Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

51 151

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

119 987

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

75 519

Heacy Object

(Hoàn thành)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

368 4231

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

177 2136

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

24 100

Phần I Hồi 1: Lẽ nào mình đã được hoán đổi tới thế giới mà sự trong trắng bị đảo ngược? - Chương 19: Không hiểu sao lớp trưởng Iwashimizu lại gần như bật khóc nhỉ.

"Tiếp theo, Marukawa! Cậu phải học cách gõ cửa trước khi vào phòng. Và phải ngoan ngoãn chờ ở ngoài cho đến khi có phản hồi."

Trong đầu tôi có cảm thấy mình đang huấn luyện chó vậy. Tôi lờ đi cô nàng gyaru da trắng Fujioka đang buồn bã nắm chặt điện thoại, và bắt đầu răn đe Marukawa.

"Gọi tớ là Maru cơ."

"Hả!? Ý cậu là sao?"

"Thì cậu cứ gọi tớ là 'Maru' đi!"

Marukawa Nodoka mà lại không muốn bị gọi là 'Nodochi’, quả thật con gái ở thế giới này cũng muốn có biệt danh cho mình nhỉ.

Tình huống này… có phải giống như việc con trai ở thế giới cũ nói với con gái là ‘cậu phải gọi tớ bằng biệt danh nhé không nhỉ?’

"…Ờm, Maru, khi muốn mở cửa thì phải gõ cửa trước nhé. Với cả con trai thường hay dễ xấu hổ nên cậu đừng có nhìn chằm chằm nhiều quá, sẽ làm họ cảm thấy không thoải mái đấy."

Sức nặng của buổi thuyết giáo của tôi đã hoàn toàn tan biến khi cô ấy toe toét cười rạng rỡ nói: ‘'Tớ hiểu rồi mà!’, Tôi cũng chẳng còn muốn tiếp tục nói thêm gì nữa.

Tôi đã suýt chút nghĩ rằng mấy cô nàng hơi ngốc thì cũng có chút dễ thương... Nhưng tôi không thể quên được ánh nhìn như dã thú mà ngay cả cô nàng Maru này cũng đã dùng để nhìn cơ thể khỏa thân của tôi.

Cơ mà, nếu đặt vào thế giới cũ, bất kể trong tình huống nào, nếu có một nữ sinh cao trung nào bán khỏa thân, mắt của con trai chắc chắn sẽ trở thành ánh mắt dã thú, còn hạ bộ sẽ trở thành ngọn giáo của quái thú thôi.

"Aishhh... Nodochi chơi ăn gian quá nha! Nếu vậy thì tớ cũng muốn được gọi là ‘Mio-Mio’ cơ!"

Fujioka lên tiếng. Tôi nghĩ biệt danh đó thật là tệ và hơi bị vô tri đấy. Hơn nữa, tên cô ấy là Fujioka Mio, gọi là 'Mio' thì có hai âm tiết là đủ rồi, đằng này số âm tiết lại bị nhân đôi.

"Tớ biết rồi... Từ giờ tớ sẽ gọi cậu là Mio."

Chiều hoàn toàn theo ý cô ấy ư? Cứ quyết định một nửa của 'Mio-Mio’ vậy, từ nay tôi sẽ gọi Fujioka là Mio.

"Vậy thì, Maru, Mio. Sau này mong hai cậu giúp đỡ nhé. Tớ vẫn phải nằm viện thêm một thời gian và cũng hơi chán nên cứ thoải mái ghé chơi.”

Các triệu chứng ‘rối loạn căng thẳng sau sang chấn’ của tôi cũng đã thuyên giảm nhiều, việc xuất viện chắc cũng không còn xa (tôi hy vọng là thế).

Khi tôi bảo ba nàng ngốc đang quỳ seiza đứng lên, Iwashimizu nhìn tôi với ánh mắt như thể mong đợi điều gì đó.

"T-Tớ… gọi tớ là Shizuku đi. "Cô ấy lắp bắp.”

"Hửm? Lớp trưởng vừa nói gì à?' "

"Lớp trưởng thì cứ gọi là lớp trưởng thôi chứ sao nữa!"

"Thôi bỏ đi... lớp trưởng à…"

Fujioka vỗ nhẹ vào vai, lớp trưởng Iwashimizu không hiểu sao lại rưng rưng nước mắt.

'Rối loạn căng thẳng sau sang chấn'(PTSD) là một dạng rối loạn có đặc trưng là không thể phục hồi sau khi trải qua hoặc chứng kiến một sự kiện đáng sợ.