Tôi Bị Công Chúa Ngân Long Biến Thành Ấu Long Cơ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

0 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

QUYỂN 1: TRỌNG SINH - Chương 68: Chú hề

Chương 68: Chú hề

"Nói đi." Mười phút sau, Mạc Ly đã quần áo chỉnh tề ngồi ở mép giường, dùng giọng điệu như thẩm vấn để chất vấn Limdis.

"Tại sao cô lại ngủ trên người tôi, và làm thế nào cô tìm được chỗ ở của tôi??"

"Hừ, ta là ai cơ chứ? Kẻ được Thần Hồ che chở muốn tìm một ai đó, chỉ là ý niệm trong nháy mắt mà thôi." Thiếu nữ che một bên mắt, kiêu ngạo nói.

Được rồi, lại phát bệnh trung nhị rồi.

"Cô nói tiếng người giùm tôi cái, rốt cuộc là làm sao tìm được chỗ này??" Chẳng lẽ huyết mạch của con bé này còn có chức năng định vị? Đúng là đã xem thường cô ta rồi.

"Hừ, việc này có gì khó, mùi của ngươi quá rõ ràng rồi. Ta muốn tìm ngươi dễ như trở bàn tay, chỉ cần áp sát mặt xuống đất mà ngửi, kiểu gì chẳng lần ra được lộ trình ngươi đã đi qua!"

"........." Nghĩa là cô đã như một con cún con áp mặt xuống đất ngửi cả một đêm hả.

Nhìn Limdis không hề có chút xấu hổ nào, ngược lại còn tỏ vẻ đắc ý vì kỳ tích đó, Mạc Ly cảm thấy con bé này đơn thuần là một đứa ngốc.

"Thế tại sao cô lại nằm bò lên ngực tôi mà ngủ??" Mạc Ly ôm lấy ngực mình. "Cái đồ nữ lưu manh này, cô không tranh thủ lúc tôi ngủ mà làm gì tôi đấy chứ?"

"Đồ hẹp hòi, ta là người được Thần Hồ che chở, làm sao có thể làm ra hành vi đê tiện thừa nước đục thả câu như thế?" Limdis hừ một tiếng.

"Vậy tại sao cô lại ngủ trên ngực tôi?"

"Cái đó hả, khuếch tán khứu giác lâu quá, lúc tìm được đến đây thì mệt lả rồi. Ta tính ngồi ở cạnh giường đợi ngươi tỉnh, ai ngờ đợi mãi rồi ngủ quên luôn."

"......... Bái phục cô luôn." Mạc Ly giơ ngón tay út ra làm biểu tượng "tặng" cho cô nàng.

"Vậy rốt cuộc cô tìm tôi có việc gì?"

"Ngươi đợi một lát." Limdis lập tức thay đổi sang vẻ mặt nghiêm túc, tiến lại gần Mạc Ly, hết ngửi chỗ này lại hít chỗ kia.

"? Ý gì đây?" Mạc Ly có cảm giác kỳ lạ, giống như một con mèo nhỏ đang ngửi mùi chủ nhân để làm nũng vậy.

"Ơ, không còn nữa sao?" Limdis nghiêng đầu. "Rõ ràng hôm qua ta còn ngửi thấy trên người ngươi có một mùi hương rất quen thuộc, mà sao hôm nay lại không thấy đâu nữa nhỉ?..."

"Mùi hương quen thuộc gì? Cô giỡn mặt với tôi hả?" Mạc Ly đảo mắt. "Biến mau, đây là nhà tôi, tôi có quyền mời cô ra ngoài chứ?"

"Được thôi, nhưng phải đợi ta tìm được nguồn gốc của mùi hương quen thuộc đó đã!" Limdis dường như rất chấp niệm với việc này. "Trực giác mách bảo ta, chi tiết nhỏ nhặt này cực kỳ quan trọng đối với ta."

"Tôi thấy cô bị bệnh mèo điên rồi, mà còn bị nặng nữa. Đi ngay đi, tôi không muốn nhìn thấy cô thêm một phút nào nữa!"

"Không được, ít nhất là lúc này không được."

"Không đi đúng không, vậy tôi chỉ còn cách dùng hành động để ép cô rời đi thôi."

"Nhưng ngươi đánh không lại ta."

"........." Mạc Ly im lặng.

"Cái đồ tộc Thú đáng ghét nhà cô rốt cuộc muốn thế nào??"

"Tộc Thú?" Limdis trợn tròn mắt, sau đó như sực nhận ra điều gì, vội vàng sờ sờ lên đầu mình, không ngoài dự đoán chạm phải đôi tai lông xù.

"Ngươi! Ngươi từ lúc nào đã..."

"Đừng có chuyện gì cũng đổ lên đầu tôi! Lúc tôi thấy cô thì cái mũ trùm của cô đã rơi ra rồi. Cô tưởng tôi muốn nhìn thấy một đứa tộc Thú nằm đè lên người mình vào sáng sớm chắc? Rụng lông đầy giường tôi rồi kìa, tôi còn chưa chê bẩn đâu nhá!"

"Ngươi! Ngươi thật quá quắt! Bọn ta là tộc Thú cấp cao, là quyến thuộc trực hệ của ngài Oriwega, làm sao có chuyện rụng lông được??" Limdis cực kỳ không phục.

