Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

B.A.D.

(Đang ra)

B.A.D.

Ayasato Keishi

Một câu chuyện kỳ ảo, bí ẩn, tàn khốc, đau đớn, xấu xí và đẹp đẽ chuẩn bị khai màn!

87 6054

Chỉ là Chuyển Sinh Giả thích đứng sau khoanh tay, lỡ vỗ tay cho Dũng Giả nên bị coi là Trùm Cuối

(Đang ra)

Chỉ là Chuyển Sinh Giả thích đứng sau khoanh tay, lỡ vỗ tay cho Dũng Giả nên bị coi là Trùm Cuối

森空亭

Một chuyển sinh giả đóng vai Mob chỉ vì trông giống trùm cuối, lại gieo rắc tuyệt vọng cho Dũng Giả (Idol lòng mình) và cả thế giới ư――Một câu chuyện giả tưởng về những hiểu lầm tai hại pha chút hắc á

4 58

Fate/Grand Order

(Đang ra)

Fate/Grand Order

TYPE-MOON

Trong phần tiếp theo - Cosmos in the Lostbelt, Cơ Quan CHALDEA phải đối mặt với hiện tượng Tẩy Trắng Địa Cầu và cần phải giải quyết các sự kiện liên quan đến Hiện Tượng Thanh Lọc Lịch Sử Dị Văn.

21 2324

Bạn thuở nhỏ của tôi là nữ sinh trung học kiêm Dũng giả của dị giới, nhưng có vẻ mọi chuyện không đơn giản như vậy

(Đang ra)

Bạn thuở nhỏ của tôi là nữ sinh trung học kiêm Dũng giả của dị giới, nhưng có vẻ mọi chuyện không đơn giản như vậy

山田中ミキヤ

Một tác phẩm phiêu lưu hành động ngỡ là Fantasy thông thường, nhưng thực chất lại là sân khấu cho những toan tính đen tối của nữ chính Yandere diễn ra ngay sau lưng nam chính mà cậu chẳng hề hay biết.

6 1

Mong ước nắm lấy hạnh phúc

(Đang ra)

Mong ước nắm lấy hạnh phúc

ショーン田中

Và thế là, Lugis được trao cơ hội quay lại quá khứ để làm lại cuộc sống của mình.

11 555

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

442 12087

Tập 01 - Chương 03 : Dereck (3)

Chương 03 : Dereck (3)

[Bạn đã mở khóa quyền sử dụng ma pháp cấp hai.]

[Bạn đã học được pháp thuật cấp hai: Echo.]

*****

Từ ngày đó trở đi, Katia chính thức nhận Dereck làm đệ tử, dạy cậu đủ loại pháp thuật khác nhau. Ban đầu, bà chỉ định đặt cho cậu một nền tảng căn bản, nhưng tài năng của Dereck đã vượt xa mọi dự đoán của bà.

Katia không hề có tham vọng đào tạo một đệ tử kiệt xuất hay bồi dưỡng thế hệ tương lai. Bà chỉ đơn giản là nhìn thấy những rắc rối mà Dereck có thể gặp phải trong tương lai, và bà không thể làm ngơ.

“Con đã trải qua đủ nhiều để hiểu rằng làm lính đánh thuê không hề dễ dàng. Nhưng vẫn có cách để tăng tỉ lệ sống sót của bản thân.”

Katia dạy cậu cách xử lý một cách hiệu quả những nhiệm vụ săn quái nhỏ và các công việc lặt vặt khác. 

Khi nhiệm vụ nhẹ nhàng, họ dạo bước trên những con đường ở vùng ngoại ô có phong cảnh hữu tình của Ebelstein, cùng nhau thưởng thức trà hảo hạng, hoặc mặc cả để mua sắm nguyên liệu ngoài chợ. Bà muốn mở rộng tầm mắt cho Dereck nhiều nhất có thể.

Trong những lúc như vậy, bà truyền dạy cho cậu đủ loại kiến thức về ma pháp. Trong khi bốn mùa lại lần nữa âm thầm luân chuyển, Dereck lắng nghe và tiếp thu tất cả những gì Katia dạy.

Chẳng mấy chốc, trong giới lính đánh thuê, ai cũng biết đến tổ hợp của một bà lão và cậu bé trẻ tuổi luôn đi cùng nhau trên mọi nẻo đường. Suốt chặng hành trình ấy, Katia không ngừng nhấn mạnh rằng: tài năng quá mức đôi khi cũng là một lời nguyền.

