Tôi Bị Công Chúa Ngân Long Biến Thành Ấu Long Cơ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2901

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

QUYỂN 2 Amelia - Chương 112: Tôi tuyên bố một chuyện nhé

Chương 112: Tôi tuyên bố một chuyện nhé

"Amelia! Cain! Amelia! Cain!" Trong tình cảnh này, tác dụng của những kẻ "chim mồi" dưới khán đài bắt đầu phát huy mạnh mẽ.

Với việc dẫn dắt tâm lý đám đông cùng tâm lý bầy đàn của con người, những khán giả không biết rõ sự tình rất dễ bị dẫn dắt, lầm tưởng rằng Amelia và Cain là thanh mai trúc mã, tình trong như đã, là một cặp trời sinh mà nếu không đến được với nhau thì thật là trái đạo trời, từ đó họ cũng hò hét theo.

Và thế là, hiệu quả cực kỳ rõ rệt. Tiếng hò hét đã lan sang cả những quần chúng không liên quan. Những người này vốn có tâm lý xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, dưới sự dẫn dắt của đám tay sai cũng gào thét theo. Có lẽ họ thực sự hy vọng Công chúa có được hạnh phúc, nhưng thực tế lại khiến tình cảnh của Amelia càng thêm khó xử.

Lúc này, Amelia có cảm giác như "đâm lao phải theo lao". Từ chối con trai của Hầu tước ngay trước mặt bao nhiêu quốc dân là điều không ổn, thế nên dù cô không muốn chấp nhận thì tạm thời cũng không thể thốt lời từ chối.

Làm vậy sẽ khiến người ta có cảm giác như "Công chúa vì thẹn thùng nên mới từ chối". Sau này, khi nhắc đến Amelia, mọi người sẽ vô thức nhớ đến Cain, trong tiềm thức đã gắn kết hai người lại với nhau.

Phải nói rằng, bàn tính này của Cain đánh rất hay, coi như đã thành công, nhưng cũng chưa hẳn là thành công hoàn toàn.

Tại một vị trí khá xa sân khấu, Aurora khẽ siết chặt đôi tay, nhìn Amelia trên đài, trong mắt thoáng qua một vẻ lo lắng.

"......... Phụt, hóa ra là vậy, lúc cô ta bối rối lại có vẻ mặt này sao, cảnh tượng này đúng là hiếm thấy mà." Nhìn chăm chằm Amelia trên khán đài, Mạc Ly im lặng hồi lâu rồi bỗng "phụt" một tiếng cười ra vẻ đắc chí.

"Bạn học Mạc Ly."

"À, xin lỗi xin lỗi......... Chưa bao giờ thấy Amelia thảm hại như thế này nên tôi không nhịn được." Đối diện với ánh mắt có chút trách móc của Aurora, Mạc Ly vội lên tiếng xin lỗi. Cậu cười đúng là không đúng lúc thật.

"Đúng rồi, bạn học Aurora, cô có cách nào để điều chỉnh khoảng cách thi triển ma pháp ra xa hơn không?"

"? Có thì có, cậu định làm gì?"

"Còn làm gì được nữa?" Nụ cười trên mặt Mạc Ly dần thu lại, thay vào đó là sự lạnh lẽo. "Cái tên nào đó tưởng chiêu này của mình là cao minh, nhưng theo tôi thấy, hành vi này chẳng khác gì lũ lưu manh ngoài đường ép uổng con gái nhà người ta phải ngoan ngoãn đi theo mình cả."

"Cậu có cách giúp Amelia sao?"

"Cô cứ xem là được." Nói đoạn, Mạc Ly lôi từ trong áo choàng ra một cuộn giấy ma pháp. "Khoảng cách thi triển nhờ cả vào cô đấy."

"Được, tôi biết rồi." Aurora không biết Mạc Ly định làm gì, nhưng cô biết Mạc Ly không phải hạng người không phân biệt được đại cục.

"Kịch hay sắp bắt đầu rồi đây."

