Tôi Bị Hiểu Nhầm Là Một Giáo Sư Thiên Tài

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2587

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 146

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Web novel - Chương 32 : Hoan hô! Ngày tận thế (4)

Chương 32 : Hoan hô! Ngày tận thế (4)

Một người đàn ông đeo đầy trang sức lòe loẹt.

Tay Công tước Vàng bắt đầu run lên.

Dù đã đối mặt với vô số khủng hoảng trên con đường đến vị trí này, chưa bao giờ mọi chuyện lại bi đát đến vậy. Ngay cả những thứ đi ngược lẽ thường, cũng phải có giới hạn chứ.

(Thiết Huyết Công tước và Khởi Nguyên Long. Giờ đến cả Hoàng tộc cũng đứng về phía hắn. Tất cả bọn họ đều mất trí rồi.)

Những tin đồn không thể tin nổi hóa ra lại là thật.

Bằng cách nào đó, chỉ trong một tháng, Ryan đã kéo được những thế lực hùng mạnh như vậy về phía mình.

Thứ trở về là một kết cục khủng khiếp không thể tránh khỏi.

Thứ đáng lẽ chỉ là một phát súng cảnh cáo nhẹ nhàng đã biến thành một sai lầm chí mạng.

Có lẽ chúng đã từ lâu coi ảnh hưởng của hắn trong Học viện là cái gai trong mắt. 

Tên khốn đó đã chớp lấy cuộc tấn công này làm cái cớ và đẩy mọi chuyện lên đến mức điên rồ.

Dọa từ chức để xoay chuyển dư luận.

Màn khổ nhục kế trơ trẽn trước mặt Khởi Nguyên Long.

Trong chớp mắt, hắn đã trở thành kẻ được yêu quý nhất đế quốc, với mọi thế lực đều tranh nhau ném đá vào kẻ thù của hắn.

(Chắc hẳn hắn đã chờ đợi ta tấn công.)

Không thể nào là trùng hợp đơn thuần được. Nhìn cách mọi thứ đổ hết vào tay Ryan hoàn hảo thế kia là thấy.

Cả chính nghĩa lẫn chiến thắng đều thuộc về Ryan.

Nhìn thế nào đi nữa, rõ ràng hắn mới là kẻ xấu ở đây.

Không dính líu trực tiếp vào cuộc bạo loạn, Ryan vừa giữ được hình ảnh cao đẹp, vừa có người khác làm những việc bẩn thỉu thay mình.

Và bằng cách cho thấy một kết cục thảm hại như vậy cho kẻ công khai chống đối hắn, sẽ chẳng ai dám thách thức quyền lực của hắn sau ngày hôm nay.

Quyền lực tuyệt đối sẽ rơi vào tay tên khốn đó.

(…Khi điều đó xảy ra, mạng ta coi như xong.)

Hắn còn chưa kịp cử ám sát.

Nhìn cách hắn chôn sống kẻ chỉ ném một phát súng cảnh cáo, thì chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo quá rõ ràng.

Hắn sẽ xử tử một cách tàn nhẫn để làm gương.

Đó là điều chính hắn cũng sẽ làm nếu ở vị trí đó.

(Đây không phải lúc kén cá chọn canh.)

Được ăn cả, ngã về không 

Nếu không ra tay trước đối phương, kẻ chết sẽ là hắn.

Sau phán đoán này, Công tước Vàng lập tức tiến về phía nhà kho. Hy vọng duy nhất để xoay chuyển tình thế nằm trong căn phòng lưu trữ đó.

Lối đi ngầm. Sau khi vô hiệu hóa vô số ổ khóa và tiến về phía trước, thứ hiện ra trong tầm mắt là một con búp bê bằng thịt.

Trong số nhiều bảo vật quý giá, đây là bảo vật lớn nhất của hắn. Một bảo vật có được từ một hầm ngục đã giết sáu trong số bảy lính đánh thuê ưu tú mà hắn đã thuê.

(Nó thao túng nhân quả để cố định tương lai tồi tệ nhất.)

Đây không chỉ là làm cho ai đó xui xẻo một chút.

Một vật thần thánh có thể thao túng chính nhân quả. Nó chọn lọc và hiện thực hóa chỉ kết cục khủng khiếp nhất từ vô số vũ trụ song song.

Một vật phẩm chỉ có thể dùng một lần. Dù có nhược điểm là cần 666 linh hồn vô tội bị nuốt chửng trước đó, sức mạnh của nó vượt xa mọi tưởng tượng.

Với thứ này, ngay cả Khởi Nguyên Long cũng có thể giết được.

Tất cả những gì hắn cần làm là xác nhận khả năng nơi tâm trí Zion suy sụp và chọn tự sát.

(Dùng vật phẩm như vậy ở đây thì đau lòng thật, nhưng nếu nó có thể cứu mạng ta…)

Thì quá đáng giá.

Đi đến kết luận này, Công tước Vàng lập tức bắt đầu đóng đinh vào con búp bê thịt trong khi đọc tên Ryan.

