Tôi chuyển sinh thành một tên mob tà giáo trong con game eroge toàn một lũ cuồng dại liều chết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11219

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Chương 1 (WN) - Chuyển sinh dị giới - Chap 17

Bên cạnh nhà thờ đã sụp đổ, tôi bị giày vò bởi sự ngạc nhiên, kỳ vọng và bất an. Tôi đưa bàn tay trái của mình lên ngắm dưới ánh mặt trời không biết bao nhiêu lần, nhưng nó đã hoàn toàn dính chặt và không hề nhúc nhích. Tôi thử kéo ngón áp út tay trái như thể đang gỡ một cái giác hút, nhưng cơ thể con người vốn không thể tháo lắp nên dĩ nhiên là nó không rời ra.

Con dao của Joanne đáng lẽ đã cắt qua đốt ngón tay thứ ba của tôi. Giờ ngón áp út của Joanne đang mọc ra từ đó. Chẳng lẽ nó đã dính cứng từ khớp, kết nối cả dây thần kinh và mạch máu sao?

Cũng không thấy vết đổi màu da nào giống như sẹo khâu. Chỉ có sự khác biệt về màu da là nổi bật. Không có phản ứng đào thải giữa các cơ thể. Hiện tại cũng không có bất thường nào do phản ứng đào thải giữa các nhóm máu. Không lẽ, tôi và Joanne hợp nhau đến mức độ gen di truyền ư?

Tôi nhìn ngón áp út của Joanne, thứ đang khiến cô thở dốc. Vì chưa dùng ma thuật chữa trị nên máu đỏ tươi cứ theo một nhịp nhất định mà ứa ra từ mặt cắt.

“Joanne-sama, liệu có thể gắn ngón tay của tôi vào tay người không?” 

“Eh?” 

“Nếu người không thích thì cũng không sao ạ.” 

“Ah, không, ta cũng sẽ gắn thử!”

Joanne lấy ngón áp út của tôi từ trong túi ra, ấn mạnh vào mặt cắt đẫm máu của mình rồi bắt đầu niệm ma thuật chữa trị. Cảnh tượng đó đau đớn đến mức tôi suýt quay đi――nhưng cũng giống như lúc của tôi, hai mặt cắt phát ra âm thanh như thể đang nhào thịt băm rồi hợp nhất lại với nhau.

Ngoài kịch bản gốc. Có lẽ tôi đang cố gắng vươn tới một lĩnh vực mà ngay cả chính tôi cũng không biết. Tôi trợn mắt chứng kiến quá trình hợp nhất, rồi bước một bước lại gần Joanne đang bồn chồn.

“Nn… fwwa… cảm giác này, là lần đầu tiên… Ta có cảm giác như hơi hiểu được cảm xúc của Steela rồi…”

Joanne khuỵu chân ngã bệt xuống đất. Cô ta nở một nụ cười ngây ngất, áp má vào bàn tay trái đã hoàn toàn hợp nhất với cơ thể mình. Làm ơn tha cho tôi cái route ăn thịt đồng loại ấy đi.

“Này, ta được Juanquilo bảo là sẽ phụ trách chăm sóc tinh thần cho ngươi đấy.” 

“Vậy sao ạ?” 

“Haha… Ta thì không để ý, nhưng ngươi, đúng là trạng thái tinh thần có vấn đề thật.”

Tôi không muốn bị cô nói thế đâu. Vốn dĩ việc để Joanne phụ trách chăm sóc tinh thần cho tôi đã là sai lầm rồi. Nghĩ kiểu gì cũng thấy phản tác dụng. Tôi thực sự muốn vặn hỏi lại xem đầu óc ai mới là kẻ có vấn đề.

…Khoan đã. Tức là Joanne đã cất công đến tận đây để gặp tôi à. Rồi, vì đã trao đổi ngón áp út với tôi, người mà cô ta (đang hiểu lầm) là vẫn còn phê, nên trong lòng Joanne, nhận định tôi là kẻ điên đã trở nên vững chắc.

Nói cách khác, cô ta sẽ báo cáo trong cuộc họp cán bộ rằng tinh thần tôi vẫn chưa tỉnh táo, vậy chẳng phải là tôi có thể tiếp tục thí nghiệm trao đổi cơ thể này một thời gian sao?

(Không lẽ đây là dấu hiệu? Một cái gì đó, một dòng chảy lớn…)

Tôi nắm lấy bàn tay trái của Joanne và so sánh với bàn tay trái của mình.

