Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 01 - Chương 44: Nguyên nhân tiều tụy

Chương 44: Nguyên nhân tiều tụy

***

Lạc Dao phát phát hiện ra, Lục Vân Trạch dạo này có vẻ hơi kỳ lạ.

Bình thường gặp nhau cho dù không dừng lại nói chuyện đôi câu, thì hắn cũng sẽ mỉm cười chào hỏi cô. Nhưng mấy ngày nay, Lạc Dao cảm nhận rõ ràng trạng thái của hắn không bình thường.

Lúc gặp nhau trên đường, Lạc Dao đi đến trước mặt hắn lên tiếng gọi, Lục Vân Trạch mới miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, đáp lại lời chào của cô.

Lúc ăn cơm cũng thường xuyên ngẩn người, cái bộ dạng chán ăn chán uống kia trông cứ như vừa thất tình vậy.

Nếu thật là thế, Lạc Dao tuyệt đối không thể ngồi yên mặc kệ, mấy ngày nay cô đặc biệt chú ý những người xung quanh hắn.

Nhưng kết quả không khiến cô hài lòng. Những người bên cạnh Lục Vân Trạch vẫn như thường ngày, không xuất hiện thêm người phụ nữ kỳ lạ nào, hơn nữa chủ đề thảo luận của hắn với người khác cũng rất ít liên quan đến phụ nữ.

Đã loại trừ khả năng yêu đương, vậy thì là nguyên nhân gì khác đây?

Lạc Dao từng nghĩ đến việc trực tiếp hỏi Lục Vân Trạch, nhưng với tính cách của hắn, e là sẽ không nói thật đâu.

Tuy Lục Vân Trạch rất dịu dàng và đáng tin cậy, nhưng lại mắc một số tật xấu rất cố chấp. Chẳng hạn như gặp nguy hiểm luôn muốn một mình gánh vác, mấy lần khiến bản thân rơi vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc.

Rõ ràng Lạc Dao đang đứng ngay sau lưng hắn, chỉ cần hắn quay đầu ra hiệu một cái, Lạc Dao cũng sẽ dốc toàn lực giúp đỡ, chứ không phải lần nào cũng đợi sự việc xong xuôi mới chạy đến hiện trường.

Mỗi lần nghĩ đến đây, Lạc Dao không khỏi kinh ngạc trước vận may của Lục Vân Trạch, nỗi lo âu trong lòng cũng càng thêm sâu sắc.

May mắn một hai lần còn được, đâu thể nào may mắn mãi, nhất định phải có người giúp đỡ, khích lệ hắn mới được, nếu không Lục ca ca sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.

Thầm lẩm bẩm trong lòng như vậy, Lạc Dao đang ngồi trước gương trang điểm tận hưởng dịch vụ chải đầu trọn gói không nhịn được lên tiếng.

"Lục ca ca trở nên tiều tụy như vậy, ta phải giúp anh ấy thế nào đây?"

"Có sao ạ? Tôi thấy trạng thái của thiếu gia rất tốt mà."

Nghe thấy cô nói vậy, Giang Tuệ đang đứng sau chải tóc cho cô lập tức lên tiếng.

"Sao ngươi chắc chắn thế?" Lạc Dao ngước mắt, nhìn cô qua tấm gương trước mặt.

"Ừm, vì đó là thiếu gia Lục Vân Trạch mà, chắc chắn sẽ không dễ dàng bị đánh gục đâu."

"Sao ngươi tin tưởng anh ấy thế?" Lạc Dao nhướn mày, ánh mắt của vị thiên kim tiểu thư này trở nên sắc bén.

Nếu nói có người phụ nữ nào có thể tiếp cận Lục Vân Trạch mà Lạc Dao khó lòng phát hiện, thì người hầu trong nhà chính là đối tượng tình nghi số một.

Nhất là Giang Tuệ đang chải đầu cho cô lúc này, lần đầu tiên Lục Vân Trạch trải qua khủng hoảng sinh tử cô ta cũng có mặt ở đó, có khả năng lúc ấy giữa hai người đã xảy ra chuyện gì đó.

Dường như nhận ra sự thù địch trong ánh mắt Lạc Dao, Giang Tuệ thở dài, nói một cách chân thành:

"Tiểu thư, cô ở bên cạnh thiếu gia lâu hơn tôi, sao lòng tin dành cho thiếu gia còn không bằng tôi thế?"

"Lời này là ý gì?"

"Sự kiện ở cục cảnh sát tháng trước, tôi được thiếu gia cứu một mạng. Từ lúc đó, tôi đã tin rằng thiếu gia là người rất có thực lực, hơn nữa cũng sẽ không dễ dàng bị đánh bại đến thế đâu."

"Vậy ngươi..."

