Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Truyện tương tự

B.A.D.

(Đang ra)

B.A.D.

Ayasato Keishi

Một câu chuyện kỳ ảo, bí ẩn, tàn khốc, đau đớn, xấu xí và đẹp đẽ chuẩn bị khai màn!

87 6054

Chỉ là Chuyển Sinh Giả thích đứng sau khoanh tay, lỡ vỗ tay cho Dũng Giả nên bị coi là Trùm Cuối

(Đang ra)

Chỉ là Chuyển Sinh Giả thích đứng sau khoanh tay, lỡ vỗ tay cho Dũng Giả nên bị coi là Trùm Cuối

森空亭

Một chuyển sinh giả đóng vai Mob chỉ vì trông giống trùm cuối, lại gieo rắc tuyệt vọng cho Dũng Giả (Idol lòng mình) và cả thế giới ư――Một câu chuyện giả tưởng về những hiểu lầm tai hại pha chút hắc á

4 58

Fate/Grand Order

(Đang ra)

Fate/Grand Order

TYPE-MOON

Trong phần tiếp theo - Cosmos in the Lostbelt, Cơ Quan CHALDEA phải đối mặt với hiện tượng Tẩy Trắng Địa Cầu và cần phải giải quyết các sự kiện liên quan đến Hiện Tượng Thanh Lọc Lịch Sử Dị Văn.

21 2324

Bạn thuở nhỏ của tôi là nữ sinh trung học kiêm Dũng giả của dị giới, nhưng có vẻ mọi chuyện không đơn giản như vậy

(Đang ra)

Bạn thuở nhỏ của tôi là nữ sinh trung học kiêm Dũng giả của dị giới, nhưng có vẻ mọi chuyện không đơn giản như vậy

山田中ミキヤ

Một tác phẩm phiêu lưu hành động ngỡ là Fantasy thông thường, nhưng thực chất lại là sân khấu cho những toan tính đen tối của nữ chính Yandere diễn ra ngay sau lưng nam chính mà cậu chẳng hề hay biết.

6 1

Mong ước nắm lấy hạnh phúc

(Đang ra)

Mong ước nắm lấy hạnh phúc

ショーン田中

Và thế là, Lugis được trao cơ hội quay lại quá khứ để làm lại cuộc sống của mình.

11 555

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

442 12087

Tập 01 - Chương 07 : Duplain (4)

Chương 07 : Duplain (4)

“Tuy nhiên, ta hiểu vì sao ngươi lại hành xử như vậy. Quả thật, tài năng quá mức đôi khi sẽ nuốt chửng chính chủ nhân của nó.”

Đại Công tước Duplain không nói thêm. Ông tiếp tục gạch nhẹ ngòi bút lông, một tay chống cằm, như thể đã hoàn toàn thấu hiểu lý do Dereck che giấu thực lực thật sự của mình.

Ít nhất cũng là ma pháp dò xét cấp bốn.

Dereck khẽ nhíu mày. Dù sao đi nữa, cậu không cảm nhận được bất kỳ ác ý nào từ Đại Công tước Duplain.

Mỗi quý tộc đều có cách riêng để đối đãi với thường dân, vậy nên hiện tại dường như cậu không cần phải chủ động phòng bị.

Tuy vậy, sâu trong lòng cậu vẫn dấy lên một chút cảnh giác mơ hồ. Dereck vẫn chưa thể hoàn toàn nhìn thấu con người vị Đại Công tước này.

“Nếu cấp bậc của tôi khiến ngài cảm thấy bị mạo phạm, thì xin hãy thứ lỗi, thưa ngài Công tước.”

“Không. Việc biết được ngươi không phải hạng tầm thường cũng khiến ta yên tâm hơn. Nhưng xét theo tuổi tác và trang phục của ngươi, trông ngươi không giống một người sống bằng công việc giảng dạy ma pháp.”

“Tôi là một lính đánh thuê.”

“Ra là vậy. Đến cả một lính đánh thuê trong quán rượu cũng đã có thể bước vào dinh thự Duplain rồi sao.”

Giọng nói của Đại Công tước lạnh lùng hơn Dereck tưởng. Ngay khoảnh khắc đó, Dereck hiểu rằng mình đang bị đánh giá.

