Chương 52: Sự Tương Phản
Những lời này của Toss chẳng khác nào một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, khiến ba người đang đùa giỡn lập tức thu hồi tâm tính ham chơi. Mặc dù trong lòng dây cót cảnh giác đã được lên nòng, nhưng bên ngoài ba người vẫn duy trì dáng vẻ thoải mái tùy ý, cứ như thể vừa rồi chỉ là cuộc tán gẫu bình thường giữa bạn bè với nhau.
Nói xong, Toss vỗ vỗ vai hai người, cười nói:
"Được rồi, được rồi, tiếp theo chúng ta nên đi xem thực đơn thôi."
Reid và Mason nhìn nhau, đè nén sự nghi hoặc trong lòng xuống, nhanh chân bước theo.
Khi Toss ấn nhẹ vào một vị trí trông có vẻ tùy ý trên tường, cả bức tường giống như sống lại, không tiếng động trượt vào bên trong, để lộ ra bảng hiển thị khổng lồ ẩn giấu phía sau.
Hai người liếc mắt nhìn lên trên, không khỏi có chút kinh ngạc.
"Kỵ sĩ... Đạo tặc... Thậm chí còn có cả Công chúa... Mấy cái này là thật hay giả vậy?"
Hai cái đầu thì có thể là mấy thứ thông thường, nhưng cái phía sau kia thì...
Trong đầu Reid rất nhanh nhớ tới con 'ngỗng ngốc' đã từng giẫm lưng cho mọi người ở tiệm massage trước đó...
Chắc là không trùng hợp thế đâu nhỉ?
"Các cậu cứ đặt một vạn cái tâm là được, ở đây toàn bộ đều là giả, không có hàng thật đâu, cách chơi nhập vai hiểu không? Muốn chơi 'hàng thật' thì nhìn bên này, còn nếu chỉ muốn chơi đồ hàng một cách nghiêm túc thì nhìn bên kia... Cho nên ngài Reid trai tân nhỏ bé của chúng ta, cậu cứ nhìn sang bên kia đi nhé."
Toss cố ý kéo dài giọng, sau đó làm động tác xua tay liên tục với Reid như đuổi ruồi, động tác khoa trương, giọng điệu tràn đầy vẻ trêu chọc.
Có điều Mason đến từ Đế đô lại không hiểu lắm, anh quay sang hỏi Toss:
"Nhập vai... là có ý gì?"
Còn chưa đợi Toss giải thích, cô nàng bảng hiệu đứng ở quầy lễ tân lúc trước đã đi tới, nhanh nhảu nói:
"Nói đơn giản thì chính là tùy chỉnh cách chơi mà anh muốn. Nếu anh thích hầu gái, vậy chúng tôi có thể cử người mặc đồ hầu gái ngọt ngào gọi anh là chủ nhân. Nếu anh thích Nữ kỵ sĩ hay Lãnh chúa gì đó, chúng tôi cũng có thể cử người mặc trang phục tương ứng, cũng như đi tất lụa dẫm lên mặt anh, dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn anh..."
Cô nàng bảng hiệu giải thích vô cùng kiên nhẫn, đồng thời nhìn sang Toss ở bên cạnh.
"Lấy ví dụ nhé, anh ấy rất thích kiểu nhân vật em gái, cho nên tôi ấy à, sẽ đóng vai em gái của anh ấy..."
Nói được một nửa, vị tiểu Succubus này liền nhập vai ngay lập tức, biểu cảm già dặn ban đầu biến mất trong nháy mắt, thay vào đó là dáng vẻ ngây thơ đầy tính trẻ con. Cô nàng ôm lấy cánh tay Toss bằng cả hai tay, dùng chất giọng vô cùng đáng yêu nói:
"Anh hai, ngày nào anh cũng tới đây chơi, nếu bạn gái anh biết được... sẽ không giận chứ ạ?"
Sau khi nói xong câu này, trên mặt tiểu Succubus lại khôi phục về dáng vẻ có chút già đời ban đầu.