“Đã từng có những pháp sư thường dân đạt đến cấp bốn.”

“Thật sao?”

“Nhưng phần lớn bọn họ đều không có kết cục tốt. Vậy nên, con phải luôn cẩn trọng trong từng hành động của mình.”

Ngay cả trong những gia tộc quý tộc danh giá, số lượng pháp sư cấp bốn cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Để đạt đến cấp độ đó, người ta cần nhiều thứ hơn là chỉ huyết thống tốt.

Pháp sư cấp năm trở lên sẽ trở thành gia chủ của một gia tộc nào đó hoặc tài sản trọng yếu của đế quốc. Còn pháp sư cấp sáu thì hiếm đến mức trong lịch sử chỉ có vài người được ghi nhận.

Với thường dân, dù có tài năng đến đâu, giới hạn thông thường cũng chỉ là cấp ba. Katia nói điều đó với Dereck bằng giọng đầy lo lắng.

“Quý tộc thường tổ chức lễ trưởng thành khi tròn mười tám tuổi. Nếu lúc đó đã thành thạo ma pháp cấp một, họ sẽ được coi là một người có thiên phú. Nếu đã chạm đến cấp hai, các bậc trưởng bối sẽ đặc biệt chú ý.”

“……”

Dereck lúc này mới mười bốn tuổi. Cậu cần hiểu rõ ý nghĩa của những thành tựu mà mình đã đạt được.

Katia đưa Dereck trở về căn nhà nhỏ của bà ở rìa khu thương nghiệp. Đó là một căn phòng chật hẹp, gần như không có đồ đạc. Với một người lính đánh thuê thì như thế là vừa đủ dùng, nhưng hoàn toàn không thể so sánh với những dinh thự xa hoa mà bà từng biết khi còn là quý tộc.

Thế nhưng Katia đã quen với cuộc sống như vậy. 

Căn phòng của bà phủ bụi, nội thất thì thưa thớt, nhưng việc đó mới phù hợp với công việc của lính đánh thuê. Lính đánh thuê luôn phải sẵn sàng rời đi bất cứ lúc nào, nên bà giữ hành lý ở mức tối thiểu.

Bà đặt Dereck ngồi lên chiếc giường gỗ cứng, còn mình thì ngồi xuống chiếc ghế cũ kẽo kẹt, nói bằng giọng điềm đạm.

“Xét theo tuổi của con, hãy cẩn thận khi sử dụng ma pháp. Ở những nơi đông người, con chỉ nên dùng pháp thuật cấp một. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đã là thành tựu rất lớn rồi.”

“Thưa sư phụ, khi đến lễ trưởng thành, người đang ở cấp độ nào?”

“……Chuyện lâu quá rồi, ta cũng không nhớ rõ. Hình như ta chỉ có thể dùng được vài ma pháp ảo thuật cấp một.”

Gia tộc Flameheart tuy không phải dòng họ ma pháp danh tiếng, nhưng vẫn là quý tộc. Katia, người từng được đánh giá cao về năng lực ma pháp trong giới quý tộc, khi đó cũng chỉ đạt đến mức ấy. Vậy mới thấy năng lực của Dereck quả thực rất xuất sắc.

“Nhưng mà lấy ta làm chuẩn thì không công bằng. Khi đó ngoại trừ việc học ma pháp, ta còn được đào tạo để trở thành một quý cô thanh lịch nữa.”

“Làm một quý cô có khó không?”

“Con hứng thú với văn hóa quý tộc sao?”

“……Con tò mò.”

Katia nhấp một ngụm nước, ánh mắt đối diện với Dereck.

Là tò mò thuần túy sao? Dù Dereck trông trưởng thành hơn tuổi, nhưng trong ánh mắt cậu vẫn có sự hiếu kỳ liều lĩnh của người trẻ tuổi.

Nhìn thấy điều đó, Katia lại cảm thấy nhẹ nhõm kỳ lạ, rồi bà nói với giọng nhẹ nhàng hơn.

“Trong giới thương nhân và lính đánh thuê có rất nhiều lời đồn về các quý cô, đúng không?”

“Không mấy tốt đẹp. Họ nói một nửa trong số bọn họ thì kiêu ngạo, nửa còn lại thì ngốc nghếch.”

“Ta hiểu cảm giác đó, nhưng một nhận xét như vậy thì quá chủ quan. Môi trường khác nhau tạo ra những giá trị khác nhau.”

