Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 03 - Chương 12: Trưa an lành

Chương 12: Trưa an lành

Phải thừa nhận rằng, Reid cái gì cũng tốt cả.

Với tư cách là nhân vật chính gánh vác sứ mệnh, anh sở hữu thiên phú và tiềm năng thăng tiến khiến người khác chỉ biết hít khói.

Với tư cách là đồng đội sinh tử có nhau, anh sẵn sàng lấy thân mình làm mồi nhử, xé toạc con đường sống cho đồng đội giữa cơn cuồng phong ma thú, sự đảm đương và dũng khí đó đủ để nhận được sự kính trọng sâu sắc nhất.

Nhưng chỉ riêng với tư cách người yêu hay gì đó... thì anh ta không ổn chút nào.

Có lẽ là do từ nhỏ đã bị Liz gây ảnh hưởng chăng?

Sự chênh lệch địa vị ngay từ đầu, cộng thêm những lời phủ nhận và chỉ trích không ngừng nghỉ sau đó, giống như một con dao khắc vô hình, đã gọt giũa nhận thức về giá trị bản thân của anh trở nên mỏng manh và dễ vỡ.

Khi đối mặt với con gái, đặc biệt là những cô nàng có địa vị cao một chút, anh luôn mang lại cảm giác tự ti khó tả.

Kiểu như dù bản thân đã thực hiện bao nhiêu lần hành động chẳng khác gì "dâng tận miệng", anh vẫn theo bản năng mà lựa chọn né tránh.

Nếu mình thực sự là Litt chính chủ, chắc giờ này đã trầm cảm đến mức không thiết sống nữa rồi.

May mà mình không phải.

Tuy nhiên, vai diễn mình cần hóa thân là một bạch nguyệt quang chữa lành nội tâm cho Reid.

Thế nên lúc này, suy nghĩ nhiều hơn cả vẫn là làm sao để uốn nắn lại cái tư duy lệch lạc này của Reid.

"Anh thì lại thấy mình khá là tự tin đấy chứ."

Reid vẫn không tự biết mà đưa tay xoa xoa cằm.

"Nhưng anh thấy ánh mắt của mấy cô gái đó rõ ràng đều hướng về phía bọn Mason mà."

"... Haiz."

Litt phát ra một tiếng thở dài thườn thượt, mang theo chút ý vị bất lực kiểu "tiếc sắt không thành thép".

Cô không phí lời tranh cãi nữa, có những nhận thức đã ăn sâu bám rễ, sự công kích bằng ngôn từ chẳng bao giờ hiệu quả bằng việc cho đối phương một cú "sốc hành vi" nho nhỏ.

Cô im lặng đưa đũa ra, gắp một miếng thịt heo chiên xù vàng ươm, đẫm nước sốt hấp dẫn từ trong bát của mình lên.

Cánh tay thon nhỏ vươn qua mặt bàn, trực tiếp đưa miếng thịt heo đến tận cửa miệng Reid.

Lúc này, đôi gò má trắng ngần của thiếu nữ đã nhuộm một tầng hồng nhạt tựa rạng đông, nhưng đôi mắt lại sáng rực lạ thường, kiên quyết nhìn thẳng vào đôi mắt đang đầy vẻ ngỡ ngàng của Reid.

"Nếu anh thực sự thấy những lời vừa rồi không có vấn đề gì," giọng cô không lớn, nhưng thái độ lại vô cùng dứt khoát, "vậy thì... hãy ăn miếng thịt heo này đi."

"Hả?"

Reid bị pha bẻ lái bất ngờ của Litt làm cho luống cuống tay chân.

"Cái này..."

Anh định bụng từ chối, nhưng đối mặt với ánh mắt đăm đăm của Litt, anh im lặng một hồi, cuối cùng vẫn chọn cách ăn miếng thịt heo trước mặt.

Rõ ràng là y hệt miếng thịt heo trong bát mình, nhưng mùi vị sao lại cảm thấy ngọt ngào và thơm ngon hơn gấp bội phần.

Sau khi màn 'feeding play' kết thúc, Litt thu đũa về, cúi gầm mặt, lẳng lặng ăn cơm, dường như cũng đang cảm thấy ngượng ngùng vì hành động vừa rồi.

Bầu không khí giữa hai người rơi vào im lặng ngắn ngủi, sau đó Litt lại cất lời lần nữa.

"Vị... thế nào ạ?"

"Ngon lắm."

Reid gật đầu.

Tay nghề của Litt đúng là không có gì để chê, thậm chí còn nhỉnh hơn hẳn so với những món do chính tay anh làm ra.

Chẳng biết nếu so với Letia - người dạy anh nấu ăn thì ai hơn ai, nhưng nghĩ kỹ lại, bắt cái con 'cá mặn' đó vào bếp nấu nướng chắc là chuyện hoàn toàn không thực tế.

"Nhưng mà Litt này, vừa rồi em..."

Không đợi Reid nói hết câu, Litt đã nhỏ giọng cắt lời anh.

"Nếu anh thực sự không được yêu thích, thì tại sao em lại làm ra hành động như thế chứ?"