"Đến tôi còn tin tưởng thiếu gia như vậy, tiểu thư còn gì phải do dự chứ?" Giang Tuệ ngắt lời cô. "Trong mắt chúng tôi, người duy nhất xứng đôi với thiếu gia, cũng chỉ có tiểu thư mà thôi. Ngài không nên dễ dàng nghi ngờ thiếu gia như thế, làm vậy chỉ khiến ngài ấy thất vọng về tiểu thư thôi."

Chỉ cần nhắc đến chuyện của Lục Vân Trạch, sự chú ý của Lạc Dao sẽ bị chuyển dời đi hoàn toàn. Nghe Giang Tuệ nói vậy, sắc mặt cô thay đổi rõ rệt. Chuyện khiến Lục Vân Trạch thất vọng về mình, tuyệt đối không được xảy ra.

"Vậy ngươi nói xem, ta nên làm thế nào?" Bàn tay đặt trên đùi của Lạc Dao siết chặt.

Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng lộ ra khi cúi đầu của cô, khóe miệng Giang Tuệ nhếch lên một độ cong khó phát hiện.

Cô xê dịch hai bước, khoanh tay trước ngực, mở miệng như đang dạy dỗ đứa trẻ lầm đường lạc lối:

"Những lúc thế này, chúng ta nên tin tưởng thiếu gia."

"Hả?"

"Thiếu gia cần có người ủng hộ, nhưng chúng ta tuyệt đối không được đi làm phiền cậu ấy, quan tâm thái quá ngược lại có thể phản tác dụng."

"..."

"Cho nên chúng ta phải dành cho thiếu gia sự tin tưởng vô điều kiện, âm thầm ủng hộ ngài ấy ở phía sau. Chỉ cần thiếu gia nghĩ đến việc sau lưng ngài ấy còn có tiểu thư, nhất định sẽ kiên trì vượt qua được."

"Nói... cũng có lý nhỉ."

Lạc Dao ngẫm nghĩ lại lời Giang Tuệ, càng nghĩ càng cảm thấy lời này đầy triết lý.

Nếu mình can thiệp quá mức vào chuyện của Lục ca ca, không những gây rắc rối cho anh ấy mà còn khiến anh ấy ghét mình.

Suýt chút nữa thì làm hỏng việc lớn.

Để báo đáp Giang Tuệ đã kịp thời thức tỉnh mình, Lạc Dao quyết định trích một phần tiền tiêu vặt, tăng lương tháng này cho cô lên gấp mấy lần bình thường.

Tuy nhiên sau khi suy nghĩ một mình, Lạc Dao vẫn quyết định đi thăm Lục Vân Trạch một chút, quan tâm đúng mực chắc không đến nỗi gây rắc rối cho hắn đâu nhỉ?

Nói đi là đi, sau khi bữa trưa hôm đó kết thúc, Lạc Dao đi thẳng đến phòng Lục Vân Trạch.

Trước khi vào cô lịch sự gõ cửa hai cái: "Lục ca ca, anh đang ngủ trưa à?"

"À, không, em vào đi."

Lục Vân Trạch lúc này đang ngồi trước máy tính, trên màn hình đang phát livestream game. Lạc Dao vào rồi hắn liền tháo tai nghe xuống, nụ cười không giấu được vẻ tiều tụy trên mặt.

"Sao tự nhiên lại đến chỗ anh thế?"

"Không có gì, chỉ là đột nhiên muốn tìm Lục ca ca nói chuyện thôi."

"Ừ."

Đến gần hắn rồi, Lạc Dao phát hiện Lục Vân Trạch không chỉ quầng thâm mắt đậm hơn, sắc mặt cũng tái nhợt hơn trước, cảm giác như mấy ngày nay phải chịu sự tra tấn vô nhân tính, khiến người ta đau lòng khôn xiết.

Vốn định hỏi thẳng, nhưng lời nói của Giang Tuệ lóe lên trong đầu, Lạc Dao lại nuốt lời định nói trở về.

"Phòng Lục ca ca hình như gọn gàng hơn trước nhỉ?"

Trước đây khi vào phòng hắn, luôn thấy quần áo vứt lung tung trên giường, sách vở bừa bãi trên bàn. Bây giờ đều được dọn dẹp rất ngăn nắp, Lạc Dao liếc mắt cái là nhận ra ngay.

"Cái này, tại anh cũng tự dọn dẹp mà, gọn gàng là bình thường."

"Lục ca ca giỏi quá, em còn tưởng người hầu dọn phòng cho anh dạo này làm việc chăm chỉ hơn chứ."

"Ha ha, anh cũng là người lớn rồi, sao có thể cứ nhờ vả người khác mãi được?" Khóe miệng Lục Vân Trạch giật giật.

Im lặng một lát, Lạc Dao lại lên tiếng:

"Lục ca ca, nếu anh có rắc rối gì không giải quyết được, có thể nói thẳng với em, chỉ cần giúp được anh, em nhất định sẽ dốc toàn lực."

