Chương 45: Mát lạnh
***
Một bản nhạc kết thúc, Giang Tuệ hít sâu một hơi, vừa rồi đàn thật là sảng khoái.
"Thiếu gia, ngài thấy tôi đàn thế nào?"
Nghe thấy tiếng Giang Tuệ, Lục Vân Trạch mới hoàn hồn từ cơn mơ màng.
"À..."
"Sao thế, có tiến bộ không?"
"Có, có tiến bộ."
Để làm cô vui lòng, cũng là để cô sớm buông tha cho mình, Lục Vân Trạch đành phải nói ra lời trái lòng.
"Có tiến bộ là bao nhiêu?" Giang Tuệ vẫn không chịu buông tha. "Là tiến bộ một chút xíu, hay là tiến bộ rất lớn? Tôi thấy chắc là tiến bộ lớn đấy chứ, tuy vẫn còn lỗi sai nhưng đã ít đi nhiều rồi phải không?"
"A ha ha, tiến bộ dù lớn hay nhỏ thì cũng không được kiêu ngạo, biết đâu lần sau cô lại thụt lùi thì sao."
"Thế á?"
Giang Tuệ ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy hắn nói có lý.
Dạo gần đây, chỉ cần Lục Vân Trạch đến câu lạc bộ âm nhạc, Giang Tuệ đều tranh thủ chạy tới thỉnh giáo kỹ thuật đàn piano. Đương nhiên cô cũng không bám riết Lục Vân Trạch mãi, đến lúc thích hợp vẫn sẽ chọn dừng lại.
Có điều ở đây sẽ không bị Lạc Dao làm phiền, còn có thể mượn cớ kéo gần quan hệ với Lục Vân Trạch, xâm chiếm thêm lãnh thổ vốn thuộc về Lạc Dao.
Tuy thỉnh thoảng cũng xảy ra chuyện khiến Lạc Dao nghi ngờ như hồi sáng, nhưng nhìn chung mọi việc vẫn đang phát triển theo hướng Giang Tuệ dự tính.
Trong lúc Lạc Dao không hề hay biết, dần dần thay thế vị trí thính giả piano của cô ta, từng bước gặm nhấm nội tâm Lục Vân Trạch, thay thế cô ta trở thành người phụ nữ quan trọng nhất trong lòng Lục Vân Trạch!
Chỉ cần nghĩ đến cảnh sau này Lục Vân Trạch chỉ đến cầu xin mình nghe hắn đàn, còn Lạc Dao chỉ có thể lén lút nghe trộm sau cánh cửa, cô suýt chút nữa không nhịn được vỗ đùi bôm bốp.
Còn về chuyện Lạc Dao bảo Lục Vân Trạch trở nên tiều tụy, Giang Tuệ quan sát kỹ hắn một lúc, hình như đúng là có chuyện đó thật.
"Thiếu gia, ngài mệt rồi à? Hay là chúng ta nghỉ một lát nhé?"
"À, ta không mệt." Lục Vân Trạch lập tức lắc đầu. "Cô nghỉ trước đi, ta còn phải luyện tập, thời gian không còn nhiều nữa."
"Được thôi, thiếu gia phải cố gắng lên đấy nhé."
Lục Vân Trạch chắc chắn có tâm sự. Sắc mặt kém thế kia, Lạc Dao còn nhìn ra được thì Giang Tuệ không thể nào không thấy.
Chẳng lẽ gần đây thực sự xảy ra chuyện gì không hay?
Không đúng.
Giang Tuệ luôn giám sát hành tung của Lục Vân Trạch, cho dù bản thân không tiện ra mặt thì vẫn còn mèo đen thay cô làm việc đó. Nếu xảy ra chuyện thật, mèo đen chắc chắn sẽ báo cho Giang Tuệ ngay lập tức.
Thế thì lạ thật, rốt cuộc nguyên nhân gì khiến hắn trở nên như vậy?