Đối với một người đang dẫn dắt vô số thuộc hạ, nắm trong tay quyền lực to lớn, khả năng nhanh chóng nhìn thấu giá trị của kẻ khác là một kỹ năng thiết yếu.

“Aiselin đã chọn ngươi, vậy nên ta sẽ không nói thêm. Ta cho phép ngươi ra vào khu nhà nơi Diella sinh sống. Sẽ có người hầu dẫn đường cho ngươi.”

“Đa tạ.”

“Ngươi có thể rời đi được rồi.”

Nói xong, Đại Công tước phất tay một cách hờ hững, ánh mắt lập tức quay trở lại chồng văn kiện trên bàn. Là người thống trị một đại công quốc, ông có quá nhiều việc phải cân nhắc và xử lý.

Thế nhưng, Dereck không rời đi.

Cậu vẫn đứng yên trong phòng làm việc, hai tay chắp sau lưng, không hề nhúc nhích.

Sau khi rà soát lại văn kiện thêm vài lần, cuối cùng Đại Công tước ngẩng đầu lên, giọng trầm xuống:

“Ngươi còn đứng đó làm gì? Ta đã bảo ngươi lui rồi.”

“Thưa Đại Công tước, trước khi bắt đầu công việc của mình, có một việc mà tôi nhất định phải hỏi.”

“Chuyện gì?”

“Thưa ngài, tôi là một lính đánh thuê. Và lính đánh thuê lấy việc hoàn thành nhiệm vụ được giao làm niềm kiêu hãnh.”

Dereck cất tiếng, giọng rất thấp, gần như thì thầm, ánh mắt vẫn không ngẩng lên.

“Tiểu thư Aiselin đã giao cho tôi một nhiệm vụ: dạy ma pháp cho Tiểu thư Diella, để cô ấy có thể ngẩng cao đầu với tư cách một quý tộc khi bước vào xã hội.”

“Tại sao ngươi phải nói cho ta điều hiển nhiên đó?”

“Chính vì vậy, tôi xin phép được thành tâm hỏi Đại Công tước một điều.”

Đại Công tước nhíu mày, ánh mắt đổ dồn về phía Dereck.

Một thường dân dám nói chuyện thẳng thắn như vậy trước mặt một đại công tước là điều hết sức hiếm thấy.

Nếu đó chỉ là chuyện vặt vãnh, thì riêng thái độ này cũng đã đủ cấu thành vô lễ. Đó chính là trật tự của đẳng cấp.

Thế nhưng biểu cảm kiên định của Dereck đã thuyết phục Đại Công tước Duplain.

*****

Sau khi chào Đại Công tước, tiểu thư Aiselin trở về khu phòng riêng của mình và tiếp đãi Jayden bằng trà.

Nữ hầu thân cận của cô cẩn thận pha loại trà thượng hạng rồi mang đến cho Jayden. Tuy nhiên, chiếc tách sứ tinh xảo ấy rõ ràng không hợp với một lính đánh thuê thô kệch.

Jayden nở nụ cười gượng gạo. Đôi bàn tay chai sần vì chiến trận nâng chiếc tách lên, rồi ông nhấp một ngụm nhỏ.

“Công việc lần này xem ra không quá nặng nề. Khi tiểu thư Aiselin hoàn tất lịch trình ở dinh thự, tôi sẽ hộ tống cô quay lại Ebelstein.”

“Thật vậy sao? Có trưởng đội lính đánh thuê Veldern ở đây khiến ta thấy an tâm hơn rất nhiều.”

“Ha ha. Xin đừng khách sáo như vậy với một đám lính đánh thuê nhỏ bé như chúng tôi. Tiểu thư Aiselin quá lời rồi.”

Ngồi ở một góc phòng, Aiselin trông như một đóa hoa đơn độc.

Bộ váy của cô tuy giản dị nhưng từng nếp vải buông rủ đều toát lên vẻ tao nhã, càng làm nổi bật dung mạo xinh đẹp. Thế nhưng, nét lo lắng nơi ánh mắt lại khiến khí chất ấy phai đi đôi phần.

