Tôi Bị Hiểu Nhầm Là Một Giáo Sư Thiên Tài

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Web novel - Chương 30 : Hoan hô! Ngày tận thế (2)

Chương 30 : Hoan hô! Ngày tận thế (2)

Nếu như cả thế giới ngoại trừ bạn đều phát điên, thì 80% khả năng là chính bạn mới là kẻ mất trí.

Rốt cuộc, việc bạn tự mình hóa điên có vẻ hợp lý hơn nhiều so với việc hàng ngàn người cùng lúc ảo giác, phải không?

Một logic hiển nhiên như vậy.

Đó là lý do Giám đốc trầm tư suy nghĩ.

(Chẳng lẽ mình thực sự đã phát điên rồi?)

Giáo sư của chúng tôi nói rằng thầy ấy sẽ từ chức.

Nhưng Giáo sư Ryan sẽ không bao giờ bỏ rơi chúng tôi.

Vậy nên, chắc chắn có kẻ đang ép thầy ấy bằng những thủ đoạn đen tối.

Lối suy nghĩ như vậy liệu có bình thường không?

Giáo sư của chúng tôi được định mệnh sắp đặt để cứu thế giới một ngày nào đó.

Sẽ chẳng có con người nào nhắm vào một người chính trực được định sẵn để cứu thế giới cả.

Kẻ thù nhất định phải là ác quỷ. Mọi hành động chống lại chúng đều chính đáng.

Một lối suy nghĩ cuồng nhiệt như vậy mới là phản ứng tự nhiên…

(Không thể nào! Mình cần suy nghĩ lý trí!)

Cô gần như không giữ nổi sự tỉnh táo.

Dù thế giới có đảo lộn thế nào, lối suy nghĩ đó không thể nào bình thường được. 

Ngay cả những tín đồ cuồng nhiệt của Thánh Quốc cũng phải lắc đầu ngán ngẩm trước tình trạng hiện tại của Học viện.

(Vị giáo sư đó mới chỉ làm việc được một tháng thôi mà? Rốt cuộc hắn ta đã làm cái quái gì với đám học sinh này thế?)

Lẽ thường đang mách bảo cô.

Một tháng là quá ngắn để xây dựng mối quan hệ thân thiết đến vậy.

Nhưng thực tế đang gào thét vào mặt cô.

Một tháng là quá đủ để không chỉ xây dựng mối quan hệ, mà còn trở nên gắn bó đến mức một cuộc tấn công vào họ cũng được coi như tấn công vào chính mình.

Như thể để nhắc nhở cô một lần nữa về thực tại bất thường này, một giọng nói đầy ác ý khác lại vọng qua cửa sổ.

"Ra đây ngay, đồ ác quỷ! Trả lại giáo sư cho chúng tôi!"

Cô chẳng phải quỷ, cũng chẳng hề cướp mất giáo sư của họ.

Nhưng giải thích sẽ chẳng ăn thua gì với đám học sinh đang nổi khùng này.

Đủ thứ đồ vật bay vèo vèo qua không trung.

Từ thực phẩm như trứng sống, cà chua, đến bao cao su bơm đầy mắm tôm. Sự đa dạng của các vật phóng đủ để khiến cô phát điên.

Và nếu ai đó nghĩ thế là tồi tệ, thì xin lỗi, đây mới chỉ là phần khởi động nhẹ nhàng thôi.

Soạt- Soạt- Soạt-

Thánh nữ đang bò bằng bốn chân gần cạnh giường.

Không một lời giải thích, cô ấy đâm vào chân Giám đốc bằng một cây bút, máu chảy ra. Dĩ nhiên, thứ chảy ra là máu người đỏ tươi, chứ không phải máu xanh của quỷ.

Bình thường sẽ có những phản ứng kiểu "Tôi xin lỗi vì hiểu lầm" vào lúc này, nhưng…

"Đến cả màu máu cũng ngụy trang à. Ta chưa từng thấy con quỷ nào kỹ lưỡng và xảo quyệt như ngươi."

Bên kia hình như không còn tỉnh táo nữa.

Thánh nữ nghiến răng tức tối.

Cô ấy là kẻ đã bò vào phòng người khác không mời mà đến, gây thương tích cho họ, vậy mà biểu cảm của cô ấy lại như thể Giám đốc mới là kẻ đã phạm tội ác khủng khiếp.

"Ta sẽ tạm thời rút lui, nhưng ngươi đừng có hòng mà chạy mãi."

Cẩn thận đấy.

Thêm lời cảnh báo đó, Thánh nữ biến mất như một con nhện.

"Kyaaaah! Ma! Có ma!"

"Bình tĩnh đi, Giám đốc Karin. Làm gì có chuyện ma thực sự tồn t… Uwaaaah!"

Mụ điên bốn chân tuy có công xua đuổi hai tên phiền phức, nhưng vấn đề đâu phải cứ hù dọa được hai kẻ nhát gan là xong. 