"Anh biết, vì em luôn quan tâm anh mà."

Lục Vân Trạch hít sâu một hơi, nụ cười cuối cùng cũng có chút sức sống thường ngày.

"Lục ca ca biết, nhưng anh lại cứ luôn muốn một mình gánh vác."

Thấy cô có vẻ hơi giận, Lục Vân Trạch chỉ đành gãi má ngượng ngùng.

"Anh đường đường là một đấng nam nhi, cứ dựa dẫm vào em mãi người ta cười cho, em cũng biết anh ghét những lời nói đó mà."

"Vâng, đúng thật."

Chính vì mình bám dính quá, Lục Vân Trạch mới bị người ta coi là công tử bột ăn bám phụ nữ.

Không chỉ Lục Vân Trạch tức giận, bản thân Lạc Dao cũng rất tức giận, hận không thể lôi từng tên khốn nói xấu hắn ra dạy cho một bài học nhớ đời.

"Hơn nữa anh cũng chẳng có chuyện gì đâu, chỉ là dạo này ngủ không ngon thôi."

"Nếu Lục ca ca đã nói không sao, vậy em cũng yên tâm rồi."

"Cô bé ngốc."

Trước khi đi Lục Vân Trạch còn xoa đầu cô, khiến Lạc Dao cười ngây ngô rời khỏi phòng ngủ của hắn.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, mọi biểu cảm nhẹ nhõm của Lục Vân Trạch đều biến mất, thay vào đó là sự phiền não và khổ sở.

"Em càng quan tâm anh, anh càng phải nói dối em."

Bởi vì nếu để cô biết chân tướng khiến hắn trở nên tiều tụy, đến lúc đó chắc chắn không tránh khỏi một trận gió tanh mưa máu.

Tranh thủ giờ nghỉ trưa ngủ một giấc đàng hoàng, Lục Vân Trạch tỉnh dậy liền thu dọn đồ đạc đến trường.

Hôm nay không có tiết, nhưng hắn còn phải đến phòng sinh hoạt câu lạc bộ một chuyến.

Chiều nay trong phòng cũng không có ai, trời rất nóng, các thành viên không đi học thì cũng đang nằm điều hòa trong ký túc xá.

Lục Vân Trạch lấy chiếc bình giữ nhiệt mới mua từ trong ba lô ra, đến máy lọc nước hứng ít nước.

Lúc đến đây hắn đi bằng con xe mô tô đường phố yêu quý của mình, nhưng đoạn đường từ cổng trường đến tòa nhà Công nghệ gần như không có chỗ che nắng, khiến hắn toát không ít mồ hôi.

Những lúc thế này làm một ngụm nước lớn, quả thực khiến người ta sảng khoái.

"Hà~! Sướng!"

Lục Vân Trạch hô to một tiếng.

"Thiếu gia thế này đã thấy sướng rồi à?"

Một giọng nói trong trẻo mà lả lơi vang lên từ phía sau, khiến hắn cứng đờ cả người không dám cử động.

"Tiếp theo còn có cái sướng hơn nữa cơ, ngài muốn trải nghiệm dịch vụ trọn gói của tôi không?"

"Dừng dừng dừng, dịch vụ gì chứ, ta nghe không hiểu cô đang nói gì cả."

Cảm nhận được cô gái đang thổi hơi bên tai mình, Lục Vân Trạch lập tức cảm thấy tê dại cả người, vội vàng kéo giãn khoảng cách với cô.

"Thiếu gia dễ xấu hổ thật đấy, đùa chút thôi mà."

Giang Tuệ che miệng cười khẽ, nhất thời phong tình vạn chủng.

"Dạo này trạng thái của thiếu gia không tốt lắm, tiểu thư cũng phàn nàn với tôi rồi đấy."

"Ha ha."

Cô nghĩ tôi ra nông nỗi này là tại ai chứ?

"Đến đây nào thiếu gia, tôi không đợi được nữa rồi."

Giang Tuệ kéo tay Lục Vân Trạch, đi về phía đàn piano.

"Hôm nay cũng phải làm cho tôi hài lòng đấy nhé, tôi lại tìm được một bản nhạc hay lắm, chắc chắn sẽ không làm thiếu gia thất vọng đâu."

A, một ngày địa ngục lại bắt đầu rồi, hy vọng nghe khúc nhạc của Giang Tuệ xong tối nay vẫn có thể ngủ ngon được.

"Phong tình vạn chủng" (風情萬種) là một thành ngữ Hán Việt mang ý nghĩa mô tả sự đa dạng và phong phú về phong cách, vẻ đẹp, sức hấp dẫn hoặc thái độ của một người, thường dùng để chỉ phụ nữ. Đoạn này mình cũng không biết edit thế nào nên giữ nguyên luôn, bên raw hay convert đều là vậy nên cũng bó tay