Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 02 - Chương 05: Mùi Vị Này Không Đúng

Chương 05: Mùi Vị Này Không Đúng

Dưới ánh mắt mong chờ của mọi người, bé Succubus Lilith bước đến chính giữa sân khấu, nơi đã đặt sẵn một cái chậu lớn chứa đầy nho. Cô bé nhẹ nhàng cởi một bên tất chân ra, bên còn lại vẫn giữ nguyên, cứ thế bước vào trong chậu.

Nhưng dù chỉ có vậy, đám đông vẫn dùng ánh mắt như hổ đói nhìn chằm chằm vào bé Succubus nhỏ nhắn này.

Reid thậm chí còn nghe thấy tiếng thở dốc ồ ồ của Toss ngay bên cạnh.

"Vậy thì, em bắt đầu đây nhé~"

Lilith đứng trong chậu, hơi dùng sức một chút, những quả nho chín mọng ngay lập tức vỡ tung, phát ra những tiếng "bụp bụp" ướt át, nước ép nhuộm đỏ tím cả bên tất trắng chưa cởi ra kia.

"Ồ ồ ồ!!"

Mọi người phát ra từng tràng hò reo phấn khích.

Chứng kiến cảnh này, ngay cả Reid - người vốn không có ý định uống rượu - cũng không kìm được mà muốn nếm thử xem rượu trong ly của mình rốt cuộc có mùi vị gì.

Ngay khoảnh khắc anh chuẩn bị uống...

"Yo? Trùng hợp thế, anh cũng khoái món này hả?"

Một giọng nữ quen thuộc mang theo vài phần cợt nhả, không báo trước mà vang lên ngay bên cạnh Reid.

"Tôi cũng có thể dẫm giúp anh nha... tiền trao cháo múc."

Reid giật mình suýt chút nữa thì hất cả ly rượu ra ngoài.

Chỉ thấy không biết từ lúc nào, Letia trong bộ áo choàng Mục sư màu đen đặc trưng, đã như một bóng ma xuất hiện ở chỗ trống bên cạnh anh.

Trên tay cô cũng cầm một ly rượu vang, nhưng so với ly của Reid, ly của cô trông trong trẻo và đỏ thắm hơn nhiều, có lẽ là hàng mua mang về, còn ly của Reid trông lại có vẻ vẩn đục.

Nhưng ngẫm lại cũng phải, dù sao cũng là hàng ủ thủ công bằng chân, chất lượng không được tinh khiết lắm cũng là chuyện bình thường.

Cơ mà sao cái mùi này cứ sai sai thế nào ấy nhỉ?

Reid đưa lên mũi ngửi thử, mùi rượu rất nhạt, ngược lại còn có một mùi chua loét khó tả...

Cái này thực sự uống được à?

Quay đầu nhìn xung quanh, tất cả mọi người dường như đều đang chìm đắm trong thứ rượu ngon này.

Ngay cả Mason, người từng nếm qua đủ loại rượu ngon trong hầm rượu hoàng gia, sau khi uống xong cũng không nhịn được mà tấm tắc khen ngợi.

"Quả là rượu ngon, hương vị nồng nàn, thanh khiết ngọt ngào, tôi chưa từng nếm thử loại rượu vang nào tuyệt diệu đến thế."

Reid nhìn bộ dạng này của anh ta, trông chẳng giống uống rượu chút nào, giống mấy con nghiện đang phê đá hơn.

Quay sang nhìn Letia, khi thấy vẻ mặt đầy trêu tức và cợt nhả của cô ả, Reid cảm thấy... chuyện này chắc chắn có gian thương.

"Cụng ly không?"

Anh lại ngửi ly rượu vang của mình thêm lần nữa... cái mùi vị đó thực sự không dám khen tặng.

Tuy nói tất chân của con gái có thể sẽ có chút mùi, nhưng cái mùi này chẳng phải là quá nồng rồi sao?

Reid cũng không phải chưa từng ngửi qua mùi tất chân, cho dù có chiến đấu cả ngày, mồ hôi nhễ nhại, cũng không đến mức có cái mùi này mới đúng.

Lại nhìn sang Letia đang nâng ly, cái dáng vẻ hối thúc như đòi mạng, ép anh uống cùng kia, thực sự là quá bất thường.

Để cho an toàn, anh thả ra một con Nhện Săn Máu, lén lút nhặt chiếc tất mà bé Succubus kia vừa cởi ra mang về.

Sau đó, nhân lúc mọi người không chú ý, anh cúi đầu xuống gầm bàn, ghé sát vào ngửi thử.

Mùi không đúng!

Mười phần thì có đến chín phần sai!

Mùi trên chiếc tất này và mùi của rượu hoàn toàn khác nhau.

Lại nhìn sang khuôn mặt đang cố nhịn cười đến mức méo xệch của Letia...

Giờ khắc này, trong lòng Reid nảy sinh một phỏng đoán vô cùng kinh khủng.

Rượu này có lẽ... chưa chắc đã là do bé Succubus kia dẫm ra...

Trán anh bắt đầu toát mồ hôi lạnh, tay ngưng tụ ra một cây kim kiểm tra, nhúng vào trong rượu.

