nhảy thẳng lên trời và đáp xuống những cái chân đốt của Karatena.
Cảm giác tồi tệ truyền đến, ngay khoảnh khắc ả nghĩ “Thôi chết”──cảm giác các khớp chân có được nhờ ký sinh trùng bị bẻ gập ngược hướng và vặn xoắn ập đến.
Rắc, rốp. Những âm thanh gãy gọn vang lên.
Ả nhận ra trước khi kịp hét lên.
Rằng giống như bẻ gãy càng cua, sáu cái chân còn lại đã bị tước đoạt.
“A──AAAAAAAAGGGHHH!?”
── Khóa khớp. Kỹ thuật dùng nguyên lý đòn bẩy để tạo áp lực lên khớp đối phương, bẻ cong theo hướng ngược lại với hướng tự nhiên. Ả đã bị dính chiêu đó.
Thua trong cuộc đấu trí. Hắn không tấn công bản thể, mà chọn một nước đi lùi một bước là tước đoạt vũ khí chân đốt.
Bản thể ký sinh trùng ẩn dưới da rú lên những tiếng kim loại chói tai khi tất cả chân của nó bị đập gãy.
“Khốn, kiếp!!”
Mất hết chân đốt, cũng không phải tình huống có thể thả quyến thuộc. Nhưng ả vẫn chưa thua.
Karatena bị tước vũ khí liền thách thức đấu tay không.
Karatena áp sát Oakley, người vừa đứng dậy với bước chân loạng choạng, và tung cú đấm thẳng tay phải toàn lực nhắm vào cằm.
Oakley đối diện cũng đấm nắm đấm phải ra trong khi ý thức sắp tắt lịm.
Hai nắm đấm của hai kẻ như hình với bóng cùng lúc chạm đến cằm đối phương, làm rung chuyển dữ dội não bộ của nhau.
“Hự──”
Dính đòn trực diện, cả hai lắc lư như con lật đật.
Ngửa người ra sau hết cỡ──rồi mượn đà của động tác thu người lại để tiếp tục tung nắm đấm.
Lần này người chiếm ưu thế là Karatena. Cú đấm của Oakley chỉ làm gãy xương đòn của Karatena, ngược lại đòn của Karatena làm gãy mũi và xương gò má của Oakley.
Bị khuấy đảo não bộ hai lần trong thời gian ngắn, Oakley nôn thốc ra máu và quỳ một gối xuống.
Như muốn nói “Chết đi”, Karatena tung cú đá cao, nhưng Oakley đã lấy lại đấu chí, xoay người tung cú đá vòng cầu tầm cao.
Âm thanh như tiếng nổ và tia lửa bắn ra, những cú đá dữ dội liên tục được trao đổi.
“Karatenaaaaa!!”
“Oakleyyyy!!”
Hai kẻ cuốn những người xung quanh vào để đạt mục đích, nói cách khác là hai kẻ giống nhau.
Hạn chế tối đa việc tự mình đứng mũi chịu sào. Khi con đường của hai kẻ như thế chồng lên nhau, sự tồn tại của đối phương dù muốn hay không cũng lọt vào tầm mắt.
Nhìn thấy kẻ không thể tự mình mở đường, họ cảm thấy khó chịu như đang chứng kiến sự yếu đuối của chính mình, coi đối phương là cái gai trong mắt.
Oakley lợi dụng Joanne và Alex, gián tiếp đưa phe Chính thống giáo vào thế thượng phong để dẫn dắt họ đến chiến thắng.
Karatena thao túng các tín đồ Chi nhánh Đông Bắc theo ý mình, định loại bỏ Oakley mà không cần nhúng tay vào.
Với Oakley, cô ta là tên tà giáo một ngày nào đó phải giết, còn với Karatena, cậu là kẻ thù của cấp trên mà cô ta ngưỡng mộ.
Cả hai đều lờ mờ hiểu rằng, một ngày nào đó họ sẽ có định mệnh phải giết nhau trực diện.
