Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 03 - Chương 10: Quên cả việc 'độ hàng'

Chương 10: Quên cả việc 'độ hàng'

Thời gian trôi sang ngày thứ hai, Reid đã dậy từ sáng sớm.

Phản ứng của Litt tối qua khiến lòng anh có chút không yên, nhưng điều này lại càng làm anh thêm quyết tâm phải tìm bằng được con búp bê ma pháp không biết đã lặn mất tăm đi đâu kia.

"Anh đi ra ngoài một lát."

"Vâng, anh đi cẩn thận nhé."

Litt đứng ở cửa, trên mặt nở nụ cười dịu dàng như mọi khi, khẽ vẫy tay chào anh.

Reid thì chẳng kịp nghỉ ngơi, vội vã chạy thẳng đến tiệm búp bê ma pháp tối qua để tìm đám chiến hữu lầy lội của mình.

Vừa bước chân vào, anh đã thấy Toss đang ngáp một cái rõ dài như muốn sập cả nhà, lờ đờ như một bóng ma bước ra từ căn phòng treo đầy rèm ren. Hắn vác theo hai cái quầng thâm mắt to đùng, trạng thái tinh thần lúc này trông cực kỳ uể oải, cứ như thể vừa mới 'làm' mười hiệp một đêm vậy.

Thế nhưng, cái bộ dạng nửa sống nửa chết đó vừa thấy bóng dáng Reid là lập tức khởi sắc, hắn lao đến choàng vai bá cổ anh, cười một cách đầy gian tà.

"Ê~ Reid! Sao rồi? Tối qua 'diễn tập thực chiến' kết quả thế nào? Hê hê, xúc cảm của người thật... chắc chắn là sướng hơn gấp vạn lần so với việc tự mình 'flexing' rồi chứ gì?"

Hắn nháy mắt liên tục, giọng điệu tràn đầy vẻ "ưu việt" của kẻ từng trải, sau đó lại như sực nhớ ra điều gì, bổ sung thêm một câu.

"Mà thôi~ mặc dù nói cho đúng thì búp bê ma pháp cũng không hẳn là người thật..."

"Haiz... đừng nhắc đến nữa."

Nghe thấy thế, Reid không kìm được mà buông một tiếng thở dài thườn thượt.

"Đã kịp trải nghiệm cái vẹo gì đâu. Con búp bê tôi chế tạo ra không biết gặp trục trặc gì mà chạy mất hút rồi. Tôi với Mason, cộng thêm một đống Nhện săn máu lùng sục khắp khu này mà vẫn chẳng thấy bóng dáng nó đâu."

"Hả???"

Toss như vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất thế kỷ, hắn dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Reid từ đầu đến chân như nhìn một thằng ngốc.

"Bốc phét, cứ bốc phét tiếp đi! Có phải là cái món đó của ông đến lúc quan trọng lại 'đứt xích', không ngóc đầu lên được nên mới bày ra cái trò này để đỡ nhục không?"

"Nạp ma lực cho búp bê thì cùng lắm cũng chỉ giúp nó cử động được trong cái diện tích bằng bàn tay của cái tiệm này thôi, biết tại sao không? Trong tiệm này có pháp trận đặc chế, búp bê chỉ có thể hoạt động trong phạm vi pháp trận, chỉ cần bước ra khỏi cửa tiệm một bước là nó biến thành đống gỗ chết ngay lập tức."

"Còn bày đặt chạy mất? Ông nội à, bốc phét thì cũng phải có tí kiến thức chứ? Không lẽ thật sự... 'liệt' rồi hả?"

Hắn cố tình kéo dài hai chữ "liệt rồi" với giọng điệu vô cùng gợi đòn.

"Mịa nó! Tôi không có tìm cớ."

Reid lập tức giơ thẳng hai ngón tay thối về phía Toss, hận không thể chọc thẳng vào mặt hắn.

Ngay khi Reid vừa lên tiếng, Mason cũng đẩy cửa bước vào, anh ta đang dụi dụi đôi mắt mỏi nhừ, định nói gì đó thì Reid đã bước đến bên cạnh, bảo:

"Mason cũng tận mắt chứng kiến đấy, không tin ông cứ hỏi cậu ta mà xem."

Thấy vẻ mặt nghiêm túc đến mức không giống như đang đùa của Reid, ngay cả Toss lúc này cũng bắt đầu bán tín bán nghi mà lẩm bẩm.

"Hai ông... không phải định hợp mưu để lừa tôi đấy chứ?"

"Lừa thế quái nào được..."

Mason đã tìm cả một đêm, đừng nói là phố Succubus, anh ta suýt chút nữa đã lộn tùng phèo cả thị trấn Dạ Minh lên rồi. Dù đã dùng thêm cả các thiết bị cơ khí mà Reid cung cấp, nhưng vẫn không tìm thấy dấu vết của con búp bê đó, cứ như thể nó đã bốc hơi khỏi thế gian, biến mất không sủi tăm vậy.

Hai người bắt đầu giải thích lại toàn bộ sự việc xảy ra tối qua cho Toss nghe, điều này khiến hắn càng nghe càng thấy ly kỳ, càng thấy quái đản.

