Tôi Bị Công Chúa Ngân Long Biến Thành Ấu Long Cơ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

0 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

QUYỂN 1: TRỌNG SINH - Chương 77: Sau một đêm

Chương 77: Sau một đêm

"Thưa ông chủ, theo tin từ các nữ hầu, trong phòng dường như đột nhiên yên tĩnh lại rồi, có cần vào xem thử không ạ?"

"Không cần đâu, làm xong việc đó chắc hai đứa nó cũng mệt lử rồi, kiểu gì chẳng lăn ra giường mà ngủ thiếp đi. Ngươi dặn dò đám nữ hầu bên dưới, ai cũng không được vào làm phiền, cứ để chúng nghỉ ngơi một đêm, có gì mai tính." Norma ra lệnh.

"Tuân lệnh." Nữ hầu trưởng nhận mệnh rời đi, quay lại trước cửa phòng giải tán đám nữ hầu nhỏ đang hăng máu hóng hớt.

Sáng ngày hôm sau.

"Ưm ư... " Mạc Ly cảm thấy đầu mình hơi đau nhức, ý thức mơ màng. Rõ ràng là đã ngủ đến lúc đồng hồ sinh học tự tỉnh giấc, nhưng dường như trời vẫn chưa sáng hẳn.

Cậu chậm rãi ngồi dậy, dụi đôi mắt ngái ngủ nhìn quanh quất, đột nhiên nhận ra điều bất thường.

"Khò... khò..." Ngay bên cạnh cậu, cô nàng tóc vàng đang nằm ngủ say sưa. Không chỉ vậy, cô ta còn ôm chặt lấy cái đuôi của cậu, miệng đầy nước miếng, dịch tiết còn chảy dài ra từ khóe môi.

Gớm quá đi mất!

Mạc Ly rút cái đuôi của mình ra, nhìn vết nước bọt còn sót lại trên đó với vẻ mặt ghê tởm. Cậu vớ lấy mép chăn lau sạch chất lỏng trong suốt đó nhưng vẫn thấy bẩn, bèn thấm chút nước tiếp tục lau chùi.

Mà nói mới nhớ, hôm qua đã xảy ra chuyện gì nhỉ? Sao cậu lại ngủ chung với con nhỏ lông xù này?

Ký ức hôm qua dần hiện về, cậu dường như đã cãi nhau một trận với con mèo tạp chủng này, sau đó thì sao? Đôi bên đã có một trận chiến "kinh thiên động địa, kéo dài thiên thu" (trẻ con đánh lộn) trên giường cho đến khi kiệt sức và cùng lăn ra ngủ.

Hiểu rõ ngọn ngành, Mạc Ly ôm trán tự hỏi tại sao mình lại có thể ấu trĩ đến mức đi so đo với một đứa trẻ vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy.

Bụng không còn đói, Mạc Ly thuận lợi biến lại thành nhân dạng nam giới. Đúng lúc này, phía ngoài cửa phòng vang lên một tiếng "cạch" giòn giã, giống như loại ổ khóa nào đó vừa được mở ra.

"Chú Norma, cuối cùng chú cũng chịu mở cửa rồi sao?" Nhìn Norma đang lén lút bước vào phòng, Mạc Ly tức cười nói.

"Khụ khụ, Mạc Ly à, tối qua cảm thấy thế nào?... " Thấy Mạc Ly đã tỉnh, Norma cũng không cần tỏ ra lén lút nữa, ông khẽ ho một tiếng để che giấu sự ngượng ngùng.

"Tối qua? Chú còn dám hỏi tối qua à?" Mạc Ly nhìn Norma với nụ cười không mấy thiện cảm.

"Khụ khụ, cái đó... chẳng phải ta thấy cháu tiến triển thuận lợi nên muốn giúp cháu một tay sao."

"Giúp cái gì mà giúp, chuyện này sai từ bản chất rồi!" Mạc Ly đau đầu giải thích.

"Sai bản chất? Ồ ồ, ta hiểu rồi, hai đứa vẫn đang ở giai đoạn tình yêu đầu đời, tiến triển quá nhanh sẽ không tốt cho việc củng cố tình cảm đúng không? Ái chà, cái này cháu không cần lo..." Norma xoa cằm, tỏ vẻ "ta hiểu rồi" và cười hì hì vỗ vai Mạc Ly.

"Không, không phải chuyện đó!" Mạc Ly cảm thấy mình khó mà theo kịp tốc độ não bộ của Norma rồi. Cái ông chú này sắp bước vào tuổi trung niên rồi sao vẫn cứ "vô sư tự thông", trong đầu toàn là mấy cái suy nghĩ đen tối vậy nhỉ?

"Vẫn không phải? Ồ, ta hiểu rồi, cháu sợ 'một phát ăn ngay' rồi gây ra án mạng (có bầu) chứ gì? Cái đó càng không phải lo, ta đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ hậu cần rồi, bao gồm cả nôi em bé, sách nuôi dạy trẻ, cũng như toàn bộ chương trình giáo dục khai sáng. Phòng ốc trong lãnh địa của ta thì bao la, đồ chơi cho trẻ con ta cũng chuẩn bị rồi, nếu là con trai thì có xe ngựa nhỏ, con gái thì có búp bê..."

