Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 03 - Chương 14: Cái giá phải trả là gì

Chương 14: Cái giá phải trả là gì

Thực tế, lý do Otto đến tìm Litt cũng là để làm rõ một chuyện.

Vật phẩm ma pháp sở dĩ được gọi là vật phẩm ma pháp, bởi tính năng của chúng dù mạnh mẽ đến đâu thì chắc chắn cũng sẽ đi kèm với những tác dụng phụ còn đáng sợ hơn thế.

Giống như đồng xu dùng để thôi miên mà ông ta từng cầm trước đây, nếu thực lực không bằng đối phương thì chính bản thân sẽ bị đối phương khống chế ngược lại.

Và hiện tại, về cơ bản ông ta đã nắm rõ được chức năng của chiếc Mặt nạ ngụy trang trên mặt Litt.

Bao gồm nhưng không giới hạn ở...

Khả năng phục chế gần như một trăm phần trăm diện mạo và mùi hương của đối tượng bị mô phỏng.

Gần như có thể bắt chước hoàn hảo tính cách và cảm xúc của đối phương.

Hơn nữa, đối tượng bị mô phỏng không chỉ giới hạn ở thực tại, mà còn có thể là một nhân vật ảo được tạo ra, giống hệt như cái vai diễn "Litt" vốn chẳng hề tồn tại này.

Và còn một điểm nữa mà hiện tại ông ta vẫn chưa kiểm chứng được.

Trong thời gian duy trì trạng thái ngụy trang, những thương tổn gây ra cho nhân vật được mô phỏng, thậm chí là cái chết, rất có khả năng sẽ không phản hồi hay ảnh hưởng đến bản thể của người sử dụng vật phẩm ma pháp.

Đây chỉ là suy đoán, nhưng Otto tin rằng kết quả phán đoán của mình tám chín phần mười là chính xác.

Tuy nhiên, càng phân tích ra những tính năng mạnh mẽ đến kinh ngạc này, lòng Otto lại càng thêm cảnh giác.

Ông ta hiểu rõ hơn bất cứ ai, dưới quy luật trao đổi đồng giá của vật phẩm ma pháp, đằng sau sự tiện lợi được ban tặng một cách "hào phóng" như thế, chắc chắn đang ẩn chứa một cái giá tương xứng, thậm chí vượt xa cả trí tưởng tượng.

Otto khẽ nheo mắt, ánh mắt như muốn xuyên thấu bản chất của vạn vật, lặng lẽ nhìn thiếu nữ đang cuộn tròn bình yên trong lòng Reid.

Cô của lúc này, tĩnh lặng, ngoan ngoãn, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào như thể không vướng bụi trần, so với vị mục sư Letia trong ký ức vốn luôn mang ánh mắt dò xét, lời lẽ sắc sảo và thường xuyên đối đầu với ông ta, quả thực là khác biệt một trời một vực.

Sự ngụy trang hoàn hảo này, màn hóa thân tinh tế này... thật khiến người ta phải tán thưởng, nhưng cũng thật khiến người ta phải kinh hãi.

Vậy thì, cái giá rốt cuộc là gì đây?

Liệu có phải nhân cách của người sử dụng đang bị cái "vỏ bọc" hư cấu này âm thầm xâm thực, che lấp, để rồi cuối cùng đánh mất chính mình?

Hay bản thân vật phẩm ma pháp đang lặng lẽ rút cạn thứ gì đó cốt lõi hơn, chính là linh hồn và tinh thần, cho đến khi biến người sử dụng hoàn toàn trở thành một con rối bị nó thao túng?

Hay là... một kiểu trao đổi đồng giá nào đó kín đáo và tàn khốc hơn?

Otto bình thản suy ngẫm, nhưng rốt cuộc vẫn không tìm được câu trả lời.

Muốn có được đáp án thực sự, vậy thì nhất định phải đích thân sử dụng một lần mới được.

Có điều, dựa trên tính cách của Litt... không đúng, là Letia, cô nàng chắc chắn sẽ không đời nào đưa Mặt nạ ngụy trang cho ông ta.

Nhưng Otto đã có cách hay hơn.

Thực tế, Bạch Giáo cũng sở hữu một vật phẩm ma pháp có chức năng tương tự, nhưng vật phẩm này không phải để bắt chước nhân vật mà là để sao chép vật phẩm.

Nói một cách đơn giản, ông ta có thể dùng vật phẩm này để sao chép nguyên mẫu chiếc Mặt nạ ngụy trang trên mặt Litt.

Từ đó dùng nó làm vật thí nghiệm để nghiên cứu xem cái giá của vật phẩm ma pháp trên mặt Litt thực sự là gì...

"Mà này, Giám mục Otto tìm Litt có việc gì sao?"

Giọng nói của Reid đã kéo Otto ra khỏi dòng suy nghĩ, ông ta đáp lại bằng một nụ cười nhạt, nói:

"Vốn dĩ là định tìm con bé, nhưng thấy nó mệt mỏi và buồn ngủ thế này, thôi thì tôi sẽ quay lại vào ngày khác vậy."

Nói đoạn, Otto chuẩn bị đứng dậy rời khỏi nơi này.

Nhưng Reid bỗng nhớ ra điều gì đó, anh đưa tay ra, mấp máy môi.

Vốn định hỏi rõ chuyện về con búp bê ma pháp, nhưng lời đến tận cửa miệng rồi mà sao vẫn không thốt ra được.

"Cậu Reid còn chuyện gì nữa sao?"