Dù thầy trò hai người thường nói về lính đánh thuê hay ma pháp, nhưng thỉnh thoảng đổi chủ đề cũng là điều tốt. Ngước nhìn bầu trời đầy sao, hồi tưởng về quá khứ, Katia tiếp tục kể bằng giọng trầm ấm.

“Phần lớn các quý cô không giống nhau, nhưng họ vẫn có những điểm chung. Đặc biệt là vào khoảng thời gian họ xoay quanh lễ trưởng thành, việc chuẩn bị cho màn ra mắt xã hội khiến họ cảm thấy mình như trung tâm của thế giới.”

“Ra mắt?”

“Là buổi giới thiệu với giới thượng lưu.”

Katia ngả lưng ra ghế, chìm trong ký ức.

“Khoác lên những bộ váy lộng lẫy, trang bị đầy đủ lễ nghi, họ đến kinh đô để yết kiến hoàng đế. Sau đó tổ chức một vũ hội long trọng tại tư dinh, đánh dấu lần xuất hiện chính thức trong mắt những người thuộc xã hội thượng lưu. Đó là thời khắc các quý cô rực rỡ nhất.”

“Con đã từng nghe qua điều đó.”

“Vào thời điểm ấy, các quý cô phải học và chuẩn bị rất nhiều thứ.”

Giọng Katia nhẹ như một câu chuyện trước giờ ngủ. Bà khép mắt lại, nhớ về những ngày xưa cũ.

“Họ phải học về dáng đứng, cách đi uyển chuyển, lễ nghi giữa các quý tộc cấp cao, và đủ loại kiến thức để làm phong phú cuộc trò chuyện. Nghệ thuật, lịch sử, chính trị — tất cả đều phải học. Ngoài ra còn cần những thú vui tao nhã như cắm hoa, thêu thùa, cưỡi ngựa, chơi nhạc cụ.”

“Người có thích việc đó không?”

“Hoàn toàn không. Nhìn cuộc sống lính đánh thuê của ta bây giờ thì chắc con cũng đoán được rồi — ta vẫn luôn là một đứa con gái nghịch ngợm.”

Dereck bật cười. Thấy cậu vẫn có thể cười như vậy khiến Katia yên tâm hơn. Bà tiếp tục.

“Họ còn phải luyện tập khiêu vũ cho các vũ hội, học lịch sử và truyền thống của gia tộc. Nhưng quan trọng nhất vẫn là ma pháp.”

“Nghe rất hợp lý.”

“Nhưng ma pháp của quý tộc khác với những gì mà con nghĩ. Trong khi ma pháp của con thiên về thực chiến, quý tộc lại đề cao lễ nghi và tính kỷ luật.”

Với quý tộc, ma pháp không chỉ là sức mạnh hay công cụ, mà còn là nghệ thuật, là thú vui tao nhã.

Họ ngâm nga thần chú như đọc thơ ca, thiết kế những ma pháp trận trông như một tác phẩm nghệ thuật, còn sách hướng dẫn thì trang trí xa hoa, chứa đầy những hình minh họa và ngôn từ hoa mỹ.

“Để ta đoán, con cảm thấy tất cả những điều đó thật quá cầu kỳ.”

“……Rõ ràng như vậy sao ạ?”

“Có thể con cho là nó không thực tế, nhưng ta tin rằng nó vẫn có giá trị của riêng mình.”

“Nếu người nói vậy, con sẽ thử suy nghĩ theo hướng đó.”

“Không cần phải dồn ép mình. Như vậy sẽ làm ta trông giống như một kẻ áp đặt.”

Họ nhìn nhau rồi bật cười. Dù khác biệt về tuổi tác, xuất thân và giá trị sống, giữa họ vẫn tồn tại một sợi dây gắn kết sâu sắc.

Katia phủi bụi trên áo choàng, rồi nói bằng giọng nhẹ nhõm hơn.

“Dereck, rồi sẽ có một ngày con sẽ nghĩ khác đi. Những tiểu thư quý tộc, với phong thái đoan trang, yêu kiều như những đóa hoa đang nở rộ. Không phải ngẫu nhiên mà có nhiều người khao khát trở thành như họ.”

Bà xoa mái tóc rối của Dereck, nở một nụ cười dịu dàng.

“Ta hy vọng đến lúc đó con sẽ hiểu.”