Nói đến đây, cô từ từ ngẩng đầu lên, gương mặt đỏ bừng như ráng chiều, nhưng ánh mắt lại vô cùng nghiêm túc.

"Reid phải tự tin lên một chút, thực ra anh rất được lòng phái nữ đấy, nếu không thì... lần đầu gặp mặt em đã không..."

Giọng của Litt càng lúc càng nhỏ, đến đoạn sau Reid hầu như hoàn toàn không nghe thấy cô đang nói gì, chỉ thấy đôi môi cô mấp máy.

Dù có vểnh tai lên nghe cũng vô ích.

"Không cái gì cơ?"

"Không có gì đâu ạ!"

Lúc này Litt lại nhất quyết không nói nữa, khiến Reid càng thêm lú lẫn.

Sau khi ăn xong, hai người không ai đứng dậy rời đi, cứ thế lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế dài, chẳng nói với nhau câu nào.

Bầu không khí im lặng này ngược lại không hề gượng gạo, trái lại còn khiến người ta cảm thấy vô cùng thư thái.

Reid lén liếc nhìn góc nghiêng của Litt, nói thật, anh cũng chẳng nhớ mình bắt đầu quen với sự dịu dàng và quan tâm của cô từ lúc nào.

Thiếu nữ này thậm chí sẵn lòng gác lại công việc ở Bạch Giáo, để búp bê ma pháp làm thế thân xử lý những việc vốn thuộc về mình, chỉ để chọn ở bên cạnh anh.

Reid không phải kẻ ngốc, cũng chẳng phải khúc gỗ.

Sao anh có thể không nhìn ra việc Litt thực sự có ý với mình.

Chỉ là... anh thực sự không dám bước cái bước ngoặt quyết định đó, đặc biệt là sau khi biết rõ địa vị của Litt trong Bạch Giáo.

Chuyện tốt đẹp kiểu rước được công chúa về dinh chung quy cũng chỉ có trong cổ tích, còn ngoài đời thực thì hoàn toàn là ảo tưởng.

Thế nhưng, mình cứ thế này tận hưởng lòng tốt của người ta, mà lại không muốn chủ động báo đáp... liệu có quá thiếu đạo đức không nhỉ?

Nghĩ đến đây, Reid bèn mở lời hỏi.

"Litt này, em có món đồ gì muốn có không?"

Tuy rằng chưa thể đáp lại tình cảm của đối phương, nhưng đáp lại bằng một lòng tốt tương xứng có lẽ là điều duy nhất anh có thể làm lúc này.

"Món đồ em muốn ạ?"

Litt suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn lắc đầu.

"Em vẫn chưa nghĩ ra thứ gì đặc biệt muốn có cả."

Bản chất mình là một con 'cá mặn', mà cá mặn thì làm quái gì có chí hướng hay theo đuổi gì?

Cho nên nếu bắt buộc phải trả lời, thì mình muốn tiền.

Nhưng vì hiện tại mình đang đóng vai Litt thiên thần, sao có thể đưa ra một câu trả lời dung tục như thế được.

"Nhưng chỉ cần là quà anh Reid tặng, em đều thích hết ạ."

Đây mới là câu trả lời hợp lý nhất, và cũng khớp với thiết lập nhân vật của mình nhất.

Nhưng câu trả lời này ngược lại khiến Reid vô cùng đau đầu.

Là một người đàn ông, đặc biệt là người từng chăm sóc phụ nữ, điều khiến anh đau đầu nhất chính là hai chữ "tùy ý".

Dẫu biết Litt nói lời thật lòng, nhưng đổi lại là ai thì cũng sẽ lo lắng món quà mình tặng không đúng ý đối phương thôi đúng không?

"Nhưng sao tự dưng anh lại hỏi chuyện này ạ?"

"Không có gì, chỉ là anh thấy cứ để em chăm sóc mãi, trong lòng thực sự có chút không yên."

Reid thở dài một tiếng, nhưng khi nghe thấy câu này, Litt lại không nhịn được mà bật cười.

"Nếu anh đã nói vậy... thì em cũng vừa nghĩ ra một thứ mình muốn rồi đấy."

"Em nói đi."

Nghe Litt nói vậy, Reid lập tức phấn chấn hẳn lên.

Vào lúc này, bất kể Litt muốn thứ gì, anh cũng phải đi mua bằng được.

"Cứ như thế này... ngồi im nhé," giọng cô rất nhẹ, chỉ tay xuống mặt bàn: "Sau đó đặt tay ở đây."

"Ờ... được."

Reid tuy đầy bụng hoài nghi, không hiểu chuyện này thì liên quan gì đến "thứ mình muốn", nhưng nhìn ánh mắt nghiêm túc của đối phương, anh vẫn làm theo.

Và ngay khoảnh khắc tay anh vừa đặt lên bàn, cơ thể Litt bỗng ngả xuống, đầu gối lên đùi anh, gương mặt thoáng hiện nụ cười tinh quái.

"Hừm~"

Cô phát ra một tiếng rên mãn nguyện, điều chỉnh lại vị trí đầu để tìm một tư thế thoải mái hơn, sau đó mới khoan thai nói.

"Ngủ trưa ngon nhé~"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!