Tôi bắt gặp một người con gái xinh đẹp vô cảm trước cửa nhà

Truyện tương tự

Bản sao cũng biết yêu

(Đang ra)

Bản sao cũng biết yêu

Harunadon

Tại một thị trấn ven biển, một câu chuyện tình đầu trong sáng, thoáng chút kỳ diệu, khắc họa những rung động ngây thơ của tuổi học trò.

33 877

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

(Đang ra)

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

Nội dung vol 6 tương đương chap 80 Manga

58 1188

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

139 1389

Hành Trình NTR Của Cô Nàng Bitch

(Đang ra)

Hành Trình NTR Của Cô Nàng Bitch

Lần nữa tái sinh, tôi trở thành một mỹ nhân tuyệt thế?! Hành trình NTR tại dị giới chính thức bắt đầu!

6 8

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

사제락

Tôi có thể hạnh phúc không?

4 7

Tôi đã chuyển sinh thành anh trai của phản diện tiểu thư mang số phận phải chết, nên tôi muốn nuôi dạy em gái và thay đổi tương lai

(Đang ra)

Tôi đã chuyển sinh thành anh trai của phản diện tiểu thư mang số phận phải chết, nên tôi muốn nuôi dạy em gái và thay đổi tương lai

Yuki Mizusato

Đây là câu chuyện về tôi – người anh trai mạnh nhất vì bảo vệ em gái mình, và về cô gái dễ thương nhất thế giới – Caroline.

449 3398

Web novel - Chương 69

Chương 69

“Đã đến lúc phát phiếu lịch trình họp phụ huynh ba bên. Cả lớp hãy về xác nhận lại với phụ huynh của mình nhé.”

Trong giờ sinh hoạt lớp.

Sensei chống tay lên bàn, lập tức thông báo về việc sắp xếp buổi họp ba bên.

Tờ lịch trình được chuyền xuống mượt mà từ bàn trên. Tôi vô thức chộp lấy nó với một lực mạnh đến mức làm tờ giấy nhăn nhúm cả lại. Tuy nhiên, mấy chuyện vặt vãnh đó chẳng làm tôi bận tâm bằng việc mắt tôi đang rà soát điên cuồng trên mặt chữ để tìm cái tên “Sajou”.

Và nó đây rồi.

Đầu tháng Mười Một. Ngày đầu tiên của đợt họp. Dù không phải là người đầu tiên, nhưng vị trí này cũng chẳng khác gì mấy, sự chênh lệch là không đáng kể.

Hà…. Một tiếng thở dài thoát ra từ cổ họng tôi.

Bây giờ vẫn còn là tháng Mười. Vẫn còn dư dả thời gian, không cần phải vội vã.

Nhưng chẳng hiểu sao, tôi lại thấy thà rằng nó diễn ra muộn hơn một chút thì tốt hơn, giống như cái tâm lý muốn thời hạn nộp bài tập về nhà kéo dài ra thêm vậy. Thời hạn càng dài thì tôi càng trì hoãn, nhưng mà… Chà, sẽ ổn thôi. Vẫn còn thời gian.

Tôi gật đầu tự trấn an mình, rồi liếc mắt sang bên cạnh.

“…”

Ngay kế bên tôi, Sajou-san đang ngồi đó, nhìn xuống tờ in lịch trình với vẻ mặt đầy chán chường.

Người ta bảo đôi mắt luôn biết nói, và đôi đồng tử đen láy, thờ ơ của cổ đã nói lên toàn bộ câu chuyện về việc cổ chẳng mảy may hứng thú với cái buổi họp ba bên này. À, cổ ném nó xuống bàn rồi kìa.

Với cái thái độ đó.

Sẽ là một phép màu nếu cổ biết chuyện mẹ mình sẽ tham gia buổi họp. Tỉ lệ chắc chưa đến 1%. Dù tôi có hỏi một trăm lần đi nữa, câu trả lời cũng sẽ chẳng thay đổi. Tuy nhiên, việc xác nhận vẫn là điều thiết yếu.

Hy vọng trong vô vọng… dù tôi đã cam chịu.

Để tránh sự chú ý của sensei khi cô đang dặn dò cả lớp, tôi kín đáo hỏi Sajou-san.

“(Lịch trình ổn chứ?)”

“…?”

Đáp lại câu hỏi của tôi, cổ chậm rãi quay mặt lại, đôi mắt nghi hoặc nheo lại như muốn hỏi tôi đang có ý đồ gì.

“(Ý cậu là sao?)”

