Tôi Bị Hiểu Nhầm Là Một Giáo Sư Thiên Tài

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

11 41

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

(Đang ra)

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

Zeom

Cách dịch của mình khá khác so với các bạn đã dịch, nên có thể các bạn đã đọc rồi đọc bản này sẽ thấy lạ lạ, nhưng dù sao cũng mong mn ủng hộ.

18 88

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

33 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

31 111

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

73 942

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

590 18012

Web novel - Chương 28 : Thiên tài, lý do con tim loạn nhịp, và mối tình đầu (2)

Chương 28 : Thiên tài, lý do con tim loạn nhịp, và mối tình đầu (2)

Không gì trên thế gian này là bất biến.

Có khởi đầu ắt có kết thúc. Dù là đóa hoa đẹp nhất rồi cũng phải úa tàn.

Ngay cả những sinh vật sống qua vĩnh hằng cũng không ngoại lệ.

Dù thể xác có trường tồn, thì tinh thần cũng sẽ mòn mỏi theo năm tháng. Rồi cuối cùng, chúng chỉ còn là những chiếc vỏ rỗng, ngay cả ý chí của chính mình cũng không còn.

Sự kết thúc đang đến gần.

Zion đã cảm nhận được điều này từ khá lâu.

Chẳng còn gì lay động được cô nữa. Cảm xúc đã trở nên mỏng manh đến mức cô thấy mình thường xuyên phải giả tạo biểu cảm. Đã đến lúc thừa nhận giới hạn của mình và rời khỏi ghế Hiệu trưởng.

Vậy mà, cô cứ trì hoãn việc thu xếp mọi thứ vì vị giáo sư mới đột nhiên xuất hiện vào một ngày đẹp trời.

Một kẻ lập dị đã thắp lại những cảm xúc tưởng chừng đã lụi tàn của cô.

Anh ta luôn vượt quá mong đợi của cô, khiến tim cô loạn nhịp. Anh ta cho cô được mỉm cười thật lòng. Anh ta nhắc cô rằng bản thân mình vẫn còn sống.

Và thế là Zion có thể mơ về một tương lai.

Cô có thể hình dung một tương lai nơi mình quên đi nỗi cô đơn và sống tiếp hạnh phúc với nụ cười trên môi.

(Nhưng có lẽ giấc mơ như vậy là quá xa vời cho kẻ như ta.)

Gần đây, cô đã vô cùng hạnh phúc.

Phần thưởng dành cho công lao ngăn chặn vụ khủng bố là thứ cô đang rất mong đợi, vì cô định dùng nó để đề xuất việc cùng nhau điều hành Học viện.

Khi nghe tin Học viện bị phá hủy một phần bởi kẻ địch, cô không thể không mỉm cười, tự hỏi không biết vị giáo sư đó đã thấy trước bao xa.

Nhưng sự ràng buộc với niềm vui đó cuối cùng đã mang đến tai họa.

Cô không thể để Ryan thất vọng.

Lần này, cô sẽ sống xứng đáng với kỳ vọng của vị giáo sư đó.

Cô đã hành động nhanh chóng để xử lý kẻ địch đang tấn công hòng lấy lại lòng tin đã mất. Nhưng hành động đó đã trở thành một sai lầm không thể cứu vãn.

(Ngu ngốc cũng phải có giới hạn chứ.)

Di hài của Ma vương được giấu trong Học viện.

Dù quan trọng thật, nhưng không thể nào quý giá hơn mạng sống của học sinh.

Vì vậy, bảo vệ học sinh mới là ưu tiên hàng đầu.

Như Ryan đã làm, đáng lẽ cô phải ở lại bảo vệ mọi người.

Không nhận ra một sự thật hiển nhiên như vậy đã đủ để loại cô khỏi tư cách nhà giáo. Cô không còn tư cách để làm Hiệu trưởng nữa.

"Ta không xứng làm Hiệu trưởng. Làm ơn, Ryan, hãy nhận lấy vị trí Hiệu trưởng của Học viện."

Và thế là Zion cúi đầu trước Ryan.

Dù Khởi Nguyên Long chưa từng cúi đầu ngay cả trước Hoàng đế của Đế quốc, cô không vô sỉ đến mức có thể trơ trẽn sau khi phản bội người đã tin tưởng mình đến tận hai lần.

Làm sao cô có thể nhìn thẳng vào mắt anh ta đây?

Cô cúi đầu và thú nhận tội lỗi.

"Đáng lẽ ta phải rời khỏi vị trí này từ lâu rồi. Ta cứ bám víu đến giờ chỉ vì sự cố chấp của minnhf."