Trong lúc Lục Vân Trạch luyện đàn, Giang Tuệ vắt chéo chân, chống cằm, ánh mắt dán chặt vào hắn.
Lúc này biểu cảm của hắn rất nghiêm túc, nhưng lại khác với lúc chiến đấu. Ánh mắt nhìn chăm chú vào phím đàn, ngón tay như một vũ công tao nhã nhảy múa trên phím piano.
Thỉnh thoảng có một nốt nhạc lạc điệu nhảy ra, lông mày Lục Vân Trạch sẽ nhíu lại, nhưng giây sau liền giãn ra, không vì sai sót nhất thời này mà làm rối loạn nhịp điệu tổng thể.
Ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, rải lên người Lục Vân Trạch và cây đàn piano, tạo thành một bức tranh khá là duy mỹ.
Chỉ cần nhìn gương mặt nghiêm túc của hắn thôi, Giang Tuệ đã không kìm được liếm môi một cái.
Trạng thái hiện giờ của hắn, đoán chừng là do lễ kỷ niệm của Học viện Lan Thành sắp đến, áp lực luyện tập quá lớn gây ra. Dù vậy, hắn vẫn có thể tĩnh tâm lại, nỗ lực cố gắng.
Thật muốn phá hủy biểu cảm này của cậu, khiến cậu vì ta mà quên ăn quên ngủ, sau đó nếm thử những giọt nước mắt ngon tuyệt của cậu.
Cho dù có tiều tụy, Lục Vân Trạch cũng chỉ được phép tiều tụy vì một mình ta, tuyệt đối không được nghĩ đến người phụ nữ khác.
Nghĩ thông suốt nguyên nhân khiến Lục Vân Trạch trở nên như vậy, Giang Tuệ bắt đầu suy tính làm thế nào để tâm trạng hắn tốt lên.
Để ý thấy những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, Giang Tuệ cũng thầm oán trách cái thời tiết đang dần trở nên oi bức này, rồi kéo nhẹ cổ áo sơ mi của mình.
Chính hành động này đã khiến một tia sáng lóe lên trong đầu cô.
Cô nghĩ ra rồi, một cách chắc chắn sẽ hiệu quả.
***
"Cái gì, tiểu thư muốn ăn chè?" Bếp trưởng nghe Giang Tuệ nói thì ngẩn người ra một lúc.
"Vâng, nếu không tiểu thư cũng chẳng bảo cháu chuẩn bị sẵn nguyên liệu." Giang Tuệ giơ cái túi trong tay lên. "Phiền chú thanh toán giúp cháu nhé."
Đối mặt với nụ cười nịnh nọt của cô, bếp trưởng không đáp lại ngay mà trầm ngâm suy nghĩ một lát.
"Lạ nhỉ, chú nhớ tiểu thư đâu có thích ăn chè."
Tim Giang Tuệ thót lên một cái.
"Tiểu thư từng dặn, hạn chế chuẩn bị đồ ăn nhiều đường nhiều calo cho cô ấy. Con gái mà, giữ dáng, thích làm đẹp, sao hôm nay tự nhiên lại bảo muốn ăn?"
Biểu cảm của Giang Tuệ vẫn không đổi, ngay cả khi ánh mắt bếp trưởng dừng lại trên người mình, cô cũng không hề tỏ ra rụt rè hay hoảng loạn.
"Thực ra nguyên nhân là..."
Cô nhìn trái nhìn phải, rồi nghiêng người về phía trước, hạ thấp giọng.
"Tiểu thư bảo mình muốn ăn chỉ là cái cớ thôi."
"Hả?"
"Tiểu thư thấy thiếu gia dạo này luyện đàn mệt quá, nên mới chuẩn bị chút chè cho cậu ấy giải nhiệt."
"Ồ, ra là thế."
Vẻ mặt bếp trưởng bừng sáng.
