Tôi Bị Công Chúa Ngân Long Biến Thành Ấu Long Cơ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

QUYỂN 1: TRỌNG SINH - Chương 73: "Thoạt nhìn" như là điều tình

Chương 73: "Thoạt nhìn" như là điều tình

"... Đẹp, đẹp quá."

"Hả?" Mạc Ly nghiêng đầu, thầm nghĩ không biết có phải bộ não của con bé này đột ngột bị đứng máy hay không.

Không, hình như vốn dĩ cô nàng này cũng chẳng thông minh cho lắm.

Limdis trợn tròn mắt, mấy chữ đó là cô thốt ra theo bản năng. Ngay khi nhận ra mình lỡ lời, cô lập tức lấy tay ôm lấy đôi gò má đỏ bừng rồi quay mặt đi chỗ khác.

"Tất... Tất nhiên rồi! Ngươi, ngươi có thế nào đi nữa cũng không thể xinh đẹp bằng Thánh nữ đại nhân nhà ta đâu!"

"... Phụt." Phản ứng ngốc nghếch này của Limdis khiến Mạc Ly không nhịn được mà bật cười.

Cô đâu biết rằng, nụ cười của mình lại khiến Limdis ngẩn ngơ thêm một lần nữa. Nó giống như một đóa tuyết liên nở rộ giữa sa mạc hoang vu, rực rỡ và kinh diễm đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Con rồng này... chẳng lẽ còn có huyết thống Mị ma sao?

"Tôi có một thắc mắc."

"Ngươi có vấn đề gì?..." Limdis không dám nhìn thẳng vào mặt Mạc Ly nữa, sợ lại bị cuốn hút vào.

Rõ ràng các bậc tiền bối trong tộc đều nói Long tộc là một lũ xấu xí, tham lam không biết liêm sỉ, sao thực tế lại có vẻ không giống như vậy nhỉ?...

"Vào khoảnh khắc ngửi thấy hơi thở của tôi lúc nãy, cô đã biết thân phận của tôi rồi phải không."

"Hừ, ngươi tưởng ta là ai chứ."

"Vậy tại sao cô lại cứu tôi?" Mạc Ly ngồi bệt trên đất theo tư thế chân hình chữ bát (v), khẽ nghiêng đầu hỏi.

Nếu trí nhớ kiếp trước không nhầm, mối quan hệ giữa Oriwega (Cáo tộc) và Thiên Bạch Vũ (Long tộc) không chỉ đơn giản là tồi tệ. Hai bên đều căm ghét nhau đến tận xương tủy, bên này mắng bên kia là lũ cáo hoang lăng nhăng vô độ, bên kia chửi bên này là lũ rồng hôi hám lười tắm lại tham lam. Thậm chí chẳng có thù oán gì, cứ hễ gặp mặt là lao vào đánh nhau ngay.

Là một tộc thú dưới sự bảo hộ của Cáo tộc, Limdis từ nhỏ chắc hẳn đã nghe không ít điều không hay về Long tộc, ấn tượng chắc cũng chẳng tốt đẹp gì. Cậu không hiểu tại sao cô lại chọn ra tay tương trợ.

"Tình cảnh đó, ta không cứu ngươi thì còn ai cứu?" Limdis lầm bầm. "Hơn nữa ngươi từng giúp ta, Thánh nữ đại nhân thường xuyên nhấn mạnh, làm thú phải biết ơn đền ơn."

"Với lại..."

"Với lại?"

"Thánh nữ đại nhân đã dặn, nếu gặp người của tộc Thiên Bạch Vũ, có thể giúp thì hãy cố gắng giúp." Câu này Limdis không dùng giọng điệu trung nhị nữa, có lẽ là đang thuật lại nguyên văn lời dặn.

Mạc Ly hơi ngạc nhiên. Vị Thánh nữ của Cáo tộc này có vẻ hơi khác biệt nha. Là người Cáo tộc mà không ghét tộc rồng, lại còn dặn cấp dưới giúp đỡ khi có thể.

"Ồ đúng rồi, suýt nữa thì quên!" Limdis bỗng chồm tới như một chú chó nhỏ, nheo mắt lại. "Cái mùi hương quen thuộc trên người ngươi, ta vẫn chưa biết nguồn gốc từ đâu đâu!"

"Biến đi, trên người tôi thật sự không có gì..." Mạc Ly bỗng khựng lại, đột ngột nghĩ ra điều gì đó.

Cái mùi mà cô ta nói, không lẽ là miếng da cáo mà cậu đang giấu trong áo choàng đấy chứ??

Nhìn Limdis đang tiến lại gần với vẻ mặt đầy nghi ngờ, Mạc Ly nuốt nước bọt, trong lòng bắt đầu thấy chột dạ.

"Sao thế?? Quả nhiên là ngươi có chuyện cố ý giấu ta đúng không?" Limdis lập tức cảnh giác.