"Nghe đúng là ảo ma Canada thật đấy. Một con búp bê, một vật thể hoàn toàn không có sự sống, mà lại có thể chạy loăng quăng như người thật, nói ra ai mà tin cho nổi?"

"Tôi cũng biết nói ra chẳng ai tin mà..."

Reid lại một lần nữa thở dài não nề.

Chẳng hiểu lúc đó đầu óc mình lú lẫn kiểu gì mà lại nặn ra một con búp bê giống Litt đến thế cơ chứ?

Nếu làm thành hình dạng khác thì có lẽ giờ đã không phải khổ sở như thế này rồi.

"Có chuyện gì thế?"

Brian cũng từ phòng trong bước ra. So với Toss, trạng thái tinh thần của anh ta tốt hơn nhiều, trông cứ như người không có việc gì vậy.

Có lẽ là vì một bên trải nghiệm búp bê ma pháp, còn một bên lại trải nghiệm Succubus ngụy trang thành búp bê chăng?

Sau khi thấy Brian, Reid và Mason giải thích ngắn gọn lại sự việc, anh ta liền vuốt cằm bắt đầu suy nghĩ.

"Chuyện này đúng là lần đầu tiên tôi nghe thấy đấy."

"Đừng nói là ông, tôi cũng mới nghe lần đầu."

Toss nhún vai, hai tay dang ra.

"Nếu thật sự có chuyện này xảy ra, thì con búp bê đó khác quái gì một con người bằng xương bằng thịt đâu?"

Nghe hai người nói vậy, Mason bèn bổ sung thêm một câu.

"Vẫn có điểm khác biệt đấy, lúc Reid chế tạo con búp bê đó, cậu ta không hề lắp 'cái này' vào."

Nói đoạn, anh ta cầm một cái 'nấm linh chi bằng thịt' lên làm mẫu, mọi người lập tức hiểu ý, đồng thời lẳng lặng giơ ngón tay cái về phía Reid.

"Chỉ mải nghĩ đến tất trắng, đến cả việc lắp 'hàng' quan trọng như thế mà cũng quên cho được, đúng là hảo huynh đệ của tôi có khác."

"Mịa nó!"

Sắc mặt Reid đen như đít nồi.

"Các ông đừng có đứng đó mà nói đểu nữa, mau giúp tôi nghĩ cách đi, tôi không muốn sau này Litt đang đi trên đường lại đụng độ phải con búp bê đó đâu."

"Cũng đúng..." Mason gật đầu: "Mặc dù đến cả tôi cũng không tìm ra, nhưng cứ để nó chạy rông ngoài kia đúng là một mầm mống họa tai."

Búp bê ma pháp về bản chất không phải là con người, chẳng qua là để chiều lòng thị hiếu của đại chúng nên mới mang hình hài như hiện tại. Trong điều kiện thích hợp, việc chúng biến thành vũ khí giết người chỉ là chuyện trong chớp mắt.

Quan trọng hơn là, chỉ khi tìm được con búp bê này về, Reid mới chịu làm cho Mason một con búp bê mới.

Thế nên Mason đương nhiên là sốt sắng nhất.

Tuy nhiên, lúc này Brian vốn tính điềm đạm lại đưa ra ý kiến của riêng mình.

"Thực ra tôi thấy các ông không cần phải hoảng hốt quá mức như vậy. Theo những gì tôi biết, Litt dù có biết Reid làm ra con búp bê có ngoại hình giống cô ấy, cô ấy cũng sẽ không giận đâu. Khả năng cao là vừa thẹn thùng vừa thầm cảm thấy vui vẻ ấy chứ?"

"Điểm này tôi tán thành," Toss gật đầu tâm đắc: "Với tính cách dịu dàng như thiên thần ấy, sao có thể nổi giận được? Thậm chí tôi còn thấy Reid ông bây giờ có thể đi giải thích thẳng với Litt luôn đi, đợi sau này tìm được búp bê rồi, ông còn có thể chơi hệ 'bạch nguyệt quang' luôn không chừng."

"Cút!"

Bốn người vừa bàn tán vừa bước ra khỏi tiệm búp bê Ma tộc.

——————

"Anh về rồi đây."

Việc tìm kiếm con búp bê cuối cùng vẫn chẳng có chút manh mối nào, Reid kéo lê thân hình mệt mỏi trở về cửa hàng vũ khí.

Nói ra cũng lạ, mặc dù mình mở tiệm vũ khí, nhưng cứ cảm thấy mình giống như một 'ông chủ bù nhìn' vậy, chẳng mấy khi ở trong tiệm, ngược lại toàn để Litt giúp mình trông coi.

Điều này ít nhiều cũng khiến người ta thấy có chút ngại.

"Chào mừng anh về... Ơ?"

Litt thấy vẻ mặt mệt mỏi rã rời của Reid, không khỏi giật mình kinh ngạc.

"Reid, trông anh có vẻ mệt lắm sao?"

Nghe thấy sự quan tâm của Litt, trong lòng Reid không tránh khỏi dâng lên một luồng cảm động.

Thế nhưng câu nói tiếp theo của đối phương suýt chút nữa đã khiến anh sợ đến mất mật.

"Em vừa mới... thấy một cô gái trông cực kỳ giống em luôn đó."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!