"Không phải, đều không phải! Chú đang nói cái gì thế hả chú?!" Đối phương càng nói càng xa rời thực tế, Mạc Ly cảm thấy mình và ông chú này hoàn toàn không cùng một kênh giao tiếp.

"Đúng đúng, giáo dục từ trong thai nhi cũng không được bỏ lỡ, không thể để đứa trẻ thua ngay từ vạch xuất phát!"

"Đủ rồi!" Mạc Ly hít sâu một hơi. "Căn bản không phải như chú nghĩ, ngay từ đầu chú đã hiểu lầm rồi, cháu với cô ta hoàn toàn không phải là người yêu của nhau!"

"... Hả?" Norma ngẩn người. "Không phải... người yêu?"

"Tất nhiên là không rồi, cháu với cô ta quen nhau chưa đầy một tuần, mời cô ta ăn cơm chẳng qua là vì cô ta đã giúp cháu một tay mà thôi."

"........." Sau khi biết sự thật, Norma im lặng. "Hóa ra là vậy sao. Thế nhưng, cháu có cân nhắc bắt đầu từ tình bạn không?"

"... Chú à, chú rốt cuộc là mong cháu kết hôn sinh con đến mức nào vậy?" Mạc Ly đầy vạch đen trên mặt, biểu cảm kiểu 'chú bình thường lại đi, chú thế này cháu sợ quá'.

"......... Được rồi, đúng là ta đã quá nóng vội." Norma thở dài, có chút bất lực lắc đầu. Ông vốn tưởng tiến độ của hai đứa có lẽ đang ở bước thứ 5, hoặc bước thứ 4, tệ lắm cũng là bước thứ 2, không ngờ hai đứa thậm chí còn chưa bước ra khỏi bước đầu tiên, không khỏi có chút thất vọng.

"Mà nói mới nhớ, cô bé này là?"

"Ừm, không phải nhân loại." Thấy Norma gần như đã cảm nhận được, Mạc Ly cũng không giấu giếm mà trực tiếp nói cho ông biết. Những chuyện này nói với người khác thì không được, nhưng nói với một người đàn ông từng trải như Norma chắc chắn là không vấn đề gì. Bằng chứng là Norma không hề ngạc nhiên trước thân phận bán nhân bán long của cậu.

"Không phải nhân loại? Vậy cô bé là gì? Dị giáo đồ hay dị tộc?"

"Cô ta dường như là tộc thú dưới trướng của Oriwega."

"Oriwega, Cáo tộc sao?..." Nhìn đôi tai mèo không chút che đậy trên đầu thiếu nữ đang ngủ say, Norma dần lấy lại bình tĩnh sau cơn kinh ngạc.

"Chú Norma, chú có hiểu biết gì về Cáo tộc không?"

"Không hiểu biết lắm, ta chỉ biết chủng tộc này cũng thuộc chủng tộc thần thoại giống như Thiên Bạch Vũ, có điều hành tung của bọn họ còn kín đáo hơn cả Thiên Bạch Vũ. Ở các vương quốc nhân loại, có lẽ có người từng nghe về Cự long, nhưng tuyệt đối không có ai nghe nói về Hồ tiên."

"Vậy sao." Mạc Ly khẽ nhíu mày, thông tin mà Norma nắm giữ về Hồ tiên cũng không nhiều hơn cậu là bao, dù sao kiếp trước cậu cũng đã từng gặp vị Thánh nữ đại nhân của tộc Hồ tiên đó.

"Nếu đã vậy, cô bé này làm sao đến được thành bang nhân loại? Mục đích đến đây là gì?"

"Cháu không biết, nhưng nhìn hiện tại thì có vẻ không phải là gián điệp hay gì cả."

"Sao cháu lại chắc thế?"

"Cô ta ngốc đến mức kỳ lạ, nếu đây là gián điệp thì chỉ có nước đi dâng mạng thôi." Mạc Ly nói với vẻ mặt không cảm xúc. "Ngoài ra, cô ta cũng là một trong những người tham gia cuộc thi lần này, giống như cháu, đã giành được vài trận thắng liên tiếp rồi." Nhìn Limdis vẫn đang ngủ rất ngon, ánh mắt Mạc Ly lóe sáng. "Sẵn tiện nói luôn, cô ta có Huyết mạch."

"Hóa ra là vậy, người sở hữu Huyết mạch mà cháu nhắc với ta chính là cô bé này sao?" Norma suy nghĩ một lát, không biết đang nghĩ gì, khi ngẩng đầu lên, ánh mắt đã thêm phần nghiêm trọng.

"Mạc Ly."

"Dạ?"

"Cháu thấy cô bé này có trở thành vật cản trên con đường giành chức vô địch của cháu không?"

"Cũng thường thôi, có chuyện gì sao ạ?" Mạc Ly nghe ra được vài phần ý tứ trong lời nói của Norma, nhưng không chắc chắn lắm.

"Nếu là một mối đe dọa không thể đối phó, hay là... giải quyết trước đi." Giọng nói của Norma trở nên lạnh lẽo.

"......... Chú à, chú có thể tin tưởng cháu một chút được không?" Mạc Ly lườm Norma một cái. "Cháu không nghĩ mình sẽ thua một đứa ngốc như thế này đâu."

Vả lại... mặc dù cậu tự nhận mình không phải người tốt gì, nhưng cậu có điểm dừng của mình, một số việc dù có thể làm cậu cũng tuyệt đối không làm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!