"Khô... không có, không có mà! Cô đang nói cái gì thế ha ha... Đúng rồi đúng rồi, cô còn nhớ quán ăn lần trước chúng ta đến không?" Mạc Ly gượng cười, vụng về chuyển chủ đề. "Đến giờ trưa rồi, chắc cô cũng đói rồi nhỉ, chúng ta lại đến quán đó ăn một bữa đi. Ừm, lần này vẫn là tôi bao nhé!~"

"Ồ ồ thật sao?!" Hai mắt Limdis sáng rực lên, sống động như một chú cún nhỏ ngoan ngoãn. Đôi tai thú lông xù vẫy vẫy, lập tức quẳng chuyện mùi hương ra sau đầu.

Thôi thì coi như của đi thay người vậy...

Mạc Ly lôi ra một chiếc ví da có thêu hình phi long, dốc ngược lắc nửa ngày mới rơi ra một đồng bạc nghèo nàn và vài đồng xu đồng. Số tiền này căn bản không đủ để mời khách...

Đời không như là mơ, Mạc Ly thở dài. Chiếc ví này là chú Norma tặng, cậu chẳng mấy khi dùng tới. Bởi lẽ ví tiền là biểu tượng của người giàu, đối với một con rồng nghèo đến mức tổng tài sản không lấp đầy một góc ví như cậu thì chẳng có tác dụng gì mấy.

"Đừng như vậy mà~ Quán lần trước đẳng cấp chưa đủ cao, lần này tôi dẫn cô đến một nhà hàng ngon hơn nhiều~" Cất chiếc ví lép kẹp vào, Mạc Ly nở nụ cười thỏa hiệp trước cái nghèo.

"Nhà hàng ngon hơn, là nhà hàng mới sao??" Limdis lau nước miếng bên khóe miệng, ánh mắt long lanh lấp lánh như dòng suối đầy sao.

"Vị còn tuyệt hơn cả nhà hàng mới đấy~" Mạc Ly dụ dỗ.

"Húuuuu, được được!" Limdis chẳng thèm quan tâm nhà hàng mới hay cũ, cô chỉ cần ngon là được.

Thế là, dưới sự dẫn dắt của Mạc Ly, hai người đi tới một tòa dinh thự.

Cùng lúc đó, Norma đang tĩnh lặng ngồi trong thư phòng uống trà đọc sách.

"Thiếu gia Norma, tiểu thư Mạc Ly đã về rồi." Một bóng đen hiện ra bên cạnh ông, chính là hộ vệ thân tín Roco.

"Ồ, ta còn đang thắc mắc, sáng nay con bé không sang ăn cơm, cứ lo xảy ra chuyện gì." Norma mỉm cười. "Chắc là vì bận tâm đến trận đấu nên sáng nay đi vội quá. Roco, bảo bếp nấu thêm vài món mà con bé thích."

"Dạ vâng..." Roco ngập ngừng muốn nói lại thôi.

"Còn chuyện gì nữa à?"

"Cũng không phải chuyện lớn, chỉ là tiểu thư Mạc Ly không về một mình, mà còn dẫn theo một thiếu nữ cùng lứa tuổi."

"Ồ... Hửm??" Sau một thoáng ngẩn người, Norma chậm rãi đặt cuốn sách xuống, ngay cả thẻ kẹp sách cũng quên để vào. "Roco, sao không nói sớm?"

"Dạ?" Roco không hiểu ý.

"Đây không phải chuyện nhỏ đâu." Norma chắp tay sau lưng, tỏ vẻ rất an lòng. "Đứa trẻ đó cuối cùng cũng thông suốt rồi, đã biết dẫn đối tượng tâm đầu ý hợp về nhà dùng bữa."

"Hả?" Roco ngẩn ngơ. "Ngài nghĩ là có ý đó sao?"

"Chẳng phải là lẽ đương nhiên sao? Dẫn một người khác giới (trong mắt Norma, Mạc Ly vẫn là nam) cùng tuổi về nhà, nếu không phải đối tượng mình thích thì còn là gì nữa? Tình bạn thuần khiết ư? Không tồn tại đâu."

"... Tôi thấy, chắc họ chỉ là bạn bè đơn thuần thôi ạ." Roco đưa ra quan điểm của mình, nhưng đổi lại là cái nhìn đầy thâm ý của Norma.

"Roco à, cuộc sống không chỉ có những buổi huấn luyện đơn điệu, mà còn có tình yêu mặn nồng và đời tư phong phú đa dạng nữa."

"........."

"Thôi đi, những điều ta nói chắc ngươi không hiểu đâu." Norma thở dài. Dù sao Roco từ nhỏ đã được huấn luyện như một tinh nhuệ của Giáo quốc, ngoài chiến đấu ra thì chẳng biết gì khác, nói chi đến chuyện mập mờ giữa nam và nữ.

"Vậy... để bếp làm thêm vài món?" Đề nghị của Roco lại nhận về cái lườm của Norma.

"Thêm món gì chứ? Các cặp đôi trẻ ăn cơm với nhau chẳng lẽ chỉ đơn thuần là để ăn thôi sao?"

"Thứ lỗi cho sự ngu muội của thuộc hạ, ngoài ăn cơm ra thì còn để làm gì nữa ạ?"

"Tất nhiên là... để điều tình rồi." Norma cười bí hiểm. "Ngươi xuống đi, bảo các hầu gái chuẩn bị như thế này..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!