Tôi Bị Công Chúa Ngân Long Biến Thành Ấu Long Cơ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

0 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

QUYỂN 1: TRỌNG SINH - Chương 74: Bữa tối dưới ánh nến

Chương 74: Bữa tối dưới ánh nến

"Chú Norma ơi, con về rồi đây." Mạc Ly vừa quẳng đôi giày ra đã chân trần chạy tót vào đại sảnh dinh thự.

"Tiểu thư ơi, vào nhà phải đi dép lê chứ, nếu không sẽ bị cảm lạnh đấy." Nữ hầu có chút bất lực đưa đôi dép lê hình thỏ con màu hồng chuyên dụng của Mạc Ly ra.

"Hì hì~ Cảm ơn chị nữ hầu xinh đẹp nhé." Mạc Ly nở nụ cười ngọt ngào, nhận lấy đôi dép.

Cậu có thiện cảm rất tốt với các chị nữ hầu nhà Norma, vừa xinh đẹp lại nói chuyện dễ nghe, ai mà chẳng yêu quý những người dịu dàng chu đáo như vậy chứ?

Và các nữ hầu cũng rất yêu mến cô bé đáng yêu thỉnh thoảng lại tới phủ ăn chực này. Gương mặt tròn trịa, đôi mắt trong veo rực rỡ như những vì sao đêm, tuy không hiểu sao cô bé luôn đội mũ trùm đầu che khuất gương mặt, nhưng những sợi tóc bạc lộ ra khiến họ đoán rằng cô bé có mái tóc trắng.

Vừa ngoan ngoãn, lém lỉnh lại hiểu chuyện, các nữ hầu đương nhiên rất cưng chiều cô bé lúc nào cũng tràn đầy sức sống này. Cộng thêm thái độ của Norma, hội nữ hầu thích hóng hớt đã mặc định Mạc Ly và chàng trai tên Mạc Ly (nam) thường ghé chơi là con riêng của ông chủ ở bên ngoài. Đã là con của chủ nhân thì là người nhà, thậm chí tương lai rất có thể thừa kế tước hiệu và lãnh địa của Norma, nên đối xử tốt với cô bé là không sai vào đâu được.

"Lại để chân trần, ngay cả tất cũng không đi... Thật là, tiểu thư à, như vậy sẽ bị nhiễm lạnh đấy." Chị nữ hầu lộ ra vẻ mặt 'biết ngay mà', sau đó chạy vội vào phòng, khi quay lại trên tay đã có thêm một đôi tất lông màu trắng ngắn cổ.

"Đây là năm ngoái chị mua cho em gái, ai dè con bé lớn nhanh quá đi không vừa, tiểu thư chắc là đi vừa đấy."

"A, không cần đâu, con không lạnh." Mạc Ly lắc đầu.

"Không được, phải nghe lời nhé~ Không đi tất sẽ bị cảm, tiểu thư đang tuổi lớn, nếu bị viêm khớp thì khổ lắm đấy." Nữ hầu khăng khăng bắt Mạc Ly đi vào, bởi vì có một kiểu lạnh gọi là "người lớn thấy bạn lạnh".

Mạc Ly bất lực chấp nhận, cậu không thể nói mình là rồng nên không thể mắc loại bệnh đó được đúng không?

"Tiểu thư này, sao chị chưa bao giờ thấy em đi cùng anh trai mình thế? Anh ấy có việc bận đột xuất ạ?"

"Hả? Anh trai?" Cô bé tóc trắng đang được nữ hầu giúp đi tất khựng lại.

Anh trai là cái thứ gì? Mình lấy đâu ra anh trai cơ chứ?

"Thì là chàng trai tóc đen cũng hay đến phủ mình ấy, tên là Mạc Ly, tên hai đứa đọc giống hệt nhau, chẳng lẽ em không quen?"

"........." Khóe miệng Mạc Ly giật giật, cậu vẫn đánh giá thấp khả năng tưởng tượng của các chị nữ hầu này, cậu còn chưa nói gì hay ám chỉ gì mà họ đã tự "nặn" ra cho cậu một người anh trai rồi. Thế này là sao, cậu tự làm anh trai của chính mình à?

"A, a ha ha... Các chị đang nói về anh trai ạ, vâng ạ~ Hai hôm nay anh ấy thực sự hơi bận một tẹo, nên chỉ có mình em đến thôi." Thấy giải thích sẽ rất phiền phức, Mạc Ly đành thừa nhận luôn, dù sao hiện tại thân phận của cậu chỉ có NormaRoco biết. Không phải là không tin tưởng các nữ hầu, mà là vì Norma đã dặn chuyện này càng ít người biết càng tốt.

Mạc Ly gãi đầu, thè chiếc lưỡi nhỏ tinh nghịch, lại còn "vô tình" chớp chớp đôi mắt to tròn, dùng chiến thuật bán manh để lướt qua chủ đề gượng gạo này.