Sau một hồi lên men, trong thời gian ngắn tiếng hò hét gần như đã lan khắp toàn bộ khán đài. Thế như chẻ tre đó khiến Amelia trên đài có cảm giác hơi mất phương hướng.

"Được rồi, mọi người xin hãy giữ yên lặng một chút." Amelia hít một hơi thật sâu, mỉm cười duyên dáng với đám đông.

"Ồ ồ!" Mọi người nghe vậy, tưởng rằng Amelia cuối cùng cũng sắp chấp nhận lời tỏ tình, tất cả đều im bặt, dán chặt mắt lên sân khấu vì sợ bỏ lỡ dù chỉ một giây.

Trong mắt họ, đây là một cặp trời định, khiến bầu không khí bỗng chốc tràn ngập sự ám muội. Tuy nhiên, hành động "mai mối mù quáng" này thực sự khiến Amelia đau đầu không thôi.

Nhìn Cain đang quỳ một chân, nhìn mình với ánh mắt si tình, trong lòng Amelia dâng lên vài phần bất mãn với gã. Cô không ngờ Cain lại dám chơi chiêu này, dùng cách này ngay trước mặt bao nhiêu người để ép cô phải chấp nhận.

Xét về thân phận địa vị, Cain là con trai Hầu tước Edlen, nếu không có gì thay đổi sẽ là gia chủ tương lai của nhà Edlen. Việc liên hôn chính trị không tình yêu giữa hai bên là chuyện thường thấy trong giới quý tộc, nhưng Amelia không thể chịu đựng nổi hành vi này. Bắt cô gả cho một người mà cô chẳng có chút hứng thú nào, cô tuyệt đối không chịu nổi.

Cũng may Giáo hoàng đương nhiệm khá cởi mở, không ép buộc Amelia phải gánh vác sứ mệnh trưởng nữ gia tộc, vì lợi ích mà bắt cô đính hôn với các công tử quý tộc khác.

Nếu là cầu hôn riêng tư hoặc đính hôn trong yến tiệc thì còn đỡ, Amelia có thể khéo léo từ chối. Nhưng trong tình cảnh này, nếu từ chối thì giống như phụ lòng mong mỏi của hàng vạn thần dân Giáo quốc, đồng thời tát thẳng vào mặt Hầu tước Edlen. Điều này khiến Amelia, vì cân nhắc đến lợi ích gia tộc, không thể không nảy sinh do dự. Cô không muốn trở thành con chim sơn ca trong lồng của lũ công tử quý tộc này, mặc người sắp đặt...

Những tiếng hò hét cổ vũ bên dưới chỉ khiến cô cảm thấy toàn thân lạnh toát, tay chân tê dại. Cứ như thể thế giới này không có ai đứng về phía cô, không có ai thực sự thấu hiểu cô vậy.

Ngay khi tất cả mọi người đều im lặng chờ đợi diễn biến tiếp theo, một giọng nói vang lên từ phía sau nghe vô cùng lạc quẻ:

"Được rồi, các vị! Toàn thể ánh mắt nhìn về phía tôi này, nhìn tôi này nhé, tôi tuyên bố một chuyện nhé!"

Mọi người đều bị giọng nói này thu hút sự chú ý, quay đầu nhìn về phía nguồn âm thanh, bao gồm cả Cain và Amelia trên sân khấu.

Amelia đang vô cùng khó xử, nghe thấy giọng nói quen thuộc này thì mắt lập tức sáng lên. Cô nhìn về phía cuối khán đài, nơi một thanh niên mặc bào trắng đang đứng dậy khỏi chỗ ngồi, giơ cao hai tay.

Mạc Ly.........

Chẳng hiểu sao, ngay khoảnh khắc nhìn thấy Mạc Ly, trái tim đang căng thẳng của Amelia lập tức thả lỏng, tay chân bắt đầu ấm lại. Cứ như thể chỉ cần thanh niên đó nằm trong tầm mắt của cô, thì mọi khó khăn đều có thể giải quyết êm đẹp. Thấy biểu cảm cố tình làm ra vẻ khoa trương đến mức nực cười của đối phương, Amelia không nhịn được mà bật cười.