“Valerian trông có vẻ rất nặng nề. Nếu anh ấy không vui vì chuyện này… ta sẽ thay mặt anh ấy xin lỗi ông.”

“Không cần đâu. Việc để một đám lính đánh thuê đạp chân vào dinh thự của một đại công tước thì chẳng ai thấy dễ chịu cả. Tôi hiểu. Người phải đối mặt với khó khăn thực sự là Dereck, chứ không phải tôi.”

“Ta đưa cậu ấy đến theo phán đoán của bản thân, nhưng ta vẫn lo lắng không biết Dereck có thể đối phó được với Diella hay không.”

“Xin thứ lỗi, tôi không biết nhiều về tiểu thư Diella, nên cũng khó mà đưa ra một lời an ủi phù hợp.”

Khi trở lại dinh thự, Aiselin trông có vẻ bất an hơn hẳn.

Cô đã bỏ ra rất nhiều thời gian và tiền bạc để tìm kiếm các pháp sư có năng lực thông qua nhiều đoàn lính đánh thuê khác nhau. Nhưng tất nhiên, cô ấy vẫn không hề sao nhãng đến mức quên đi tu dưỡng quý tộc của mình.

Jayden quan sát Aiselin một lúc, rồi mỉm cười hiền hòa.

“Vì sao tiểu thư lại chọn Dereck? Đó là một quyết định vội vàng sao?”

“Không hề. Ta đã làm việc với cậu ấy một thời gian khá dài, và có thể khẳng định rằng cậu ta điềm tĩnh và đáng tin hơn nhiều so với độ tuổi của mình.”

Nụ cười của Jayden dịu lại, ông nói tiếp, như muốn xoa dịu nỗi lo của Aiselin.

“Tôi chỉ tò mò… liệu tiểu thư có nhìn thấy được điều giống như tôi đã thấy hay không.”

“Ừm… Dereck tuy là lính đánh thuê, nhưng kỳ lạ ở chỗ cậu ấy lại hiểu khá rõ lễ nghi và văn hóa quý tộc.”

“Có lẽ là do sư phụ của cậu ta. Người đó từng là một quý tộc giàu có nhưng đã sa sút.”

“Ra vậy… Phần lớn lính đánh thuê đều thiếu sự tinh tế và kiên định như thế… Nhưng cậu ấy thì có lễ độ… nên ta nghĩ có lẽ cậu ấy có thể xử lý được Diella.”

Quả thật, Dereck trông chín chắn và tử tế, đặc biệt nếu so với những lính đánh thuê thông thường.

Năng lực ma pháp của cậu cũng không tệ. Và dù vẫn còn ở mức cơ bản, nhưng xét đến khoảng cách tuổi tác nhỏ giữa cậu và Diella, đó lại là một lợi thế lớn.

Những pháp sư bốn sao trở lên, những người đã học ma pháp từ hàng chục năm trước, thường rất khó thấu hiểu suy nghĩ người mới bắt đầu.

Chính vì vậy, một người như Dereck lại được xem là phù hợp hơn.

Nghe Aiselin giải thích xong, Jayden bật cười khẽ.

“Ha ha, tiểu thư Aiselin thật thẳng thắn và chân thành. Ánh mắt trực diện và nghiêm túc ấy của ngài chính là thứ khiến người khác muốn tin tưởng và dâng hiến sự trung thành.”

“Ông quá khen rồi.”

“Không hề. Nhưng xin ngài hãy cho phép một thường dân đã lang bạt qua vô số chiến trường như tôi nói vài lời.”

Nụ cười thoải mái của Jayden nới rộng hơn. Dù vẫn thân thiện, nhưng bầu không khí trong phòng dần trở nên nghiêm túc.

Aiselin biết rõ Jayden là một chiến binh dày dạn kinh nghiệm. Phong thái ung dung của ông chỉ là lớp vỏ che giấu sự từng trải sâu sắc bên trong.

“Tiểu thư nghĩ điều gì là phẩm chất quan trọng nhất của một lính đánh thuê, một người luôn bước đi giữa những chiến trường đầy hiểm nguy?”

“…Ta không rõ.”