Chỉ là nó diễn ra ngay khoảnh khắc này mà thôi.
“Haaa!!”
Phát huy tối đa sức mạnh quái vật có được nhờ dung hợp với ký sinh trùng, Karatena tung cú móc hiểm hóc.
Nhận ra đòn quyết định ẩn trong đòn kiềm chế, Oakley dùng cánh tay trái gập hình chữ L để đỡ cú đấm.
Rắc, tiếng xương cốt kêu lên cùng cảm giác va chạm. Chưa đến mức chí mạng.
Karatena đá cái chân dài thốc vào háng Oakley.
Trong chém giết không có đòn nào là phạm luật. Oakley, người luôn cảnh giác để không bị dính đòn vào chỗ hiểm, dùng lòng bàn tay ấn đầu gối đối phương để triệt tiêu cú đá ngay từ khi phát động.
“Hự!”
Thấy ả đàn bà đang đứng một chân, Oakley lao cả người vào húc vai quyết tử. Theo đà đó cậu đè lên người ả, liên tiếp đấm xuống từ bên trên.
Da nắm tay bong tróc, xương lộ ra nhưng cậu vẫn tiếp tục đấm.
Thế rồi, có vẻ không chịu nổi khi cả hai tay bị khóa, miệng ả đàn bà khẽ mở ra.
Đột nhiên tầm nhìn của Oakley trở về con số không.
Bản thể ký sinh trùng ló mặt ra từ sâu trong họng Karatena đã bắn ra một lượng tơ lớn.
“Guha!?”
“Chết đi cho khuất mắt, đồ rác rưởiii!!”
Karatena lật ngược tình thế chiếm lại vị trí bên trên, vung nắm đấm vào Oakley đang bận đối phó với tơ.
Cú đấm thẳng như muốn giã xuống từ trên cao.
Chàng trai lấy lại thị lực ngay trước khi hộp sọ bị nghiền nát, vặn cổ né được cái chết tức tưởi. Cú đấm móc cậu tung ra theo kiểu phản đòn đã đấm nát cằm Karatena.
“Cái kiểu đấm hời hợt đó──so với Joanne thì chỉ như đánh rắm thôi!!”
Ánh mắt Karatena dao động. Đánh mất lợi thế khó khăn lắm mới có được, Karatena ngửa mặt lên trời.
Không bỏ lỡ sơ hở đó, Oakley đứng dậy, hạ thấp trọng tâm và siết chặt nắm đấm.
Và, ngay trước khi nắm đấm vung hết cỡ phá hủy vùng cổ Karatena, cậu nhìn thấy con ký sinh trùng đang bò ra từ cái miệng mở to của ả.
“──Chậc!!”
Định đổi vật chủ trước khi vật chủ hiện tại chết sao. Hay là đòn tập kích bất ngờ dồn hết sức lực cuối cùng?
Suy nghĩ xoay chuyển tốc độ cao dẫn đến hai câu trả lời.
Nhưng việc cần làm thì chỉ có một.
── Nghiền nát cái hàm của ả đàn bà đáng ghét này.
“Haaaaaaa!!”
Cú Uppercut toàn lực chạm vào hàm dưới của Karatena. Nắm đấm ghim chặt vào mặt, đẩy xương hàm dưới lên cùng với cả cái đầu con ký sinh trùng đang nhô ra khỏi miệng.
Cứ thế, dùng chính lực cắn của ả để nghiền nát đầu con ký sinh trùng──
Bẻ gãy toàn bộ răng trên dưới của Karatena, và lắc tung não bộ của ả một cách dữ dội.
“Kh-ha──”
Tầm nhìn chao đảo. Quay cuồng 360 độ. Mất phương hướng, đánh mất cả cái tôi, Karatena ngã ngửa ra sau.
Trong ý thức đang bị chôn vùi vào cơn bão cát, Karatena ảo giác nhìn thấy một thứ trong đòn đánh của Oakley.
