Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 02 - Chương 09: Cái video của cô gây hại không ít đâu

Chương 09: Cái video của cô gây hại không ít đâu

Tuy nhiên, đối mặt với sự chế giễu của Liz, mọi người chẳng có chút phản ứng nào.

Có lẽ người khác không rõ, nhưng Brian và Reid đều biết tỏng, cái tên Toss này... thực chất cũng là một quý tộc lớn.

Hít... cái Đế quốc này thực sự hết cứu rồi.

"Lời này của cô nói không đúng rồi, Liz à."

Ngay khi mọi người đang trầm mặc, một giọng nói ôn hòa, nho nhã vang lên.

Mọi người quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Mason - người vừa đi mua rượu - đã quay trở lại hàng ngũ.

Nhìn thấy nhân vật nằm ngoài dự đoán này, ngay cả Liz cũng bắt đầu hoang mang.

Thậm chí cô ta còn nghi ngờ có phải mình chưa tỉnh ngủ hay không, nếu không thì sao có thể nhìn thấy cảnh tượng kinh thế hãi tục thế này.

Hoàng tử đường đường chính chính của Đế quốc Dương Nguyệt, thế mà... thế mà lại xuất hiện ở phố Succubus.

"Là người bề trên, thấu hiểu dân tình cũng là một bài học bắt buộc của chúng ta. Có câu nói rất hay, cái gì đẹp thì nên nho nhã cùng thưởng thức mà."

Đối mặt với nụ cười tỏa nắng chẳng khác nào cái điều hòa trung tâm của Mason, Liz nhất thời không biết phải phản bác thế nào. Cô ta nắm chặt tay, dường như không dám tin vào cảnh tượng trước mắt.

Mason, người mà cô ta vô cùng ngưỡng mộ, cũng là nguyên nhân khiến cô ta kiên quyết giữ nguyên tắc đội ngũ không vượt quá sáu người, kết quả... kết quả lại đi chơi bời ở cái chốn như phố Succubus này ư!?

Niềm tin của cô ta đang phải chịu đựng thử thách.

Thế giới quan của cô ta dường như sắp sụp đổ.

"Việc tự nhốt mình trong tháp ngà đối với chúng ta mà nói là chuyện không nên, dù có thân ở vị trí... khụ khụ, cũng phải mắt nhìn sáu hướng, tai nghe tám phương, nếu không thì sao có thể ngồi ở vị trí cao chứ?"

"Liz, cô cũng nên hiểu đạo lý này mới phải."

Hiếm khi thấy Mason lộ ra vẻ mặt nghiêm túc.

Xét về tuổi tác, anh ta không chỉ là anh trai của Monica, mà cũng được coi là anh trai của Liz.

"Tôi..."

Liz vẫn có chút không phục, ngay khi cô ta định mở miệng phản bác, một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.

"Hây a... hây a..."

Mặc dù khuôn mặt của thiếu nữ đang đi tới đã bị đủ loại nguyên liệu nấu ăn che khuất, nhưng Reid vẫn liếc mắt một cái là nhận ra ngay thân phận của đối phương.

"Litt?"

"Ơ?" Litt giả bộ có chút nghi hoặc: "Reid, sao anh lại ở đây?"

Sau khi xử lý xong Monica, cô liền đeo mặt nạ dịch dung lên, chuẩn bị qua đây xem tình hình thế nào.

Quan trọng nhất là...

Người có thể không sống, nhưng drama thì không thể không hít.

Cái gì? Bạn hỏi Monica đi đâu rồi á?

Đừng hỏi.

Chỉ là sau khi tới nơi, cô phát hiện dường như không còn drama nào cho mình hít nữa.

Điều này ít nhiều cũng khiến cô thấy hơi tiếc nuối.

Còn Liz sau khi nhìn thấy sự xuất hiện của Litt thì như vớ được cọng rơm cứu mạng.

Đúng rồi, cho dù những người khác không có phản ứng, nhưng vị nữ tu xuất thân từ Bạch Giáo này chắc chắn sẽ có phản ứng!

Cô ấy nhất định sẽ cảm thấy thất vọng về một Reid đang sa đọa ở phố Succubus mới đúng!

Trong đầu cô ta nhanh chóng tổ chức ngôn ngữ, sau đó chậm rãi mở miệng nói:

"Reid, cảm giác được Tiểu Succubus dẫm lưng, sướng lắm nhỉ?"