“Đó là sự bền bỉ… hoặc nói cách khác là dũng khí. Những thứ đó là thứ mà không ai có thể dạy được, dù cho có cố gắng đến đâu ”

Vẫn cầm chiếc tách trà có hoa văn tinh xảo trông trông không hề phù hợp với mình, Jayden liếc nhìn sang một bên rồi đặt nó xuống bàn.

“Dereck là một pháp sư lớn lên trên đường phố, và đã làm lính đánh thuê từ trước cả lễ trưởng thành. Tiểu thư nghĩ một lính đánh thuê xuất thân như vậy có thể sống sót chỉ bằng sự tao nhã và lòng tốt hay sao?”

“Ông… ý của ông là gì?”

“Tiểu thư Aiselin, có lẽ cô cần mài giũa thêm khả năng nhìn người của mình.”

*****

Cọt kẹt!

Sau khi kết thúc buổi yết kiến với Công tước, Dereck phát hiện có một người hầu đang chờ sẵn ngoài hành lang.

Người hầu gái cúi chào lịch sự rồi nói với cậu bằng giọng cung kính:

“Quản gia đã dặn dò rồi. Tôi sẽ dẫn ngài đến toà nhà nơi tiểu thư Diella đang ở.”

“Tiểu thư Diella sống tách biệt trong một toà nhà riêng sao?”

“Vâng, đúng vậy. Trước đây tiểu thư từng có phòng trong toà nhà chính, nhưng vì một vài lý do…”

Những “lý do” ấy quá rõ ràng. Quả thực rất khó để giữ một người mang tính phá hoại như vậy ở trong dinh thự chính.

Dereck theo sau người hầu gái, bình thản bước qua những hành lang của phủ Công tước.

Các lối đi được trang hoàng lộng lẫy, tường treo đầy những bức họa trông vô cùng đắt giá.

Từ thảm trải sàn cho đến rèm cửa, mọi thứ đều là hàng thượng hạng, xứng đáng với một dinh thự quý tộc đứng đầu.

Con đường dẫn đến toà nhà phụ được bao quanh bởi cây xanh, những đóa hồng đỏ tô điểm các vòm hàng rào. Đó là một lối đi đẹp mắt, nhưng cách bố trí lại khéo léo che khuất nó đi, cô lập nó khỏi dinh thự chính.

“…”

Theo chân người hầu, Dereck bước vào tòa nhà nơi chứa đựng căn phòng của Tiểu thư Diella, con gái út của công tước.

Vừa qua cánh cửa lớn phía trước, cậu liền thấy các gia nhân phụ trách hầu hạ Tiểu thư Diella, khuôn mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ mệt mỏi.

“Tôi là Dereck.”

“Chúng tôi đã chờ ngài. Xin mời đi lối này.”

Sau màn chào hỏi ngắn gọn, quản gia của đình viện dẫn cậu qua tiền sảnh rồi lên cầu thang.

Khác hẳn sự nhộn nhịp của dinh thự chính, bên trong toà nhà phụ mang một bầu không khí nhợt nhạt kỳ lạ. Ánh nắng hiếm hoi mới lọt được vào, không khí thì ẩm thấp.

Dereck hít sâu một hơi rồi tiếp tục bước lên.

Chẳng mấy chốc, một căn phòng lớn hiện ra—hẳn là phòng của Tiểu thư Diella. Trước cánh cửa gỗ, các gia nhân đứng chờ, đầu cúi thấp.

“Cảm ơn các cô vì đã vất vả.”

Cậu đi ngang qua từng người hầu, người sau trông còn ủ rũ hơn người trước, rồi dừng lại trước cánh cửa.

Dereck chống cằm, nhận ra rằng dù có suy đoán thêm về Diella, người mà cậu còn chưa gặp thêm nữa thì cũng chẳng có ích gì. Vì vậy, cậu gõ cửa.

Cốc, cốc.

“Xin phép.”

Không nhận được hồi đáp, cậu chậm rãi mở cửa và nhìn vào trong.

“…”

Không gian tĩnh lặng đến lạ thường.

Căn phòng này rộng quá mức đối với một cô gái chưa đến tuổi trưởng thành. Rộng đến nỗi toàn bộ đồ đạc trong đó dường như chỉ chiếm chưa tới một phần năm diện tích.

