Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 02 - Chương 06: Rất gần với Thần Thánh

Chương 06: Rất gần với Thần Thánh

Đối mặt với sự nghi ngờ của mọi người, ông chủ nở một nụ cười gượng gạo nhưng vẫn cố giữ vẻ lịch sự.

"Đoàn trưởng Brian, ngài cứ khéo đùa, rượu này trăm phần trăm là do bé Lilith dẫm ra, tôi xin thề với trời!"

Nhưng rõ ràng, đám đông vừa mới tỉnh lại từ độc tính của Nấm ảo giác đời nào chịu tin mấy lời này.

Brian lại càng dứt khoát hơn, anh bưng ly rượu trên tay mình lên, đưa thẳng đến trước mặt ông chủ.

"Đã thế thì ông uống hết ly này đi."

Sắc mặt ông chủ trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy.

"Chuyện... chuyện này sao mà được!"

Lúc này ông chủ đã hoàn toàn hoảng loạn, hắn liên tục lùi lại phía sau.

"Rượu này là do bé Lilith từng bước từng bước dẫm ra, quý giá vô cùng... Tôi sao dám mặt dày mà uống chứ?"

Chỉ là ngay khi hắn còn đang cố bao biện, Letia đã nhanh tay vén tấm rèm che nhà bếp phía sau lên.

Ở đó, có hai con Minotaur đang đứng trên một cái chậu lớn chứa đầy nho.

Trên đôi chân lông lá rậm rạp của bọn chúng còn dính đầy vỏ nho bị dẫm nát, cùng với... nước ép nho đang từ từ nhỏ xuống.

"..."

"..."

Mọi người rơi vào trầm mặc. Nhớ lại mấy chục ly 'vang ủ men gia truyền' mình vừa uống vào bụng, dạ dày ai nấy đều bắt đầu cuộn lên từng cơn buồn nôn.

Mason - người đến từ Đế đô, càng không chịu nổi cú sốc này, trực tiếp nôn thốc nôn tháo.

Còn về cảnh tượng tiếp theo, nói thế nào nhỉ, có hơi bạo lực và tàn nhẫn một chút.

Chẳng cần đến Reid hay Letia phải động thủ, ngay khi đám đông nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng kia, họ đã lao thẳng vào bếp sau, gửi lời mời 'gạ kèo solo' đến hai con Minotaur và cả tên ông chủ quán.

Tức là ba người phe kia 'solo' với mấy chục người phe bên này.

Mấy con Minotaur lúc đầu còn định phản kháng, miệng còn gào lên mấy câu kiểu như: "Bò cái nhỏ dẫm nho thì được, tại sao bọn tao dẫm lại không được?!"

Để rồi cuối cùng chỉ còn lại những tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt: "Tuy không phải là bé Succubus dẫm, nhưng ít nhất bọn tao cũng có rửa chân mà!"

"Một tháng rửa một lần sao không gọi là rửa hả?!"

Đám đông phẫn nộ suýt chút nữa thì đánh chết tươi ba con trâu này, nhưng dù sao đây cũng là thị trấn Dạ Minh, lại là địa bàn của Succubus, gây ra án mạng cũng không tốt.

Cho nên mọi người cũng miễn cưỡng chừa lại cho ba con trâu này một hơi tàn, mạng thì giữ được, nhưng cái quán rượu 'lên men đủ vị' này chắc chắn là bay màu rồi.

Trải qua một màn ầm ĩ này, quan hệ giữa Mason và nhóm ba người Reid cũng coi như thân thiết hơn một chút.

Mặc dù lỡ uống phải vài thứ không nên uống, nhưng ít nhất anh ta vẫn không quên mục đích mình đến đây.

Đó chính là chiêu mộ Reid, mục tiêu này chưa bao giờ thay đổi.

Tiềm năng Pháp thuật Kiến tạo mà người đàn ông này thể hiện cực kỳ quan trọng đối với Đế quốc Dương Nguyệt.

Nhưng thông qua tin tình báo từ các kênh đặc biệt và sự tiếp xúc ngắn ngủi vừa rồi, Mason hiểu rất rõ.

Tiền bạc? Quyền lực? Những thứ dung tục này e rằng chẳng thể lọt vào mắt xanh của vị Pháp sư Kiến tạo độc đáo này.

Vậy thì... điểm đột phá nằm ở đâu?

Ánh mắt Mason theo bản năng quét qua trung tâm sân khấu hỗn độn, trong cái chậu kia vẫn còn vương lại dấu vết dẫm đạp của Lilith và... một chiếc tất trắng tinh khôi bị đám đông phẫn nộ bỏ quên.

Nhớ lại hình ảnh vừa nhìn thấy lúc nãy, Mason bất động thanh sắc lấy cuốn sổ tay ra, âm thầm viết lên đó ba chữ.

"Mê. Chân."

Nhưng ngẫm nghĩ một chút, anh ta lại cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm, bèn gạch bỏ ba chữ kia đi, sửa thành "Cuồng tất trắng", sau đó mới hài lòng gật đầu.

"Ây da, tiếc thật đấy, Reid, anh thế mà lại không bị lừa."

Bên tai truyền đến một tiếng thở dài đầy tiếc nuối, mọi người quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Letia đã sán lại gần, trên tay cô nàng còn cầm một chai rượu vang.

