Chương 07: Về nhà nấu cơm vẫn là chân ái
Lúc này Litt có chút ngạc nhiên.
Cô vẫn luôn điều tra tung tích và manh mối về chính chủ Litt, cố gắng làm rõ thân phận cũng như lai lịch của đối phương.
Nhưng kết quả là từ lúc kịch bản xuất hiện cho đến tận bây giờ, cô mới thực sự tận mắt nhìn thấy nhân vật tầm cỡ vẫn luôn ẩn mình sau màn này.
Hơn nữa, nhìn bộ dạng mặc đồ đen che chắn kín mít từ đầu đến chân như hiện tại, chắc chắn cô ta đang cố ý né tránh ánh mắt của mọi người.
Điều này cũng gián tiếp chứng minh một điểm, suy đoán trước đó của cô không sai, cô ta thực sự đang lợi dụng cô làm thế thân, còn cô cũng đang lợi dụng thân phận của cô ta để tiếp cận Reid.
Hiện giờ về phía mình, bất kể là thân phận Litt hay thân phận Letia, thực tế đều đã có những giao điểm nhất định với Reid.
Nên xét theo ý nghĩa nào đó, có lẽ cô còn phải cảm ơn cô ta nữa kìa.
Tuy nhiên vấn đề hiện tại là, tại sao cô ta lại đột nhiên xuất hiện chứ?
Lại còn đi bên cạnh Otto nữa.
Litt nheo mắt lại, nấp trong bóng tối nhìn chằm chằm vào bóng lưng của hai người.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt từ phía sau, "chính chủ Litt" quay đầu nhìn lại một cái, điều này cũng khiến Litt một lần nữa nhìn thấy khuôn mặt cực kỳ giống mình kia.
Nhưng may mà Litt phản ứng rất nhanh, ngay khoảnh khắc đối phương quay đầu, cô đã lập tức che giấu hiện diện, nên không bị phát hiện.
“Ngươi đang nhìn gì thế?”
Otto mỉm cười tao nhã.
“Chúng ta phải về nhanh thôi.”
“Vâng.”
Thiếu nữ khoác áo choàng đen gật đầu, sau đó tiếp tục bước theo Otto về phía trước.
Sau khi hai người đã đi xa, Litt tháo chiếc mặt nạ trên mặt xuống.
Cô đang suy nghĩ một chuyện.
Rốt cuộc mình có nên đuổi theo không nhỉ?
Xét về tình về lý, đúng là cô nên đuổi theo thật.
Nhưng giờ có một vấn đề... đó là sau khi cô chiếm hết kịch bản và tâm sức của cô ta, chính chủ Litt hiện giờ gần như chẳng có chút tình cảm nào với Reid cả, mình mà đuổi theo thì có vẻ cũng chẳng có ý nghĩa gì lớn lao cho lắm.
Hiện tại mình chỉ cần biết điểm này là đủ rồi.
Chính chủ Litt thực sự tồn tại, và thân phận của cô ta tuyệt đối không hề đơn giản.
Nghĩ đến đây, Letia xoa xoa thái dương, sau đó một lần nữa đeo Mặt nạ ngụy trang lên.
“Thôi bỏ đi... mình đang lợi dụng người ta, người ta cũng đang lợi dụng mình... lười truy cứu quá.”
Cả hai bên đều ngầm hiểu điều đó, nên cô hoàn toàn không cần thiết phải chọc thủng tầng quan hệ này làm gì.
Còn về việc lo lắng sau này chính chủ Litt có tranh giành Reid với mình không á?
Cái này thì hoàn toàn không cần phải xoắn.
Chỉ cần mình có thể thuận lợi sống sót qua kịch bản tầng thứ hai mươi lăm, thì sau này dù chính chủ Litt có lăn giường với Reid đi chăng nữa, mình vẫn có thể ngồi bên cạnh cắn hạt dưa, tiện tay đẩy mông tiếp sức cho Reid cũng chẳng vấn đề gì luôn.
Bạn trông mong gì ở một con cá mặn vô ưu vô lo mà lại đi ghen tuông?
Đùa à anh em?
Litt cười khẩy rồi lắc đầu.
“Thôi, về nhà nấu cơm vẫn là chân á.”
Bản thân Litt vốn không phải hạng người thích động não, chỉ cần đối phương không trực tiếp đe dọa đến mình, cô cũng lười chẳng buồn quan tâm.
Giống như khi đối mặt với Otto vậy.
Otto nói thế nào thì cũng tính là một phần tử nguy hiểm đúng không?
Nhưng ông ta thực sự cũng không có ý định ra tay với cô hay Reid, vậy thì mắc mớ gì cô phải đi thực thi công lý làm chi cho mệt?
Vẫn là câu nói đó, Letia tự nhận mình không phải kẻ tốt lành gì, lòng trắc ẩn hay ba cái thứ tương tự gần như bằng không.
Cô chỉ quan tâm đến bản thân mình thôi.
Chỉ là Litt chưa kịp đi được mấy bước, cô đã thấy phía không xa là Reid đang chạy thở không ra hơi, cùng với Mason bám sát phía sau.