Đó là bão tố.
Dáng hình của Joanne Sagamix, kẻ tạo ra cơn bão tử thần trên chiến trường.
Dịch não bị khuấy trộn, tế bào bị phá hủy.
Cú sốc xuyên qua toàn thân, và ả không còn cử động nữa.
Chức năng toàn thân từ từ ngừng hoạt động.
Cơ thể đang chết dần.
Dẫu vậy, Karatena Wallmix, vào khoảnh khắc cuối cùng, vẫn nở một nụ cười nhẹ nhàng.
“...Juanquilo…sa... ma...”
Lồng ngực đang phập phồng dừng lại, người phụ nữ nằm bất động với đôi mắt vẫn hé mở.
Kẻ thù truyền kiếp đã hoàn toàn im lặng, Oakley cuối cùng cũng thả lỏng toàn thân và khuỵu gối xuống.
“Hộc... hộc...!!”
Vừa thở dốc, cậu vừa ngồi bệt xuống tại chỗ.
Trong cái hố đứng sâu hun hút, chỉ còn lại một hơi thở.
Trên chiếc thang máy vẫn tiếp tục rơi, Oakley gầm lên.
Karatena cười vào phút cuối không phải vì được giải thoát khỏi áp lực. Mà bởi ả tin chắc rằng dù có bại trận, Oakley cũng không thể sống sót dưới đáy vực này.
Hiểu được điều đó, Oakley không thể cử động trên chiếc thang máy đang tiếp tục lao xuống lòng đất.
Chỗ đứng cọ xát vào thành hố toé lửa. Cơ cấu thang máy cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, chỗ đứng bắt đầu vỡ vụn.
“Cái nơi này... cái đáy hố tối tăm này, là nơi kết thúc của mình sao...!!”
Mảnh thịt của Joanne dính liền ở ngón áp út tay trái không có phản ứng. Sau khi chia tay ở hầm mỏ, chắc hẳn hai người kia cũng gặp biến cố không thường. Không thể mong chờ sự cứu viện.
Con đường còn lại cho Oakley chỉ là chờ chết dưới đáy hố.
Đúng lúc đó, con quyến thuộc cuối cùng của Karatena cắn phập vào thùy trán Oakley.
“!!”
Một cú sốc dị thường khác hẳn mọi cú sốc từng cảm nhận chạy dọc cơ thể.
Bị đánh úp hoàn toàn bất ngờ, Oakley thậm chí không còn sức để hất con bọ ra.
Vết nứt chạy khắp chỗ đứng, toàn bộ khối cấu tạo từ mô thực vật đó sụp đổ.
Cảm giác khó chịu như đáy bụng bị nhấc bổng lướt qua, Oakley bị ném vào bóng tối.
“────”
Và rồi, cảm giác nước bắn vào toàn thân, theo sau là sức mạnh của dòng nước lũ nuốt chửng lấy cậu, ý thức của chàng trai biến mất vào đáy bóng tối mờ mịt.
Mảnh vỡ của Joanne còn sót lại trong tâm trí Oakley đang ngắm nhìn sự tuyệt vọng đó với vẻ tràn đầy yêu thương.
***
Thời gian lùi lại một chút.
Joanne, người đã bị chia cắt khỏi Oakley, đang vô cùng hoảng loạn.
Đất đá sụp đổ và cú rơi của Oakley. Chỉ trong vỏn vẹn ba giây, Oakley đã biến mất vào bóng tối.
Alex bên cạnh ngay lập tức đề nghị đi cứu, nhưng Joanne, người có mối liên kết sâu sắc với Oakley, dần nhận ra tình huống này có thể được tận dụng một cách khôn ngoan.
“Kh-Không đuổi theo sao ạ...?”
“Ừ, cứ để thế này đi.”
“Khó khăn lắm mới có cơ hội đánh bại Steela-sama, mhafi định bỏ mặc senpai sao!? Biết đâu vẫn còn kịp đấy ạ!?”
