Chương 113: Đấu ngầm trong yến tiệc
"Cái bộ lễ phục rách nát này mặc vào sao mà khó chịu thế không biết?" Mạc Ly cử động cổ một chút, cảm giác bộ lễ phục này mặc lên người như thể ép chặt từng lỗ chân lông của cậu, không sao thông khí nổi. Cái cổ áo lại càng gây khó dễ, khiến hơi thở cũng chẳng được tự do.
Đây chính là bộ "da chó" mà các lão gia quý tộc luôn tự hào sao? Chất liệu thì đúng là tốt thật, nhưng Mạc Ly hoàn toàn không quen, tròng lên người thật chẳng biết phải diễn tả sự bứt rứt này thế nào, ngay cả việc muốn ngồi banh chân ra một chút cũng bị hai ống quần bó chặt giới hạn.
Cái bộ đồ quỷ quái này không lẽ được đặc biệt nghiên cứu ra để ngăn chặn người mặc làm những hành động bất nhã, không hợp lễ nghi sao?
Nhưng cũng chịu thôi, ai mà ngờ được xem biểu diễn xong vẫn chưa đủ, sau đó còn phải tham dự một bữa tiệc thâu đêm cơ chứ??
Việc giới quý tộc thích mở tiệc tùng thế nào Mạc Ly đã nghe danh từ lâu, nhưng đến mức không ngủ nghê gì mà mở tiệc thâu đêm thì đúng là tra tấn người ta quá rồi. Thánh vịnh dù sao nghe cũng còn lọt tai, chứ cái bữa tiệc này cứ ngồi không thì có gì hay ho đâu?
Nghĩ vậy, Mạc Ly bèn hậm hực cầm lấy một chiếc đùi cừu nướng, chấm vào nước sốt thì là thơm nức rồi bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Ừm......... Vốn dĩ cậu không muốn đến đâu, thật sự là không muốn đến chút nào, nhưng sau khi nhìn thấy thực đơn của bữa tiệc, nước miếng lại không tiền đồ mà chảy ra ròng ròng. Khụ khụ, mấy thứ như tiệc tùng ấy mà, thỉnh thoảng tham gia một chút cũng không sao.
Tiện thể nhắc đến, bộ lễ phục này là do Amelia đưa cho cậu. Vị công tử "nhà quê" này còn chẳng biết mặc thế nào, cuối cùng phải nhờ đến sự giúp đỡ của các nữ hầu mới miễn cưỡng mặc xong.
Nhưng nói sao nhỉ, đúng là kiểu "chó nhà quê khoác áo gấm", dù Mạc Ly sinh ra đã thanh tú, dáng người cân đối, nhưng ngặt nỗi bản chất lại là một sát thủ tầng lớp thấp chưa từng được giáo dục quý tộc. Nếu đứng yên không nói năng gì thì có lẽ chưa nhận ra, nhưng hễ mở miệng hay ăn uống là lập tức lộ tẩy ngay.
Tuy nhiên, bản thân Mạc Ly cũng chẳng bận tâm đến mấy chuyện đó. Đối với cậu, tiệc tùng chẳng qua là để đến ăn chực uống chực mà thôi. Giao lưu gì đó ư? Cậu chẳng thèm quan tâm. Trốn vào góc mà gặm bít tết không tốt sao? Là bít tết không ngon hay đùi cừu không thơm?
Tóm lại, khi ăn uống, Mạc Ly hoàn toàn quên đi tất cả, không gì có thể dời sự chú ý của cậu khỏi đùi cừu và bít tết, nhất là khi đang đói ngấu nghiến thế này.
Hiện tại bữa tiệc vẫn chưa chính thức bắt đầu, người tham gia cũng chưa đông lắm. Cả Aurora và Amelia đều không có mặt. Amelia với tư cách là Công chúa, lúc này chắc đang bận rộn giao tế với các quý tộc dưới trướng. Còn Aurora, cô nói không thích môi trường đông người, tham gia lễ Thánh Quy đã là cực hạn rồi, nên xem xong là cô rời đi ngay.