Thấy hai người này gấp gáp như vậy, trông như đang tìm kiếm thứ gì đó, Litt có chút thắc mắc hỏi.
“Reid... hai người gặp chuyện gì gấp gáp lắm sao?”
Vừa nghe thấy tiếng của Litt, trong lòng Reid và Mason mừng rỡ vô cùng.
Giọng của búp bê ma pháp sẽ có nét tương đồng với nguyên mẫu, ở cái nơi này mà nghe thấy tiếng của Litt, thì đương nhiên là...
Cả hai gần như cùng lúc, mang theo sự mừng rỡ khó tin mà quay ngoắt đầu lại nhìn.
Thế nhưng... đập vào mắt họ là Litt hàng thật giá thật.
Cô đang mặc bộ đồ thường ngày, đứng trên con đường nhỏ cách đó không xa với vẻ mặt tò mò nhìn họ, người ngợm sạch sẽ gọn gàng, không hề có những khớp nối hay ánh kim loại đặc trưng của búp bê ma pháp.
Trên tay cô còn xách một chiếc giỏ, có vẻ như vừa mới đi mua thức ăn từ thương hội về.
“Ặc!”
Nụ cười rạng rỡ vừa mới nở trên môi hai người lập tức đông cứng lại tại chỗ.
Giống như bị nhấn nút tạm dừng, lại giống như bị dội một gáo nước lạnh buốt từ đầu đến chân, chỉ còn lại sự ngượng ngùng cực độ đóng băng trên mặt.
“Khụ khụ khụ!”
Reid và Mason cực kỳ đồng bộ, cứng nhắc quay ngoắt tầm mắt đi chỗ khác, như thể dưới đất đột nhiên mọc ra kỳ quan thế giới nào đó cực kỳ đáng để nghiên cứu vậy.
Đặc biệt là Reid, ánh mắt anh dính chặt vào đống đá vụn trên mặt đất, không dám ngước lên dù chỉ một phân để chạm vào đôi mắt trong veo như nước, đầy vẻ thuần khiết và bối rối kia của Litt.
“Không... không có gì! Litt... sao em lại ở đây?”
Anh đương nhiên phải đánh trống lảng, chứ chẳng lẽ lại bảo là mình vừa nặn một con búp bê giống hệt em để làm mấy chuyện mờ ám, kết quả là phần xác thịt còn chưa kịp lắp vào thì búp bê đã chạy mất rồi sao?
Chuyện này mà nói ra thật thì tối nay đừng nói là cơm nước, e là cửa nhà cũng chẳng bước vào nổi.
“Đúng thế đúng thế,” Mason với tư cách là hảo huynh đệ của Reid, tự nhiên cũng gật đầu lia lịa, hùa theo: “Hai tụi anh đang chạy bộ đêm, rèn luyện thân thể ấy mà.”
Mason vừa nói vừa tiện tay huých nhẹ vào tay Reid.
“Tình hình căng rồi đấy...” Anh nói bằng giọng chỉ đủ cho hai người nghe thấy: “Khu này chúng ta gần như xới tung cả lên rồi mà chẳng thấy bóng dáng cái ốc vít nào của con búp bê cả! Cái thứ đó... rốt cuộc nó lặn đi đâu rồi?”
“Ông hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai?” Reid thì thầm đáp lại: “Nhưng chắc chắn là phải tìm về càng sớm càng tốt.”
Ngay khi Reid vừa dứt lời, Litt đã bước đến trước mặt hai người, nghiêng đầu đầy thắc mắc.
“Hai vị đang thì thầm gì thế?”
“Không có gì, không có gì đâu.”
Nhìn hai người cứ thần thần bí bí, không biết đang che giấu điều gì, Litt dù thấy hơi lạ nhưng cũng không chọn cách truy cứu, chỉ nhẹ nhàng nói với Reid.
“Nhưng mà đã khéo gặp thế này thì... Reid, chúng ta cùng về thôi, anh vừa khải hoàn từ hầm ngục nên em đặc biệt chuẩn bị rất nhiều món ngon đấy.”
Nói rồi, Litt nhấc chiếc giỏ trong tay lên, Reid cũng thấy rõ nguyên liệu bên trong so với bình thường đúng là cao cấp hơn hẳn.
Nhưng trọng điểm không phải cái đó!
Con búp bê giống hệt Litt kia giờ vẫn đang bặt vô âm tín, nếu sau này bị ai nhìn thấy rồi truyền đến tai Litt thì...
Reid không dám tưởng tượng kết cục của mình sẽ thảm hại đến mức nào.
Với những người khác thì anh không dám nói, nhưng riêng với vị tu nữ như thiên thần này, anh thực sự không muốn mình để lại ấn tượng xấu trong mắt cô.
“Cái này... cái đó...”
Reid có chút do dự, Litt dường như cũng nhận ra vẻ lúng túng của anh.
“Reid... anh vẫn còn... chuyện quan trọng chưa làm xong, đúng không?”
Giọng Litt rất khẽ, không hề có ý trách móc, chỉ mang theo một chút hụt hẫng khó lòng nhận ra.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