"Chà, em là bạn của tiểu thư Mạc Ly đúng không? Hiếm khi thấy tiểu thư dẫn bạn về nhà chơi đấy, mau vào đi, đổi giày ở bên này nhé."

"A, hả? Ồ ồ..." Limdis, kẻ đã rơi vào trạng thái đờ đẫn từ khi bước vào dinh thự, nghe thấy có người gọi mình liền vội vàng gật đầu.

Cái con bé này lúc nãy còn hoạt bát lắm mà, sao vào nhà cái là biến thành ngáo ngơ luôn vậy?

"Đứa trẻ này đáng yêu quá, em tên là gì thế?~" Nữ hầu dịu dàng cúi người hỏi thăm.

"Tôi, tôi tôi... Ta, ta là Thần Hồ, Thần Hồ..." Limdis lắp bắp không thốt nên lời.

Cái cô nàng trung nhị này bị làm sao thế? Vào nhà một cái là cà lăm luôn, không trung nhị nổi nữa à? Hay là cô ta thuộc loại người khó ứng phó với sự thân thiện, tử tế?

"Tên là... Thần Hộ?" Nữ hầu nghe vậy thì thoáng chút ngạc nhiên, nhưng là một người chuyên nghiệp, việc chê tên khách lạ tai là rất bất lịch sự. "Ồ, tên là Thần Hộ sao? Cái tên mới mẻ quá, cũng đáng yêu y như em vậy."

"Không, không phải, ta..." Limdis định giải thích nhưng bị lời của Mạc Ly cắt ngang.

"Chị nữ hầu trưởng ơi, khi nào thì được ăn cơm ạ, em sắp đói lả rồi."

"Phụt, ông chủ đã chuẩn bị sẵn cho tiểu thư rồi." Nữ hầu nắm lấy tay Mạc Ly như thường lệ. "Đi thôi, tiểu thư Thần Hộ, đến giờ cơm trưa rồi, hy vọng em không chê cơm nước nhà chị."

Nữ hầu phụ trách tiếp đón Limdis cũng cung kính dẫn đường.

"Ta, ta..." Limdis muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ biết ấm ức ngậm miệng đi theo sau.

"Chị nữ hầu ơi, em nhớ phòng ăn đâu có đi hướng này đâu ạ." Đang đi, Mạc Ly phát hiện ra điểm bất thường.

"Ồ, cái đó hả, ông chủ bảo hôm nay đổi chỗ~ Dù sao tiểu thư dẫn bạn về nhà, đương nhiên phải khác mọi khi chứ."

"Ồ." Mạc Ly gật đầu, không chút nghi ngờ, bởi cậu dành sự tin tưởng rất lớn cho Norma.

Tuy nhiên, càng đi sâu vào trong, Mạc Ly càng cảm thấy có gì đó sai sai. Sao vị trí này lại ngày càng dẫn xuống tầng hầm, và ánh sáng cũng dần tối đi thế này?

"Mà chú Norma đâu ạ? Chú ấy đến chưa?"

"Chưa đâu, ông chủ đã dùng bữa xong rồi, nói là sẽ không làm phiền khoảng thời gian ăn uống tuyệt vời của tiểu thư và bạn mình đâu."

"Thế ạ?" Mạc Ly hơi khó hiểu, chỉ là một bữa cơm đơn giản thôi mà, nếu cậu có tiền cậu cũng chẳng đưa người ta về nhà, có hơi rình rang quá không?

"Đến nơi rồi." Dừng lại trước một căn phòng hơi tối, nữ hầu vỗ vai Mạc Ly, ghé sát tai cậu thì thầm. "Chúc tiểu thư có một bữa ăn vui vẻ nhé."

Nói xong, các nữ hầu lần lượt rút lui, chỉ còn lại Mạc LyLimdis đứng ngơ ngác nhìn nhau.

"Nơi này là chỗ dùng bữa sao?"

"... Chắc vậy." Mạc Ly có dự cảm không lành, không hiểu sao hôm nay các nữ hầu đột nhiên kỳ quặc thế.

Cậu đẩy cánh cửa phòng ra. Căn phòng lấy tông màu chủ đạo là hoa hồng tím thẫm và đỏ tươi, không gian hơi tối tăm, cửa sổ đã bị dán giấy dầu khiến ánh sáng không thể lọt vào. Nguồn sáng duy nhất chính là vài ngọn nến đặt trên chiếc bàn dài sang trọng.

"?" Đây là phòng ăn à? Mạc Ly ngần ngại.

Nếu không phải trên bàn đặt những món ăn tinh xảo, cậu đã tưởng mình đi nhầm chỗ. Hai bên bàn dài còn được bao quanh bởi một vòng hoa hồng đỏ rực xếp thành hình trái tim, cộng thêm việc chỉ có hai người bọn họ... bầu không khí này, thực sự là quái dị hết mức.

Khoan đã, đây không lẽ là...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!