“…………”
Cảm nhận sâu sắc tình cảnh nguy hiểm của người thương, linh hồn Joanne như run lên trước sự thể hiện vượt ngoài mong đợi của Karatena.
“Đội Du Kích bị tiêu diệt hoàn toàn, Phục Trùng Đội cũng không thể gượng dậy nổi. Thiệt hại gây ra đã quá đủ rồi. Thôi được rồi, rút lui.”
“Hả!? Khác hẳn những gì người nói trước đây mà──”
“Được rồi. Với Oakley thì đây là tình huống tồi tệ nhất, nhưng... với ta thì đây là cơ hội ngàn năm có một.”
Steela Belmond sở hữu kết giới vô hiệu hóa vật lý và hấp thụ ma thuật.
Thêm vào đó, dù có bị biến thành từng mảnh thịt thì cô ta cũng sẽ hồi phục ngay lập tức nhờ ma thuật trị liệu, nên cơ hội chiến thắng chỉ có một lần duy nhất. Nếu Oakley không quay lại thì việc đánh bại cô ta là bất khả thi.
Điều mà Joanne để tâm hơn cả là tình cảnh ngặt nghèo khi Oakley rơi xuống lòng đất, bị thương nặng và có nguy cơ mất trí nhớ.
Có lẽ vì đã chấp nhận tất cả của Oakley qua việc trao đổi nội tạng, Joanne có được mối liên kết giúp cô lờ mờ đọc được cảm xúc của cậu. Ngược lại, mối liên kết từ phía Oakley rất mỏng manh. Joanne đã chấp nhận toàn bộ con người Oakley, nhưng Oakley lại cự tuyệt Joanne.
Để đạt được tham vọng 『Thế giới nhỏ』 của Joanne , sự hợp tác tận tụy của Oakley là không thể thiếu.
Lôi kéo Oakley hiện tại với ý chí kiên định về phe mình là điều gần như không thể. Vậy thì ngược lại, nếu Oakley mất trí nhớ và bị ảnh hưởng bởi tàn dư của việc trao đổi nội tạng, rồi được uốn nắn để có cùng chí hướng với Joanne thì sẽ tiến gần đến tương lai lý tưởng hơn.
Việc xử lý Steela để dịp sau, bây giờ nên đi rêu rao rằng Oakley đã tiêu diệt Đội Du Kích và Phục Trùng Đội.
Việc thu hồi Oakley để sau cũng được. Dù chỉ có một mạng nhưng chàng trai đó còn sống dai hơn cả Cán bộ. Kiểu gì cậu ta cũng còn sống thôi.
Mà nói đúng hơn, cô muốn cậu nếm mùi đau khổ.
Sự thất vọng này. Nỗi chán chường này. Nếu không khắc cốt ghi tâm vào người cậu, thì sự thất bại và giác ngộ mà cô đã chấp nhận ngày hôm đó sẽ không được đền đáp.
(──Đây là hình phạt vì đã giấu giếm ta đấy, Oakley. Là do cậu đã coi thường sự giao hòa ngày hôm đó và tình cảm của ta. Nếu cậu thực sự kể hết mọi chuyện, ta đã đi theo cậu rồi...)
Joanne quay người, hướng về phía mặt đất.
“Hội quân với Steela và thoát khỏi hầm mỏ thôi. Ta không muốn bị cuốn vào vụ sập hầm đâu.”
“Hả~...? Chẳng hiểu gì sất...”
Sau đó, nhóm Joanne hội quân với Steela và Whip, xác nhận rằng chiến dịch chiếm đóng Jade đã thất bại đúng như dự tính. Whip rơm rớm nước mắt nói rằng hầu hết Phục Trùng Đội trấn áp dưới lòng đất đã chết, và cũng không rõ tình hình trên mặt đất ra sao.
Joanne bồi thêm vào đó, thông báo cho Steela và Whip về sự phản bội của Oakley.