Từ con búp bê, một luồng khí tức đầy ám muội bắt đầu khuếch tán.

Lời nguyền chắc chắn đã được thi triển thành công.

Giờ thì chỉ cần chờ đợi cái kết thảm hại của Ryan.

Tất cả những điều này sẽ bị phơi bày là do chính hắn dàn dựng. Công tước Vàng và Giám đốc chưa bao giờ cố ám sát hắn.

Sự thật đó sẽ sáng tỏ và mọi người sẽ bỏ rơi hắn. Hắn sẽ chết thảm không thể thảm hơn, bị ném đá đến chết vì lừa dối mọi người. Chắc chắn kết cục như vậy đang chờ tên khốn đó.

(Coi thường ta là sai lầm chí mạng của ngươi đấy.)

Hắn phải công nhận tài năng của Ryan.

Gây dựng thế lực nhanh đến thế này, dù có bán linh hồn cho quỷ cũng khó lòng làm nổi.

Nhưng vị giáo sư đó quá kiêu ngạo. Sự tự tin thái quá vào khả năng của mình khiến hắn mù quáng trước một sự thật – rằng có những đối thủ trên đời này không bao giờ nên chọc giận.

(Vĩnh biệt Ryan, ta ít nhất sẽ cầu nguyện cho ngươi an nghỉ.)

Chắc chắn về chiến thắng của mình, Công tước Vàng mỉm cười nhẹ.

*****

Ngay cả khi bị hổ vồ, vẫn có cách sống. Khi đối mặt với khủng hoảng, chính lúc đó mới không được ngừng suy nghĩ.

Một bầu không khí của ngày tận thế.

Giữa lúc rối như tơ vò, tôi vắt óc suy nghĩ… và cuối cùng cũng tìm ra cách.

Một giải pháp có thể lập tức đảo ngược cơn khủng hoảng này.

(Tình huống này, chẳng phải tự nó cũng có thể tận dụng được sao?)

Tình trạng hỗn loạn hiện nay đã vượt xa mức có thể chấp nhận.

Tôi không quan tâm chuyện gì xảy ra với con mụ đột nhiên tấn công và suýt giết tôi.

Nhưng săn lùng thành viên hội đồng chỉ vì họ đồng ý với hành động kỷ luật của tôi cũng là đi quá giới hạn.

Nếu tôi xuất hiện ở đây và tuyên bố 'Các người thực sự làm vậy vì tôi sao? Các người nghĩ tôi sẽ vui mừng trước sự xung đột và bạo lực như thế này à!'

Chắc chắn sẽ hiệu quả.

Sẽ còn lạ hơn nếu không.

Tôi – kẻ đang hấp hối trong lời đồn – nếu bỗng nhiên lành lặn xuất hiện và hét lên, thì lửa giận của thiên hạ cũng phải tắt.

Nếu tôi tỏ ra thất vọng về mọi người, những kẻ bị dằn vặt bởi tội lỗi sẽ chẳng dám mở miệng.

Chẳng ai có thể ngăn tôi nếu tôi nói tôi rời khỏi nơi này.

Vừa đạt được nguyện vọng vừa giải quyết vấn đề – một mũi tên trúng hai đích.

Không có lý do gì để không thực hiện kế hoạch này.

Tôi ép ra chút mana còn lại để niệm phép khuếch đại giọng nói, và tuyên bố với mọi người:

"Hãy dừng cuộc chiến vô nghĩa này lại."

…Nhưng có gì đó sai sai.

Tôi định chửi rủa mọi người, vậy mà thứ thốt ra lại là một giọng nói bình thản đến khó tin.

"Để cơn giận nhất thời chi phối và làm những người vô tội đổ máu – tôi không thể dung túng cho sự ngu ngốc đó."

Một năng lượng kỳ lạ đột nhiên bao trùm lấy tôi.

Miệng tôi cử động không theo ý muốn của tôi.

Tôi thậm chí không thể xua tan nó. Một bí ẩn bắt nguồn từ một bảo vật, chẳng phải phép thuật cũng chẳng phải lời nguyền. Đây là lãnh vực của phép màu, không thể giải thích được.

"Karen, nhiệm vụ của em hoàn thành tốt chứ?"

Một bóng đen vừa xuất hiện gật đầu.

Quả nhiên, thầy đã đoán trước hành động của chúng em. Sự chắc chắn như vậy tràn ngập trong mắt Karen.

Người em ấy dẫn đến là… một ông già.

Điểm khởi đầu của toàn bộ vụ việc này.

Vị Giám đốc được cho là đang chiến đấu giành giật sự sống sau khi dính vào vụ nổ.

"Việc chữa trị thành công. Thảo dược từ vùng đất hứa của chúng ta quả thực hiệu quả."

Em luôn kinh ngạc trước tầm nhìn xa của thầy.

Karen cúi đầu trước tôi trong khi nói điều này.

