Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 03 - Chương 61: Tôi không hề nói dối

Chương 61: Tôi không hề nói dối

Sau khi giọng nói của Otto dứt hẳn, viên pha lê liên lạc cũng bị ngắt kết nối.

Sắc mặt Reid tối sầm lại, anh đặt viên pha lê của mình xuống.

Bất kể trong lòng có bao nhiêu nghi vấn, bất kể có khó lòng chấp nhận đến mức nào, nhưng sự thật rành rành là như vậy.

Kẻ đứng sau giật dây màn kịch này chính là bản thân Otto!

Và rất có thể lão ta đã bắt Litt đi, đi trước nhóm của anh một bước để tiến vào Thánh điện Ác quỷ ở tầng thứ hai mươi lăm rồi!

Vì vậy Reid cũng hiểu rõ, thời gian không chờ đợi một ai, lúc này anh buộc phải dốc toàn lực lao đến khu vực ẩn của tầng thứ hai mươi lăm.

Ngay lập tức, anh nói với Mason vẫn còn đang mải mê giết địch.

"Litt đã bị truyền tống đến Thánh điện Ác quỷ ở tầng thứ hai mươi lăm rồi, chúng ta phải mau chóng qua đó ngay!"

Tuy nhiên, một vấn đề cực kỳ hóc búa đang bày ra trước mắt.

Lũ Linh cẩu gai bị một loại sức mạnh nào đó bóp méo hoàn toàn và rơi vào trạng thái cuồng bạo này, chúng giống như một đợt triều cường đen ngòm vô tận, mất sạch lý trí, đợt này chưa qua đợt khác đã tới! Chúng dùng lối đánh cảm tử để cắn chặt lấy phòng tuyến của nhóm Mason, hoàn toàn không cho họ bất kỳ cơ hội nào để thoát khỏi chiến trường hay chỉnh đốn lại đội hình.

Muốn tiếp tục tiến lên, bắt buộc phải có người ở lại chặn hậu!

Ánh mắt Mason trở nên sắc lạnh, ngay khi anh đang định điểm danh để Monica, Chó săn ba đầu cùng cái "vật đính kèm" của nó đảm nhận nhiệm vụ này thì...

Bóng dáng của Liz đột nhiên lao vào ngay vị trí tiền tuyến nhất của chiến tuyến.

Trong tay Liz là thanh trường kiếm chất lượng thấp với lưỡi kiếm đã sứt mẻ, không biết là nhặt được từ xác mạo hiểm giả tử trận nào, nhưng dù là vậy, cô vẫn tiếp quản vị trí của Mason, ngăn chặn sự càn quét của triều cường ma thú.

"Ở đây cứ giao cho chúng tôi," giọng nói của Liz vẫn lạnh lùng như vậy, đồng thời cô dời mắt sang người Reid: "Để lại cho tôi mười thanh kiếm kỵ sĩ là được..."

Nói được một nửa, cô khựng lại một chút, sau đó bổ sung thêm.

"Đợi sau khi về thị trấn Dạ Minh, tôi sẽ trả tiền cho anh... Đừng có mà chết đấy."

"..."

Reid im lặng. Không hỏi han, không nghi ngờ, thậm chí không một chút do dự, giống như những đồng đội ăn ý ngày nào, anh giơ tay lên, ma lực tinh thuần điên cuồng dao động, nén lại và định hình trong lòng bàn tay... Chỉ trong vòng mười mấy giây ngắn ngủi, hơn mười thanh kiếm kỵ sĩ đã cắm đầy trên mặt đất.

Tuy chỉ là những thanh kiếm kỵ sĩ được chế tạo tạm thời, chất lượng kém xa những thanh trước đó, nhưng đối với Liz lúc này thì bấy nhiêu cũng đã đủ dùng.

"Các người đi đi."

Bất kể là đứng trên lập trường đồng đội cũ hay là người dưng nước lã, Reid vẫn trịnh trọng thốt ra một câu.

"Đa tạ..."

Ngay sau đó, anh cùng Mason không một phút nghỉ ngơi, lập tức lao thẳng về phía tầng thứ hai mươi lăm.

——————

Bên trong Thánh điện Ác quỷ của tầng thứ hai mươi lăm, Litt đặt viên pha lê liên lạc xuống.

Trong đầu cô, cái kịch bản hỗn độn và mờ mịt kia một lần nữa hiện ra.

Đó là những hình ảnh và dòng chữ mà cô không biết mình đã xem qua bao nhiêu lần.

Suốt ngày đêm, chỉ cần cô nhắm mắt lại, cảnh tượng như ác mộng này sẽ hiện lên trong tâm trí.

Đến mức khiến Litt đã sớm cảm thấy tê liệt với nó.

Hình ảnh trong đầu dần trở nên rõ nét và chân thực, cứ như thể giây tiếp theo, cái kết cục trong hình ảnh đó sẽ giáng xuống người cô vậy.

Thế nên dù không có ai nói cho Litt biết đây là nơi nào.

Nhưng cô cũng lờ mờ đoán được... đây chính là tầng thứ hai mươi lăm.

Đến giờ cô mới hoàn toàn phản ứng kịp, trước đây dù biết người trong hình ảnh kịch bản là mình, nhưng vì là góc nhìn thứ nhất nên cô không hề hay biết cái "mình" này... thực ra chính là Litt, chứ không phải Letia.

Vì vậy, Litt cũng đã hiểu ra, tại sao cái vai mà mình đang diễn này lại là bạch nguyệt quang của Reid.

