Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

B.A.D.

(Đang ra)

B.A.D.

Ayasato Keishi

Một câu chuyện kỳ ảo, bí ẩn, tàn khốc, đau đớn, xấu xí và đẹp đẽ chuẩn bị khai màn!

87 6054

Chỉ là Chuyển Sinh Giả thích đứng sau khoanh tay, lỡ vỗ tay cho Dũng Giả nên bị coi là Trùm Cuối

(Đang ra)

Chỉ là Chuyển Sinh Giả thích đứng sau khoanh tay, lỡ vỗ tay cho Dũng Giả nên bị coi là Trùm Cuối

森空亭

Một chuyển sinh giả đóng vai Mob chỉ vì trông giống trùm cuối, lại gieo rắc tuyệt vọng cho Dũng Giả (Idol lòng mình) và cả thế giới ư――Một câu chuyện giả tưởng về những hiểu lầm tai hại pha chút hắc á

4 58

Fate/Grand Order

(Đang ra)

Fate/Grand Order

TYPE-MOON

Trong phần tiếp theo - Cosmos in the Lostbelt, Cơ Quan CHALDEA phải đối mặt với hiện tượng Tẩy Trắng Địa Cầu và cần phải giải quyết các sự kiện liên quan đến Hiện Tượng Thanh Lọc Lịch Sử Dị Văn.

21 2324

Bạn thuở nhỏ của tôi là nữ sinh trung học kiêm Dũng giả của dị giới, nhưng có vẻ mọi chuyện không đơn giản như vậy

(Đang ra)

Bạn thuở nhỏ của tôi là nữ sinh trung học kiêm Dũng giả của dị giới, nhưng có vẻ mọi chuyện không đơn giản như vậy

山田中ミキヤ

Một tác phẩm phiêu lưu hành động ngỡ là Fantasy thông thường, nhưng thực chất lại là sân khấu cho những toan tính đen tối của nữ chính Yandere diễn ra ngay sau lưng nam chính mà cậu chẳng hề hay biết.

6 1

Mong ước nắm lấy hạnh phúc

(Đang ra)

Mong ước nắm lấy hạnh phúc

ショーン田中

Và thế là, Lugis được trao cơ hội quay lại quá khứ để làm lại cuộc sống của mình.

11 555

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

442 12087

Tập 01 - Chương 01 : Dereck (1)

Chương 01 : Dereck (1)

(Dịch giả-kun : có thể xem là Derreck, cũng có thể là Derick, nó là cùng một cái tên nhưng khác cách phát âm ở mấy nước Châu Âu.)

Người thầy đầu tiên của Dereck là một lão già ăn xin rách rưới sống ở khu ổ chuột.

Ngay cả ở Ebelstein — một đại đô thị lừng danh của lục địa — vẫn tồn tại những khu ổ chuột, nơi tụ tập của những kẻ cùng khổ. Ở lối vào một con hẻm tối tăm, nơi thường xuyên lui tới của đám côn đồ và gái mại dâm, lão già ấy thường lớn tiếng tuyên bố với khoảng không trống rỗng rằng mình là một đại pháp sư, như thể ông ta cũng đã mất trí như biết bao kẻ khác ở khu ổ chuột. 

“Trong thời kỳ đỉnh cao của mình, ta đã từng là một đại pháp sư tung hoành trên bầu trời trong Đại Chiến Phương Bắc!”

“Ngay cả Đại Công tước Beltus lừng danh cũng từng đích thân mời ta đến trấn áp ma vật nơi biên cương! Ha ha!”

Vài sợi tóc còn sót lại trên cái đầu nhăn nheo của lão thì bẩn thỉu, còn áo quần da đã sờn rách thì lại dính đầy bùn đất và thức ăn thừa. Trong mắt bất kỳ ai, lão chẳng qua chỉ là một tên ăn mày điên khùng, nên dĩ nhiên chẳng ai tin lời lão nói.

“Ah, lũ ngu này… Chậc!”

Bị tổn thương bởi sự hoài nghi của mọi người, lão già đưa tay lên, bắn ra một đốm lửa lên không trung, rồi lại gọi ra một cơn gió mạnh để khiến những kẻ đang nghi ngờ phải im lặng.

Trong thời đại mà ma pháp là vô cùng hiếm hoi, ngay cả ma pháp cơ bản nhất cũng có thể trở thành một kỹ năng vô giá ở khu ổ chuột. Những người qua đường tham gia náo nhiệt sẽ vỗ tay hoặc trầm trồ trước phép thuật của lão, nhưng những kẻ có chút hiểu biết thì lại buông lời phê phán lạnh lùng:

“Ta công nhận ông dùng được ma pháp, nhưng quy mô nhỏ thế này mà tự xưng là đại pháp sư thì hơi quá rồi đấy?”

