Chương 57: Đến lừa của đội sản xuất cũng chẳng làm nhiều bằng anh
"Thôi bỏ đi... bỏ đi..."
Mason thở dài một hơi thật dài, như thể muốn trút hết bầu không khí ngượng ngùng này ra ngoài vậy.
Anh ta không có ý định truy cứu xem Reid đã phát hiện ra thân phận thật của mình từ lúc nào và bằng cách nào.
Hay nói cách khác, bản thân anh ta cũng chẳng buồn che giấu thân phận cho lắm, chỉ cần Reid bỏ chút công sức điều tra thì việc nắm được thông tin về anh ta cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn.
Chỉ là Mason còn chưa kịp mở lời thì Reid đã nói tiếp.
"Tôi tận mắt thấy anh đi 'vui vẻ' ở phố Succubus, miệng thì bảo muốn gọi ảo ảnh chiếu của em gái, kết quả tôi thấy người hiện ra đúng là Monica luôn..."
"Phụt!!"
Câu này vừa thốt ra, sắc mặt Mason lập tức cứng đờ, gân xanh trên trán giật giật, anh ta cố cãi chày cãi cối.
"Gọi dịch vụ thì không thể tính là đi 'vui vẻ' được... gọi dịch vụ... chuyện của mạo hiểm giả, sao có thể gọi là đi 'vui vẻ' cơ chứ?"
Tiếp sau đó là một tràng dài những lời lẽ mà người ngoài khó lòng hiểu nổi, kiểu như "thuần túy là quan sát kỹ thuật", nào là "nghiên cứu nguyên lý ma thuật quyến rũ", rồi thì "trải nghiệm học thuật tự giác nghiêm ngặt".
Satania đứng bên cạnh nghe mà đầu óc quay cuồng, trên đầu hiện ra một rổ dấu chấm hỏi.
Vẻ mặt Reid lúc này tràn ngập sự vui vẻ.
Anh coi như đã hiểu rồi, xem trò vui của người khác đúng là thú vị thật, quả nhiên Letia không lừa mình.
Nhưng may mắn thay, với tư cách là một vị hoàng tử có tu dưỡng, có đạo đức và... da mặt dày, Mason đã nhanh chóng điều chỉnh lại tâm lý, mặt dày vô sỉ lên tiếng.
"Vả lại, chính chủ là Monica còn chẳng có ý kiến gì," Mason đổi giọng, trong mắt lóe lên tia sáng cuồng nhiệt, thậm chí còn đầy vẻ tự hào mà nói: "Kiểu nhân vật em gái các thứ, chẳng lẽ cậu không thấy rất tuyệt sao?"
"Một đứa em gái lớn lên bên cạnh mình từ nhỏ, biết rõ chân tơ kẽ tóc, lại còn chung huyết thống, chẳng lẽ không tốt hơn vạn lần những người phụ nữ ngoài kia tâm cơ khó lường, quan hệ mập mờ, thậm chí cậu còn chẳng biết quá khứ của họ đã từng 'ăn' bao nhiêu 'quả chuối' hay sao!?"
Reid rơi vào một sự im lặng kéo dài.
Theo một nghĩa nào đó, anh chàng này đúng là hết thuốc chữa rồi.
Lúc này Mason cũng đã hoàn hồn, anh ta khẽ hắng giọng, gương mặt trở lại vẻ nghiêm túc.
"Tôi đến tìm cậu đúng là có chuyện liên quan đến Liz... Nếu cậu đã biết thân phận của tôi, chắc cậu cũng hiểu tôi là anh họ của Liz rồi chứ?"
"Ừm, anh có nói qua rồi."
Trí nhớ của Reid rất tốt, đương nhiên anh không quên tình huống lúc gặp Monica lần đầu tiên.
"Vậy thì tốt..." Mason thở dài: "Thú thật, tôi cứ ngỡ ở Lưỡi Dao Rạng Đông, cậu và Liz phân công hợp tác, mỗi người xử lý việc của riêng mình, nhưng trên đường đi, nghe hai thành viên kia kể về chuyện trước đây của các cậu... tại đây tôi muốn nói lời xin lỗi với cậu."
Mason cúi người thật sâu, biểu cảm trên mặt vô cùng chân thành, sự hối lỗi và áy náy đó hoàn toàn xuất phát từ tận đáy lòng.
"Đừng đừng đừng, anh là hoàng tử một nước mà hành lễ với tôi thế này là định làm tôi tổn thọ đấy à?" Reid vội vàng đỡ Mason dậy, có chút bất lực nói: "Hơn nữa hẳn là anh cũng rõ, tôi đã buông bỏ quá khứ từ lâu rồi."
Với Reid, những trải nghiệm trong quá khứ đúng là rất tệ, nhưng thời gian chung sống với những người bên cạnh hiện tại lại vô cùng tốt đẹp, đặc biệt là Litt, sự dịu dàng như thiên thần đó thực sự... khiến Reid cảm nhận được thế giới này không hề lạnh lẽo như anh tưởng.
"Dù cậu có buông bỏ hay không, làm ra những chuyện không nên làm thì vốn dĩ phải xin lỗi."
Gương mặt Mason thoáng chút u sầu và cảm khái.
"Chỉ có một điều tôi thực sự phải nói với Reid này, có thể, tôi nói là có thể thôi nhé... chính cậu đã chiều hư đám người Liz thành những kẻ phế vật đấy. Nghe hai người kia kể thì ở Lưỡi Dao Rạng Đông, cậu đâu có giống đội phó? Cậu chả khác gì mẹ ruột của bọn họ cả..."
"Bất kể chuyện lớn chuyện nhỏ đều đến tay cậu xử lý, cậu mọc bốn tay tám chân hay sao? Đến trâu bò cày ruộng cũng chẳng làm nhiều việc bằng cậu đâu."