"Vị tiên sinh này."
"Chóp chép chóp chép........."
"Vị tiên sinh này ơi?"
"Rôm rốp rôm rốp."
"Vị tiên sinh này, có nghe thấy tôi nói không?"
"Ngoàm ngoàm......... Hử? Chuyện gì?" Mạc Ly liếc nhìn thiếu nữ mặc lễ phục bên cạnh một cái, miệng đầy thức ăn mơ hồ hỏi.
"Cho hỏi, vị trí bên cạnh ngài đã có ai đặt trước chưa ạ?" Gọi đến tiếng thứ ba Mạc Ly mới đáp, nhưng thiếu nữ mặc lễ phục này cũng không hề giận, vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng hỏi.
"Chưa." Mạc Ly trả lời dứt khoát rồi đánh mắt quan sát cô gái.
Chẳng biết là thiên kim tiểu thư nhà nào, để mái tóc dài uốn lượn màu cà phê, gương mặt khá xinh đẹp. Quan trọng nhất là, "tâm hồn" cực kỳ phập phồng, khí chất rất có mùi vị phụ nữ. Bộ lễ phục cô chọn cũng thuộc loại khá táo bạo, ví dụ như từ góc độ này có thể thấy rõ cánh tay và một đoạn bắp chân trắng muốt. Lớp trang điểm quyến rũ kết hợp với khuôn mặt vốn đã ưa nhìn khiến cô như một trái chín mọng dẫn dụ người khác.
Chỉ nhìn vài cái, Mạc Ly đã mất hứng thú thu hồi ánh mắt. Trong lúc nói chuyện với cô gái, cậu thậm chí không thèm đặt chiếc đùi cừu xuống, cứ dùng tư thế thô lỗ và dã man xé từng miếng thịt lớn nuốt xuống bụng, dầu mỡ dính đầy khóe miệng.
Đuôi mắt của vị thiên kim này khẽ nhíu lại một chút, nhưng không kéo dài lâu, chỉ thoáng qua rồi biến mất.
"Vậy sao, vậy tiên sinh, tôi ngồi đây sẽ không làm phiền ngài chứ?"
"Chỉ cần cô không nói chuyện với tôi thì sẽ không phiền." Mạc Ly đang bận gặm đùi cừu, lấy đâu ra thời gian mà tiếp chuyện hạng phụ nữ này.
Thích ngồi thì ngồi, không ngồi thì đi, sao mà lắm lời thế? Muốn ngồi thì cứ ngồi là xong, còn phải hỏi qua cậu, chẳng lẽ là cố tình nhắc nhở rằng cô ta định ngồi đây để bắt cậu phải chia bớt sự chú ý cho cô ta sao?? Nhảm nhí.
Mạc Ly thầm đảo mắt trắng dã trong lòng. Ừm, cái đùi cừu này thơm thật!
Nghe câu trả lời của Mạc Ly, dù là thiếu nữ thanh tao đến mấy cũng có chút không giữ nổi vẻ mặt, trong lòng dâng lên vài phần lạnh lẽo. Đúng là một gã đàn ông vô vị và thô tục, nếu không phải vì mệnh lệnh của thiếu gia, hạng đàn ông này còn chẳng xứng xách dép cho mình!
"Tiên sinh, ngài ngồi một mình ở góc này ăn uống, không thấy vô vị sao?" Thiếu nữ nở một nụ cười mê hoặc, dường như hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời phũ phàng lúc nãy của Mạc Ly.
"Không thấy?" Mạc Ly vẫn chẳng thèm nhìn vị thiên kim lấy một cái. "Ngược lại là cô đấy, ngồi cùng tôi cô không thấy buồn chán à?"
"Không đâu, tiên sinh chắc hẳn phải là một người rất thú vị." Thiên kim mỉm cười thản nhiên, tạo cho người ta cảm giác rất dễ chịu.