“Này, nhóc con! Ngươi có thể làm được hay không mà chỉ trích ta?”

“Chỉ là, ông có vẻ chỉ dùng được ma pháp cấp một, thứ mà con cháu quý tộc thường đã nắm vững từ trước lễ trưởng thành.”

Nghe lời chỉ trích từ một người trong đám đông, lão già nuốt khan. Tất nhiên rồi, lão không thể ngờ ở cái ổ chuột bẩn thỉu này lại có một kẻ có thể nhận ra cấp bậc của ma pháp.

“Dĩ nhiên, dùng được ma pháp ở cái nơi hoang tàn này đúng là một thành tựu ghê gớm, nhưng để mà nói rằng ông từng là đại pháp sư thì vẫn rất khó tin. Hãy thành thật đi.”

Người đàn ông vừa lên tiếng ăn mặc vừa vặn và sạch sẽ, rõ ràng cho thấy khoảng cách giữa hắn và tên ăn mày này, vậy nên chẳng cần tranh luận cũng biết ai đáng tin hơn. 

Đám đông cười cợt, chế giễu, ném rác rưởi và bùn đất về phía lão già.

“Thấy chưa! Ta đã nói mà! Lão già khó ưa đó lúc nào cũng chỉ biết khoác lác!”

“Hắn cứ tưởng mình là kẻ đặc biệt, nhưng thực tế chỉ là một kẻ vô dụng đang tự an ủi rằng mình không thuộc về cái hẻm rác rưởi này!”

Dù có thể sử dụng ma pháp cơ bản đã là điều đáng khâm phục với người nghèo, nhưng sự ngạo mạn và thói coi thường người khác của lão già khiến lão trở thành trò cười. Vì thế, mỗi khi lão nằm gục trên đường, người ta lại nhổ nước bọt và chế giễu.

“Lũ ngu… chúng không có con mắt để nhận ra thiên tài thực sự…”

Lão già ăn xin bị bỏ lại một mình lẩm bẩm, cố gắng biện minh cho hoàn cảnh của bản thân, cách duy nhất mà ông biết để bảo vệ lòng tự tôn của mình.

Một ngày nọ, khi đang ngồi dưới đất, tức giận cắn miếng bánh yến mạch nhặt từ thùng rác, một cậu bé dáng vẻ lấm lem tiến đến trước mặt lão.

“Xin hãy dạy cháu ma pháp.”

Cậu bé trông không quá mười tuổi, mái tóc trắng phủ đầy bụi bẩn, gương mặt hốc hác vì suy dinh dưỡng, bộ dạng của một đứa trẻ mồ côi điển hình của khu ổ chuột.

Rõ ràng là đứa nhóc đó cũng chẳng tỉnh táo gì khi đi xin một kẻ ăn mày nổi tiếng khoác lác dạy mình ma pháp. Nhưng ánh mắt chân thành ấy lại là thứ không thường thấy ở nơi mà sinh tồn là cuộc chiến mỗi ngày này.

“Cháu tên là Dereck.”

“…Được thôi.”

Lão già nhìn cậu bé, rồi nhe răng cười.

Lão là một kẻ khoác lác. Lão chưa từng là đại pháp sư thành công trong quá khứ, mà chỉ là một kẻ tầm thường lang bạt trong giới ma pháp, già đi mà chẳng đạt được thành tựu gì.

Lão không có năng lực dạy người khác ma phay, cũng như ý định dạy nó một cách nghiêm túc. Nhưng đôi khi, những kẻ chẳng làm nên trò trống gì trong đời lại cần một người chịu tin vào lời khoe khoang của họ và ngưỡng mộ họ. Sự xuất hiện của một cậu bé ngây thơ là kích thích hiếm hoi cho cuộc đời trống rỗng ấy.

“Ha ha, Dereck, hãy coi đó là vinh hạnh khi ta làm thầy của ngươi. Dù giờ ta đang ngồi trong bùn đất này, nhưng thời trai trẻ…”

Lão thỏa mãn cái tôi của mình bằng những bài diễn thuyết dài dòng trước cậu bé nhỏ. Người qua đường thì tặc lưỡi một cách bất mãn về phía lão già hoặc nhìn Dereck với ánh mắt thương hại, nhưng cậu chỉ lặng lẽ lắng nghe.