"Đại khái là có ý như vậy đó."
Tốc độ lật mặt nhanh như chớp này quả thực khiến người ta phải trợn mắt há mồm.
"Anh ta đã chọn xong rồi... hay nói đúng hơn là lần nào tới anh ta cũng chỉ chọn cái này. Còn các anh thì sao? Muốn chọn gì?"
Reid nhìn thoáng qua thực đơn 'nghiêm túc' bên kia, suy tư một lát rồi hỏi tiểu Succubus:
"Tôi lại có một thắc mắc, thiết lập nhiều hạng mục không dính dáng đến tình dục (non-h) trong tiệm Succubus thế này, bình thường chắc chẳng ai tới trải nghiệm đâu nhỉ?"
Tuy nhiên nghe thấy lời này, tiểu Succubus lại không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Vị khách này... anh không biết rồi, thực tế thì..." Tiểu Succubus hạ thấp giọng xuống một chút, sau đó nói từng chữ một: "Bán thiết lập thanh thuần nhưng lại làm chuyện mập mờ... thực tế còn kiếm được nhiều tiền hơn bán thân thật sự đấy."
Nghe xong lời giải thích của tiểu Succubus, ba người Reid lúc này mới có vài phần kinh ngạc. Mặc dù biết đây là tiệm Succubus do Hắc Giáo điều hành, nhưng với nguyên tắc 'đến cũng đến rồi', Reid và Mason vẫn xem xét kỹ lưỡng các hạng mục trên tường.
Nói thật lòng, nếu ít lựa chọn một chút thì có lẽ không xoắn xuýt đến thế, nhưng một khi nhiều lựa chọn rồi, luôn có cảm giác cái này cũng muốn thử, cái kia cũng muốn thử.
Ngay lúc hai người đang khá phân vân, tiểu Succubus lại tiếp tục chào hàng một lần nữa.
"Nếu hai người thực sự khó đưa ra quyết định... chi bằng xem thử cái này trước nhé?"
"Series nào cũng có hết nha," Tiểu Succubus giới thiệu vô cùng nhiệt tình: "Cách chơi dạy dỗ, play kiểu NTR, quan chức điều tra, hay là bẫy chặn nhận thức gì đó..."
Lúc này Reid và Mason mới phản ứng lại.
Ồ... hóa ra là mấy bà chị chuyên bán 'link'.
Chỉ là đối với thứ này, Toss cũng không có hứng thú gì quá lớn.
Dù sao thì cậu ta thường xuyên xem 'hàng thật', làm sao có thể cần đến loại đồ vật này chứ?
Mà Reid thì nhìn lướt qua một cái, sau đó nói:
"Lấy cho tôi mấy bộ này đi."
"Hóa ra khách quan thích khẩu vị này à..." Tiểu Succubus nhìn mấy bộ phim toàn nhân vật Giám mục trên đó, tặc lưỡi lấy làm lạ: "Đúng là nhìn không ra đấy."
Sau khi kiếm được chút tiền từ tay Reid, cô nàng lại một lần nữa đặt ánh mắt săn mồi lên đầu vị Hoàng tử đến từ Đế đô, Mason.
"Vị khách này, anh có muốn không? Hiện tại đang có ưu đãi mua ba tặng một đấy, hơn nữa tôi cực lực đề cử series NTR đang cực hot gần đây..."
"Đi đi đi!" Toss vội vàng kéo con nhóc Succubus này lại: "Người anh em này của tôi vô cùng thuần khiết đấy nhé, nếu cô mà khiến cậu ấy thức tỉnh cái sở thích kỳ quái nào đó, lát nữa tôi chắc chắn sẽ đánh giá 1 sao cho cô đấy."
"Đừng vội mà!" Tiểu Succubus giải thích: "Không phải kiểu NTR mà các anh nghĩ đâu, mà là hai con Minotaur một bên húc sừng, một bên 'đấu kiếm', siêu cấp nhiệt huyết luôn!"
"Vãi!" Ba người không hẹn mà cùng thốt lên: "Thế thì mẹ nó càng kỳ quái hơn có được không!"