“Vẫn còn một lý do nữa khiến chiến dịch chiếm đóng Jade thất bại──”
── Oakley Mercury đã phản bội.
Lý do không liên lạc được với đơn vị mặt đất, lý do khí độc tràn lan dưới lòng đất──tất cả đều do Oakley gây ra.
Nghe tin bề tôi trung thành Oakley phản bội, Whip vô cùng dao động. Ngay cả Steela, người vốn ít nói và vô cảm hơn thường ngày, cũng phải thốt lên kinh ngạc.
“...Nói dối... Không thể nào… Người đàn ông đó... đã phản bội Steela và Aros-sama sao...?”
“Đ-Đừng đùa ác thế chứ. Oakley-chan đã đóng góp rất nhiều vào sự sụp đổ của Duskel, giờ lại phản bội thì không thể nào...”
“Hắn ta đã tấn công ta đấy!! Hắn còn nói cái vẻ mặt không biết mình bị lừa của ngươi đáng xem lắm đấy!!”
Joanne dậm chân xuống đất với vẻ giận dữ giả tạo, gây ra một trận động đất lớn trong khu vực. Bị áp đảo bởi khí thế đó, Whip toát mồ hôi như tắm và cứng đờ người.
Rồi, Joanne trừng mắt nhìn mảnh vụn của Oakley dính ở ngón áp út tay trái như thể vừa nhớ ra, cắn đứt và nuốt chửng nó.
“Hơn nữa, hắn còn ân cần thổi bay cả mảnh thịt của ta nữa chứ! Giờ cũng chẳng biết hắn ở đâu!!”
Khỏi phải nói, cô nuốt vào bụng thay vì bóp nát là để bảo quản sau này──nhưng Steela dường như cảm thấy đó là lời mỉa mai gián tiếp nhắm vào sự tin tưởng mù quáng của mình dành cho cậu, nên cúi gằm mặt xuống như đang cố kìm nén điều gì đó.
Trong lòng Alex thầm nghĩ: “Ủa, người này diễn sâu thế à?”.
“...Joanne-chan, giờ Oakley-chan đang ở đâu?”
“Ai mà biết. Hắn chạy xuống lòng đất nên ta đuổi theo nhưng... nhắc mới nhớ, Karatena đâu rồi?”
“Chưa hội quân sao?”
“...Chẳng lẽ hai người đó bị cuốn vào vụ sập hầm lúc nãy...?”
“Chậc, ra là thế sao...! Này Whip, dùng Milk-chan của ngươi để tìm kiếm được mà!”
“Bây giờ đi thì nguy hiểm quá! Vốn đã có nguy cơ khí độc và sập hầm rồi, giờ mà gửi phân thân của tôi vào thì thật sự là...”
“Nếu không thu hồi ít nhất là cái xác, thì ma thuật của Pork cũng không moi được thông tin. Tệ thật chứ...!”
Joanne vuốt tóc với diễn xuất chân thực. Không hề hay biết Joanne đã trở thành diễn viên tài ba, cả Whip và Steela đều ngẩn người ra.
“...Tóm lại, đừng đuổi theo Oakley nữa, thoát ra thôi. Chúng ta sẽ hội quân với Celestia.”
Mọc lại ngón tay từ ngón áp út tay trái, Joanne leo lên thang với vẻ như không còn quan tâm đến Oakley nữa.
Tất nhiên, làm gì có chuyện Joanne hết quan tâm đến Oakley. Cho đến giờ, và cả sau này, cậu mãi mãi là người cô yêu nhất.
Tập hợp những người sống sót của đơn vị ngầm và lên mặt đất, một bức tường tuyết hiện ra trước mắt cả nhóm.
Thực tế đó là cơn bão tuyết dữ dội, thời tiết tồi tệ đến mức ngay cả Cán bộ cũng phải chùn bước.
Steela, người chưa thể tung hoành nhiều dưới lòng đất, phóng một tia nhiệt siêu cao lên trời như để trút giận.
