Chương 55: Xin Lỗi
Giây phút nhìn thấy Reid xuất hiện, Liz cảm thấy lòng mình trào dâng một cảm xúc khó có thể diễn tả bằng lời.
Là không cam tâm sao?
Hay là cảm thấy vui mừng?
Cô cũng không rõ nữa... nhưng chẳng hiểu vì sao, khi nhìn gương mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ của Reid, thâm tâm cô lại cảm thấy vô cùng giày vò.
Giống như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, ngay cả việc để con tim đập thôi cũng trở nên khó khăn.
Nếu lúc này trong ánh mắt anh có lấy một tia đắc ý, hay thậm chí là một chút mỉa mai thôi cũng được...
Thì ít nhất điều đó cũng chứng minh anh vẫn còn để tâm đến cô, dù là bằng cách nào đi nữa... để chứng minh giữa hai người vẫn còn sót lại chút hình bóng của quá khứ.
Nhưng... không hề có.
Ánh mắt anh ngoài sự bình thản ra thì chẳng còn chút cảm xúc nào khác, Liz chỉ biết nghiến răng, cô muốn nói ra những lời bướng bỉnh như ngày xưa, nhưng vừa hé môi đã thấy cổ họng nghẹn đắng, không thốt nên lời.
Trong thâm tâm cô đã lờ mờ cảm nhận được rằng, việc Reid đứng ra chắn trước mặt mình, phần nhiều... chỉ đơn giản là lòng tốt của anh dành cho một người lạ, ngoài ra không còn ý nghĩa nào khác.
Thế nhưng Reid chẳng buồn để tâm xem Liz đang nghĩ gì, toàn bộ sự chú ý của anh lúc này đều đổ dồn vào con Ma Khải trước mặt.
Nhìn bộ dạng đầy thương tích của Ma Khải, Reid cũng không hề phủ nhận thực lực của Liz.
Nàng kỵ sĩ thiên tài đến từ đế đô này quả thực rất mạnh, khi đối đầu với một Thủ lĩnh gần như miễn nhiễm sát thương vật lý như Ma Khải mà vẫn có thể đơn thương độc mã đánh tụt hai phần ba thanh máu của nó.
Những kỵ sĩ có thể làm được đến mức này thực sự chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến anh chứ?
Reid nhún vai, ma lực bắt đầu hội tụ trong lòng bàn tay.
"Tổ Ong Vệ Binh."
Lúc này, thanh máu của Ma Khải đã chạm đáy, dưới những đợt tấn công và quấy rối liên tục của Reid, nó từ lâu đã cạn kiệt sức lực, đứng không vững, chỉ còn dựa vào bản năng ma vật hung hãn để chống đỡ không ngã xuống.
Cơ thể đồ sộ và trọng thương của nó, khi phải đối mặt với những tạo vật cơ khí bay nhỏ gọn như Vệ Binh, thì chẳng khác nào đang ngủ mà bị một bầy muỗi bủa vây sau khi tắt đèn, hoàn toàn bất lực.
Ngay cả khi nó định liều mạng chết chung, Reid cũng không cho đối phương lấy một cơ hội, anh liên tục kéo giãn khoảng cách và né tránh các đòn tấn công.
Cùng lúc đó, những con ong máy Vệ Binh không ngừng xuất hiện, chui vào bên trong Ma Khải từ những vết nứt trên lớp giáp, rồi những tiếng nổ liên tiếp vang lên từ bên trong.
Sau năm phút bị "hành hạ" kéo dài.
Thân hình khổng lồ từng sừng sững như núi non ấy phát ra một tiếng gầm gừ trầm đục đầy không cam lòng, sau đó đổ rầm xuống, nện mạnh lên mặt đất, hất tung một màn bụi mịt mù.
Cấu trúc tinh thể lõi bên trong nó lóe lên vài cái rồi cuối cùng tắt lịm hoàn toàn.
Mọi thứ trở lại tĩnh lặng, vì Reid không còn là mạo hiểm giả nên dù Thủ lĩnh bị anh tiêu diệt, điểm kinh nghiệm cũng không thể được anh hấp thụ, chỉ có thể hóa thành những đốm sáng tinh tú rồi tan biến vào bóng đêm.
Khi Ma Khải đã chết, Liz dường như cũng hồi phục được chút sức lực, cơ thể run rẩy của cô tiến lên một bước, môi mím chặt, nhưng cuối cùng cô vẫn chậm rãi thốt ra hai chữ.
"Cảm ơn..."
"Không cần khách sáo," Reid bình thản đáp: "Chỉ là trông trạng thái của cô không được tốt lắm."
Sắc mặt Liz có chút cứng nhắc, mắt cô không dám nhìn thẳng vào Reid, dường như cô không muốn để anh thấy bộ dạng thảm hại của mình lúc này.
"Vẫn ổn... chỉ là hơi kiệt sức thôi."