*****

“Ta không thể dạy con ma pháp nữa.”

Lời chia tay với Katia đến vào một năm sau đó. Sau khi hoàn thành một nhiệm vụ nhỏ khác và trở về nhà, bà đột ngột nói ra điều ấy.

Nếu là một lời thông báo kiểu “đã không còn gì để dạy”, thì có lẽ đó sẽ là một tin vui với Dereck. Nhưng sự thật là Dereck mới chỉ bắt đầu nắm vững ma pháp cấp hai. Sự hiểu biết của cậu về ma pháp cấp một gần như đã hoàn thiện, và cậu còn học thêm rất nhiều phép cấp một khác. Rõ ràng, chẳng bao lâu nữa cậu sẽ sử dụng ma pháp cấp hai một cách thành thạo.

“…”

Katia trông rất kiên quyết, nhưng nét mặt lại mang theo sự nặng nề. Bà là người lo lắng cho Dereck nhất, và cũng chính vì vậy mà bà phải nói ra điều này.

“Ta nhận được thư của Bá tước Elvester. Ông ấy muốn ta đến lãnh địa của mình làm gia sư riêng cho con gái mình.”

“Bá tước Elvester?”

“Ừ. Vị anh hùng nổi tiếng nhất của phía Đông. Con gái ông ấy sắp ra mắt giới thượng lưu, và họ cần một người dạy dỗ.”

Bá tước Elvester không phải quý tộc tầm thường; ngay cả đại công tước ở vương đô cũng phải tỏ thái độ kính trọng khi nói chuyện với ông. Katia không thể dễ dàng từ chối lời mời của một người như vậy.

“Trước đây ta từng từ chối những lời mời tương tự, nhưng không ngờ lần này chính Bá tước lại đích thân viết thư. Có lẽ chuyện ta dạy ma pháp cho một đứa trẻ xuất thân từ ổ chuột đã lan truyền khắp nơi.”

Một người thầy như Katia gần như không thể tìm thấy. Xuất thân đặc biệt của bà, cộng thêm việc bà đã đào tạo một đứa trẻ từ khu ổ chuột trở thành một pháp sư đàng hoàng, khiến danh tiếng của bà càng được thổi phồng. 

Dù tài năng của Dereck đóng vai trò quyết định, nhưng những người bên ngoài vẫn xem đó là thành tựu của Katia. Và quả thật, bà là một người thầy xuất sắc.

Từ góc nhìn bên ngoài, đây là một cơ hội tuyệt vời. Làm gia sư riêng trong lãnh địa của Bá tước đồng nghĩa với tiền bạc và danh vọng. Hơn nữa, tiểu thư Freya, con gái Bá tước, cũng nổi tiếng với vẻ thanh nhã và phong thái cao quý.

“…”

Nhưng không khó để hiểu vì sao biểu cảm của Katia lại nặng nề đến vậy. Bước chân vào giới thượng lưu phía Đông đồng nghĩa với việc bà không thể mang theo một đứa trẻ dân thường xuất thân từ ổ chuột. 

Nói cách khác, đã đến lúc mà họ phải nói lời chia tay.

Trong những tháng cuối cùng ở Ebelstein, Katia bận rộn không ngơi nghỉ.

Bà dùng một phần tiền tiết kiệm để mua cho Dereck một bộ trang bị tử tế. Cậu không còn phải mặc quần áo rách rưới hay dùng những dụng cụ ma pháp kém chất lượng nữa. Bà chuẩn bị cho cậu bộ trang bị lính đánh thuê đàng hoàng.

Bà cũng cho phép Dereck sử dụng căn nhà của mình bao lâu tùy thích, và trao cho cậu một cuốn sách nhập môn về lý thuyết ma pháp. 

Những cuốn sách như vậy rất đắt giá, đắt đến mức người thầy đầu tiên của Dereck đã chết khi cố trộm lấy một cuốn. 

Dereck hiểu rõ giá trị ấy, và không khỏi sững sờ khi bà đưa nó cho mình.

“Với năng lực của con, chỉ vài năm là có thể đọc xong quyển sách này. Nó không hiệu quả bằng việc dạy trực tiếp, nhưng cũng đủ cho một khoảng thời gian. Khi đã học xong, con có thể bán nó lấy tiền.”

“Thưa sư phụ, nhưng mà—”

“Khi ta đến lãnh địa của Bá tước, ta sẽ không còn phải lo lắng về vấn đề tiền bạc nữa. Cứ cầm lấy.”