Một chiếc giường phủ ren tinh xảo, một bộ tách trà nhìn qua đã biết rất đắt tiền, bàn trang điểm, cùng tủ quần áo điêu khắc hoa văn trang trí—tất cả đều trông thật xa hoa.

Giữa phòng là một chiếc bàn trà phủ khăn trắng tinh, và một cô gái đang ngồi quay lưng về phía cửa phòng.

Chỉ thấy được tấm lưng nhỏ nhắn, nhưng mái tóc vàng óng dày đặc của cô bao phủ gần như toàn bộ vóc dáng ấy. Mặc một chiếc váy ren thoải mái như đồ mặc nhà, cô gái dường như đang ung dung thưởng trà.

“Tôi là Dereck. Xin thứ lỗi vì đã quấy rầy cô, tiểu thư Diellq.”

“Lại gần đây.”

Giọng nói đó mềm mại, mang theo âm sắc non nớt. Cô là con gái út của gia tộc Duplain, còn nhỏ tuổi hơn cả Tiểu thư Aiselin, nên sở hữu chất giọng ấy cũng không có gì lạ.

Nhưng mà, nhìn biểu cảm của các hầu gái xung quanh, Dereck có thể thấy rõ sự căng thẳng trên khuôn mặt họ lại càng trầm trọng hơn khi ăn thanh đó vang lên.

Dereck liếc nhìn một vòng rồi do dự bước sâu hơn vào phòng. Dù sao trước sau gì cậu cũng phải nói chuyện với Tiểu thư Diella.

Và rồi, khi cậu lặng lẽ tiến lại gần—

Splash!

Mọi chuyện xảy ra chỉ trong nháy mắt.

Khi mở mắt ra, Dereck đã ướt sũng.

Tiểu thư Diella, người vừa xoay người lại, đã hắt thẳng một chậu nước bẩn được giấu dưới khăn trải bàn lên người cậu.

Một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ cơ thể Dereck. Cậu bây giờ trông chẳng khác gì tên người hầu đã khóc lóc trong phòng làm việc của Công tước ban nãy.

“Ôi chao.”

Đôi mắt cô gái, mở to như mèo, lóe lên sự thỏa mãn. Với những ngón tay mảnh khảnh, cô chạm nhẹ lên môi mình rồi bật cười khanh khách, xoay xoay lọn tóc vàng óng với vẻ ngây thơ thích thú.

“Ôi chao, ôi chao.”

Tí tách, tí tách.

Những giọt nước đỏ nhạt nhỏ xuống từ mái tóc trắng như tuyết của Dereck.

Qua những sợi tóc ướt sũng, cậu nhìn thấy Tiểu thư Diella đang nở nụ cười cay độc, như thể vừa đạt được niềm vui to lớn.

“Ta còn tưởng rằng có một con chuột chui vào phòng mình, hóa ra đó chỉ là tên lính đánh thuê mà quản gia nói đến sao?”

“…”

“Hay là không phải nhỉ? Nhìn kỹ lại thì ngươi đúng là rất giống chuột đấy. Một tên ăn mày đến từ khu ổ chuột, phải không? Giờ thì tốt rồi, cuối cùng thì ngươi đã có thể sống trong một dinh thự rộng lớn đến thế này cơ mà.”

Tiểu thư Diella lại lôi thứ gì đó khác từ dưới khăn trải bàn, trèo lên ghế rồi dội thẳng xuống đầu Dereck.

Splash

Lần này là nước bẩn trộn với thức ăn thừa, thứ hẳn đã bị nhà bếp vứt đi nhưng lại được ai đó giữ lại.

Giờ thì Dereck đã hiểu vì sao các gia nhân lại lo lắng đến vậy. Họ biết Tiểu thư Diella chắc chắn sẽ làm chuyện này, nhưng họ không thể cảnh báo trước. Bởi nếu làm như thế, cơn giận của Diella sẽ trút hết lên đầu họ.

Dù ở thời đại nào, những người không thấp không cao thế này luôn là kẻ chịu khổ.

Hiểu được phần nào sự bất an ấy, Dereck lặng lẽ chịu đựng màn “chào đón” tàn nhẫn này.

Tí tách, tí tách.

