Chương 02: Lối Tắt
Litt khẽ nheo mắt lại.
Lời của Otto quả thực có vài phần đạo lý.
Mặc dù lão già này xưa nay sống lỗi vô cùng, thường xuyên toan tính mấy chuyện đâu đâu, thậm chí thỉnh thoảng còn quay sang tính kế cả cô, nhưng... ngẫm kỹ lại thì, mỗi lần Otto giở trò với cô, nếu không phải là nhăm nhe tiền trong túi cô thì cũng là nhắm vào số tiền cô có thể kiếm được trong tương lai, chứ hiếm khi nào dồn cô vào bước đường cùng.
Nói toạc móng heo ra thì, lão ta chính là một trong những thủ phạm đầu sỏ khiến cô nghèo rớt mồng tơi như bây giờ.
"Vậy ông có nhúng tay vào vụ này không?"
“Đối với chuyện của Bạch Giáo, tôi chưa bao giờ can thiệp cả.”
"Nói cách khác, chuyện bên ngoài Bạch Giáo thì ông có nhúng tay?"
“...Nhìn thấu đừng nói toạc ra chứ, Tu nữ Litt.”
Người đàn ông ở đầu bên kia tinh thể truyền tin vẫn giữ vẻ tao nhã và ung dung, dù bị Litt vạch trần, ông ta vẫn giữ nguyên ý cười, mang lại cho người ta cảm giác như đang đối mặt với một con cáo già xảo quyệt.
Nghe vậy, khóe miệng Litt giật giật, quả nhiên đúng như cô dự đoán.
Đây cũng là lý do tại sao cô thực sự không muốn Reid giao du với loại người như Otto.
Thật sự là khốn nạn vãi chưởng.
Còn là cái loại 'bựa nhân' hơn cả cô nữa chứ.
“Có điều, nếu cô đã nhạy bén nhận ra một số thứ, vậy thì, có lẽ tôi có thể cho cô một lời khuyên hữu ích hơn.”
Litt không tiếp lời, chỉ im lặng lắng nghe, chờ đợi đoạn sau của Otto.
“Cô hẳn cũng biết...” Giọng Otto mang theo chút dẫn dụ đầy mê hoặc, “Người ta đổ xô vào hầm ngục rốt cuộc là vì cái gì? Là để công phá tầng thứ 50 nơi chưa ai đặt chân đến, tích lũy thực lực không ngừng, để rồi từ thân xác phàm nhân mà trở thành Bán Thần hoặc Chân Thần.”
“Vậy nếu tôi nói, tồn tại một số 'lối tắt' khác, có thể đi vòng qua những nấc thang lên thần đẫm máu dằng dặc kia, tránh né những cuộc chém giết chất chồng xác người, dùng một cách thức... 'tiện lợi' hơn, để trực tiếp chạm đến lĩnh vực tối cao đó thì sao?”
Nghe đến đây, Litt đã lờ mờ hiểu ra điều gì đó.
Ma Thần hóa...
Kẻ ẩn nấp trong bóng tối bắt cóc Tessaia, mục đích chính là vì cái gọi là 'Ma Thần hóa' này. Nghe thì có vẻ đúng là một phương pháp để trở thành Thần.
“Không sai, Tu nữ Litt, điều cô đang nghĩ đến chính là một trong những khả năng đó.”
Otto ở đầu dây bên kia cứ như có thuật đọc tâm, nhìn thấu suy nghĩ của Litt.
“Theo tôi được biết, về lý thuyết có không dưới năm cách để trở thành Bán Thần, và theo phân tích của tôi, Reid là sự tồn tại có khả năng trở thành Bán Thần cao nhất trong tương lai, cậu ta... thậm chí chẳng cần phải công phá hầm ngục.”
Litt vẫn giữ im lặng. Đôi khi cô thật sự phải thừa nhận một điều, trực giác của Otto... thực sự có chút đáng sợ.
Cô phải dựa vào kịch bản mới biết Reid là nhân vật chính của thế giới này.
Vậy mà Otto lại có thể nói ra đáp án tiệm cận với chân tướng nhất.
"Cho nên?" Litt lấy lại bình tĩnh, thản nhiên nói: "Nói cho tôi những thứ này, ông định bảo tôi đi giám sát Reid à? Hay muốn làm gì?"
“Giám sát?” Otto bật cười khẽ, như thể vừa nghe được một câu chuyện tiếu lâm thú vị: “Không không không, Tu nữ Litt thân mến, tôi chỉ đang nhắc nhở cô thôi. Một sự tồn tại không cần công phá hầm ngục cũng có thể chạm ngưỡng Bán Thần, cô nghĩ xem, trong mắt những kẻ điên cuồng dòm ngó thần vị kia, Reid... sẽ là cái gì?”
Litt rơi vào trầm tư, đúng lúc này, Otto lại tiếp tục nói.
“Giữ cho kỹ món đồ chơi của cô nhé, Tu nữ Litt, đừng để người ta cướp mất đấy.”
Dứt lời, Otto liền cúp máy, chỉ để lại những tiếng "tút tút" lạnh lẽo.