"Vậy thì về nghỉ ngơi cho tốt đi," Reid thu hồi các tạo vật cơ khí của mình, đồng thời quay người lại nói với Liz: "Thất bại vốn là chủ đề chính của hầm ngục mà, chỉnh đốn lại cho kỹ, sau này chắc chắn sẽ vượt qua được thôi."
Những lời quan tâm của Reid không còn sự chân thành như ngày xưa, mà chỉ giống như những lời hỏi thăm xã giao giữa những người xa lạ.
Liz tìm một tảng đá ngồi xuống, và Reid cũng vậy.
Chỉ là khoảng cách giữa hai người lúc này xa tận năm mét.
Tuy nhiên, việc Reid dừng lại ở đây không phải là để ở bên cạnh Liz.
Mà là để đợi người.
Trên đường tới đây, anh đã phát hiện ra một điểm đóng quân và tìm thấy Monica đang nán lại đó, cô nàng ngơ ngác này dường như vừa trải qua một trận chiến, và từ miệng cô anh đã biết được một tình báo rất quan trọng.
Một người đàn ông tóc vàng đã đuổi Thủ lĩnh ra khỏi phòng, cô định đuổi theo đối phương nhưng tốc độ của hắn quá nhanh, lại còn dẫn dụ một đàn ma thú tới, nên cô đành phải quay lại trại của Liz trước.
Chỉ là khi cô quay lại, trại đã trống không.
Sau khi nhận được thông tin này, anh cũng lập tức đoán được rằng đội của Liz rất có thể đã đụng độ với Thủ lĩnh Ma Khải.
Tuy nhiên trên đường tiếp tục tiến lên, nhóm của anh lại nhìn thấy nhóm Jessica hai người đang bị đàn ma thú bao vây, thế là Reid lập tức quyết định chia quân làm hai đường, Mason có thực lực mạnh hơn cùng với Chó Ba Đầu Địa Ngục có khả năng khống chế ma vật đi cứu Jessica, còn anh thì tới đây tìm Liz.
Quyết định này dĩ nhiên không phải do Reid bộc phát nhất thời.
Thứ nhất, Ma Khải thuộc loại Thủ lĩnh có kháng vật lý cực cao, chỉ số phòng ngự vật lý cao đến mức đáng sợ đó dù là người mạnh như Mason cũng phải tốn kha khá thời gian và sức lực mới hạ được.
Mà bản thân anh tuy điều khiển toàn là tạo vật cơ khí, nhưng ai bảo Pháp sư Kiến tạo không phải là pháp sư chứ?
Ở nơi hầm ngục thần kỳ này, đòn tự hủy của máy móc do Pháp sư Kiến tạo điều khiển cũng được tính là sát thương phép thuật, dù cho đến tận bây giờ Reid vẫn không hiểu nổi nguyên lý của nó là gì, nhưng sắp xếp như vậy quả thực là ổn thỏa nhất.
Phía anh đã xong xuôi, phía Mason vì có ma vật cấp Thủ lĩnh là Chó Săn Ba Đầu Địa Ngục nên chắc chắn sẽ nhanh hơn anh, tính ra lúc này chắc cũng đang trên đường tới đây rồi.
"Reid..."
Không biết đã im lặng bao lâu, cuối cùng Liz cũng lên tiếng, nhưng việc cô chủ động mở lời lại khiến Reid thấy hơi lạ.
Trong ấn tượng của anh, Liz dường như chưa bao giờ chủ động tìm chủ đề để nói chuyện, đặc biệt là trong tình cảnh hai người đang ở riêng như thế này.
"Chuyện gì vậy?"
Reid đáp lại một cách hơi lơ đãng.
Vì khoảng cách giữa hai người khá xa nên Liz không nhìn thấy rõ biểu cảm trên mặt Reid lúc này là gì.
"Xin..."
Cô dường như đã hạ một quyết tâm cực kỳ gian nan, sau khi hít một hơi thật sâu, cuối cùng cô cũng nói nốt hai chữ phía sau.
"Xin lỗi."
Chỉ là đối diện với lời xin lỗi của cô, Reid chỉ bật cười một cách ngỡ ngàng.
"Liz, cô không làm điều gì có lỗi với tôi cả."
Đối với Reid, những chuyện đã qua thì cứ để nó trôi qua đi, anh chẳng buồn bận tâm giữa mình và Liz rốt cuộc đã xảy ra những gì, so với chuyện đó, việc những ngày tháng hiện tại và tương lai có thể sống vui vẻ hay không mới là quan trọng nhất.
"Tôi đang nói về chuyện trước kia..."
Liz dường như tưởng rằng Reid không hiểu ý mình, cô đang định nhấn mạnh về những chuyện đã xảy ra trong quá khứ thì một chuỗi tiếng bước chân từ phía sau đã cắt ngang lời cô.
Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Bethany đang dìu Jessica, trên người cả hai đầy vết thương, mà bên cạnh hai người là Mason và Monica.
Monica vẫn giữ vẻ mặt ngây ngô như mọi khi.
Nhưng nhìn bộ dạng thảm hại này của Liz, trong mắt Mason lại tràn đầy sự thất vọng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