Phán đoán của cô đã trở nên mờ mịt. Cô hành động theo ý thích và đặt người khác vào tình thế khó khăn. Những hành vi tồi tệ đến mức không thể bào chữa.

"Ta đã cố chấp chỉ để thực hiện lời hứa với một người bạn cũ từ lâu, nhưng giờ đã đến lúc ta nên chấp nhận giới hạn của mình."

Người Chiến binh đầu tiên đã xây dựng đế chế này cùng cô.

Cô gái đã kéo cô ra khỏi hang động và gieo vào tim cô những giấc mơ.

Trước khi chết, cô ấy nói rằng sợ bị thế giới lãng quên. Cô ấy sợ rằng câu chuyện về cô và những người đồng đội sẽ phai mờ khỏi ký ức của mọi người.

Và thế là Zion đã hứa với cô ấy.

Dù thế giới có quên em, riêng ta sẽ không bao giờ quên.

Ta sẽ kể những cuộc phiêu lưu của chúng ta cho lũ trẻ lớn lên và gieo vào chúng những giấc mơ, tiếp nối ý chí của em đến vĩnh hằng.

Nhưng ý chí đó giờ đã hoàn toàn tan vỡ.

"Cô ấy bỏ rơi ta, để ta sống dở chết dở một mình. Đến lúc ta nhận ra mình đã bắt đầu căm ghét cô ấy – thì có lẽ ta đã chết từ lâu rồi ."

Dù có kể cho học sinh nghe về những cuộc phiêu lưu của người bạn, cuối cùng thì cũng chỉ có Zion thực sự biết về con người thật của cô ấy.

Những người đồng đội thân yêu của Zion là ai, họ nghĩ gì, họ có nụ cười thế nào. Giờ chỉ còn Zion để nhớ về những điều ấy.

Nỗi cô đơn đó đã ăn mòn Khởi Nguyên Long suốt hàng nghìn năm.

"Ta sẽ giao lại mọi quyền hành liên quan đến Học viện Đế quốc cho anh. Hãy dẫn dắt mọi người thay ta."

Vậy nên giờ đã đến lúc rút lui.

Giáo sư Ryan chắc chắn sẽ hiểu điều này.

Nói không buồn khi phải đối diện với kết cục này là nói dối. Nhưng giao Học viện lại cho người đàn ông đó, chắc chắn sẽ ổn thôi. Giờ thì cô có thể từ từ thu xếp mọi chuyện của mình rồi.

Cô có thể từ từ thu xếp mọi thứ bây giờ…

Nhưng vì lý do nào đó, mặt Ryan tái nhợt như chết.

Như một con người vừa nhận bản án tử.

Người đàn ông vội vàng ngăn Zion lại và hét lên.

"Làm ơn đừng nói những lời như vậy! Cô chỉ đang chà đạp lên tình cảm của người bạn mình thôi!"

Bàn tay anh ta nắm chặt, như thể từ chối để cô đi.

Qua đó, sự ấm áp chảy vào Zion.

"Sợ bị lãng quên nên bảo cô sống tiếp và kể câu chuyện của cô ấy? Điều như vậy rõ ràng chỉ là lời nói dối để cứu một người bạn trông như sắp sụp đổ bất cứ lúc nào mà thôi."

Dù cô trân trọng sự quan tâm của anh ta, đây là điều cô đã nhận ra từ lâu.

Rốt cuộc, cô ấy không phải loại người có thể đưa ra yêu cầu ích kỷ như vậy. Chắc hẳn cô ấy đã nói những lời cuối cùng đó sau khi nhận ra Zion đã sẵn sàng chết theo người bạn đầu tiên của mình.

"Nhưng ta không thể cứ sống mãi trong hoài niệm, phải không?"

Giờ cô đã quá kiệt sức. Cô thậm chí còn chẳng nhớ rõ khuôn mặt bạn mình nữa. Vậy nên làm ơn, hãy để cô trốn chạy.

Zion gần như cầu xin.

Nhưng dù vậy, bàn tay đang giữ cô vẫn không buông.

"Hãy sống tiếp. Cuộc sống là thứ mà ngay cả bước tiếp theo cũng không thể thấy trước, phải không? Có thể có những mối nhân duyên đang chờ cô mà ngay cả cô cũng không thể đoán trước được."

Anh ta biết rằng cô sẽ sống mãi.

Anh ta hiểu rõ – kết nối bao nhiêu rồi cũng tan, gắn bó bao nhiêu rồi cũng chỉ còn lại mình cô với vĩnh hằng.

Thế mà anh ta vẫn bảo cô hãy sống tiếp. 