Thỉnh thoảng, lão miễn cưỡng chia sẻ vài kiến thức ma pháp cơ bản, đơn giản và được phóng đại cho ra vẻ thâm sâu. Dereck, dù có nhận ra bản chất của lão hay không, vẫn âm thầm tiếp thu.

Thời gian trôi đi, bốn mùa thay đổi nhanh như nước trong dòng sông nhỏ bên cạnh Ebelstein. Lá thu rực rỡ biến mất, trời trở lạnh, rồi xuân lại về.

Cậu bé và lão già đôi khi ngủ bên bờ sông, trộm bánh mì từ tiệm bánh, và chịu rét cùng nhau trong một túp lều tạm bợ. Dù con người rất khó nhìn thấu bản chất nhau, lão già dần nhận ra thiên phú phi thường của Dereck.

“Ngươi là đứa con hoang của gia đình quý tộc nào đó sao?”

“Không phải.”

Đối với ma pháp, huyết thống là yếu tố tối thượng. Và ngay cả lão già ăn xin cũng thấy rõ tài năng vượt trội của Dereck. Cậu nắm bắt lý thuyết nhanh chóng và vận dụng thành thạo.

Xét về kiến thức lý thuyết, chẳng mấy chốc Dereck đã có thể ngang hàng với pháp sư cấp một, một thành tựu đáng được ca tụng ngay cả với con cháu quý tộc được nuôi dưỡng trong điều kiện tốt nhất.

“Cháu cũng ước là như vậy.”

Dereck trả lời thờ ơ, hơi nước từ ổ bánh mì nóng hổi bốc lên trước mặt. 

Đó là một ngày may mắn khi mà cậu trộm được rất nhiều ổ bánh mì nóng hổi mới ra lò. Lão già tham lam nhét vài ổ vào túi da, rồi đẩy phần còn lại về phía Dereck.

“Ta không biết vì sao ngươi lại khao khát học ma pháp đến vậy, nhưng ngươi hiểu chứ, thường dân sẽ có giới hạn của mình.”

“Vâng.”

“Con cháu quý tộc sống ở khu vực phía bắc tường thành Ebelstein thường đạt đến cấp ba trước khi chúng trưởng thành. Còn với những kẻ sinh ra với thân phận thấp hèn, họ phải mất hàng chục năm mới chạm được đến đó. Nghe vậy có khiến ngươi nản lòng không?”

Không hiểu sao, lão vẫn buông lời khuyên chân thành với cậu bé có dáng vẻ già dặn trước tuổi. 

Dù là một cái đuôi nhỏ rất ưu tú trên nhiều phương diện, thái độ như ông cụ non của Dereck thật khó mà khiến người khác thấy quý mến.

Nhưng thời gian dài ở chung đã khiến lão già ăn xin sinh ra sự gắn bó với đứa bé trai. Lão không kìm được mà chia sẻ cái nhìn u ám của mình.

“Dù bây giờ ngươi cảm thấy mình xuất sắc, sớm muộn gì cũng sẽ đến ngày ngươi đâm đầu vào một bức tường không thể vượt qua.”

Đó không phải lời nói suông, mà là lời tuyên bố từ kinh nghiệm. 

Lão nhớ lại thời trẻ của mình, khi những kỹ năng ma pháp mà lão dốc sức tu luyện lại bị con trai một vị công tước dễ dàng bắt kịp chỉ trong một tuần. Khoảng cách giữa quý tộc và dân thường là vực sâu không đáy.

“Hãy sống ích kỷ và ngoan cường như ta.”

“Cháu không có tham vọng lớn. Cháu chỉ cần một cách để sống sót thôi.”

“Ha, ngươi nói như thể mình đã hiểu hết về cuộc đời ở tuổi này vậy… Ổ bánh mì bơ này ngon thật. Hôm nay quả là một ngày may mắn.”

“Bánh của cháu chỉ có mùi ngũ cốc.”

“Ha ha…”

Dereck nhai miếng bánh nhạt toẹt, lặng lẽ nhìn lão già ăn xin cười hô hố, để lộ hàm răng vàng khè của mình.

“Ta đã lấy ổ bánh mì bơ ngon rồi. Đệ tử không thể ăn ngon hơn sư phụ được.” 

“…”

“Ta đã nói rồi, hãy sống một cách ích kỷ và ngoan cường. Nếu ngươi bực, đáng lẽ ra ngươi nên giữ lại những ổ bánh mì ngon cho mình. Giờ thì nó nằm hết trong túi ta rồi.”