Lời vừa thốt ra, khóe miệng cô ta đã không kìm được mà nhếch lên một nụ cười.

Anh không phải vẫn ôm ảo tưởng với cái cô nàng Litt lai lịch bất minh này sao?

Bây giờ tôi sẽ khiến ảo tưởng của anh tan vỡ trước.

Thú thật, ngay cả Reid khi nghe Liz nói vậy cũng có chút hoảng.

Không nói những cái khác, anh thực sự không muốn hình tượng của mình trong lòng Litt bị phá hủy.

Tuy nhiên, Litt - nhân vật chính đang đứng giữa tâm bão - lại chỉ lẳng lặng đứng yên tại chỗ.

Cô không hề có vẻ khiếp sợ, phẫn nộ hay khinh bỉ như Liz dự đoán, cũng chẳng có sự thất vọng hay xa lánh mà Reid lo lắng.

Cô hơi nghiêng đầu, trong đôi mắt xanh lam trong veo kia dường như thực sự đang nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề "dẫm lưng" mà Liz đưa ra.

Sau một thoáng trầm mặc.

Trên gò má trắng nõn của Litt từ từ hiện lên hai rạng mây hồng cực nhạt nhưng lại chân thực vô cùng, động tác mang theo chút luống cuống như động vật nhỏ.

"Ra là vậy... Nếu sau này Reid có nhu cầu đó, anh có thể tìm em nha..."

Câu nói này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều hóa đá tại chỗ.

Liz càng kinh ngạc đến mức không biết nên nói gì.

Không đúng!

Theo lẽ thường, gặp phải chuyện này không phải nên cảm thấy phản cảm sao?

Đó là phố Succubus đấy! Nói thế nào thì cũng phải có người tỏ ra khó chịu và không thoải mái chứ!

"Hít... hà... hít... hà..."

Ngay lúc Liz đang bàng hoàng, cô ta nghe thấy tiếng thở dốc như mãnh thú, quay đầu lại nhìn thì thấy Toss đã hoàn toàn vặn vẹo, biến thành một bộ dạng không thể diễn tả bằng lời.

Anh phản cảm thì có tác dụng quái gì hả!!

Không chỉ Liz, ngay cả Reid cũng vô cùng kinh ngạc trước phản ứng của Litt.

Anh cũng không ngờ Litt lại trả lời như vậy.

Hít... để Litt mặc tất trắng dẫm lưng cho mình sao?

Không dám nghĩ, không dám nghĩ, chỉ mới tưởng tượng thôi đã có cảm giác vấy bẩn sự thánh thiện rồi.

Reid liên tục lắc đầu, hất văng những hình ảnh đó ra khỏi tâm trí.

Nhưng để tránh cho Litt hiểu lầm, Reid vẫn lên tiếng giải thích:

"Thực ra bọn anh đi quán chính quy, không hề xảy ra mấy chuyện... mờ ám đó đâu."

Có lẽ trước mặt anh em thì Reid có thể bung xõa hết mình, nhưng trước mặt Litt, anh vẫn khá là giữ ý tứ.

Nghe câu trả lời của anh, Litt không chút do dự, mỉm cười gật đầu.

"Ưm, em tin lời Reid nói."

Nụ cười tựa như thiên sứ ấy khiến bộ dạng của Toss càng trở nên quái dị và vặn vẹo hơn. Mason và Brian ở bên cạnh phải sống chết giữ chặt người anh em tốt đang có khuôn mặt dữ tợn này lại, để tránh xảy ra án mạng đẫm máu.

Nhưng rõ ràng Liz không định bỏ cuộc như vậy, cô ta tiếp tục nói:

"Đàn ông đều là những kẻ rất giỏi nói dối! Tại sao cô lại tin lời anh ta nói như vậy chứ?!"

"Vậy thì..." Litt đặt ngón trỏ lên môi, ngẫm nghĩ một lát rồi đáp lại: "Reid đã bao giờ nói dối cô chưa?"

Nghe câu hỏi ngược lại của Litt, Liz sững người ngay tại chỗ.

Cô ta vốn định lôi ra những ví dụ trong ký ức của mình, nhưng bất kể hồi tưởng thế nào, cũng không thể tìm ra dáng vẻ Reid nói dối mình.