“Hya, n-ngươi làm gì…”

Tôi nhìn lòng bàn tay, rồi mu bàn tay. Thử véo, thử xoa bề mặt. Quan sát ngón áp út từ nhiều góc độ khác nhau. Quả nhiên, cơ thể cô ta và ngón áp út của tôi quấn lấy nhau như thể chúng vốn là một tổ chức duy nhất.

(Đây… được xem là gì đây? Ngón áp út của Joanne được cấy ghép đã thực sự trở thành cơ thể của mình chưa? Hay nó bị xem là cơ thể của người khác?)

“Ah, nhột quá Oakley… nn…”

Hơi triết học, hay đúng hơn là một suy đoán quá đỗi mơ hồ… nhưng đây chẳng khác gì nghịch lý con tàu của Theseus.

Nghịch lý con tàu của Theseus là câu hỏi liệu con tàu đó có thể được coi là chính nó hay không khi tất cả các bộ phận đã bị thay thế. Lấy một ví dụ gần gũi, liệu ban nhạc『A』đã thay đổi toàn bộ thành viên so với lúc ra mắt có thực sự còn được gọi là ban nhạc『A』 ban đầu không? Nếu không, thì khi thay đổi bao nhiêu người thì nó không còn là ban nhạc『A』nữa? Kiểu như vậy đấy.

Áp dụng vào vấn đề hiện tại, điều quan trọng là quy luật tuyệt đối của thế giới này xem xét từ đâu đến đâu là Joanne. 

Bởi vì, tùy thuộc vào cách phán xét, tôi có thể sẽ sử dụng được năng lực đặc dị của cô ta là『Siêu sức mạnh』và『Khả năng cảm nhận cơ thể』cùng với『Ma thuật chữa trị』. Nếu quy luật thế giới phán xét tôi là Joanne, tôi sẽ có thể tùy ý sử dụng những sức mạnh đó.

Từ suy nghĩ đó, tôi cố gắng tập trung tinh thần vào một thứ gì đó tâm linh trong não để sử dụng ma thuật và siêu sức mạnh, nhưng khi cảm thấy không thể nắm bắt được tung tích ngón áp út đã bị cắt đứt và mang đi, tôi nhận ra rằng mình vốn không sở hữu dị năng của cô ta. Ma thuật và siêu sức mạnh có lẽ cũng không có. Tôi bình tĩnh phán đoán và tiếp tục suy nghĩ.

Ngón áp út của cô ta, hóa ra chỉ là một bộ phận đơn thuần.

“N-này… ngươi định chạm đến bao giờ…? Cơ thể ta, nóng thật đấy… Có gì đó… dưới bụng cứ ngứa ngáy không chịu được…”

Vậy, bản thể của Joanne nằm ở đâu? 

Cột sống? 

Tử cung? 

Trái tim? 

Trung khu não bộ? 

Toàn bộ phần đầu? 

Hay là sự kết hợp của các bộ phận nhất định?

…Không. Bất cứ cái nào trong số đó đều khó cấy ghép, và cũng không thể chắc chắn rằng cấy ghép tổ chức đó thì sẽ trở thành Joanne. Cấy ghép ngón áp út thì không có gì xảy ra, nhưng trao đổi các cơ quan như nội tạng thì quả thực quá mạo hiểm.

(…Đơn giản là, khi cấy ghép hơn năm mươi mốt phần trăm trọng lượng cơ thể, phán quyết『Joanne』sẽ chuyển sang mình chăng? Nếu vậy thì lại phải đi theo con đường trao đổi sau khi cắt cụt tứ chi rồi…)

Trọng lượng từng bộ phận cơ thể là: đầu tám phần trăm, hai tay mười sáu phần trăm, hai chân ba mươi phần trăm, thân mình bốn mươi sáu phần trăm. Đáng lẽ phải khoảng như vậy. Tức là hoặc trao đổi nguyên vẹn đầu, hoặc trao đổi tứ chi và một phần thân mình thì sẽ vừa đủ.

(Khoan đã. Khi chiến đấu với Celestia, Joanne vẫn không mất đi ý chí dù đã mất đầu. Ngay cả khi toàn bộ cơ thể bị thổi bay, cô ta vẫn hồi sinh từ dái tai mà tôi giữ. Điều kiện không phải là mô cơ thể. Phán đoán chỉ bằng những phần nhìn thấy được là quá vội vàng.)