Trái ngược hoàn toàn với phản ứng của Amelia, khoảnh khắc Cain nhìn thấy Mạc Ly, lòng gã trầm xuống, mặt lộ vẻ lạnh lùng hung ác. Đôi mắt đó như muốn băm vằn Mạc Ly ra vậy.

Lại là tên con hoang đáng ghét này! Lại muốn phá hỏng chuyện tốt của gã sao??... Nhưng không sao, lần này dù hắn có nhảy nhót thế nào cũng vô ích thôi. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa gã đều nắm chắc trong tay, bất kỳ ai đến phá đám cũng vô dụng!

"Được rồi các vị! Tôi xin tự giới thiệu một chút, tôi tên là Mạc Ly, đến từ lãnh địa Tử tước Münster. Sở trường của tôi là thích chọc gậy bánh xe và lo chuyện bao đồng. Món ăn yêu thích nhất của tôi là sandwich và bánh pudding dâu tây. Chiều cao cân nặng tôi chưa đo nên cũng chẳng biết. Ngoài ra, tôi còn là một sát thủ, ai thấy ai không vừa mắt thì nhớ ủng hộ công việc kinh doanh của tôi nhé........."

Cái gì với cái gì thế này??

Cain nghe mà ngẩn người, khán giả bên dưới cũng ngây ra như phỗng, hoàn toàn không hiểu cái gã nói năng bừa bãi này đang lảm nhảm cái gì.

"Ngài Cain, ngài nói ngài muốn đính hôn với Amelia đúng không?"

"Cậu kia, chẳng lẽ đang nghi ngờ quyết tâm của tôi sao?" Sắc mặt Cain hơi trầm xuống, biết rằng tên này bắt đầu giở quẻ.

"Ồ ồ, không có không có, tôi đâu dám. Chỉ là cảm thấy có chút không ổn thôi. Dù sao đây cũng là lễ Thánh Quy mà, là ngày lễ kỷ niệm sự diệt vong của Đế quốc. Ngài lại đi tỏ tình vào một ngày như thế này, chẳng phải đang nguyền rủa cuộc sống hôn nhân của mình sẽ kết thúc trong thất bại sao?"

"........." Nhịn, phải nhịn, không được nổi giận. Loại con hoang hèn kém này chỉ là một con hề nhảy nhót thôi, chỉ biết ăn vạ, mình mà vì thế mà mất bình tĩnh là thua cuộc.

"Ngài Mạc Ly này, tôi cầu hôn là chuyện của tôi, đó là sự bày tỏ lòng thành của tôi với Điện hạ. Cậu đang nghi ngờ sự chân thành của tôi sao?"

"Không không, tôi tuyệt đối không nghi ngờ sự chân thành của ngài, chỉ đang nghi ngờ xem ngài có thực sự nghiêm túc hay không thôi."

"Được rồi, không vấn đề gì nhé. Vậy những gì tôi muốn nói chỉ có vậy, tạm thời kết thúc ở đây. Mọi người cứ tiếp tục đi, không làm phiền nữa." Nói xong, Mạc Ly ngồi xuống, trước khi ngồi còn nhân cơ hội nháy mắt ra hiệu cho Amelia yên tâm.

Amelia lập tức hiểu ý.

Sau bài diễn văn kỳ quặc của Mạc Ly, đám đông đang ngơ ngác lại một lần nữa dồn sự chú ý về phía sân khấu.

"Hừ........." Cain lườm Mạc Ly một cái cháy mặt, định bụng sau khi xong việc sẽ tính sổ với con hề này sau, bây giờ phải làm xong việc chính đã.

"Điện hạ Amelia, tôi chờ đợi câu trả lời của nàng. Dù có phải quỳ suốt cả đêm, tôi cũng sẵn lòng đợi nàng mở lời."