"Ồ? Sao cô lại thấy thế?" Mạc Ly tỏ vẻ ngay cả bản thân mình còn chưa nhận ra mình thú vị, sao cô lại nhận ra được nhỉ?
"Trong bữa tiệc, ai nấy đều bận rộn giao thiệp, chỉ có mỗi tiên sinh là chẳng thèm quan tâm, ngồi đây ăn uống ngấu nghiến. Hành vi của ngài, e là độc nhất vô nhị trong thiên hạ rồi." Cô gái che miệng cười.
"Ồ, vậy nên cô thấy ngồi cạnh tôi rất thú vị, rất hài hước?" Mạc Ly nghiêng đầu.
"...Tôi thực sự thấy ngài đủ thú vị, nhưng 'rất hài hước' là có ý gì, tôi không hiểu ý ngài lắm."
"Ồ, hóa ra là vậy à. Thế thì ngại quá, tôi thì ngược lại, tôi thấy ngồi cạnh cô chán chết đi được." Cứ ở đây nói đông nói tây, không thấy phiền à? Tôi đang ăn mà cô không thấy sao?!
"............" Vị thiên kim một lần nữa bị lời nói của Mạc Ly làm cho đứng hình, đôi mắt to đẹp tràn đầy sự chấn động và câm nín.
Nếu không phải vì hoàn cảnh không cho phép, cô thực sự muốn tặng cho Mạc Ly một cái tát cháy má rồi quay lưng bỏ đi ngay lập tức. Không được... không được như vậy, thiếu gia đã dặn dò mình, bằng mọi giá phải thu phục được tên con hoang này.
Cô thiên kim nghiến răng, nhìn chằm chằm Mạc Ly, tay đưa lên vùng "núi đôi" phập phồng của mình. Cô quyết định tung ra đòn kết liễu luôn.
"?......... Cô đang làm cái gì thế?" Nhìn vị thiên kim chẳng hiểu sao lại rướn nửa thân trên sát về phía mình, Mạc Ly khẽ nhíu mày.
"Tiên sinh, lẽ nào trong mắt ngài, thỏa mãn dục vọng ăn uống mới là quan trọng nhất sao?......... Con người không chỉ có mỗi dục vọng ăn uống đâu nhé." Nói đoạn, cô cố tình kéo thấp cổ áo quây của mình xuống một chút, để thân hình nóng bỏng không còn bị bộ lễ phục gò bó. "Ngài nghĩ xem, có thứ gì quan trọng hơn việc thỏa mãn ăn uống không?"
Cô đã chuyển từ âm mưu sang dương mưu, chiến lược từ thăm dò sang tiến thẳng vào trung lộ, đánh thẳng vào tử huyệt.
"........." Mạc Ly im lặng một lát, sau đó nhìn sâu vào mắt vị thiên kim, đặt chiếc đùi cừu xuống. "Đương nhiên là có rồi."
"Ồ? Là thứ gì thế~?" Cô gái khẽ chạm tay lên hai cổ tay của Mạc Ly, biểu cảm quyến rũ tràn đầy sự dẫn dụ khiến nam giới khó lòng từ chối.
"Đó chính là......... sự im lặng." Nói xong, Mạc Ly đẩy mạnh một cái khiến vị thiên kim ngã trở lại ghế.
"Ái chà!" Bị bất ngờ, vị thiên kim suýt chút nữa thì ngã nhào.
"Ngại quá vị tiểu thư này, cô làm phiền tôi ăn uống rồi. Xin cô tự trọng một chút, phụ nữ phải biết tự trọng thì người khác mới thấy đẹp." Nói đoạn, Mạc Ly tiện tay lấy chiếc khăn trải bàn của bữa tiệc lau lau tay.
"Cậu, cậu......... Tiên sinh, lẽ nào trong mắt ngài, tôi thậm chí còn không bằng cái đùi cừu trên tay ngài sao?" Cô nàng cố nén cơn giận đang chực trào, nhìn Mạc Ly bằng ánh mắt đầy tình tứ.