Để tránh cho sở thích tình dục của người anh em tốt bị ô nhiễm tinh thần kỳ quái, Toss vội vàng lôi cổ con nhóc Succubus vẫn còn muốn tiếp tục chào hàng kia đi chỗ khác.
Để lại Mason và Reid hai người tiếp tục lựa chọn hạng mục phù hợp với mình.
Cuối cùng, dưới ánh mắt cực độ kinh hãi của Reid, Mason đã chọn đóng vai Công chúa.
Sau khi nhìn theo Mason đi xa, Reid mới bình ổn lại tâm trạng.
Nói thật lòng, anh rất muốn chọn đóng vai Mục sư nghiêm túc, dùng để báo cái thù thường xuyên bị Letia trêu chọc, nhưng nhìn đi nhìn lại... cách chơi Mục sư ở đây tuyệt đại đa số đều là kiểu không đứng đắn.
Ví dụ như phòng thẩm vấn, hang động sám hối, tu sĩ bán thân, Incubus hóa...
Tóm lại là cái cách chơi Mục sư chết tiệt này chẳng có cái nào là đứng đắn cả!
Cho nên sau khi suy tính kỹ càng, Reid cuối cùng vẫn chọn một cách chơi Đạo tặc xâm nhập bị bắt.
Mặc dù nhìn qua thì không đứng đắn lắm, nhưng hạng mục bên trong lại khá bình thường, cũng chỉ là trói buộc và thẩm vấn mà thôi, nói về điểm thu hút... chính là khiến cho cô nàng đạo tặc sắp sa vào tà đạo biết đường quay lại bờ giác?
Quả thực đúng như lời Toss nói, trông cũng chẳng khác chơi đồ hàng là mấy.
Có điều dù sao cũng là cách chơi nghiêm túc, nên giá cả cũng rẻ hơn không ít, hơn nữa có một điểm khá kỳ lạ là... so với mấy cách chơi không đứng đắn, số lượng đơn đặt hàng của cách chơi nghiêm túc lại nhiều hơn hẳn.
Nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chỉ có một khả năng, đó chính là những vị khách kia muốn tán tỉnh mấy nhân viên của cửa hàng nghiêm túc này mang về nhà chăng?
"Vậy chọn cái này đi."
Reid nhấn nút gọi món, rất nhanh một tấm phiếu rơi vào trong tay anh.
Trên phiếu ghi rõ số phòng Reid cần tới, cũng như những mục lưu ý bên trên.
"Quý khách không cần mang theo đạo cụ, nhân viên trong tiệm sẽ đích thân mang theo,"
"Xin đừng lo lắng sẽ làm bị thương nhân viên, đạo cụ toàn bộ đều là đồ đặc chế, không gây thương tích,"
"Nhân viên sẽ không vô duyên vô cớ xung đột với bạn, tất cả đều là nhu cầu của kịch bản, nếu thực sự nổ ra mâu thuẫn, xin hãy liên hệ ngay với bộ phận chăm sóc khách hàng..."
Một loạt các mục lưu ý rất dài, Reid chỉ liếc qua một cái rồi ném ra sau đầu.
Dù sao anh tới đây cũng không phải để hưởng thụ, mà là để điều tra ngọn nguồn của Hắc Giáo.
——————
Cùng lúc đó, tại tầng hầm bên trong cửa tiệm, Satania đang nhìn màn hình giám sát trong tiệm, dưới sự theo dõi của cô ta, Reid đang chậm rãi bước vào bên trong phòng.
"Phòng 256 sao?"
Khóe miệng thiếu nữ này nhếch lên một nụ cười lạnh.
"Vốn dĩ còn đang suy nghĩ nên ra tay thế nào, kết quả không ngờ tới nha không ngờ tới, tự nhiên con mồi lại tự mình dâng tới cửa, đúng là thiên đường có lối ngươi không đi..."
Nụ cười lạnh của Satania đột ngột im bặt, có chút nghi hoặc nghiêng nghiêng đầu.
