Một lần nữa về đến nhà, Tô Lê đặt sào phơi đồ xuống. Trong đầu hắn toàn là hình ảnh bộ phận cơ thể bị gặm nhấm, máu thịt lộn xộn, khiến tâm trí rất hỗn loạn. Một lúc sau hắn mới lấy lại sự tỉnh táo.
Hiện tại, ta nên ở lại đây chờ cứu viện hay tiếp tục tìm cách rời khỏi nơi này? Hay là trong thành phố này còn có người giống như ta, may mắn sống sót?
Tô lê cởi đôi giầy bị ước ra
Đổi một đôi giày sạch, hắn đi ra sân thượng gần cửa sổ, đang suy nghĩ miên man.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, trên mặt nước xa xa còn nổi lên những tòa nhà cao tầng, tất cả đều là kiến trúc từ tầng ba mươi trở lên.
Nhìn những tòa nhà nổi trên mặt nước, Tô Lê không khỏi tự hỏi liệu bên trong có còn những người may mắn sống sót như mình không. Nếu có, tìm được họ chắc chắn sẽ tốt hơn là cứ cô độc một mình.
Tất nhiên, con đường này cũng tiềm ẩn nguy hiểm. Hình ảnh xác người bị gặm nhấm vẫn ám ảnh Tô Lê, khiến hắn luôn cảm thấy lo lắng.
“Hay là tạm thời ở lại chờ cứu hộ, biết đâu chẳng mấy chốc sẽ có đội cứu hộ tới, nhưng cũng không chắc chắn.”
Điều duy nhất khiến Tô Lê vui mừng là mình còn có một người ở lại. Để tiện sinh hoạt, trong nhà còn có khá nhiều mì ăn liền, cùng một ít bánh quy và bánh mì dùng cho bữa sáng, tất cả đều được chất đầy trong tủ lạnh.
Chỉ một mình, đồ ăn này vẫn đủ dùng trong bốn, năm ngày.
Tô Lê suy nghĩ một lúc, rồi quyết định dùng cả hai tay chuẩn bị.
Một là tạm thời ở lại đây, hy vọng tình hình sẽ cải thiện hoặc có đội cứu hộ xuất hiện. Hai là tự làm một cái bè gỗ sơ sài; nếu mấy ngày tới vẫn không thấy đội cứu hộ, thì đành mạo hiểm dùng bè rời khỏi đây, chủ động tìm kiếm con đường sống khác.
Sau khi quyết định xong, Tô Lê cảm thấy bình tĩnh hơn. Hắn lấy một túi bánh quy trong tủ lạnh ra xé ra ăn, vừa ăn vừa bắt tay vào bận rộn. Niềm vui duy nhất là nước vẫn chưa ngừng chảy; hắn lấy ấm đựng đầy nước rồi mở bếp để nấu.
Hắn vẫn dùng kiểu cũ là bình ga để làm thức ăn, nhưng mỗi lần chỉ dùng một chút. Tháng này, bình chỉ được bật nấu một lần khi Vương Lam và vài người bạn tới nhà hắn tụ tập, còn trước đó, hắn hầu như chưa từng dùng một mình.
Hiện tại, hắn rất biết ơn chiếc bình ga này, bằng không giờ đây ngay cả việc uống nước nóng cũng trở nên khó khăn.
“Dùng một chút nước thôi, mặc dù hiện tại nước vẫn chảy, nhưng nếu mất điện, sợ rằng nước cũng có thể ngừng bất cứ lúc nào.”
Tô Lê dù không rõ nguyên nhân cụ thể, có thể do vấn đề đường dây điện, nhưng dù mất điện, tạm thời nước vẫn chưa ngừng hoạt động.
Ngoài việc chuẩn bị nước nóng, Tô Lê còn lục soát khắp nhà tìm công cụ. Hắn nhanh chóng tìm được vài cây đinh sắt, hai cái tua vít, một cái bàn ê-tô, cái kéo, bật lửa, cùng một cái búa, tiện thể thu gom dao bếp, dao gọt hoa quả, rồi xếp gọn trên khay trà ở phòng khách để sẵn sàng sử dụng bất cứ lúc nào.
Ăn xong bánh quy, uống chút nước lấp đầy bụng, Tô Lê bắt đầu hành động. Ý tưởng của hắn là lên tầng cao nhất, thả khói dày để thu hút sự chú ý từ nhân viên cứu hộ bên ngoài, dĩ nhiên, với điều kiện là có đội cứu hộ.
Sau đó, hắn tự chế một chiếc bè gỗ sơ sài để phòng mọi tình huống.