Rầm!

Sau khi dội sạch xô nước, Tiểu thư Diella ném nó xuống sàn một cách hờ hững.

“Ta chuẩn bị thứ này để nhắc ngươi nhớ về quê hương, sợ rằng ngươi chưa quen với sự xa hoa nơi đây. Giờ thì trông ngươi đúng là một con chuột cống rồi. Bất ngờ của ta có làm ngươi thích không?”

“…”

“Đừng có nhìn ta bằng ánh mắt đó.”

Vẫn ngồi trên ghế, Lady Diella đá mạnh vào bụng Dereck, khiến cậu ngã nhào.

Bịch!

Sàn nhà vốn đã bẩn và trơn trượt, vậy nên Dereck không thể giữ vững thăng bằng của mình.

“Ưgh… thật hôi hám.”

Diella tháo chiếc giày đã chạm vào người Dereck rồi ném về phía cậu với vẻ khinh bỉ.

Chiếc giày búp bê đập vào vai cậu rồi lăn sang một bên.

Với một bên chân trần, Tiểu thư Diella bắt chéo chân ngồi trên bàn, dùng chiếc ghế làm chỗ gác chân, chống cằm cười ngạo mạn.

“Một con chuột cống từ khu ổ chuột mà cũng dám bước vào đình viện của ta sao? Chẳng lẽ ngươi đã thấp hèn đến mức không thể tự ý thức được thân phận của mình? Lẽ ra ngươi nên cút đi trước khi tự làm nhục bản thân mới phải. Thật thảm hại.”

Thân hình nhỏ bé ấy chứa đầy những sự ác ý. Sự hung hăng như thể một con mèo đã lộ ra móng vuốt hiện rõ, bất chấp vóc dáng chưa trưởng thành của cô.

Cô bịt mũi, nói thêm một cách đầy căm ghét:

“Ngươi nghĩ mình đang dạy dỗ ai hả, đồ ăn mày đầu đường?”

“…”

“Biết thân biết phận đi, chuột cống.”

Dereck im lặng nhìn cô, rồi đứng thẳng dậy.

***

[Chính vì thế, tôi mới phải nghiêm túc hỏi ý kiến của ngài, Đại Công tước.]

Trong phòng làm việc, Đại Công tước Duplain khựng lại, cây bút lông trong tay dừng chuyển động.

Ông xoa cằm, trầm tư một lúc, rồi đặt bút xuống bàn.

“…”

[Tôi không phải là một ma pháp sư chuyên giảng dạy thông thường, mà là một lính đánh thuê đến từ khu ổ chuột. Vì vậy, tôi có xu hướng xử lý vấn đề theo cách của mình, hoặc theo những phương pháp phi truyền thống]

[Và với tình trạng của Tiểu thư Diella hiện tại, tôi e rằng những cách giáo dục thông thường sẽ không có mấy hiệu quả. Đôi khi, một căn bệnh nặng sẽ cần đến một liều thuốc mạnh. Vì vậy, tôi phải xin chỉ thị từ ngài, người yêu thương Tiểu thư Diella nhất.]

Đại Công tước đứng dậy, bình thản nhìn ra khung cảnh bên ngoài cửa sổ nơi góc phòng làm việc.

Ông chắp tay sau lưng, chìm trong suy nghĩ.

Dù sinh ra là thường dân, chàng thiếu niên ấy lại sở hữu một luồng ma lực mạnh mẽ dường như đã đạt ít nhất là cấp hai.

Đứng trước Đại Công tước, Dereck vẫn giữ lễ nghi và hiểu biết căn bản về văn hóa quý tộc khi đặt câu hỏi cần thiết.

Cậu ta nói rằng lính đánh thuê lấy việc hoàn thành khế ước làm niềm tự hào.

Và đúng như lời nói, cậu muốn xác định rõ mình có thể đi xa đến đâu để hoàn thành nhiệm vụ—bất kể phương pháp. Cảm nhận được sự chân thành kỳ lạ ấy, Đại Công tước Duplain chỉ có thể chống cằm suy ngẫm.

[Trong việc dạy dỗ Tiểu thư Diella, Ngài sẵn sàng trao cho tôi bao nhiêu quyền hạn?]