"Câu sau là gì nhỉ?"
Nhưng rất nhanh, cô ta lại lắc lắc đầu.
"Bỏ đi bỏ đi! Là Hành hình giả của Hắc Giáo, bắt lấy một tên pháp sư không chút phòng bị, đó chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao? Á ha ha ha... Khụ khụ khụ!"
Vị thiếu nữ này cười quả thực có hơi kích động, thậm chí còn tự làm mình bị sặc.
Sau khi hoãn lại một chút, cô ta mặc trang bị của mình vào, để tỏ ra mình vô cùng chuyên nghiệp, cô ta thậm chí còn đặc biệt bịt mặt lại.
Nắm chặt con dao găm lóe lên hàn quang trong tay, lại nhìn dòng chữ đầu tiên trên hồ sơ của Reid.
"Pháp sư Kiến tạo chưa trải qua huấn luyện hệ thống của học viện... lại còn là kẻ bị Lưỡi Dao Rạng Đông đá ra ngoài?"
Đọc đến đây, Satania phóng một ngọn lửa đốt sạch sẽ hồ sơ.
Cái này còn phải xem sao?
Chỉ là một tên pháp sư 'ao làng', mày còn có thể 'one-hit' tao chắc?
Mày mà 'one-hit' được tao, tao ngay tại chỗ! Sẽ ăn luôn cái tinh thể giám sát này!
Satania ưỡn ngực, sải bước đi ra ngoài.
Để tránh có người khác quấy nhiễu, cô ta thuận đường còn đánh ngất luôn nhân viên vốn dĩ phải phục vụ cho Reid.
Nhưng là một Hành hình giả chuyên nghiệp, cô ta vẫn phải giữ gìn tố chất chuyên nghiệp, cho dù đã đứng ở cửa rồi cũng không thể một cước đạp thẳng vào trong được.
Phải dùng thủ đoạn của Hành hình giả, lặng lẽ không một tiếng động lẻn vào, lại lặng lẽ không một tiếng động đánh ngất hắn, cuối cùng lặng lẽ không một tiếng động mang tới cho Tư tế... Thật đúng là một kế hoạch hoàn hảo!
Nói rồi, Satania trèo vào từ cửa sổ bên cạnh căn phòng, tự cho là thiên y vô phùng, cô ta nhìn thấy Reid vẫn còn đang nằm trên giường, khóe miệng một lần nữa nhếch lên ý cười.
"Tên này, đúng là một chút phòng bị cũng không có, từ trên xuống dưới, đều là sơ hở,"
"Có điều cũng có khả năng là do tôi đã dùng sức mạnh cấm kỵ nên trở nên mạnh hơn chăng? Cho nên mới cảm thấy hắn quá yếu,"
"Nhưng dù nói thế nào, gặp phải Satania ta đây, coi như ngươi xui xẻo rồi ~"
Satania cười khẽ một tiếng, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất, lao tới bên cạnh Reid, ngay sau đó móc khăn mặt ra, bịt chặt lấy miệng anh, thuốc mê trên này đủ để chuốc ngất một người trưởng thành.
Quả nhiên, sau khi bịt chưa đến ba giây, Reid liền ngã vật xuống đất.
Thấy tình hình này, Satania cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười.
"Quả nhiên, chỉ là một tên pháp sư ao làng, khả năng cận chiến chắc chắn là phế vật, hơn nữa chẳng có chút phòng bị nào, dễ dàng nắm thóp!"
Ngay khi Satania đang đắc ý, cô ta lại không phát hiện ra, Reid lẽ ra đã bị đánh ngất, lúc này lại lành lặn không chút tổn hại nào đứng dậy.
Trên mặt anh lộ ra nụ cười tà ác.
Nói thật lòng, vốn dĩ anh không định tới để hưởng thụ... nhưng có một điểm không thể không thừa nhận là, tất trắng kết hợp với đồ dạ hành, nhân viên ở đây quả thực là quá hiểu thế nào là 'sự tương phản' rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