"Đáng ghét..." Cô ôm lấy tai, miệng lẩm bẩm không ngớt. "Chắc chắn, chắc chắn là lúc ngủ bị rơi ra, ta sơ suất quá rồi..."

"......... Được rồi, cô không đi đúng không, cô không đi thì tôi đi." Nói xong, Mạc Ly khoác áo choàng rồi nhảy ra ngoài cửa sổ.

"Ơ ơ, ngươi đợi đã, chuyện giữa chúng ta vẫn chưa kết thúc mà!" Dứt lời, Limdis cũng bám theo, nhảy ra ngoài cửa sổ.

Thật là phiền chết đi được!

Mạc Ly xuyên qua các con phố, chỉ muốn nhanh chóng cắt đuôi cái "đuôi nhỏ" phía sau. Biết thế hôm qua đã không lo chuyện bao đồng, giờ thì bị cái thứ rắc rối này bám dính lấy, vứt không được mà đuổi không xong, phiền chết đi được.

Cậu nhảy từ tầng ba xuống, nhào lộn một vòng rồi nhanh chóng chạy về phía trung tâm thành phố. Limdis bám sát ngay sau, đuổi theo không rời nửa bước.

Mạc Ly thân thủ nhanh nhẹn, một cựu sát thủ cực kỳ am hiểu môn parkour, lao vù vù giữa các tòa nhà. Limdis phía sau cũng không kém cạnh, là tộc Thú có dây thần kinh vận động và phản xạ cực tốt, sở trường của cô chính là leo tường chui hang.

Mạc Ly tung mình một bước vọt lên tháp đồng hồ trong tiếng kinh hô của người đi đường. Limdis bám ngay sau, như mãnh hổ xuống núi, dùng cả bốn chi leo thẳng lên.

"Đừng có theo tôi nữa được không??" Mạc Ly cuống lên, nhảy khỏi tháp đồng hồ chạy tiếp.

Hai người một trước một sau lao đi như gió, tốc độ không ai nhường ai, luồng gió mang theo thổi tung không biết bao nhiêu váy của các thiếu nữ trên đường. Sau đó, cả hai cùng hội quân tại khán đài của đấu trường một cách hoàn hảo.

"Tránh xa tôi ra." Mạc Ly muốn cách xa thiếu nữ rắc rối này càng tốt, vẻ mặt đầy ghét bỏ nhìn "cái đuôi nhỏ" này. "Bệnh trung nhị với bệnh ngốc là có lây lan đấy."

"Hít hít hít..."

"Đừng có như con cún nhỏ ngửi tới ngửi lui trên người tôi nữa!"

"Mùi hương quen thuộc trên người ngươi chắc chắn có uẩn khúc, ngươi nhất định đang giấu ta chuyện gì quan trọng."

"Liên quan gì đến cô??" Mạc Ly bực bội. "Tôi có bí mật gì thì liên quan gì đến cô, cô là gì của tôi? Tại sao tôi phải nói cho cô?"

"Không đúng! Đôi mắt tà mị u tối của ta đã thấu thị tương lai mịt mù, rõ ràng có liên quan đến tộc Cáo, ngươi nhất định biết gì đó!"

"Tôi không biết, tôi thực sự chẳng biết cái gì hết!"

"Tiểu thư Limdis, thật hân hạnh được gặp lại." Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc mà đáng ghét vang lên, nhưng không nghi ngờ gì nữa, nó chính là cứu tinh của Mạc Ly.

Cậu nhìn Barro với ánh mắt đầy cảm kích vì đã giải vây cho mình khỏi sự đeo bám của cô nàng trung nhị, lần đầu tiên cậu thấy cái bản mặt gã này trông cũng thuận mắt đến thế.

Đối phương rõ ràng là đến tìm Limdis, cậu cố ý lùi xa ra một chút, nhường không gian cho hai người bọn họ.

"Tôi tên là Barro, chắc cô đã nghe qua danh tiếng của tôi." Barro nở một nụ cười mà hắn tự cho là không tì vết, thực hiện một lễ nghi quý tộc cường điệu.

Ừm, khá chuẩn bài, dù sao gã cũng lớn lên trong nhung lụa nên rất thạo mấy trò này.

"Những ngày qua biểu hiện của tiểu thư Limdis quả thực là làm kinh động bốn phương, rực rỡ vô cùng. Tại hạ vô cùng ngưỡng mộ cô, từ khoảnh khắc đó đã muốn cùng cô đàm đạo một phen, tôi nghĩ chúng ta có lẽ rất hợp tâm đầu ý hợp, thực không giấu gì cô, tôi cũng..."

"Này, sao ngươi lại cố ý tránh xa ta?" Còn chưa đợi Barro kịp kết thúc màn "văn vở", Limdis đã bĩu môi, như một viên kẹo dẻo tiếp tục bám dính lấy Mạc Ly, không thèm liếc mắt nhìn Barro lấy một cái, cứ như thể gã hoàn toàn không tồn tại vậy.

"Ơ... ơ..." Bị phớt lờ một cách hoa lệ, Barro đứng ngây ra tại chỗ, trông chẳng khác nào một gã chú hề đang diễn trò cười trước mặt bàn dân thiên hạ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!