"Không... không có gì đâu."

Cuối cùng Reid vẫn nuốt ngược những lời định nói vào trong bụng.

——————

Cùng lúc đó, Litt vốn đã chìm vào giấc ngủ, lúc này đang mơ một giấc mơ kỳ lạ.

Không... nói là giấc mơ thì không đúng bằng việc nói rằng cô đang thông qua kịch bản để nhìn thấu tương lai.

Nơi ánh mắt cô chạm đến đều là những ngọn đuốc bạch hỏa đặc trưng của Bạch Giáo, hơn nữa số lượng cực kỳ nhiều.

Cả đội ngũ trông như một đoàn quân đang hành quân, rầm rộ tiến về phía trước giữa hầm ngục u ám này.

Quan sát xung quanh, Litt phát hiện nhân vật mà cô đang nhìn thấu kịch bản lần này không phải ai khác, chính là "Litt".

Chỉ là không biết, Litt này rốt cuộc là bản thân cô, hay là chính chủ Litt nữa.

Đội ngũ không ngừng tiến về phía trước, cuối cùng dừng lại, dường như là dừng chân tại một thần điện khổng lồ.

Nhìn thần điện to lớn trước mắt, Litt có chút thắc mắc.

Tại sao trong hầm ngục lại có loại thần điện như thế này?

Hơn nữa, dựa vào cách trang trí của thần điện, đây dường như không phải thần điện của Bạch Giáo, mà giống như... thần điện của một tà giáo vô danh nào đó.

Hình ảnh đến đây đột ngột kết thúc, Litt cũng từ trong giấc nồng tỉnh dậy.

Cô dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, ngơ ngác nhìn quanh, ký ức giữa mộng và thực dường như có chút lẫn lộn, lúc này cô vẫn theo bản năng nghĩ rằng mình đang gối đầu lên gối.

Thế là cô bèn trở mình, định bụng ngủ tiếp, nhưng khi quay đầu lại, thứ cô nhìn thấy... là mấy múi bụng săn chắc...

Và dường như có một thứ gì đó kỳ quái đang từ từ ngẩng đầu lên, như thể sắp chạm vào mặt cô đến nơi.

Litt giật mình vội vàng ngồi bật dậy, khoảnh khắc nhìn thấy Reid, bộ não đang mụ mị của cô cuối cùng cũng sắp xếp lại được những chuyện đã xảy ra trước khi ngủ.

Để đóng tốt vai Litt - người chữa lành nội tâm cho Reid, cô đã định bụng như mọi khi, tranh thủ "buff" thêm chút thiện cảm từ anh.

Lúc đầu vốn chỉ định giả vờ ngủ để trêu chọc đối phương một chút, ai dè không hiểu sao lại ngủ quên mất tiêu.

"Ờ... chào buổi chiều."

Reid có chút ngượng ngùng xoa xoa mũi, cơ thể hơi ngả ra phía sau.

Dáng vẻ nửa tỉnh nửa mơ vừa rồi của Litt quả thực vô cùng đáng yêu, thêm vào đó, hương thơm trên người thiếu nữ giống như có ma lực, khiến Reid có chút ngây ngất.

Thế nên, nói ra thì thật đáng xấu hổ...

Anh đã 'rồng ngẩng đầu' rồi.

Nhìn vẻ mặt thẹn thùng đỏ lựng từ mang tai đến tận cổ của Litt, Reid không kịp nghĩ nhiều, vội vàng lên tiếng định cứu vãn tình hình.

"Chờ đã, chuyện này có nguyên nhân cả, em nghe anh giải th..."

Litt lại khẽ ngắt lời anh, thiếu nữ vẫn rũ mắt, đầu ngón tay vô thức xoắn lấy vạt áo.

"Không cần giải thích đâu ạ, phản ứng đó của con trai... thực ra em cũng biết mà."

"Và lại..." Cô hơi nghiêng người về phía trước, trên mặt nở một nụ cười nhạt, dùng giọng điệu dịu dàng nói: "Thấy anh có phản ứng như vậy với em, thực ra... em cũng thấy khá là vui đấy."

"Hả?" Reid ngẩn người: "Vui cái gì cơ?"

Chẳng đợi não bộ của Reid kịp nhảy số, Litt đã giống như một con thỏ chạy trốn, ba bước gộp làm một lao thẳng ra ngoài.

"Không... không có gì đâu, anh cứ coi như em lỡ lời là được!"

"Hả?"

Sau khi thiếu nữ rời đi, Reid lúc này cuối cùng cũng hiểu ra ý tứ trong câu nói vừa rồi của Litt là gì, khuôn mặt già cũng không khỏi đỏ lên.

Một phần có lẽ đúng là vì xấu hổ.

Nhưng mặt khác mà nói...

Vết thương lòng do vụ bị con 'hầu tử' Letia lao vào đo kích thước trước đây gây ra, quả thực đã được chữa lành không ít.

Dù lúc đó bản thân vô tình xông vào phòng tắm, nhìn thấy cơ thể của con khỉ đó thì đúng là không kiềm chế được mà "rồng ngẩng đầu" thật...

Nhưng đó là phản ứng bình thường của đàn ông, có thể trách anh được sao!?

Không thể.

Im lặng hồi lâu, Reid thở dài một tiếng: "Rõ ràng đều mang danh người của giáo hội, sao một người thì giống như thiên thần khiến người ta như được tắm gió xuân, còn người kia thì... thì sống hệt như một loài linh trưởng phản tổ vậy nhỉ?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!