"Thế thì không lạ nữa, thế thì không lạ nữa."
Người trong trang viên đều biết quan hệ giữa Lạc Dao và Lục Vân Trạch rất tốt, hơn nữa cô chủ còn đặc biệt thích thiên vị cậu chủ.
Như vậy cũng giải thích được tại sao không để Giang Tuệ nói thẳng nguyên nhân. Con gái mà, lại còn là thiên kim nhà giàu, sĩ diện là chuyện bình thường.
"Chú cứ thắc mắc sao tiểu thư tự nhiên lại đổi tính."
Bếp trưởng nhiệt tình giúp Giang Tuệ xách túi nguyên liệu.
"Nghĩ kỹ thì số cậu chủ cũng sướng thật, lại có cô gái tốt như thế sẵn lòng quan tâm cậu ấy."
"Cảm ơn chú quá khen. Ý cháu là, thay mặt tiểu thư cảm ơn lời khen của chú."
Trước đây Giang Tuệ chưa từng nấu chè, nhưng không sao, bên cạnh còn có một đầu bếp lão luyện kinh nghiệm đầy mình. Ông ấy từng bôn ba qua đủ loại nhà hàng nhưng không được trọng dụng, cuối cùng mới đến trang viên này.
Ở chỗ khác ông ấy chỉ là một trong số vô vàn đầu bếp, nhưng ở đây, ông ấy được làm bếp trưởng, không cảm thấy thiên phú và nỗ lực của mình bị lãng phí.
Dưới sự giúp đỡ của chú bếp trưởng, Giang Tuệ nhanh chóng nấu xong một nồi chè thơm ngọt. Trước khi mang đi, cô để vào tủ lạnh ướp lạnh cả đêm, hôm sau mới cho vào bình giữ nhiệt mang đến trường.
Hôm nay trong phòng sinh hoạt câu lạc bộ có khá nhiều người, mọi người hoặc là hí hoáy với nhạc cụ yêu thích của mình, hoặc là trao đổi với bạn bè, không khí rất hòa thuận vui vẻ.
Giang Tuệ thường xuyên ghé qua nên mọi người cũng chẳng thấy lạ lẫm gì với sự xuất hiện của cô nữa, còn có người chủ động chào hỏi.
Trong đó bao gồm cả Hội trưởng Ngô Hiên. Nhìn thấy Giang Tuệ xách đồ đến, anh ta ngẩn ra một chút, rồi lập tức hiểu ra điều gì đó.
"Lục Vân Trạch đi tìm giáo viên hướng dẫn của bọn anh rồi, em ngồi đây đợi một lát nhé."
"Vâng ạ."
Thời gian chờ đợi không lâu, nhưng đối với Giang Tuệ lại dài đằng đẵng. May mà Lục Vân Trạch không để cô đợi quá lâu.
"Sao cô lại đến đây?" Lục Vân Trạch vừa vào cửa đã thấy cô gái đứng dậy đi về phía mình. "Ta tưởng hôm nay cô không đến chứ."
"Thiếu gia quá đáng thật đấy, tôi chỉ đến muộn chút xíu mà ngài quên người ta luôn à?"
"Không, không có."
Hôm nay lại phải trải qua một ngày khó khăn trong phòng tập sao? Xem ra cô ấy hoàn toàn chìm đắm vào nghệ thuật của riêng mình rồi. Hay là nói thẳng với cô ấy thì tốt hơn nhỉ.
Lục Vân Trạch gãi đầu, tầm mắt di chuyển xuống dưới.
"Cái gì đây?"
"Quà chuẩn bị riêng cho thiếu gia đấy."
Xúc cảm của chiếc bình giữ nhiệt này lành lạnh, cũng không biết bên trong đựng cái gì.
Không phải trò đùa dai gì đấy chứ?
Trước khi mở ra, trong lòng Lục Vân Trạch vẫn còn ý nghĩ đó.