Có lẽ đã đến lúc cần đến biện pháp quyết liệt. Sự nghiêm túc trong mắt Dereck hoàn toàn khác với vẻ trịch thượng hoa mỹ của những pháp sư từng đến trước đó.

[Nếu cứ tiếp tục như cũ, kết quả sẽ không thay đổi.]

Giọng nói của chàng trai khi ấy cứng rắn như thép.

“…”

Sự kiêu ngạo của Diella đã quá nổi tiếng trong giới thượng lưu. Liệu Đại Công tước Duplain có thể thật sự nói rằng mình vô can trước sự ngang ngược của con bé và không hề quan tâm dù cho số phận của con gái mình có ra sao?

Với tư cách là gia chủ và là một người cha, liệu ông đã luôn đưa ra những quyết định đúng đắn?

Valerian, Leigh, Aiselin, Diella.

Giữa chồng công văn khiến ông luôn bận rộn với lãnh địa, liệu ông có từng yêu thương các con một cách công bằng?

Trong dòng suy tư bất tận… Đại Công tước Duplain vẫn lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.

*****

Rắc!

Bốp!

Đôi khi, sẽ có những lúc một việc xảy ra quá nhanh khiến con người không thể kịp hiểu chuyện gì vừa diễn ra.

Như thể bộ não không thể xử lý một cảnh tượng quá phi thực tế.

Đây chính là một khoảnh khắc như vậy.

Các hầu gái đang tụ tập gần cửa phòng của Tiểu thư Diella và hành lang mở to mắt.

Quá đỗi kinh hoàng đến mức quên cả hô hấp, đầu ngón tay họ run rẩy không kiểm soát.

Rắc!

Âm thanh rạn nứt của tách trà vỡ vụn khi rơi khỏi bàn vang lên. Trước mắt họ, Tiểu thư Diella, người vừa bị Dereck tát, đã ngã khỏi bàn và nằm ngã dúi trên sàn.

“??.”

Sự im lặng sâu đến mức thời gian như ngừng trôi.

Ngồi trên sàn, Diella thậm chí không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, đôi mắt mở to, đồng tử giãn ra vì không tin nổi.

Cuộc sống của một tiểu thư danh giá trông như thế nào?

Chỉ cần trà quá nóng làm bỏng lưỡi tiểu thư, người hầu pha trà sẽ bị đánh đến rách cả lưng.

Nếu tiểu thư trẹo chân khi đi, gia nhân phụ trách hộ tống sẽ bị đuổi khỏi dinh thự.

Cơ thể của một tiểu thư quý tộc, luôn cao quý và xinh đẹp, là một thứ thiêng liêng. Đó là bài học được nhồi nhét vào đầu các gia nhân cho đến khi họ kiệt quệ.

Vậy mà giờ đây—

Má của Diella đã sưng đỏ.

Bộp, bộp.

Dereck dùng tay phủi đi phần áo đã ướt bẩn.

Tiểu thư Diella cố mở miệng nói gì đó, nhưng âm thanh của cô đã bị mắc kẹt trong cơn choáng váng, chỉ phát ra những âm thanh rỗng tuếch, vô nghĩa.

“…”

Mùi hôi thối cũ kỹ vẫn bám trên người cậu. 

Diella nói đúng. Quê hương của Dereck là khu ổ chuột.

Những lời xúc phạm như thế có thể làm tổn thương các đại pháp sư sống trong nhung lụa, nhưng với một con chuột cống từ cống rãnh, những lời đó chẳng khác gì gió thoảng bên tai.

Bởi vì… đó cũng ch

ỉ tương đương với việc miêu tả một cách chân thực cuộc sống của họ.

“Đứng lên.”

Dereck chỉnh lại quần áo, lạnh lùng nhìn cô gái đang ngồi trên sàn.

Mái tóc trắng của cậu rối bù, những giọt nước bẩn vẫn không ngừng nhỉ giọt.

Giữa những lọn tóc ấy, ánh mắt băng giá của chàng thiếu niên tỏa ra khí tức lạnh lẽo như đến từ một thế giới khác, chỉ cần một cái liếc cũng đủ khiến người ta đóng băng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!