Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 04 - Chương 01: Ngươi nên thuộc về ánh sáng

Chương 01: Ngươi nên thuộc về ánh sáng

Tuy rằng trong đầu vẫn còn treo cả đống dấu chấm hỏi, nhưng ít nhất Letia cũng đã làm rõ được một điều, đó là mình chắc chắn vẫn còn sống nhăn răng.

Cái lão Otto kia tuyệt đối là đã nghiên cứu thấu đáo chức năng của chiếc mặt nạ này rồi mới dám bày ra cái trò đó.

Mà tình cảnh hiện tại đối với cô mà nói, thực sự là vô cùng khó xử.

Giờ đây dù cô có muốn chứng minh mình là Litt thì cũng chẳng thể nào làm được nữa.

Dẫu sao thì Litt cũng đã thực sự chết ngay trong vòng tay của Reid, cho dù cô có tự mình thừa nhận đi chăng nữa, thì việc đối phương có tin hay không lại là chuyện khác.

Và quan trọng hơn là, điều này chỉ tổ khơi lại vết thương lòng của anh ấy một cách vô ích mà thôi.

Đối với Reid, nỗi đau ấy đã khắc sâu vào tim, còn đối với cô... lời nói dối cũng là hàng thật giá thật.

Dùng lời nói dối của mình để an ủi nỗi đau trong lòng người khác, đúng là chuyện nực cười nhất trần đời.

Letia có ngốc đến đâu cũng không đời nào làm cái trò đó, không khéo lúc ấy Reid lại quay sang xem cô là kẻ thù không đội trời chung cũng nên.

Đã đến nước này rồi, lời nói dối nghiêm trọng như vậy thực sự không thể tùy tiện khai báo ra được.

"Otto, cái đồ nhà ông..."

Cứ nghĩ đến đây là Letia lại tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Lão già Otto này đúng là thứ làm chuyện ác tận cùng mà...

Phải, lão ta đúng là đã nói sẽ không làm hại "Letia", nhưng cái đệt, điều đó không có nghĩa là lão không làm hại Litt nha!

Giờ đây bị dồn vào cái thế tiến thoái lưỡng nan, bị treo lên giàn hỏa thiêu như thế này, xem ra cũng nằm trong tính toán của lão già cáo già đó rồi.

"Tít tít tít..."

Đúng lúc này, viên pha lê liên lạc của Letia đột nhiên vang lên.

Nhìn thấy cái tên ở đầu dây bên kia, cô suýt chút nữa là đã quăng luôn viên pha lê này ra ngoài cửa sổ.

"OTTO!! Cái (chỉ trỏ) đệt (chỉ trỏ) mợ nhà ông!"

Đối với tiếng gầm thét này, Otto ở đầu dây bên kia dường như đã dự liệu từ trước nên lập tức phản hồi.

"Tức giận quá nhiều sẽ mau già và mọc nếp nhăn đấy..."

Lần này, ngọn lửa giận trên mặt Letia bỗng khựng lại.

Đệch... đây chỉ là một đoạn tin nhắn để lại.

Giọng của Otto vẫn bình thản lạ thường, nhưng lại phảng phất một sự dịu dàng khác hẳn ngày thường.

"Có lẽ trong lòng con còn nhiều nghi vấn, có lẽ con vẫn còn nhiều điều chưa hiểu... Nếu có thể, ta thực sự muốn được đối mặt với con, vừa nhâm nhi Brandy vừa kiên nhẫn kể cho con nghe..."

"Nhưng thời gian của ta không còn nhiều, ta phải rời đi để kế thừa di nguyện của những người đã khuất, để truy tìm mục tiêu mà ta từng chưa hoàn thành..."

"Nói ngắn gọn thế này nhé Letia, ta luôn biết... thực ra đầu óc con không hề ngốc, con chỉ là lười suy nghĩ thôi. Chắc hẳn bây giờ con đã hiểu rõ về chiếc Mặt nạ Kẻ Khờ trong tay mình rồi chứ? 'Litt' mà nó tạo ra, suy cho cùng cũng chỉ là hư ảo..."

"Dù là đối với con - người đang chìm đắm trong việc đóng vai, hay đối với Reid - người coi sự ấm áp giả tạo đó như báu vật... thì chỉ có cách xé nát chiếc mặt nạ dối trá này, mới có thể thực sự... hướng về phía tương lai mà bước tiếp."

Một tiếng thở dài thườn thượt, dường như đã vắt kiệt mọi sức lực truyền đến từ viên pha lê, mang theo một sự mệt mỏi như vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân.

"Reid... đã mất đi bạch nguyệt quang trong lòng cậu ta, tội nghiệt nặng nề này sẽ do ta gánh vác, cùng ta đi tới hồi kết cuối cùng."

"Còn con, Letia, vị trí của con... nên ở dưới ánh sáng, chứ không phải trong bóng tối. Có Reid — vị Pháp sư Kiến tạo với tiềm năng gần như vô hạn đó bảo vệ bên cạnh, ta cũng có thể yên tâm... hướng tầm mắt về phía địa ngục sâu thẳm và tuyệt vọng hơn rồi."