"Điều khiến tôi không tài nào hiểu nổi là... cậu đã làm đến mức đó rồi mà con bé ngốc Liz kia vẫn còn nói xấu cậu được, đừng nói là tôi, thay bằng con lừa chắc nó cũng tức tới mức đá cho một phát."
Đối mặt với giọng điệu có phần cường điệu này của Mason, Reid bật cười ngỡ ngàng.
"Có đến mức đó không?"
"Đương nhiên rồi, vả lại theo tôi biết, cậu còn lớn lên bên cạnh con bé từ nhỏ đúng không? Làm sao cậu có thể chịu đựng được cái tính khí đanh đá tiểu thư đó lâu đến vậy chứ?"
Trước câu hỏi này của Mason, Reid lắc đầu.
"Chính vì tôi quá hiểu tính cách của cô ấy, cộng thêm việc ngày xưa tôi từng có tình cảm với cô ấy nên mới dốc hết sức mình để giúp đỡ. Nói cách khác... anh nghĩ tôi là kẻ ngốc sao? Ở cạnh nhau lâu như vậy, chẳng lẽ tôi lại không nhận ra theo một nghĩa nào đó, cô ấy cũng thuộc kiểu 'tsundere' khẩu xà tâm phật hay sao?"
Mason đương nhiên biết khả năng quan sát của Reid mạnh đến mức nào, nhưng có một điểm anh ta phải phản bác.
"Ờ... tôi thấy định nghĩa của cậu về tsundere có chút vấn đề rồi đấy."
Nhưng Reid không quá bận tâm đến lời phản bác của Mason, chỉ thở dài một tiếng.
"Tuy nhiên, dù biết rõ nội tâm của cô ấy, nhưng ở bên nhau lâu dần, tôi vẫn cảm thấy vô cùng mệt mỏi và kiệt sức. Lại thêm việc vào hầm ngục, có lẽ áp lực môi trường khiến tính cách cô ấy càng thêm quá quắt, cộng với chuyện xảy ra ở tầng thứ hai mươi ba nên tôi đã chọn rời đi..."
Nói đến đây, Reid lắc đầu, gạt bỏ những chuyện phiền lòng này ra sau đầu.
"Nhưng nói mấy chuyện này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, tôi đã rời khỏi Lưỡi Dao Rạng Đông từ lâu, giờ chỉ là một kẻ tiểu tốt đến cả danh hiệu mạo hiểm giả cũng chẳng có... Nấm hái cũng hòm hòm rồi, chúng ta về thôi."
Mason định nói thêm gì đó, nhưng nhìn vẻ mặt thanh thản của Reid, anh ta đành ngậm miệng, chỉ biết thầm cảm thán trong lòng.
Cầm lên được, buông xuống được...
Chỉ có sáu chữ ngắn ngủi, nhưng lại là điều mà đại đa số mọi người không thể làm được.
Reid đúng là đã buông bỏ quá khứ rồi, nhưng còn Liz thì sao?
Khi nào cô ấy mới có thể buông tay?
Hay là... cả đời này phải sống trong hối hận?
——————
Những chuyện dưới hầm ngục chẳng liên quan gì đến Letia đang ở trên mặt đất. Cô nàng thản nhiên nằm ườn lười biếng suốt mấy ngày trời, chỉ là không có drama gì hít nên cuộc sống có phần hơi nhạt nhẽo và vô vị, dẫu sao thế giới này cũng chẳng có smartphone, chỉ có mấy viên pha lê liên lạc to tổ chảng chẳng khác gì chiếc điện thoại 'cục gạch'.
Cô nàng thản nhiên nằm ườn mò cá suốt mấy ngày trời, chỉ là không có drama gì hít nên cuộc sống có phần hơi nhạt nhẽo và vô vị, dẫu sao thế giới này cũng chẳng có smartphone, chỉ có mấy viên pha lê liên lạc to tổ chảng chẳng khác gì chiếc điện thoại 'cục gạch'.
Thế nhưng, thời gian vẫn cứ trôi nhanh như kỳ nghỉ vàng của hội làm công ăn lương vậy, chớp mắt một cái đã năm ngày trôi qua.
Khi ánh nắng ban mai mang theo hơi ấm xuyên qua rèm cửa, rơi trên cặp đùi trần mượt mà của Letia, cô mới miễn cưỡng vùng vẫy thoát khỏi giấc nồng.
Cô ngơ ngác chớp mắt nhìn quanh, rồi như một con đà điểu từ chối đối diện với thực tại, cô đột ngột thực hiện một cú lộn người kiểu 'cá mặn', vùi chặt mặt mình vào sâu trong gối.
"Không muốn dậy, không muốn dậy, không muốn dậy..."
Giống như một oán linh bị phong ấn trong quan tài, cô phát ra những tiếng lầm bầm lầu bầu đầy oán niệm.
"Tại sao mình không được sống cuộc đời thiếu gia, ngủ một mạch từ 0 giờ sáng tới 8 giờ sáng, rồi lại từ 12 giờ trưa ngủ tiếp tới 8 giờ tối cơ chứ?"
Vốn dĩ sống một mình đã thấy nhạt nhẽo rồi, nghĩ đến việc lát nữa phải biến hình thành Litt, rồi không biết phải vật lộn bao lâu trong cái buổi lễ chán ngắt kia, lòng cô lại càng thêm bực bội.
"Cộc cộc cộc..."
Nhưng công việc giống như lá bùa đòi mạng, tiếng của Ella vang lên từ bên ngoài.
"Letia tiểu thư, buổi lễ đã chuẩn bị xong rồi."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