"Mọi người có muốn làm một hớp không?"

"Thôi thôi thôi..."

Bốn người đàn ông xua tay lia lịa. Nhớ lại đống 'nước bẩn' vừa tống vào bụng, bây giờ cả bốn người bọn họ ít nhiều đều bị ám ảnh tâm lý với rượu vang đỏ.

"Letia..." Reid day day vầng trán đang đau nhức, giọng nói mang theo vẻ mệt mỏi và bất lực: "Nếu ngay từ đầu cô đã nhận ra có vấn đề, tại sao không nói sớm?"

Letia nghe vậy, đặt ngón trỏ thon dài lên môi, nghiêng đầu, bày ra một bộ dạng vô cùng ngây thơ và đăm chiêu:

"Ưm..." Cô nàng kéo dài giọng, mặt viết đầy hai chữ vô tội: "Lúc tôi đi vào ấy mà... mấy người đang uống hăng say quá trời. Chậc chậc, trong tình huống đó, nếu tôi nhảy ra bảo là, thứ các anh đang uống thực ra là nước rửa chân pha hương vị móng bò!"

Letia nhún vai, khóe miệng khẽ nhếch lên: "Thì chẳng phải là càng chí mạng hơn sao? Đúng không?"

Nụ cười của cô nàng càng lúc càng rạng rỡ, mang theo một loại khoái trá thuần túy của kẻ xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.

"Với lại, người xưa có câu nói rất hay, không biết gì mới là hạnh phúc nhất."

"Tôi thà không cần loại hạnh phúc này còn hơn."

Reid nhìn khuôn mặt không chút hối cải nào của Letia, khóe miệng giật giật.

"Cơ mà tôi có một thắc mắc," Toss ôm cái dạ dày vẫn còn đau âm ỉ, khó khăn mở miệng: "Letia, sao cô... cũng xuất hiện ở cái chốn này vậy?"

Letia từ trong túi áo móc ra mấy tấm thẻ hội viên, giọng điệu như thể đang khoe khoang chiến tích:

"Tôi đến phố Succubus... không phải là chuyện quá bình thường sao?"

"Ờ ha... cũng có lý."

Nhìn mấy tấm thẻ VIP trên tay Letia, Toss ghen tị đến mức chảy cả nước mắt.

Đến tận bây giờ, hắn còn chưa sở hữu được tấm nào.

"Rượu cũng chẳng còn mà uống, hay là chúng ta về đi?"

Reid cũng không muốn nán lại đây quá lâu, bé Succubus tất trắng đúng là xinh thật, nhưng cảm giác cứ thiếu thiếu chút gia vị gì đó.

Đặc biệt là khi biết đống rượu kia đều là...

Thôi, nói ra lại hỏng hết tâm trạng.

Ngay khi Reid thốt ra lời này, Mason - người vẫn luôn im lặng nãy giờ - bỗng lên tiếng.

"Mấy vị, vừa rồi chắc chắn là chưa được tận hứng, hay là chúng ta đi thám thính thêm vài tiệm Succubus nữa nhé? Tôi bao."

Mason không thiếu chút tiền lẻ này, so với tiền, anh ta càng muốn nắm bắt được sở thích của Reid hơn.

"Có điều trước khi đi, tôi hơi tò mò chút, các vị thích kiểu gì..." Nói đến đây, Mason sực nhớ ra điều gì đó, đưa mắt nhìn sang Letia: "Tiểu thư Letia, cô chắc là không phiền với mấy chủ đề đàn ông này chứ?"

Không đợi Letia trả lời, Toss ở bên cạnh đã nhanh nhảu cướp lời:

"Không cần lo, Mason, anh hoàn toàn không cần coi Letia là phụ nữ đâu."

"Này."

Khóe miệng Letia giật giật. Tuy nói tính cách của cô đúng là có hơi sỗ sàng, không giống con gái nhà lành cho lắm, nhưng cũng đâu đến mức bị nói thế chứ?

Ngay khi cô định mở miệng phản bác, Reid cũng thuận nước đẩy thuyền bồi thêm một câu.

"Cũng có thể không coi cô ta là người."

"???"

Letia tức đến mức suýt chút nữa thì sút thẳng vào mặt Reid.

Nhưng vừa nghĩ đến việc tên này không những không hối cải, mà ngược lại còn có khả năng sẽ 'phê' chữ ê kéo dài, cô đành phải cố nén cơn xúc động này xuống...

"Á!!"

Xin lỗi, nhịn không nổi rồi.

Nhìn Reid bị cú đá bay của Letia đạp lăn quay ra đất, mọi người không những không can ngăn, mà còn đứng lại hóng hớt.

Letia sau khi tung cước xả giận xong liền đùng đùng bỏ đi một mạch.

Còn về phần Reid đang nằm đo đất, chỉ thấy anh run rẩy vươn tay ra, sau đó từng chút từng chút chỉ về phía trước.

"Không đi tất trắng..."

"Vote 1 sao..."

Mason nhìn Reid nằm dưới đất, mặt không cảm xúc móc cuốn sổ tay ra, viết thêm vào đó một dòng:

"Xét về thiên phú, quả thực rất gần với Thần Thánh, nhưng xét về một số khía cạnh khác, cũng đã rời xa phạm trù con người lắm rồi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!