Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 01 - Chương 74: Kịch bản đã được định sẵn

Chương 74: Kịch bản đã được định sẵn

Trên đài, bài thánh ca do các tu nữ ngâm xướng dần đi đến cao trào, tại trung tâm sân khấu, khối tinh thạch khổng lồ tượng trưng cho thân phận của Bạch Giáo đang tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng và ấm áp.

Hơi ấm mà thứ ánh sáng này mang lại dường như xua tan đi cái lạnh lẽo mà gió đêm mang tới.

Đám đông say sưa trong ánh hào quang thần thánh và tiếng hát du dương ấy, tạm thời quên đi những phiền não hiện tại, cũng tạm thời quên luôn cả cơn bão đang dần ập đến.

Litt nhìn màn trình diễn trên đài, nhưng thay vì gọi là biểu diễn, nó giống một buổi cầu nguyện hơn, ngay cả không ít tín đồ Bạch Giáo bên dưới cũng không kìm được mà chắp hai tay lại làm động tác cầu nguyện.

Thấy tình hình này, Litt cũng giả bộ cầu nguyện theo cho hợp cảnh, trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng đến mức gần như hoàn hảo kia.

Chỉ là nụ cười thì treo trên mặt, nhưng sự chú ý của cô lại luôn đặt trên chiếc thuyền đánh cá nhỏ kia.

Yên tĩnh... một sự yên tĩnh quỷ dị đến cực điểm.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn lên sân khấu, dường như chẳng có ai thèm bận tâm đến con thuyền nát đó, cứ như thể mọi chuyện chỉ là do Litt lo bò trắng răng mà thôi.

Nhưng ngay khi sự chú ý của mọi người đều tập trung lên đài, Litt đột nhiên cảm nhận được một dao động ma lực cực kỳ kín đáo, giống như một hòn đá ném vào đầm sâu, rơi xuống chiếc thuyền nhỏ kia.

Dao động này không phải là kiểu thi triển phép thuật liên tục, mà giống như một chiếc công tắc được kích hoạt trong nháy mắt hơn.

Ngay trong khoảnh khắc này, bên dưới thân thuyền, tại nơi mà dấu vết ma lực vốn đã bị xóa sạch, bỗng nhiên sáng lên vài đường vân màu tím thẫm lan ra như những mạch máu.

Những đường vân đó không quá rõ ràng dưới ánh sáng lờ mờ, nhưng lại toát ra một luồng khí tức tà dị khiến người ta buồn nôn.

Đây chính là nghi thức hiến tế mà Bafist đã nói sao?

Litt sững người một chút.

Nghi thức hiến tế đã được khởi động, nhưng từ lúc lễ hội bắt đầu đến giờ, cô đâu có thấy ai bước lên con thuyền nhỏ đó đâu.

Nghi thức thì có rồi, nhưng vật hiến tế đâu?

Có nghi thức mà không có vật tế, tính chơi trò Khương Tử Nha câu cá, nguyện giả thượng câu đấy à?

Litt lúc này vẫn còn hơi ngơ ngác, đám đông xung quanh cũng chẳng ai nhận ra sự khác thường của chiếc thuyền nhỏ.

Ngay khi Litt đang suy tính xem tiếp theo nên làm gì, thì trên thuyền ngoại trừ ánh sáng tím thẫm ra, lại xuất hiện thêm một màu sắc khác, rất nhanh sau đó, một pháp trận lập thể với cấu trúc cực kỳ phức tạp, lồng ghép nhiều hình khối hình học xuất hiện và lơ lửng phía trên thân thuyền.

Khoảnh khắc nhìn thấy pháp trận này, đồng tử Litt đột ngột co rút lại.

Pháp trận truyền tống?!

Và ngay khi pháp trận truyền tống này xuất hiện, pháp trận hiến tế dưới đáy thuyền cũng hoàn toàn được kích hoạt, một pháp trận vặn vẹo hơn, tỏa ra khí tức quỷ dị bao trùm lấy toàn bộ con thuyền.

Gần như ngay cùng một khoảnh khắc hai pháp trận sáng lên, chỉ nghe thấy một tiếng "bộp".

Một bóng dáng nhỏ nhắn xuất hiện từ hư không, giống như một con búp bê vải rách bị người ta vứt bỏ, nặng nề rơi xuống sàn thuyền.

Dù khoảng cách hơi xa, nhưng Litt vẫn nhìn rõ người đó là ai.

Chính là Tessaia đã mất tích trước đó.

Lúc này cô bé đang hôn mê bất tỉnh, cứ thế nằm im lìm trên con thuyền đang dập dềnh trôi nổi.

Đại não Litt nhói lên một cái, những hình ảnh trong đầu dần trở nên rõ nét.

Trong cơn bão táp, trên con thuyền nhỏ tròng trành ấy, chính là Litt và Tessaia.

Đây hẳn là tình tiết trong kịch bản gốc, Litt vì muốn cứu Tessaia mà buộc phải dấn thân vào nguy hiểm, leo lên thuyền.

Tình hình hiện tại chắc chắn không giống với kịch bản gốc.

Cô đã thay thế vị trí của chính chủ Litt, nhưng cô lại không có cái tâm địa thiện lương của chính chủ, quyền lựa chọn cứu hay không cứu nằm trong tay cô.