Cô ta chết lặng.

Còn Litt thì san bớt một phần nguyên liệu nấu ăn sang tay Reid, một tay ôm túi đồ, tay kia theo bản năng vươn về phía bàn tay đang trống của Reid.

"Chúng ta về nhà..."

Nói được một nửa, cô vội vàng rụt tay lại, khuôn mặt đỏ bừng như con cua luộc chín, lời nói đến bên miệng cũng đổi thành:

"Cùng về nhà thôi!"

"À... ừ."

Nhìn bóng lưng chạy bước nhỏ rời đi của Litt, Reid cũng vội vàng đuổi theo.

Những người còn lại đứng chôn chân tại chỗ, trầm mặc hồi lâu.

Liz nắm chặt nắm đấm, cô ta chỉ muốn hiểu cho rõ, chẳng lẽ không có lấy một người đứng cùng phe với mình sao?

Chẳng lẽ không có ai cảm thấy phẫn nộ về chuyện này sao?!

"Hít... hà... uổng công mình còn lo lắng cho cuộc sống độc thân sau này của hắn như thế... không thể tha thứ... không thể tha thứ..."

Cho nên tại sao tên kia lại tức giận hả trời!?

————————

Khi Reid về đến nhà, trong lòng anh vẫn có chút thấp thỏm.

Tuy rằng ngoài mặt Litt nói không để ý lắm, nhưng Reid vẫn lo lắng liệu Litt có thực sự bình tĩnh như những gì cô thể hiện hay không.

Dù sao đã có vết xe đổ là Liz, anh ít nhiều cũng bị ám ảnh tâm lý.

Tuy nhiên ngay cả khi hai người cùng ngồi xuống ăn cơm, Litt vẫn cư xử như bình thường.

Vẫn rạng rỡ và ấm áp như thế.

Cô giống như chẳng hề nhìn thấy chuyện xảy ra chiều nay, vẫn tự mình chia sẻ những chuyện thú vị gặp được trong Giáo hội.

Có điều khi nhắc đến chuyện trên đường về, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vẫn không nhịn được mà phồng lên.

Vô cùng đáng yêu, khiến tim Reid đập nhanh hơn một nhịp.

Không biết là bị dọa sợ, hay là bị cái dáng vẻ này làm cho 'moe' chết nữa.

"Nơi đó... có vui không?"

Biểu cảm trên mặt Litt ít nhiều có chút hờn dỗi, điều này khiến trán Reid toát mồ hôi lạnh.

Anh không biết nên nói thật hay chọn cách lấp liếm cho qua chuyện, nhưng chỉ sau ba giây suy nghĩ, anh quyết định trả lời thành thật.

"... Cũng tàm tạm, chỉ là trải nghiệm không được tốt như tưởng tượng."

Đây là lời nói thật lòng, dù sao ngay lúc được dẫm sướng nhất lại nhìn thấy thứ không nên nhìn nhất, trải nghiệm tốt được mới là lạ.

Thậm chí còn suýt chút nữa uống phải mấy thứ không nên uống...

Nhưng nói xong câu này, Reid liền bổ sung thêm:

"Cơ mà sau này chắc sẽ không đi nữa đâu, cho nên Litt đừng giận nhé."

"Em không có giận đâu," Vẻ hờn dỗi trên mặt Litt biến mất trong nháy mắt, hai tay cô chắp lại như đang cầu nguyện, trên mặt viết đầy hai chữ vui vẻ: "Nghe thấy Reid không nói dối em, em đã... rất rất vui rồi!"

Biểu cảm này của Litt suýt chút nữa làm mù mắt chó của Reid.

Lúc này Litt lại tiếp tục nói:

"Tuy em không phải là mạo hiểm giả, nhưng em thường xuyên tìm hiểu chuyện về mạo hiểm giả đó nha. Nhu cầu về phương diện này lớn lắm luôn, em biết mà, trong các đội mạo hiểm giả, thường xuyên có chuyện giữa các đồng đội với nhau, vừa là chiến hữu, nhưng... nhưng... nhưng cũng là bạn giường nữa."

Nói đến cuối câu, mặt Litt đã đỏ đến mức quá đáng, cô ôm lấy cái gối trên sô pha, hận không thể vùi cả cái đầu nhỏ của mình vào trong đó.