…Vậy thì, tiêu chuẩn phán xét của thế giới về cơ bản là phụ thuộc vào『bản ngã』hay『linh hồn』ư?

Chỉ cơ thể chứa đựng bản ngã của Joanne mới tự động bị phán xét là『Joanne』. Nói theo kiểu ma thuật, có phải là được ban sức mạnh gắn liền với linh hồn… hiểu như vậy có đúng không?

“Joanne-sama, tôi có điều muốn hỏi.”

“Nnya, c-cái gì…”

“Trước đây người đã chiến đấu với Celestia, phải không ạ?” 

“Eh? …À.”

Nghe thấy cái tên Celestia, đôi mắt Joanne trở lại vẻ tỉnh táo. Tôi bị áp đảo bởi bầu không khí lạnh lùng như sắp tặc lưỡi của cô ta, nhưng vẫn tiếp tục câu chuyện.

“Lúc đó, Joanne-sama đã bị thổi bay chỉ còn lại mảnh đánh dấu… Người đã hồi sinh như thế nào vậy?” 

“Như thế nào à, thì bình thường thôi.” 

“Con người không thể suy nghĩ nếu không có đầu. Hay đúng hơn, bình thường bị thổi bay đầu là chết ngay lập tức. Ấy vậy mà Joanne-sama đã dùng ma thuật chữa trị để hồi sinh. Khi tàn dư cơ thể chỉ còn là mảnh đánh dấu, người đã hồi sinh theo quá trình nào vậy ạ?”

Từ trước tôi đã thấy kỳ lạ. Tại sao đám cán bộ lại có thể chiến đấu ngay cả khi không có đầu. Nguyên tác không đào sâu vào thiết lập đó, và fan thì chấp nhận nó kiểu như “Mà, vì là trận chiến phê pha tột độ giữa lũ quái vật mà…”, “Là con người (quái vật) nên hồi sinh là bình thường”, “Là nhân vật hệ tái sinh nên vậy thôi”.

Nhưng thực tế thì sao? Khoảnh khắc đầu bị thổi bay, liệu những thứ như bản ngã hay linh hồn có trú ngụ vào khối thịt lớn nhất còn sót lại của mình không?

Trước câu hỏi đó, Joanne cười khẩy.

“Đó là sự giác ngộ đấy.” 

“Giác ngộ… ạ?” 

“Ừ. Chỉ cần cuồng nhiệt từ tận đáy lòng rằng sẽ cố gắng vì Giáo chủ, cơ thể sẽ tự động di chuyển. Ngay cả lúc chỉ còn lại dái tai, chính vì ý chí chiến đấu sôi sục mà ta đã có thể hồi sinh đấy.”

…Nên nói là hiển nhiên không, tôi không nhận được câu trả lời nào đi sâu vào quy luật của thế giới.

“Bản thân tôi có thể trở thành Joanne-sama được không?”

“Ưm… Ta không biết.” 

“…Vậy ạ.”

Từ việc tôi không thể có được dị năng hay ma thuật của Joanne, có vẻ như chắc chắn không thể tạo ra sự tồn tại kiểu Joanne thứ hai hay Joanne phiên bản yếu hơn. Dù không nhận được câu trả lời cụ thể, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một thế giới cực kỳ có lợi cho đám cán bộ.

Vốn dĩ nếu có thể tạo ra hàng loạt binh lính cường hóa như vậy, thì người phụ nữ cuồng thí nghiệm trên cơ thể người như Steela đáng lẽ đã nghĩ ra rồi.

“Giả sử người hồi sinh từ ngón áp út của tôi, cơ thể tôi sẽ ra sao?” 

“Chắc là cơ thể ta sẽ mọc lổm ngổm ra, đẩy lùi phần cơ thể của ngươi. À, nhưng yên tâm đi? Ta giỏi ma thuật chữa trị lắm. Sẽ không mắc sai lầm ngớ ngẩn vậy đâu.”

Ra vậy, cơ thể mình sẽ bị đẩy lùi à…. Việc trở thành Joanne bằng cách cấy ghép cơ thể là không thể, và việc tôi đồng hóa với Joanne cũng là không thể.