Lúc này đây, cũng có không ít người chú ý đến sự khác thường của chiếc thuyền nhỏ phía xa, đồng thời cũng nhìn thấy Tessaia đang hôn mê trên thuyền.

Nhưng vì thân phận của Tessaia là Ác ma, nên bọn họ chỉ xì xào bàn tán, không một ai chủ động chọn cách tiến lên giải cứu.

Nhìn phản ứng của những người xung quanh, Litt lẩm bẩm trong lòng.

Để dấn thân vào nguy hiểm, thực ra cũng đâu cần thiết phải thế, đúng không?

"Đùng đoàng!"

Những hạt mưa to như hạt đậu bắt đầu rơi xuống, từ lác đác thưa thớt đến dày đặc liên hồi, tiếng sấm cũng liên tục vang rền.

Vị Cha xứ đang chủ trì trên sân khấu thấy tình huống này liền đưa tay lau mồ hôi trên trán.

"Ơ... xem ra tính toán của chúng ta sai lầm rồi."

Cơn bão đến sớm khiến tất cả mọi người trở tay không kịp.

Cuồng phong gào thét, dường như muốn lật úp hoàn toàn chiếc thuyền đánh cá nhỏ nơi xa kia.

Nếu không phải nhờ sợi dây thừng đang buộc chặt, e rằng con thuyền này đã sớm bị đẩy ra giữa biển khơi rồi.

Đối mặt với pháp trận trông có vẻ vô cùng tà ác kia, đối mặt với cơn bão táp rợp trời dậy đất ấy, những người có mặt tại đây không một ai dám xông lên cứu người.

Phản ứng của bọn họ, gần như y hệt với tình huống được miêu tả trong kịch bản...

Khoan đã?

Mình... có phải đã quên mất điều gì không?

Litt đang suy nghĩ xem có nên cứu người hay không bỗng sững lại.

Kịch bản...

Đúng rồi, nơi này có thể nói không phải là thế giới thực, mà là một cuốn tiểu thuyết theo motif 'rời nhóm'.

Đã là kịch bản được định sẵn, thì làm sao có chuyện viết chết nữ chính được chứ?

Làm thế thật thì kiểu gì cũng bị độc giả bắt bỏ rọ thả trôi sông cho xem!

Cho nên điều này đồng nghĩa với việc, Reid chắc chắn đang trên đường tới rồi.

Kịch bản trong đầu cô không đưa ra phần tiếp theo, nhưng Litt có lý do để đoán rằng, những tình tiết phía sau, Reid chắc chắn sẽ đến cứu nguy.

Là chọn tin tưởng Reid sẽ đến, hay chọn giữ mạng mình cho an toàn...

Litt hít sâu một hơi, trước những ánh mắt ngỡ ngàng của đám đông, cô bước vào trong màn mưa bão.

"Litt, con định làm gì vậy?!"

Vị Cha xứ phía sau muốn kéo cô lại, nhưng bị cô lách người né được.

Sau đó cô từ từ quay đầu lại, dùng nụ cười ngây thơ và lương thiện hệt như mọi ngày nói với mọi người.

"Chúa bao dung vạn vật, chịu sự giáo huấn của Người, con không thể thấy chết mà không cứu."

Nói xong, Litt liền dùng tốc độ nhanh nhất của mình, lao về phía chiếc thuyền đánh cá nhỏ.

Suy đoán từ thông tin mà kịch bản đưa ra, Reid chắc chắn sẽ xuất hiện cứu nguy sau khi chính chủ Litt đã lên thuyền.

Vậy việc cần thiết nhất cô phải làm trước tiên, chính là phá hủy hoàn toàn cái pháp trận hiến tế đang vận hành kia.

Khoảnh khắc Litt lao ra, những người của giáo hội tại thị trấn Dạ Minh hoàn toàn hoảng loạn.

Họ luống cuống tay chân thắp lên những ngọn đuốc Bạch Viêm tượng trưng cho sự che chở của Thánh quang, ngọn lửa trắng rực rỡ chao đảo dữ dội trong cuồng phong.

Nhưng so với Litt, tốc độ của họ thực sự quá chậm.

Đợi đến khi họ tới được bờ biển, Litt đã leo lên con thuyền đang chao đảo không ngừng.

Cô lấy ra cuốn Ngụy Điển, miệng ngâm xướng những câu luật lệnh tối nghĩa khó hiểu, tay kia thì đặt lên lõi của nghi thức hiến tế đã nổi lên, khi tiếng ngâm xướng kết thúc, một luồng Thánh quang thuần khiết đến cực điểm, chứa đựng sức mạnh thanh tẩy phun trào ra, trong nháy mắt đánh tan pháp trận hiến tế kia.

Khi pháp trận bị phá hủy, Tessaia đang hôn mê bất tỉnh cuối cùng cũng tỉnh lại.

Dù đứa trẻ này có trưởng thành sớm hơn tuổi, nhưng đâu đã từng thấy cảnh tượng mưa to gió lớn thế này, ngay lập tức hoảng sợ và òa khóc nức nở.

"Không sao đâu, chúng ta lên bờ trước đã."

Litt cũng không ngờ kế hoạch lại thuận lợi ngoài dự đoán, ngay khi cô định đưa Tessaia quay lại bờ, đột nhiên...

"Pặc!"

Sợi dây thừng đang căng cứng kia cuối cùng cũng đạt đến giới hạn, không chịu nổi lực kéo của cuồng phong, đứt lìa ngay tại chỗ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!