Đúng là rất khớp với cái câu...

Chỉ có bạch nguyệt quang đã nghẻo mới là bạch nguyệt quang tốt nhất thôi!

Đm cái kịch bản hãm lìn này!

Litt lẳng lặng giơ ngón giữa lên trời.

Cái này thì ai mà ngờ được cơ chứ?

Mấy ngày trước mới biết là không có cái gọi là chính chủ Litt nào cả, còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị truyền tống đến cái chốn khỉ ho cò gáy này, giờ thì hay rồi...

Nhìn cái tế đàn ác quỷ âm u phía trước, cùng với luồng ma lực trong cơ thể đang dần bị bóc tách ra ngoài, Litt không khỏi thở dài một tiếng.

Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng trong lòng lúc này cũng không bằng sự thất vọng dành cho bản thân Otto.

Cô đã nghĩ ra hàng vạn khả năng, nhưng duy nhất không ngờ tới việc mình lại bị chính Otto tính kế.

Có thể nói, đây là lần đầu tiên kể từ khi đến thế giới này cô phải chịu một sự phản bội lớn đến vậy, và cũng không ngờ rằng, chỉ cần một lần phản bội duy nhất này thôi cũng đã đủ để lấy mạng cô rồi.

"Tại sao cơ chứ..."

Litt thở dài, sau khi không thể tháo mặt nạ ra, cô cảm thấy cả người mình trở nên yếu đuối hơn hẳn, tâm thế cũng không còn bình tĩnh như trước.

Rõ ràng cách đây không lâu còn có thể thản nhiên đối mặt với cái chết, kết quả đến giờ phút này, ngược lại cô lại thấy sợ hãi vô cùng.

Nhưng vừa nãy Reid đã gọi thông cuộc gọi của mình, đây dường như là tình tiết không hề thấy trong kịch bản... Vậy thì kịch bản có thể thay đổi được không?

Litt cố gắng nhìn vào kịch bản trong đầu một lần nữa, nhưng lại phát hiện... hình ảnh đó lại trở nên mờ mịt.

Và khác với sự mông lung kéo dài rất lâu ở tầng thứ hai mươi bảy trước đó, lần này kịch bản trong đầu giống như bị sương mù bao phủ, nhưng rồi lại nhanh chóng bị thổi tan đi.

Cảnh tượng cô bị triều cường ma thú xé xác lúc trước đã biến mất, thay vào đó là... hình ảnh cô đang nằm yên trong lòng Reid.

Kết cục bị thay đổi rồi sao?

Litt sững sờ một chút, nhưng rất nhanh sau đó tâm trạng cô cũng trở nên phấn khích.

Quả nhiên không hổ danh là nam chính của kịch bản gốc, vẫn phải dựa vào Reid mới được nha!

Chỉ một cuộc điện thoại thôi đã đủ để thay đổi kết cục của mình rồi...

Khoan đã?

Hình như có gì đó sai sai?

Niềm vui trong lòng Litt còn chưa duy trì được bao lâu, cô đã nhận ra một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.

Hình ảnh kịch bản đưa ra... là góc nhìn thứ ba.

Mà trước đây toàn bộ đều là góc nhìn thứ nhất...

Tuy nói không loại trừ khả năng góc nhìn này là người khác đang nhìn mình, nhưng vấn đề là với tư cách một đứa lùn tịt chưa đầy một mét năm, Litt biết rất rõ, người trong hình ảnh đang nhìn "Litt" chính xác là mình... tức là Letia, không sai vào đâu được.

Và còn một điểm nữa, dù hình ảnh này không có âm thanh, nhưng nhìn biểu cảm của Reid và những người xung quanh anh ta, đây hoàn toàn không giống như một cuộc hội ngộ hay đoàn viên, ngực của Litt cũng bị nhuộm đỏ thẫm.

Điều này trực tiếp khiến Litt đứng hình mất 5 giây.

Ủa không phải chứ...?

Rốt cuộc là mình đã chết hay chưa hả?!

Chẳng phải đã nói Litt chính là mình, mình chính là Litt sao?

Nếu Litt trong hình ảnh đã chết... vậy cái đứa đang trốn trong bóng tối nhìn Litt là mình đây lại là chuyện quái gì?

Ma ngẫu thì không thể chảy máu, nên người nằm trong lòng Reid cũng không thể nào là Ella được đúng không?

Litt cảm thấy não mình sắp đình công đến nơi rồi.

Cái hình ảnh này còn xoắn não hơn cả vụ giả chết của Nham Thần Zhongli nữa.

Tuy nhiên, khi Litt còn chưa kịp hiểu ra điều gì, một tiếng bước chân nhẹ nhàng đã vang lên trong bóng tối.

Thậm chí không cần ngẩng đầu, cô cũng biết người đang tiến về phía mình là ai.

Otto dừng lại, nhìn vị tu nữ trắng cách đó không xa, nói bằng giọng điệu giễu cợt và đầy ẩn ý.

"Phản ứng của cô bình tĩnh ngoài dự liệu đấy, sơ Litt."

Còn sau khi nhìn thấy khuôn mặt gợi đòn của Otto, Litt ngược lại không hề nổi giận, chỉ dùng giọng điệu như thường ngày mà mỉa mai ngược lại.

"Chẳng phải đã nói là sẽ không tính kế tôi sao? Ngài Giám mục kính mến của tôi ơi."

Trước câu hỏi đó, Otto bỗng nhiên bật cười một cách khó hiểu.

"Sơ Litt à, ta... không hề nói dối."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!