Thói quen tự tư dành lấy những món đồ ngon của lão đúng là điển hình của những tên ăn mày sống trong khu ổ chuột. Tất nhiên, Dereck không thể nào cười nổi, chỉ lặng lẽ ăn bánh khô và tự nhủ lần sau nhất định phải giành ổ bánh bơ trước.

… Chỉ có điều là, lần sau mà Dereck đã nhủ thầm có lẽ sẽ không bao giờ đến.

Chiều tối ngày hôm sau, khi Dereck quay về sau một ngày luyện tập móc túi, cậu nhìn thấy sư phụ của mình nằm gục bên bờ sông, toàn thân đẫm máu. Lão đã thử trộm đồ của các binh lính canh tường thành phía bắc và bị đánh đến thập tử nhất sinh. 

Nghe nói, lão ta đã định trộm một quyển sách ma pháp cấp hai. Không có ai trong khu ổ chuột này có thể hiểu nổi vì sao một kẻ từ trước đến giờ không có chút tham vọng lại dám liều mạng vì một món đồ vô dụng như thế.

Nhưng mặc kệ mục đích của lão ta là gì, việc đụng đến lính canh của thành phố Ebelstein chẳng khác nào một hành vi tự sát, nhất là đối với một tên ăn mày chẳng có ai chống lưng. 

Hiển nhiên, kết cục của lão ăn mày đã không còn gì đáng để bàn cãi thêm nữa.

“Sư phụ.”

“Khucj… ha…”

Xương sườn gãy nát, lão già ăn mày gần như không thở nổi, run rẩy trong vũng máu, cố gắng nói gì đó. 

Nhưng chẳng có lời nào thoát ra, chỉ còn những tiếng thở đứt quãng. Những lời cuối cùng của cuộc đời lão là một bàn tay run rẩy, cũng thảm hại như số phận của một kẻ ăn mày của lão.

Dereck lặng lẽ nhìn bộ thi thể đang lạnh dần, rồi dùng một cái xẻng mẻ nhiều chỗ để đào một ngôi mộ bên bờ sông đầy rác. Sau nghi lễ chôn cất sơ sài, cậu gật đầu vài lần rồi quay về nơi trú ẩn quen thuộc.

Ở đó còn lại những tấm da hôi hám, một ngăn kéo nhỏ làm bằng gỗ và vài mảnh vải làm gối. Lục soát khắp nơi, cậu không tìm thấy thứ gì giá trị, ngoại trừ một túi da còn sót bánh mì.

Mang theo túi, khoác tấm da lên vai chống rét, Dereck hướng về trục đường chính của Ebelstein.

Lão già từng nói rằng, với thân phận dân thường, việc tu luyện ma pháp của Dereck sẽ có giới hạn. Điều đó không sai, và đại đa số người sống trong thế giới nơi ma pháp là đặc quyền này cũng đều tin là như vậy.

Nhưng lão không bao giờ biết rằng, Dereck vốn không thuộc về thế giới này.

[Bạn đã nắm vững những kiến thức cơ bản của ma pháp. Bạn hiện có thể sử dụng ma pháp cấp một.]

[Hãy chọn hệ phái ma pháp chính. Lựa chọn này không thể thay đổi.]

Dereck chỉ cần một người thầy để dạy mình nền tảng. 

Để dạy ma pháp cao cấp sẽ cần đến một bậc thầy, nhưng những điều cơ bản thì ai cũng có thể dạy được. Tuy nhiên, ở khu ổ chuột này, ngay cả kiểu giáo viên như vậy cũng hiếm hoi, và lão già với những câu chuyện phóng đại hoàn toàn phù hợp với nhu cầu của Dereck.

Chỉ có thế mà thôi.

Nhưng ngạc nhiên thay, dù sống một cuộc đời đáng thương, lão già vẫn cố gắng truyền lại cho Dereck điều gì đó nhiều hơn là những kiến thức cơ bản ít ỏi của mình— đó là sự ngoan cường đến tuyệt vọng để vươn lên từ dưới đáy xã hội này.

Khi Dereck bước về phía đại lộ Ebelstein, cậu mang vẻ mặt già dặn quen thuộc, cắn một miếng bánh mì đã không còn hơi ấm nữa lấy từ túi của lão già ăn mày.

Không có chút bơ nào trong đó cả.

(Dịch giả-kun : hay không? Bị ấn tượng bởi cái cách mà nó hành văn nên t mới dịch á.)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!