"Chắc ngài có điều muốn nói về tình hình này."

Tuy nhiên, phớt lờ hoàn toàn lời tâng bốc, tôi nhìn vào ông già sau lưng cô ấy. Vị Giám đốc chạm mắt với tôi, có vẻ đã chuẩn bị tinh thần cho điều gì đó.

Ông ấy nuốt khan và bước tới trước mặt mọi người.

Ông già hét to, đầy phẫn nộ.

"Ngươi là ai mà dám mạo danh cháu gái của ta hả?!"

Người phụ nữ từng làm Giám đốc, tự xưng là cháu gái ông.

Sự thật phơi bày rằng cô ta và ông già không hề có quan hệ huyết thống.

Ngay cả tôi cũng không hiểu điều này nghĩa là gì, vậy mà miệng tôi vẫn tiếp tục tự động cử động. Giọng tôi vẫn bình thản, như thể đã nhìn thấu những trò bịp bợm như vậy từ lâu.

"‘Mặt nạ Da người.’ Ta đã thấy thứ này nhiều lần ở khu ổ chuột. Định dùng vật lý để qua mắt Khởi Nguyên Long thay vì ma thuật – khôn đấy, nhưng vô dụng."

"…Ngươi nghĩ những trò tiểu xảo như vậy có thể qua mắt ta sao?"

Mắt Giám đốc dao động điên cuồng. Khi một trong các hiệp sĩ đang giữ cô ta xé toạc mặt nạ, thứ hiện ra là dung mạo của một người phụ nữ xấu xí.

Mặt mũi mọi người đầy kinh ngạc.

Học sinh há hốc mồm tự hỏi liệu cô ta có thực sự là quỷ không.

Vậy là các người tra tấn cô ta dù biết cô ta không phải quỷ luôn à? Tôi là cái quái gì đối với các người vậy? Những lời này dâng lên tận cổ họng, nhưng miệng tôi không còn là của tôi để điều khiển nữa.

Thay vào đó, thứ thốt ra là một tuyên bố thực sự kỳ lạ.

"Tất cả thành viên hội đồng đã bị bỏ bùa bởi tên Quỷ Ngàn Mặt này. Nếu chúng ta tiếp tục chiến đấu và làm đổ máu, nó sẽ chỉ phục vụ mong muốn của sinh vật đó thôi."

Quỷ Ngàn Mặt không tồn tại.

Thậm chí không đủ mạnh để bỏ bùa hàng loạt lên các lãnh đạo Học viện.

Vì vậy, chúng chỉ là tội phạm thông thường.

Chỉ là tép riu được Công tước Vàng phát cho cái Mặt nạ Da người rồi sai vặt thôi.

Nhưng tại sao tôi lại nhắc đến ma thuật bỏ bùa?

Câu trả lời trở nên rõ ràng trước khi kịp nhận ra.

"Ah…"

Hàng chục ông già khóc như trẻ con.

Những người thuộc phe Công tước Vàng rơi nước mắt trong xúc động.

Tôi sẽ tha thứ tội lỗi của các người. Lần này tôi sẽ bỏ qua, vậy nên đừng bao giờ tái phạm những sai lầm như vậy nữa. Lời tôi chắc hẳn là nghe như vậy với họ.

Và rồi, hàng loạt thông điệp ồ ạt đổ về. Lần lượt từng người, từng người một trong giới lãnh đạo Học viện đã thề nguyền trung thành vĩnh viễn với tôi. 

Toàn bộ hội đồng đang rơi vào tay tôi.

Một tình huống kinh hoàng.

Nhưng bất hạnh ập xuống tôi không dừng ở đó.

Giáo sư và học sinh Học viện trở nên trầm mặc.

Trước những người đang đau khổ vì tội lỗi đã tấn công người vô tội nhân danh tôi, miệng tôi tự động mở ra.

"Dù tôi phải vội vàng ngăn chặn vì tình huống khẩn cấp, tôi biết tất cả mọi người đã hành động vì tôi. Tôi thực sự biết ơn những tình cảm đó."

Tôi chậm rãi bước về phía mọi người.

Gặp ánh mắt mọi người, tôi hỏi đầy tinh nghịch.

"Nhưng tôi cũng hơi tổn thương đấy. Mọi người thực sự có ít niềm tin vào tôi đến vậy sao?"

Một nụ cười tươi đến mức khó chịu.

Tôi tuyên bố với mọi người với nụ cười toe toét.

"Làm sao tôi có thể bỏ lại tất cả mọi người được?"

Những tiếng reo hò vang lên ngay khi lời nói kết thúc.

Mọi người hô vang tên tôi khi họ lao về phía tôi.

Cơ thể tôi lại được tung lên trời cao lần nữa khi học sinh nhấc bổng tôi. Nơi mà những tiếng thét và máu đã ngự trị ngay trước đó, giờ chỉ còn những tiếng cười vui vẻ vang lên.

…Đó là một kết thúc có hậu cho tất cả mọi người, ngoại trừ tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!