Trong khoảnh khắc, sự giận dữ trào dâng trước những lời ích kỷ như vậy.

Câu nói "Anh biết gì về ta?" dâng lên tận cổ họng.

Nhưng cô không thể thốt ra những lời phàn nàn đó.

Mái tóc trắng bay trong gió.

Đối diện với cô bằng đôi mắt vàng, người đàn ông đó tuyên bố, kiêu ngạo hơn bất kỳ ai trên thế gian này.

"Tôi chắc chắn chúng tồn tại. Dù không thể đồng hành cùng cô mãi mãi, sẽ có những con người khắc ghi những khoảnh khắc không thể nào quên trong tim cô."

Dù tôi không thể sống vĩnh hằng cùng cô, thay vào đó tôi sẽ cho cô hạnh phúc mà cô không thể nào quên.

Tôi sẽ để lại cho cô những ký ức mãnh liệt đến mức dù vĩnh hằng cũng không bao giờ phai, để cô không bao giờ phải cô đơn một mình. Vậy nên, xin hãy ở lại với tôi.

"…Như mọi khi, ta không thể thắng nổi anh."

Anh ta luôn vượt quá mong đợi của Zion.

Thấy vậy tự nhiên khiến cô mỉm cười.

Không biết anh ta nghĩ thế nào mà đột nhiên tỏ tình ở đây, không biết làm sao anh ta biết cô sẽ vui về điều đó, không biết anh ta đang nghĩ gì. Cô không thể đoán trước được điều gì.

Chính vì không thể đoán trước được điều gì mà sự quan tâm của cô lại trỗi dậy.

Hầu hết cảm xúc của cô có thể đã trở nên mỏng manh, nhưng khi ở bên người đàn ông đó, cô không thể ngừng mỉm cười. Đến mức muốn sống thêm một chút nữa.

(Chắc là thêm một chút cũng chẳng sao.)

Việc ủy quyền Hiệu trưởng bị hủy bỏ.

Vì cô đã nghĩ ra một phần thưởng xứng đáng hơn.

Cô chọc vào má anh ta bằng ngón trỏ.

Một hoa văn đen xuất hiện.

Dấu hiệu mà rồng khắc lên bạn đồng hành của mình. Thứ đã biến một cô gái bình thường thành người sáng lập Đế quốc.

Phúc lành trường thọ. Không chỉ nhân đôi mana bẩm sinh, nếu bước sóng tương hợp, thậm chí có thể tiến hóa thành rồng trong khoảng 10 năm – đây là phước lành cao quý nhất. 

Dù cô đã phạm sai lầm, phần thưởng này chắc chắn sẽ bù đắp nhiều hơn cho những lỗi lầm đó. Sẽ ổn thôi nếu cô thể hiện một chút tinh nghịch để làm dịu bầu không khí.

Với suy nghĩ đó, Khởi Nguyên Long mở miệng.

Định trêu anh ta rằng 'Dũng khí của anh thật đáng ngưỡng mộ, vậy nên ta sẽ chấp nhận lời thách thức đó! Cứ thử khiến ta yêu anh xem!'

Nhưng tại sao?

Những lời cô định nói không thể thốt ra.

Đầu cô quay cuồng.

Mặt cô tự nhiên đỏ bừng.

Cô không thể nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Chuỗi triệu chứng đó khiến Khởi Nguyên Long bối rối.

Ngay cả một người thiếu kinh nghiệm với cảm xúc của chính mình như cô cũng không thể không nhận ra cảm xúc này gọi là gì.

(B-bình tĩnh. Vốn dĩ chúng ta khác chủng tộc mà. Chắc chắn đây chỉ là tò mò, chỉ là tò mò thôi.)

Cô nhìn Ryan trong khi cố gắng tự lừa dối mình.

Dù tay cô đang run và chân cô đang lảo đảo, cô vẫn là Khởi Nguyên Long vĩ đại.

Rốt cuộc cô đã sống gần như vĩnh hằng. Sẽ thật không ra sao nếu một người như cô lại sợ hãi trước những thứ nhỏ nhặt như vậy.

Khởi Nguyên Long quyết định hành xử bình tĩnh.

Sau khi quyết tâm hành xử bình tĩnh…

"Ố- ối, ta quên sửa kết giới ký túc xá mất rồi!"

Cô bình tĩnh nói nhảm, bình tĩnh đâm vào một cái cây khi đang bay, bình tĩnh rơi xuống, bình tĩnh giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, và bình tĩnh chạy mất.

…Khoảnh khắc mà sau này nghĩ lại cô chỉ muốn tát vào mặt mình mấy cái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!