"A cái này." Mạc Ly lập tức nhìn cô bằng ánh mắt kỳ quái. "Tiểu thư, không phải chứ? Lúc cô tiếp cận tôi, cô không thực sự nghĩ rằng sức hấp dẫn của mình bằng được cái đùi cừu này đấy chứ??"
"Cái gì, cậu........." Bị sỉ nhục như vậy, vị thiên kim sững sờ hoàn toàn, định nói gì đó nhưng cứ nghẹn lại ở cổ họng không thốt nên lời.
Hôm nay là lần đầu tiên "mỹ nhân kế" của cô thất bại thảm hại. Cô hoàn toàn không hiểu mình sai ở bước nào, tại sao dù thế nào cũng không thể khơi dậy được ham muốn của người đàn ông này đối với mình.
"Cô định quyến rũ tôi à? Không phải tôi chê gì đâu tiểu thư ạ, nhưng hãy biết trân trọng khuôn mặt mình một chút đi. Cái vẻ mặt tô son điểm phấn đậm loẹt của cô ấy, đừng nói người khác, chính cô có nhìn nổi không?"
"Trang điểm thôi mà, cô sắp biến mặt mình thành một cái mặt nạ rồi đấy, có biết cái gì gọi là vẻ đẹp tự nhiên mới là thật không? Đừng nói nữa, tóm lại là tôi nhìn không vào mắt nổi." Mạc Ly phẩy phẩy tay.
Thật sự không phải cậu muốn hạ thấp vị thiên kim này, mà là cậu đã gặp quá nhiều tuyệt thế giai nhân rồi. Bên cạnh cậu đã có hai đại mỹ nhân chẳng cần trang điểm cũng đủ làm kinh động một phương, cậu thực sự chẳng có chút hứng thú nào với những loại phấn son rẻ tiền này.
Đúng là cô ta xinh thật, nhưng một bên là nhân tạo, một bên là tự nhiên. Trang điểm là để hỗ trợ chứ không phải để thay mặt, đối với kiểu người vì muốn đẹp mà vẽ mặt mình thành một cái mặt nạ lòe loẹt, dù có đẹp đến mấy Mạc Ly cũng không thích nổi.
Đã vậy còn khoe dáng nửa ngày trời, hai "quả cầu" đó cũng có to lắm đâu mà khoe? Thậm chí còn chẳng bằng cỡ của "Molly" (Mạc Ly lúc giả nữ), chỉ có thế thôi à? Chỉ có thể nói là còn quá non xanh.
"Hừ ư ư!........." Từ khi sinh ra đến nay chưa từng bị sỉ nhục thê thảm đến thế, vị thiên kim hằn học nhìn Mạc Ly, cố nén để không mất bình tĩnh rồi bỏ chạy trối chết.
Sự cố nhỏ này chẳng khiến Mạc Ly bận tâm mấy, cậu cứ như thể chưa có chuyện gì xảy ra, tiếp tục công cuộc ăn uống của mình.
"Thiếu gia, xin lỗi, tôi thất bại rồi........." Trong phòng nghỉ của bữa tiệc, cô gái tóc xoăn cúi đầu hối lỗi.
"Không sao, cô đã cố gắng hết sức rồi mà." Cain ngồi trên ghế dài, khuôn mặt u ám vô cùng.
Màn cầu hôn trong lễ Thánh Quy lúc trước gã đã chuẩn bị suốt mấy tháng trời, không một khâu nào có thể sai sót. Chiếc nhẫn là đích thân gã bỏ vào hộp, sao có thể biến mất được? Gã không tin kế hoạch của mình có sơ hở, chắc chắn là do tên con hoang chết tiệt đó đã nhúng tay vào!
Khiến gã cầu hôn thất bại, vậy gã cũng phải bắt tên con hoang này trả giá. Giờ đây, thù mới hận cũ với Mạc Ly tính gộp một thể, gã nhất định phải chỉnh đốn tên đó một vố thật ra trò.
"Hừ, cứ đợi mà bêu rếu trước mặt Công chúa điện hạ đi!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