Chỉ cần nhìn ông già tóc bạc bên cạnh là hiểu.

"Phải.chịu.đựng.Đừng.hành.động.hấp.tấp.Tập.trung.giám.sát.Hành.động.của.cậu.ấy.chắc.chắn.ẩn.chứa.dụng.ý.Không.thể.phán.đoán.sai.như.lần.trước.Nếu.không.sẽ.không.còn.mặt.mũi.nào.gặp.hậu.bối."

Thiết Huyết Công tước của Đế quốc đang lẩm bẩm một mình.

Giọng nói nhanh đến mức khó hiểu.

Dù cô bằng cách nào đó hiểu được rằng ông đang tự nhủ phải kìm nén sát khí, trái ngược với lời nói của mình, ông già cứ liên tục rút lên xuống thanh kiếm bên hông.

"Nhưng… chẳng phải vấn đề sẽ được giải quyết dễ dàng nếu cắt bỏ nguyên nhân sao? Trên chiến trường vẫn luôn như vậy mà."

Thỉnh thoảng lại nói với giọng rõ ràng như thể đầu óc đã tỉnh táo lắm ấy. Trạng thái tinh thần thay đổi liên tục của ông già đang làm Giám đốc phát điên.

Cô không thể lơ là dù chỉ một giây.

Nhưng cũng không thể yêu cầu ông già rời đi.

Cảm giác như đang ôm một quả bom hẹn giờ có thể phát nổ bất cứ lúc nào vậy.

(Thật là phi lý…)

Và mới chỉ là ngày đầu tiên thôi đấy.

Nếu chỉ trong vòng chưa đầy một ngày sau tuyên bố bất ngờ của Ryan mà đã xảy ra chừng này chuyện, thì ngày thứ hai sẽ thế nào?

Và sau khi ngày thứ hai qua đi, ngày tiếp theo sẽ ra sao?

Và sau ngày đó, ngày sau nữa?

Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ làm mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng cô.

Cô không tự tin mình sẽ sống sót qua chuyện này.

Thăng tiến thì ai chẳng muốn, nhưng thăng kiểu này thì thôi.

Cuối cùng, sau nhiều cân nhắc, cô đưa ra quyết định.

Cúi đầu trước một thường dân. Dù có ghét đến chết đi chăng nữa, còn hơn là chết thật.

Tôi luyện ý chí, cô bước từng bước.

Cẩn thận gõ cửa.

Kẽo kẹt, cánh cửa mở và Ryan hiện ra.

Thấy anh ta thản nhiên nằm xông tinh dầu như không có chuyện gì sau khi đọc bài ca từ chức đầy day dứt, cô muốn xông vào đập anh ta ngay bây giờ. Nhưng cô phải nhịn. 

Với nụ cười nhân từ.

Cô nói với giọng đầy thiện chí.

"Tôi hiểu anh đang ăn năn về hành động của mình. Lần này tôi sẽ đặc biệt tha thứ cho anh. Giờ hãy trở lại nhiệm vụ của mình đi."

Về cơ bản, đó là tuyên bố đầu hàng. Một lời cầu xin rằng cô sẽ không can thiệp nữa, nên làm ơn hãy trở lại công việc.

Không thể nào anh ta từ chối lời đề nghị như vậy.

Một giáo sư thiên tài nổi tiếng hết lòng vì học sinh. Làm sao một người như vậy có thể vô trách nhiệm bỏ bê nhiệm vụ được?

Nhưng trái với dự đoán, Ryan xát muối vào vết thương của cô.

"Không. Tôi sẽ không thay đổi ý định đâu. Làm ơn đi đi."

Một hành động mà cô không thể hiểu nổi.

Dù mặt cô tự nhiên tràn đầy sự hoang mang, nhưng người đàn ông chẳng thèm để ý đến những phản ứng đó.

Ryan nở một nụ cười, rồi đóng sầm cửa lại.

…Có điều gì đó sai sai, rất sai ở đây.

****

Khởi Nguyên Long đã cảm thấy vô cùng lo lắng gần đây.

Tình hình đã đủ phức tạp với cảm xúc của riêng cô. Trong khi cô đang khó khăn để xử lý cảm xúc của mình, thì giờ chuyện này lại xảy ra.

Việc Ryan bị đình chỉ.

Tuyên bố từ chức bất ngờ sau đó.

Con mụ Giám đốc đột nhiên xuất hiện đó đã phá hỏng mọi thứ. Điều Zion đáng lẽ phải quyết định trong tình huống này đã quá rõ ràng.

Trừng phạt kẻ kiêu ngạo đó một cách thích đáng.

Dùng mọi thứ trong tầm tay để bắt kẻ địch khuất phục.

Một giải pháp cực kỳ đơn giản.

Nhưng giờ cô do dự khi dùng quyền lực của mình. Có lý do cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc do dự.

-Làm ơn hãy tôn trọng ý chí của tôi. Nếu tôi trốn tránh hình phạt mà mình phải nhận, tôi sẽ không bao giờ có thể ngẩng cao đầu lần nữa.