Cất tinh thể truyền tin vào túi, Litt chậm rãi thở hắt ra một hơi nặng nề.
Chuyện đã đến nước này... thôi thì đi ăn cơm trước đã.
Trời đánh tránh bữa ăn, ăn cơm là quan trọng nhất, cho dù bên ngoài có lũ lụt ngập trời thì liên quan quái gì đến cô chứ.
Muốn điều tra đám người bắt cóc Tessaia thì cũng phải ăn no mới có sức làm việc chứ, đúng không?
——————
"Ợ~"
Letia sau khi ăn uống no say liền quay trở lại cứ điểm của Lưỡi Dao Rạng Đông.
Giống như nhân viên văn phòng phải chấm công đúng giờ, thỉnh thoảng cô cũng phải ghé qua đây một chút.
Để chứng minh rằng mình không phải vì đi chơi gái ở quán Succubus mà mất liên lạc.
Chân trước cô vừa bước vào cứ điểm, chân sau cánh cửa đã bị đẩy ra.
Nhóm ba người Liz vừa đi cày cuốc ở hầm ngục về bước vào nhà.
Letia nhìn khuôn mặt đen như đít nồi của Liz, có chút không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
"Sao thế?"
"Không có gì, tôi muốn nghỉ ngơi một chút."
Liz không đáp lại, chỉ cúi gằm mặt, toàn thân tỏa ra hàn khí, lầm lũi bước về phía phòng ngủ của mình.
"Cô ta bị sao vậy?"
Nghe Letia hỏi, Bethany và Jessica nhìn nhau một lúc, sau đó mới ghé vào tai Letia thì thầm to nhỏ.
"À ừm... hiện tại Liz đang bị 'suy sụp' chút đỉnh."
"Hả?"
Letia không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy, cô đứng dậy, bày ra vẻ mặt đầy phẫn nộ vì chính nghĩa.
"Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Jessica tiếp lời.
"Lúc bọn tớ ở tầng sáu hầm ngục thì gặp nhóm của Reid."
"...Thế thì có gì lạ đâu."
Letia lại ngồi phịch xuống.
Đồng đội cũ bị nhân vật chính 'ra dẻ' vả mặt các kiểu, trong mấy bộ tiểu thuyết mạng motif 'rời nhóm' thì chuyện này chẳng phải quá bình thường sao?
Còn tưởng có drama gì hot để hít hà chứ.
“Không không không, thứ khiến Liz 'tức nổ phổi' không phải là chuyện đó,” Jessica bổ sung: “Nói chính xác hơn, cậu ấy bị đội trưởng của Vệ Binh Mùa Đông chọc cho tức điên lên.”
Bethany chen vào một câu.
"Nhưng nguyên nhân sâu xa chẳng phải vẫn là do Reid sao?"
"...Cậu nói thế hình như cũng đúng."
Nghe hai người kẻ tung người hứng, Letia lại càng ngơ ngác chả hiểu mô tê gì.
"Tóm lại là mấy bà nói rõ ràng xem nào, rốt cuộc là có biến gì?"
"Thực ra là thế này..."
Jessica kể lại toàn bộ đầu đuôi câu chuyện cho Letia nghe.
Sau khi nghe xong nguyên nhân, diễn biến và kết quả, Letia xoa cằm, vẻ mặt đăm chiêu.
Nhìn theo góc độ này thì, cái tên Hiệp sĩ Thương Elian kia cũng có ý định lôi kéo Reid rất lớn đấy chứ.
Nhưng nghĩ kỹ lại cũng phải, nước Mùa Đông vốn chẳng phải cường quốc, khoan nói đến việc lôi kéo được Reid, chỉ riêng việc đầu tư vào Reid thôi cũng đã là một vụ làm ăn chắc chắn có lãi rồi.
Nhìn lại Liz mà xem... chậc, vẫn còn đang bận hờn dỗi đấu khí với Reid kìa.
Hết cứu, thật sự.
Không hổ danh là kẻ có số kiếp làm nền cho thiên hạ.
Nếu là trong cốt truyện gốc, lúc Reid đang lăn giường với người khác, chắc cô ả vẫn còn đang trùm chăn cắn khăn tay vì tức tối quá.
Thật sự xin lỗi khoảng thời gian cô ta và Reid ở bên nhau ghê.
Nhưng mấy chuyện này chẳng liên quan gì đến Letia cả, cô chỉ là một nhân viên quèn dưới đáy xã hội, rảnh rỗi đâu mà đi quan tâm cảm xúc của sếp làm gì?
Có được tăng lương đâu.
Letia liếc nhìn cửa phòng Liz, nhún vai.
Mà... kệ đi, dù sao tự kỷ một lúc xong lại quay về cái dáng vẻ kiêu ngạo hất mặt lên trời ngay ấy mà, lo bò trắng răng làm gì?
Letia định đội mưa về nhà, tranh thủ ngủ một giấc hồi sức, nào ngờ vừa mới đẩy cửa ra, cô đã đâm sầm vào một thứ gì đó mềm mại.
"Ưm?"
"Ái chà?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