Một cột sáng xuyên thủng bầu trời, vẽ nên một vòng tròn lớn mở rộng khoảng không.
Tuy nhiên, sức mạnh của Steela chỉ áp chế được thời tiết trong vài giây. Lỗ hổng trên bầu trời khép lại như đoạn phim tua ngược, và bão tuyết lại bắt đầu cuộn xoáy quanh thành phố Jade.
“Khả năng điều khiển thời tiết của Celestia-chan không có tác dụng sao...!?”
Trong khi Whip đang bối rối, một bóng người bị thổi bay từ lâu đài cổ như viên đạn.
Người đập mạnh vào vách đá là Celestia đầy thương tích.
“Celestia!”
“Cả Joanne và Whip nữa...! Đúng lúc lắm, chiến dịch hủy bỏ! Hãy cho toàn quân rút lui!!”
“...Có chuyện gì thế.”
“Thú triệu hồi của Jiata Komodd đã cướp quyền chủ động điều khiển thời tiết! Kres Walker và các Cán bộ khác chắc chắn sẽ đến ngay thôi! Rút lui ngay lập tức!!”
Celestia vừa thở dốc vừa lau máu. Cô nhăn mặt đầy vẻ cay cú, nghiến răng đến mức tưởng chừng như sắp vỡ vụn.
“Điều ngoài dự tính nhất là sự phản bội của Oakley Mercury!! Gã đàn ông đó đã giết sạch Gergoloy và Đội Du Kích!! Mọi thứ rối tung lên là do hắn đấy!!”
Phía sau Celestia đang giậm chân bình bịch, Joanne thầm tự hào về sức mạnh của người đàn ông của mình và cố nén cơn rạo rực ở bụng dưới.
(Ấy chết, không được. Mình phải tiếp tục diễn vai đang tức giận.)
Không thể giấu hết nụ cười thỏa mãn, Joanne lắng nghe cuộc trò chuyện do Celestia chủ trì.
“...Tín đồ sống sót chỉ còn chừng này thôi sao.”
“...Số người sống sót của đơn vị ngầm hiện tại chỉ hơn mười người… Ta cho rằng tốt hơn hết là tạm thời quay về căn cứ để sắp xếp lại thông tin.”
“May mắn là kẻ địch có vẻ chỉ tập trung phòng thủ... chúng ta hãy rút lui ngay bây giờ. Chắc chúng sẽ không truy kích đâu.”
Chiến dịch chiếm đóng Jade không phải là nhiệm vụ bắt buộc phải hoàn thành bằng mọi giá như vụ Metashim hay Duskel.

Không thể để thiệt hại nhân mạng thêm nữa, cảm giác khủng hoảng đó đã thúc đẩy họ rút lui.
Trước khi rời đi, Steela bắn một tia nhiệt về phía lâu đài cổ, nhưng bị cây gậy băng của 『Khổng Lồ Sương Giá』 gạt phăng đi.
Thấy 『Khổng Lồ Sương Giá』 không di chuyển khỏi chỗ đó, Steela quay gót.
Cứ như vậy, chiến dịch chiếm đóng Jade đã bị ngăn chặn bởi Oakley Mercury và Cán bộ Chính thống giáo.
Sự phản bội của Ứng cử viên cán bộ Oakley đã gây ra làn sóng chấn động trong Giáo đoàn Đền thờ Aros, và dẫn dắt số phận của cậu đến những biến động lớn hơn nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Hrímþurs ("khổng lồ băng giá") là gọi chung của loài khổng lồ băng giá, cũng được dùng để gọi người khổng lồ vô danh đã xây bức tường bao quanh Ásgarðr để ngăn chặn những kẻ xâm nhập, và là chủ nhân của con ngựa thông minh và thần kì có tên Svaðilfari. Aura farming time Đây mới là định nghĩa của peak Yandere, một kiểu tinh thần không thể kiểm soát