Sự chân thành của người đàn ông ấy hiện rõ qua biểu cảm trên khuôn mặt.

Nếu đó là mong muốn của Ryan, cô nên tôn trọng nó.

Lý do thứ ba thì… ừm, nói chung là không quan trọng lắm, chỉ là.... 

Cô hơi, chỉ một chút xíu thôi, cảm thấy sợ.

Sợ hãi điều gì sẽ xảy ra nếu cô chà đạp ý chí của anh ta và rồi anh ta nói "Tôi không thích cô nữa".

Một bộ phim tự động chiếu trong tâm trí cô.

Ryan, nước mắt lưng tròng, lên án cô, nói rằng rốt cuộc cô cũng chỉ là loại người như vậy thôi. Và giành quyền nuôi tất cả mười chín đứa con đáng yêu của họ.

Dù cô có níu chân anh ta khóc lóc van xin "Làm ơn đừng bỏ em!", phản ứng của anh ta vẫn lạnh lùng.

Đôi mắt chỉ còn sự thất vọng và buông xuôi với cô, mọi đam mê từ những ngày mới cưới đã không còn.

-Có phải tôi chỉ là đồ chơi của cô? Rốt cuộc, cô chưa từng thực sự yêu tôi, dù chỉ là một khoảnh khắc.

Những lời sắc bén đâm thẳng vào tim cô như mũi tên.

Cô chẳng thể bào chữa. Đã tự tay giày xéo ước nguyện của anh ta, thì còn mặt mũi nào mà dám nói yêu anh ta nữa?

Hình ảnh người đàn ông bình thản bỏ lại Zion phía sau.

Phần credit cuộn lên khi bộ phim kết thúc.

…Mồ hôi lạnh chảy dài sống lưng cô.

Dù cô không thực sự thích Ryan và chỉ tò mò về anh ta. Nhưng cái kết này tuyệt đối không thể xảy ra.

(Nhưng cũng không thể cứ để yên như vậy được.)

Cô muốn tôn trọng ý chí của Ryan càng nhiều càng tốt.

Nhưng nếu Ryan cố rời đi, cô nhất định sẽ ngăn anh ta lại.

Mâu thuẫn đó khiến Khởi Nguyên Long do dự. Vậy sau nhiều cân nhắc… cuối cùng cô đã nhớ ra một điều.

Những lời bạn mình đã nói khi họ gặp nhau lần đầu.

-Chị biết không, ngay cả những vấn đề có vẻ thực sự phức tạp… thường được giải quyết chỉ bằng một cuộc trò chuyện.

Vậy thì hãy thử nói chuyện đi.

Khi cô gái nhận được yêu cầu hàng phục một con rồng vĩ đại, cô ấy đã mang theo đồ ăn vặt thay vì vũ khí, và ý tưởng ngu ngốc đó đã hiệu quả.

Bị cuốn hút bởi những câu chuyện phiêu lưu táo bạo của cô gái, Zion rời hang động và trở thành bạn đồng hành của chiến binh.

(Mình nên thử nói chuyện với Ryan.)

Nếu cô thử thuyết phục, có lẽ sẽ hiệu quả.

Với suy nghĩ đó, Zion lao vào chuẩn bị.

Sau nhiều lần thử và sai, cô tự nướng bánh quy.

Đang định gói bằng giấy hình thỏ ngộ nghĩnh, cô lại giật mình 'trẻ con quá!', rồi lấy giấy trơn thay vào.

Cô vô thức vẽ hình trái tim để trang trí những khoảng trống, rồi tự tát vào má mình, tự bảo hãy tỉnh táo lại.

Món quà hoàn thành sau một ngày làm việc.

Với sự chuẩn bị hoàn hảo, việc thuyết phục sẽ dễ như ăn bánh.

Hôm nay chắc chắn sẽ là một ngày vui vẻ.

Hôm nay nhất định phải là một ngày vui vẻ, nhưng…

"Có vấn đề gì vậy?! Tôi nói tôi đầu hàng rồi mà! Tôi sẽ đáp ứng mọi điều kiện của anh, chỉ cần trở lại làm việc thôi!"

"Dù Giám đốc có nói gì, ý định của tôi sẽ không thay đổi."

"Anh… có phải anh đang muốn gây sự với tôi không?"

Lúc nào không hay, cô đã đến gần phòng Ryan lúc nào. Tiếng cãi vã từ bên trong vọng ra rõ mồn một.

Bước chân cô tự nhiên nhanh hơn.

Zion chạy vội lên cầu thang, thở không ra hơi. Cô mở tung cánh cửa và chứng kiến cảnh tượng trước mắt-

"Ch-chờ đã. Tôi chắc chắn là tôi chỉ đẩy nhẹ thôi mà…"

 Giám đốc đứng đó với vẻ mặt không hiểu chuyện gì, còn Ryan đã gục xuống sàn, máu đỏ tươi vương vãi khắp nơi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!