"Tít~"

Kim kiểm tra kêu lên.

Nhìn thành phần Nấm ảo giác hiển thị trên kim, Reid rơi vào trầm tư.

Lại nhìn ba người anh em tốt đang uống say sưa ngon lành bên cạnh, rồi nhìn đám mạo hiểm giả đang hò reo trong quán, anh đứng bật dậy.

Giờ khắc này, anh nhận thức sâu sắc được mình cần phải làm gì.

Trong quán, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Reid, dường như không hiểu người đàn ông này bị làm sao.

Ngay cả Letia cũng chả hiểu Reid định làm trò gì.

Mặc dù đúng là cô đang ép rượu, nhưng với cái nết hay bị trêu chọc của Reid, chắc chắn hắn thừa hiểu rượu này có vấn đề.

Mà nếu không hiểu... thì cũng chẳng sao, coi như xem trò cười của Reid vậy.

Dù sao Nấm ảo giác cũng không có độc, uống ly rượu đó vào, thực ra cũng chỉ giống như ăn phải gói dưa chua dẫm bằng chân ở kiếp trước thôi.

Haizz~ chả chết được đâu mà lo~

Nhưng trọng điểm không phải là cái đó, trọng điểm là sao hắn lại đứng dậy?

Letia nghi hoặc hỏi.

"Anh đi đâu đấy?"

Reid không trả lời, chỉ bưng ly rượu vang trên tay, chậm rãi bước lên sân khấu.

Thấy Reid lên đài, biểu cảm trên mặt những người khác càng thêm ngơ ngác, bọn họ không đoán ra được rốt cuộc Reid muốn làm gì.

Trên mặt anh mang theo vẻ bi thương, cứ như thể sắp xả thân vì đại nghĩa vậy.

"Cái đó... quý khách, ngài định làm gì vậy?"

Reid hít sâu một hơi, sau đó cúi thấp người xuống, ghé sát lại gần một chút.

Ngửi thử bàn chân trắng nõn tựa như kem tuyết trước mặt.

Không có mùi chua loét, thậm chí còn mang theo chút mùi sữa thơm đặc trưng của Succubus nhỏ tuổi.

Còn thơm hơn cả chiếc tất vừa cởi ra kia một chút.

"Mùi này, quả nhiên không đúng..."

Nhưng hành động này trực tiếp khiến đám người dưới đài chết lặng, sau đó là phát điên!

"Á á á á!!"

"Lilith của tao! Lilith của tao!"

"Xử đẹp nó đi!"

Đám đông đã ăn phải Nấm ảo giác dường như muốn lao lên xé xác Reid ra thành trăm mảnh.

Nhưng Reid lại giơ tay ra, nói lớn với bọn họ.

"Từ từ đã, mọi người đừng nóng, trong chậu này còn không ít nho vừa mới dẫm xong, mỗi người một muỗng, nếm thử xem vị thế nào đã rồi hẵng nói."

Đám đông đang phẫn nộ bỗng nhiên im bặt, tất cả đều ngồi trở lại chỗ cũ.

"Khách quan chờ chút!"

Bé Succubus cũng bắt đầu cuống lên.

"Đống nho đó vẫn chưa ủ thành rượu mà!"

Đáp lại cô bé, Reid chỉ nở một nụ cười sảng khoái.

"Không sao, cái bọn tôi cần chính là hương vị nguyên bản."

"Ấy ấy ấy!!"

Bé Succubus muốn ngăn cản, nhưng Reid đã bưng cả cái chậu bỏ chạy, đợi đến khi cô bé phản ứng lại thì đã quá muộn.

Chưa đầy ba phút, chậu nước ép nho chưa kịp ủ men đã bị đám người dưới đài chia nhau ăn sạch bách.

Reid thề với trời, anh một ngụm cũng không dám nếm.

Sau khi thưởng thức hương vị nho nguyên chất, mọi người dường như cũng bừng tỉnh ngộ, bọn họ đưa mũi ngửi thử ly rượu vang của mình...

Rất thối.

Lại ngửi thử mùi hương còn vương lại trong cái chậu kia...

Rất thơm.

Giờ khắc này, trong đầu bọn họ cũng nảy ra một nghi vấn giống hệt Reid.

Rượu này... thực sự là do bé Succubus dẫm ra sao?

Ngay khi mọi người đang nghi ngờ, ông chủ của quán bưng một khay rượu vang mới tinh từ bếp sau chạy lon ton ra, trên mặt con Ma tộc đầu trâu này nở một nụ cười rạng rỡ như hoa cúc nở rộ.

"A ha ha ha~ Rượu vang tới rồi đây~"

Chỉ là sau khi đi ra, nhìn thấy khung cảnh im phăng phắc trong quán, hắn không khỏi ngẩn người.

"Mọi người sao thế?"

"Sao lại nhìn tôi như vậy?"

"Rượu lên rồi, sao còn chưa uống đi?"

Đám người dưới đài trầm mặc, mãi cho đến khi Brian mở miệng nói.

"Ông chủ, mọi người đều không dám uống, có người nói... nói là rượu này không phải do bé Succubus dẫm ra."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!