Đồng thời với việc được chọn làm cán bộ, có phải linh hồn của đối tượng sẽ bị áp đặt một loại ràng buộc nào đó không? Tức là, dù có tác động lên cơ thể bao nhiêu đi nữa cũng không thể có được sức mạnh…

Chính vì có chút kỳ vọng nên tôi cảm thấy hụt hẫng. Tôi đập tay trái vào bức tường sau lưng để cô ta không nhìn thấy. Đương nhiên rồi. Nếu mọi chuyện suôn sẻ như vậy, thì giờ này phân thân của Joanne hay Polk đã đang quậy tưng bừng rồi.

“Quan trọng hơn chuyện đó. Ta có điều muốn hỏi.”

“Chuyện gì ạ?”

“N-ngươi… lúc đó… lúc tự an ủi, ngươi làm thế nào?”

“Vâng?”

Một câu hỏi đột ngột. 

Tự an ủi? Khó hiểu thật… À, là chuyện thủ dâm à. Joanne cũng biết chuyện này cơ à.

“Xin lỗi, tôi không hiểu người đang nói gì…” 

“V-vậy, ngươi thuận tay nào?”

“Tay phải ạ.” 

“Thế thì… từ giờ hãy dùng tay trái đi. Ta cũng sẽ cố dùng ngón áp út tay trái… nhé?”

“Nhé?” cái gì mà nhé?

Nhắc mới nhớ, ở thế giới này mình chưa từng thủ dâm. Thứ nhất là không có thời gian, và cũng không có nơi nào, hay đúng hơn là không có không gian riêng tư để làm. Joanne có phòng riêng ở lâu đài cổ tại căn cứ chính, nên chắc là cũng có thể làm chuyện đó. Dù sao cũng là một cô gái đang tuổi cập kê, có hứng thú với tình dục cũng là điều dễ hiểu. Vấn đề là cô ta đang cố áp đặt sở thích tình dục lệch lạc của mình cho tôi. Mấy người cùng sở thích tự đi mà tận hưởng với nhau đi.

“Tay trái có lẽ không được đâu ạ. Vì không sướng.” 

“Vậy thì ta sẽ…” 

“Người đừng đùa nữa…” 

“――Chậc, sốt ruột quá! Ngươi không có hứng thú à!? Có mà, đúng không!? Với cơ thể của người mình thích! Ngươi không nghĩ là cũng đến lúc muốn làm chuyện ấy với người yêu hay sao!?”

Đương nhiên, kiếp trước tôi là trai tân, kiếp này vẫn là trai tân, theo bản năng đàn ông thì không phải là không có hứng thú. Nhưng cô thì không được.

“Bây giờ không phải lúc. Tôi xin phép đưcọ từ chối.”

“…Hiểu rồi. Vậy thì, thử trao đổi đi. Bộ phận sinh dục của nhau.” 

“Vâng?”

Tôi không nghĩ đây là diễn biến sau câu “Hiểu rồi” đấy. 

Ý cô ta là gì? Trao đổi? Tôi không hiểu.

“Sau đó thì làm… chuyện đó. Sao, nghe có vẻ sướng đúng không?” 

“Người đang đùa ạ?” 

“…”

Kết quả của việc tôi hỏi mà không giấu nổi vẻ ghê sợ, cô ta đỏ bừng mặt rồi quay đi. 

Nguy rồi. Con nhỏ này, cuối cùng sở thích của cô ta cũng đã đi đến bước đường cùng rồi. Mà này, thay vì xấu hổ thì hãy nghi ngờ trạng thái tinh thần của mình đi.

“Ah, ta vừa nghĩ ra một ý hay.”

Lại nảy ra ý tưởng điên rồ gì nữa à. Tôi vừa chán nản vừa cố giữ vẻ mặt nghiêm túc.

“Lại là đề xuất liên quan đến tình dục ạ?”

“Kh-không phải! Đây là một ý tưởng nghiêm túc!”

(Ai biết được…)

Tôi chuẩn bị tinh thần cho phát ngôn bom tấn tiếp theo. 

Tuy nhiên, điều phát ra từ miệng cô ta là một quả bom hạt nhân siêu to khổng lồ.

“Nhân tiện, cứ cấy ghép ngón tay của tất cả cán bộ lên ngón tay của Oakley là được. Gọi là Kế hoạch Pháo đài Di động Oakley Mercury thì sao nhỉ? Sao nào, không thấy sắp có chuyện gì đó tuyệt vời xảy ra à?”

——Con điên này đang nói cái quái gì vậy? 

Nghe cái kế hoạch rõ ràng là bất thường này, tôi thậm chí còn không kịp buông lời mỉa mai rằng “Không, sao cán bộ mấy người không tự làm cho nhau đi?”.