"Về chuyện này, nơi khác thì anh không rõ, nhưng lúc anh ở trong 'Lưỡi Dao Rạng Đông', hoàn toàn không có chuyện đó xảy ra."

Reid thở dài, hồi đó lúc anh còn ở trong đội, không bị ăn mắt lạnh đã là may mắn lắm rồi, chứ đừng nói đến chuyện xảy ra mấy vụ 'phim tình cảm' đó.

Thứ duy nhất có thể coi là 'phim tình cảm', chắc chỉ có việc con hàng Letia kia cứ hay nhét việc giặt đồ lót với tất dài sang cho anh làm...

Chậc... nhưng vấn đề là cái đó thực sự được tính là 'phim tình cảm' sao?

Đặt vào trong Học viện Ma pháp, cái đó chắc chắn bị tính là bạo lực học đường rồi chứ nhỉ?

Có điều nghĩ đến đây, Reid suýt chút nữa quên mất một chuyện.

Cái video ghi hình tên Giám mục tất trắng chết tiệt kia... suýt nữa thì quên tìm Letia tính sổ.

"Anh đi rửa bát trước đây."

"Ưm ưm!" Litt ngoan ngoãn gật đầu, trên mặt vẫn còn vương lại hơi nóng lúc nãy: "Vậy em cũng đi thay quần áo, chuẩn bị tắm đây!"

Xác nhận bóng dáng Litt đã biến mất ở cuối hành lang, sắc mặt Reid trong nháy mắt đen như sắp vắt ra nước, anh cầm lấy viên pha lê liên lạc trên bàn, ngón tay hung hăng chọc vào cái tên Letia.

"Tút... tút... tút..."

Sau những tiếng chờ đợi dài đằng đẵng, đầu dây bên kia cuối cùng cũng bắt máy.

Nhưng kỳ lạ là, ngay khoảnh khắc kết nối, Reid dường như loáng thoáng nghe thấy... trên lầu truyền đến một tiếng "bịch" trầm đục, kèm theo đó là một loạt động tác luống cuống tay chân, giống như đá phải thứ gì đó?

Tình huống gì thế này?

Chưa đợi Reid suy nghĩ kỹ, đầu dây bên kia đã truyền đến giọng nói vô cùng gợi đòn của Letia.

"Alo? Sao đấy?"

"Tôi bảo này con kia..." Mặt Reid đen như đít nồi, anh dùng giọng điệu âm trầm nói: "Viên pha lê ghi hình cô đưa tôi trước đó, đúng là hại người không ít đâu nhé."

"Phụt! Ha ha ha ha!"

Đầu dây bên kia lập tức bùng nổ tiếng cười không thể kìm nén của Letia, xen lẫn trong đó là vài tiếng ho sặc sụa, rõ ràng là cười đến mức sặc nước bọt.

Hồi lâu sau, cô mới miễn cưỡng nín cười, nhưng dù vậy, trong giọng nói vẫn mang theo sự run rẩy vì cố nhịn cười.

"Ái chà... khụ khụ! Tôi bảo này Reid," Letia hắng giọng, giọng điệu trở nên cực kỳ đùa cợt: "Có phải anh... coi những lời tôi nhắc nhở anh trước đó là gió thoảng bên tai rồi không?"

Cô cố ý kéo dài giọng, giống như đang trêu ngươi, trong giọng nói tràn ngập sự cám dỗ và ám chỉ của ác ma.

"Tôi đã nói từ sớm rồi, trong cái video đó, không phải chỉ có mỗi vai diễn của tôi đâu."

"Cô nói vậy là có ý gì?"

Reid thẳng lưng, dựng đứng lỗ tai lên nghe.

Trong pha lê liên lạc, Letia phát ra một tiếng cười khẽ cực kỳ vui vẻ, giống như tiểu ác ma vừa thực hiện được trò đùa quái ác.

"Anh thử đổi góc độ suy nghĩ một chút xem, trong đó... liệu có thực sự có cảnh quay của tôi không nhỉ?"

Nói xong, liên lạc bên phía Letia liền bị ngắt, để lại Reid với vẻ mặt nghiêm túc đứng nguyên tại chỗ nhìn chằm chằm vào viên pha lê trên tay, rơi vào trầm tư.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!