"Đi đi," giọng của Otto như một lời chúc phúc cuối cùng, lại giống như lời quyết biệt sau chót, "Trở về bên cạnh cậu ta đi. Vết thương máu chảy đầm đìa vì cái chết của Litt trong lòng cậu ta, nỗi bi thương và hư vô sâu hoắm đó... cần một sự tồn tại hoàn toàn mới để lấp đầy, để chữa lành."

"Còn nhớ món quà ta đưa cho con trước đó chứ? Đừng quên ghé qua Bạch Giáo lấy một chuyến, ở đó còn một bức thư ta đặc biệt để lại cho con."

"Còn về phần ta," giọng của Otto ngày càng nhẹ đi, mang theo một sự thanh thản siêu thoát: "Cũng đã đến lúc phải hạ màn rồi..."

"Một người phải đi bao xa, mới có thể tìm lại được chính mình thuở ban đầu ở nơi tận cùng của thời gian?"

"Chắc hẳn Reid sẽ sớm tìm lại được người mà cậu ta thực sự yêu thương, tìm thấy bạch nguyệt quang thực sự thuộc về mình... Còn bạch nguyệt quang của ta, giờ đang ở phương nào?"

Lời nhắn của Otto đến đây là đột ngột dừng lại, những lời cuối cùng của lão dường như không phải nói với Letia, mà giống như đang lẩm bẩm tự tình với chính mình.

Ánh sáng mờ nhạt lạnh lẽo của viên pha lê liên lạc soi rọi khuôn mặt đang tràn ngập những cảm xúc phức tạp của Letia.

"Phù..."

Letia chậm rãi thở ra một luồng trọc khí, cất viên pha lê đi.

Ngay cả khi không có lời nhắc nhở của Otto, cô cũng phải đi xem xem tình hình của Reid rốt cuộc là như thế nào.

Kịch bản trong đầu không hề miêu tả những chuyện xảy ra sau khi Reid trở về quán rượu Bờ Sông, cô nhất định phải đích thân tới đó một chuyến mới được.

——————

Khi bước chân của Letia vừa chạm ngưỡng cửa quán rượu Bờ Sông, một cảm giác nặng nề như một khối chì đặc quánh lập tức bóp nghẹt lấy cổ họng cô.

Sự náo nhiệt và hơi thở trần thế của ngày xưa giờ đây đã tan biến không còn dấu vết, như thể bị một bàn tay vô hình nào đó xóa sạch sành sanh.

Ánh sáng dường như cũng sợ hãi bầu không khí nơi đây, chỉ dám hắt lên những vệt sáng vàng vọt, mờ ảo trong góc khuất.

Bà chủ quán rượu đã lặng lẽ đóng cửa tiệm từ lâu, tiếng "cạch" nhẹ khi then cài nặng nề sập xuống nghe thật chói tai giữa không gian tĩnh mịch như tờ.

Sau khi nhìn thấy Letia, bà không nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu cho cô đi vào, rồi sau đó ẩn mình vào cái bóng phía sau bếp.

Bà để lại không gian thấm đẫm sự tuyệt vọng này hoàn toàn cho Reid trong góc khuất, cùng những người đồng đội đang ngồi quanh anh, tất cả đều im lặng như những tảng đá.

Nặng nề... ngột ngạt... tuyệt vọng...

Thậm chí chỉ cần đứng ở đây thôi cũng đã khiến người ta cảm thấy khó thở.

Còn Reid, anh cuộn mình trong góc tối tăm nhất, lưng quay về phía cửa, giống như một bức tượng đá bị lãng quên giữa dòng thời gian.

Lồng ngực anh loang lổ vết máu, khiến quần áo bết dính lại với nhau, nhưng anh lại thờ ơ chẳng bận tâm.

Ánh mắt trống rỗng, không chút tiêu cự của anh đang đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng lại như thể đang nhìn xuyên qua mọi thứ.

Hướng đó... là nhà của Litt.

Những vệt máu trên ngực anh đã khô khốc, kết lại thành màu đỏ sẫm, dính chặt lấy lớp vải và da thịt.

Những người ngồi xung quanh, gương mặt ai nấy đều như phủ một lớp sương giá, không một ai lên tiếng.

Ngay cả Brian, người đã chứng kiến biết bao cái chết, lúc này cũng chỉ lẳng lặng uống ly rượu giải sầu.

Letia đứng ở cửa, cô nhìn dáng vẻ tiều tụy này của Reid, bầu không khí tuyệt vọng và đậm đặc trong không gian khiến nhịp tim cô cũng chậm lại rất nhiều.

"Cộp... cộp..."

Cô khẽ thở dài, bước những bước chân nặng nề đi tới trước mặt Reid.

Người đàn ông này sau khi nghe thấy tiếng bước chân thì hơi khựng lại, anh quay đầu lại, liền thấy Letia đang đứng trước mặt mình.

Khi nhìn thấy thiếu nữ này, trên khuôn mặt tiều tụy của anh vẫn cố gắng nặn ra một chút ý cười.

Chính nụ cười ấy, dường như còn khó coi hơn cả khóc.

"Đã lâu không gặp, muốn uống một ly không?"

Nói đoạn, anh đẩy ly bia gần như chưa hề động tới về phía cô.

Ngay cả khi lòng đã tuyệt vọng đến cùng cực, nhưng vẫn không muốn để nỗi đau này ảnh hưởng đến người khác sao...

Reid, cái tay này đúng là... một tên người tốt hết thuốc chữa mà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!