Hai tháng sau, vào ngày bà rời đi, Katia chỉnh lại chiếc áo choàng xám và xách chiếc túi hành lý đơn sơ.

Như thường lệ, đường phố Ebelstein vẫn đông đúc nhộn nhịp. Chẳng bao lâu nữa, Katia sẽ hòa vào dòng người rộn ràng và rời khỏi thành phố này.

Dù đã làm tất cả những gì có thể trong hai tháng ngắn ngủi, nét mặt bà vẫn không giấu được sự lo lắng. Thấy sự phụ của mình bày ra một nét mặt như vậy, Dereck mỉm cười bình thản.

“Đừng lo lắng như vậy. Suốt khoảng thời gian qua, sư phụ đã dạy con mà không đòi hỏi gì.”

“Dereck.”

“Sư phụ, nhìn con này.”

Dereck giơ hai tay lên, nói với giọng đầy tự tin. Mười lăm tuổi vẫn còn là một độ tuổi rất trẻ, nhưng cậu đã trưởng thành hơn rất nhiều so với ngày còn sống trong ổ chuột.

Với áo choàng da chất lượng cao, áo len, quần sạch sẽ và chiếc thắt lưng sáng bóng, cậu không còn giống một đứa trẻ lang thang đói khát trên đường phố nữa.

“Con đã là người lớn rồi. Con có thể tự lo cho mình.”

Dù vẫn còn trẻ, cậu đã khác hẳn cậu bé từng ngồi trong góc quán rượu nhai bánh mì khô. Sự tự tin ấy hiện rõ trên khuôn mặt của cậu thiếu niên.

Katia khụy một chân xuống, ôm chầm lấy vai Dereck.

“Con không cần phải lớn lên quá nhanh đâu, Dereck.”

Dù hoàn cảnh khắc nghiệt đã buộc con trưởng thành sớm, nhưng đừng bao giờ quên sự trong trẻo mà con từng giữ được, ngay cả trong những ngày tồi tệ nhất.

Để lại lời đó, Katia vẫy tay rồi biến mất giữa dòng người.

“Tạm biệt, sư phụ.”

Dereck khẽ vẫy tay đáp lại.

*****

Trở về căn nhà cũ của Katia, Dereck cảm thấy nó thật trống rỗng. Một không gian nhỏ với chiếc giường gỗ và cái bàn xiêu vẹo — giờ chỉ còn lại sự im lặng.

Lần đầu tiên kể từ khi đến thế giới này, Dereck cảm nhận rõ rệt sự tĩnh lặng. Thế giới này từng chỉ là một phần của trò chơi cũ trong ký ức cậu, nhưng giờ đây, cậu đã cảm nhận được. Nó là thật.

“…”

Cậu uống chút nước rồi ngồi xuống bàn. Trong sự yên ắng, cậu lấy cuốn sách ma pháp Katia để lại và bắt đầu đọc.

– Sột soạt, sột soạt.

Những trang sách lật đều, thời gian lặng lẽ trôi.

*****

[ Danh sách Ma pháp đã học ]

✦ Ma pháp Tấn công

★☆☆☆☆☆ Magic Missle

★☆☆☆☆☆ Power Surge (Sức mạnh dân tràn)

★★☆☆☆☆ Fireball

✦ Ma pháp Biến hình

★☆☆☆☆☆ Light Creation

✦ Ma pháp Ảo thuật

★☆☆☆☆☆ Silence

★★☆☆☆☆ Echo

✦ Ma pháp Triệu hồi

★☆☆☆☆☆ Summon – Guide Fairy

✦ Ma pháp Dò xét

★☆☆☆☆☆ Direction Sense

★★☆☆☆☆ Clairvoyance (Nhìn xa)

– Cộp.

Dereck xem lại danh sách ma pháp rồi gập cuốn sách trên tay lại.

“Đã đến lúc phải đi rồi, nếu vẫn còn muốn giữ lời hẹn với đội trưởng.”

Hoàn thà

nh việc học trong ngày, cậu đứng dậy chuẩn bị cho cuộc hẹn buổi chiều, buộc dây giày gọn gàng. 

Tay cầm chiếc bánh kẹp, cậu mở cửa. Ánh nắng tràn vào căn phòng.

Chỉ trong vòng một năm, Dereck đã tự học thêm hai phép ma pháp cấp hai — ở độ tuổi mười sáu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!