“(À, thì… Liệu nó có bị trùng với lịch đi làm thêm hay gì đó khiến cậu không thể tham gia họp được không?)”

Tôi cố tình lược bỏ từ “ba bên” để tránh làm cổ nghi ngờ về việc mẹ mình có mặt.

Thực tế thì, cái thái độ này của tôi có khi lại càng làm Sajou-san nghi ngờ hơn.

Vừa dứt lời, tôi đã thấy mình hớ hênh, nhưng may mắn thay, Sajou-san có vẻ không bận tâm lắm.

Trong một khoảnh khắc, cổ nhìn xuống. Ánh mắt dừng lại trên tờ lịch trình họp phụ huynh. Tuy nhiên, chỉ chớp nhoáng thôi; cổ lại ngẩng đầu lên và nhìn thẳng về phía trước.

“(Không hứng thú.)”

Chỉ vậy thôi. Một câu khẳng định súc tích.

“(…Tớ hiểu rồi.)”

Cái sự “không hứng thú” đó chỉ dành cho buổi họp ba bên thôi sao?

Hay nó bao gồm cả việc mẹ cổ tham dự?

Rốt cuộc, tôi chẳng thể phân biệt nổi Sajou-san có biết hay không chỉ dựa vào câu trả lời đó.

Dù sao thì, tôi cũng phải nói chuyện với cổ vào một lúc nào đó, nhưng mà… ôi trời.

Cảm giác như một phần não bộ của tôi luôn bị chiếm dụng vậy.

Giống như đang chạy một trò chơi di động ngầm ở chế độ nền.

Cổ biết chưa? Hay cổ không biết?

Nghĩ về nó thật vô ích. Dù hiểu là vô ích, nhưng những suy nghĩ này cứ chiếm lấy đại não làm đầu tôi nặng trịch.

Tôi ghét cái cảm giác này.

Nó làm tôi kiệt sức mà chẳng vì lý do gì cả.

Mình cần ngừng nghĩ về nó—ôi, đầu mình nóng lên rồi, tôi dùng đầu ngón tay xoa trán thì,

“…Tớ không định đi đâu. Tớ có ca làm rồi.”

Chẳng hiểu sao, Sajou-san lại cung cấp thêm thông tin.

“Ồ, vậy hả?”

Thật bất ngờ, những lời đó cứ thế tuôn ra một cách vô thức.

Trông tôi lộ liễu đến thế sao?

Tôi dùng ngón tay của cả hai bàn tay xoa mặt để kiểm tra biểu cảm, nhưng chẳng thể biết được.

Chà, ít nhất thì tôi cũng đã hỏi được việc cổ có tham gia hay không.

Không, thực ra chẳng ổn chút nào nếu cổ không đi.

Sajou-san sẽ không tham gia họp ba bên.

Cổ không biết mẹ mình sẽ đến.

Với giả định này… tôi phải làm gì đây?

Trong lòng tôi rối như tơ vò.

Tôi là người đã đề nghị thảo luận với Sajou-san rồi mới trình bày về buổi họp.

Nhưng nếu ngay từ đầu Sajou-san đã không đi, thì mọi chuyện không chỉ dừng lại ở mức khó xử đâu.

Từ giờ trở đi, mỗi lần đi ngang qua mẹ của Sajou-san ở hành lang chung cư, tôi phải đối mặt thế nào đây?

Nên mỉm cười à? Tôi nghĩ vậy, nhưng tùy vào cách bà ấy tiếp nhận, trông tôi chẳng phải sẽ giống như một thằng tồi sao?

“Kết thúc giờ sinh hoạt lớp ở đây nhé. Nào, chúng ta bắt đầu bài học.”

Đám bạn cùng lớp than vãn: “Ơ, nhanh thế ạ!?” khi tiết học chuyển giao mà chẳng có lấy một quãng nghỉ, nhưng sensei thản nhiên gạt đi: “Được rồi, được rồi. Lấy sách giáo khoa ra đi.”

Tôi chẳng thể nghĩ ra giải pháp nào hay ho cả.

Tôi cứ mải suy nghĩ đến mức không thể tập trung vào nội dung bài giảng, và ngay cả sau giờ học, tôi vẫn chưa nặn ra được kế hoạch nào khả thi.

“Vậy nhé, tớ đi làm đây.”

Lặng lẽ vẫy tay tiễn Sajou-san đi, tôi xác nhận cổ đã rời đi rồi mới lấy hai tay che mắt lại.

Hà… Mình phải làm gì bây giờ đây?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!