Khoảnh khắc nắp bình mở ra, một mùi hương ngọt ngào lan tỏa, khiến Lục Vân Trạch đang toát mồ hôi cảm thấy đầu óc tỉnh táo hẳn ra.
"Đây là... chè?"
"Chè khoai dẻo nước cốt dừa, tôi vừa học vừa làm đấy, thiếu gia mau thử đi."
Giang Tuệ đưa thìa cho hắn, nụ cười vẫn rạng rỡ như thế.
Lục Vân Trạch không vội thưởng thức ngay mà tìm một chỗ tốt ngồi xuống.
Trong lớp nước cốt dừa thơm nức mũi, những hạt trân châu bán trong suốt và những viên khoai dẻo ngũ sắc nổi lềnh bềnh.
Trong tiết trời oi bức này, một phần đồ ngọt mát lạnh lớn thế này, chỉ cần cầm trên tay thôi đã thấy mát cả người.
Cảm nhận được ánh mắt ghen tị của những người xung quanh, Lục Vân Trạch múc một thìa đưa vào miệng.
"Ưm!"
Ngay miếng đầu tiên, hai mắt hắn đã sáng rực lên.
Quả không hổ danh tay nghề của Giang Tuệ, ngay cả chè cũng làm ngon đến thế.
Theo dòng nước cốt dừa trôi xuống cổ họng, cảm giác mát lạnh lập tức lan tỏa khắp ngũ tạng lục phủ. Trân châu và khoai dẻo được nấu mềm có độ dai rất tuyệt, không hề dính răng chút nào.
Rất nhanh, toàn bộ chỗ chè đã chui tọt vào bụng Lục Vân Trạch, uống xong ngụm cuối cùng hắn thậm chí vẫn còn có chút chưa đã thèm.
"Nào, thiếu gia, để tôi lau miệng cho."
"À, ta tự làm được..."
Không đợi Lục Vân Trạch từ chối, Giang Tuệ đã ghé mặt lại gần, dùng khăn giấy lau khóe miệng cho hắn.
Đôi mắt màu tím nhạt cách hắn chưa đầy mười centimet, hàng mi khẽ rung theo nhịp chớp mắt.
Mùi hương thanh mát tỏa ra từ người cô gái lấn át hoàn toàn mùi ngọt ngấy còn vương lại nơi miệng cốc, vờn quanh chóp mũi hắn.
Nhìn dáng vẻ mím môi tập trung của cô, Lục Vân Trạch không khỏi cảm thấy áy náy vì ý nghĩ muốn đuổi cô đi lúc nãy.
Ít nhất thì cô ấy rất biết cách chăm sóc người khác, hơn nữa cũng không phải cố ý đến quấy rối.
Lau miệng cho hắn xong, Giang Tuệ đứng thẳng lưng dậy: "Xong rồi, thiếu gia có hài lòng với dịch vụ của tôi không?"
"Hài lòng, đương nhiên là hài lòng."
"Nếu thiếu gia hài lòng rồi, vậy thì tiếp theo cũng đừng làm tôi thất vọng nha." Giang Tuệ hơi nheo mắt lại.
"Làm gì?"
"Còn làm gì nữa, dạy tôi đàn tiếp đi chứ." Giang Tuệ vừa nói vừa quay người đi về phía cây đàn piano ba chân.
Nhìn bóng lưng tóc dài bay bay của cô, Lục Vân Trạch cười khổ một tiếng, thầm nghĩ mình đúng là không đấu lại cô ấy mà.
Hết cách rồi, chiều theo tính cách tùy hứng của cô hầu gái nhỏ một chút cũng không tệ.
Ít nhất thì lần tới khi nghe tiếng đàn bạo lực của Giang Tuệ tra tấn, Lục Vân Trạch sẽ không vì thế mà mất ngủ nữa.
Tự nhìn lại mình đi em ơi ¯\_(ツ)_/¯