Amelia không nói gì, cô nhớ lại cái nháy mắt vừa rồi của Mạc Ly. Một cảm giác an toàn trào dâng... Thế là, cô nhận lấy chiếc hộp nhẫn kim cương.

"Ồ ồ ồ!" Mọi người lập tức sôi sục.

Amelia nhìn sâu vào Mạc Ly và Aurora ở phía xa, cứ như thể chỉ cần nhìn chằm chằm vào hai người họ mới có thể khiến cô nảy sinh cảm giác an tâm. Những ngón tay mềm mại chạm khẽ vào khe hở của hộp nhẫn, cô chậm rãi mở nó ra, hơi ngẩn người một chút, rồi khóe miệng khẽ nhếch lên, hiểu ra ý đồ của Mạc Ly.

Thấy vậy, Cain bắt đầu nở nụ cười đắc thắng. Thế nhưng...

Trong tiếng hò reo cổ vũ của đám đông, Amelia giơ chiếc hộp nhẫn đó ra trước mắt mọi người. Ngay lập tức, tất cả lặng ngắt như tờ.

Không phải vì kiểu dáng chiếc nhẫn kim cương mà Cain chọn quá kinh thiên động địa, mà là vì... bên trong hộp chẳng có cái gì cả.

Lại là chuyện gì nữa đây??

Phen này thì khán giả hoàn toàn "lú" luôn rồi.

"Ồ ồ ồ!" Giữa lúc vạn vật lặng thinh, Mạc Ly vừa vỗ tay thu hút sự chú ý của mọi người, vừa đứng dậy, hướng về phía Cain giơ một ngón tay cái.

"Quả không hổ danh là thiếu gia Edlen! Để khuấy động không khí mà dám nghĩ ra chiêu này! Tôi đã nói rồi mà, thiếu gia Edlen học rộng tài cao làm sao có thể tỏ tình vào một ngày xui xẻo như thế này được. Hóa ra là vậy nha!" Mạc Ly gào to hết cỡ như sợ có ai đó không nghe thấy.

"Ngài vì muốn khuấy động bầu không khí nên mới bày ra trò đùa này với Công chúa điện hạ, quả không hổ danh là ngài nha, thật là hài hước quá đi mất! Dám lấy hộp nhẫn rỗng để tỏ tình với Công chúa, quá là xuất sắc luôn! Được! Diễn rất đạt, tôi suýt chút nữa là bị ngài lừa rồi đấy nhé!"

"Cậu nói cái gì?? Hộp nhẫn sao có thể trống rỗng được........." Cain định phản bác, nhưng khi nhìn thấy chiếc hộp rỗng tuếch, gã hoàn toàn câm nín.

"Đúng không đúng không? Ngài vì muốn khuấy động không khí lễ Thánh Quy nên mới chọn một chiếc hộp rỗng mang lên để 'tỏ tình giả', sau đó trêu chọc Công chúa một vố đúng không? Ái chà, diễn xuất cứ gọi là như thật luôn, tôi suýt nữa thì tin sái cổ." Mạc Ly nói như đúng rồi, sau đó vẻ mặt đầy nghiêm túc giơ ngón tay cái về phía Cain.

"Quả không hổ danh ngài, thiếu gia Edlen. Mấy ngày trước con chó nhà ngài... à nhầm, tôi muốn nói là quý tộc phụ thuộc nhà ngài - Bá tước Raven - vừa mới phạm chuyện không lâu. Tôi đoán hành động này của ngài là để chứng minh sự trong sạch của mình, mượn không khí lễ Thánh Quy để diễn một vở kịch, từ đó khiến bản thân trở nên gần gũi với dân chúng hơn đúng không nào??"

"Ồ ồ........." Mạc Ly vừa dứt lời, người dân bên dưới đều gật đầu lia lịa, vẻ mặt kiểu 'hóa ra là vậy'.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!