Hắn lục soát trong nhà lấy một ít quần áo cũ, một cái chăn bông, một đôi dép nhựa, cùng vài túi ni lông, gói gọn tất cả lại, rồi cầm bật lửa chuẩn bị ra ngoài.
Hắn phải ôm những đồ này lên tầng trên cùng, rồi phóng lửa đốt, hy vọng tạo ra một lượng khói dày.
Nếu thực sự có đội cứu hộ, thấy khói dày bốc lên từ đây, họ sẽ biết nơi này còn người sống sót và sẽ đến cứu.
Tô Lê mở cửa, đang chuẩn bị ôm đồ ra ngoài, bỗng dừng lại, mắt nhìn xuống phía trước trên hành lang.
Hắn nhìn thấy trên hành lang phía trước những vết chân ướt sũng, kéo dài từ cuối hành lang tới phòng bên ngoài nơi cặp vợ chồng kia ở.
Tô Lê cảm thấy vô cùng kinh hãi.
Nhìn những vết chân ướt này, Tô Lê nhận ra rõ ràng đó không phải do mình để lại. Trước đây chân hắn dính nước để lại vết, nhưng đã khô từ lâu. Còn những vết chân trên hành lang trước mắt thì vẫn còn ướt, chứng tỏ vừa có người đi qua gần đây, thời gian không lâu, nếu lâu rồi thì vết chân đã khô.
“Chẳng lẽ nơi này ngoài ta còn có người khác? Họ vừa đi từ cầu thang kia đến phòng của cặp vợ chồng kia? Nhưng bên ngoài cầu thang đã ngập nước, làm sao họ có thể đi qua được?”
Tô Lê nhìn cánh cửa khép hờ, muốn xông vào xem rõ mọi chuyện, nhưng trong lòng lại mơ hồ lo sợ, luôn cảm thấy việc này có gì đó kỳ lạ và khó giải thích.
Hắn không vội vàng, mà nhanh chóng lùi về nhà, đặt chăn bông và những vật khác xuống, rồi cầm dao bếp và cái búa đặt gọn trên khay trà.
Cầm dao bếp và cái búa làm vũ khí phòng thân, trong lòng hắn yên tâm hơn, lấy lại chút dũng khí. Hắn hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại, rồi lần thứ hai bước ra ngoài, muốn xem rõ mọi chuyện.
“Nếu thật sự còn người may mắn sống sót khác thì tốt biết mấy.” Tô Lê lặng lẽ nghĩ.
Một mình đối diện với những điều không biết, Tô Lê không chỉ cảm thấy cô đơn mà còn bị nỗi sợ vô hình đè nặng, từng giờ từng phút lan tỏa trong lòng. Hắn cảm thấy bản thân khó mà kiềm chế lâu, sợ rằng sớm muộn gì cũng sẽ gục ngã. Hắn khao khát nhìn thấy người sống khác, bạn đồng hành, thậm chí chỉ cần một con chó cũng là điều tuyệt vời.
Rất nhanh, Tô Lê đi ra ngoài cửa, nhìn cánh cửa chống trộm khép hờ và những vết chân ướt sũng trước cửa.
Khi tiến lại gần, Tô Lê phát hiện hai bên vết chân còn có nhiều vệt nước. Rõ ràng vết chân này không chỉ do giày ướt để lại, mà cả người đều ướt sũng. Khi đi qua, không chỉ để lại hàng vết chân ướt mà toàn thân nước cũng chảy xuống, tạo thành nhiều vệt nước trên sàn.
Tuy nhiên, theo thời gian, những vệt nước này đang dần bốc hơi. Chỉ đến khi Tô Lê tiến lại gần, hắn mới để ý thấy điều đó.
Tô Lê nắm chặt búa và dao bếp trong tay, không dám vội mở cửa. Cổ họng co thắt, nuốt nước bọt, cuối cùng phát ra âm thanh: “Có ai không?”
Ngoài tiếng hắn gọi, hành lang và các phòng xung quanh hoàn toàn im lặng.
Tô Lê dừng lại vài giây, lại gọi một lần nữa, đồng thời chú ý lắng nghe mọi động tĩnh trong phòng.
Đột nhiên, hắn nghe thấy bên trong vang lên tiếng động, giống như một chiếc ghế bị di chuyển. Trong không gian yên tĩnh này, âm thanh trở nên đặc biệt rõ ràng, nghe như có người vô tình xoay người va chạm vào ghế.
“Bên trong thật sự có người sao? Vậy tại sao không ai trả lời ta?”
Tô Lê cuối cùng không kìm được, cầm búa bằng tay phải vừa nhấc lên, định đẩy cánh cửa khép hờ ra.
