Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 02 - Chương 42: Sống ở trên đời, quan trọng là vui vẻ

Chương 42: Sống ở trên đời, quan trọng là vui vẻ

Sau một thoáng ngẩn người, Litt cũng nhanh chóng phản ứng lại, có điều trên mặt cô không hề có vẻ gì là tức giận, vẫn giữ nguyên nụ cười khiến người ta cảm thấy dễ chịu kia.

"Tôi chỉ là một tu nữ Bạch Giáo bình thường thôi, chuyện làm thêm này nọ, thực ra Chúa cũng cho phép mà."

"Hừ..."

Rõ ràng là Liz hoàn toàn không tin vào những lời bao biện của Litt.

Nếu cô ta thực sự chỉ là một tu nữ Bạch Giáo bình thường...

Tại sao thân phận và hồ sơ lại giống như bị đứt đoạn hoàn toàn vậy?

Tại sao thế lực của gia tộc cô lại không dám điều tra bối cảnh của cô ta?

Nếu thật sự tin cô ta chỉ là một tu nữ bình thường, Liz cảm thấy thà vứt cái đầu mình xuống nước cho rồi.

"Xin hỏi quý khách cần mua vũ khí hay phòng cụ gì không ạ?"

Litt chẳng hề để tâm đến ánh mắt gay gắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Liz, cô chỉ hành xử như một nhân viên bán hàng bình thường, làm những việc mình nên làm.

"Reid đâu?"

Liz quét mắt nhìn quanh cửa tiệm một vòng, nhưng không hề phát hiện ra tung tích của Reid, điều này khiến cô cảm thấy có chút kỳ lạ.

Mục đích cô đến đây, vốn dĩ là để gặp Reid...

Không đúng, là để xem Reid rốt cuộc sống tàn tạ đến mức nào.

Vì lẽ đó, cô còn đặc biệt mặc bộ áo giáp và đeo thanh trường kiếm trông khá hoa lệ này, để tạo ra sự tương phản rõ rệt với anh.

Nhưng không ngờ Reid lại không có ở trong tiệm, điều này khiến cô ít nhiều có chút thất vọng.

"Quý khách hỏi Reid sao? Anh ấy nói có chút việc cần ra ngoài xử lý, cho nên cửa tiệm tạm thời do tôi trông coi."

Nghe đến đây, Liz giải phóng cảm tri của mình, quét qua tình hình bên trong cửa tiệm.

Năm cái pháp trận bảo vệ, bốn con Chim ưng Cảnh giới, bảy tám con Nhện Săn Máu, còn cả Bàn Tay Geboa luôn trong trạng thái sẵn sàng đợi lệnh.

Với cái thế trận này, ai không biết còn tưởng cái tiệm này mở ngay trong hầm ngục ấy chứ.

Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại...

Reid đây là đang có ý thức bảo vệ cô tu nữ không có chút khả năng chiến đấu nào này sao?

Nghĩ đến đây, Liz càng cảm thấy khó chịu hơn.

"Litt..." Liz dường như đã hạ quyết tâm, cô hít sâu một hơi, chất vấn Litt: "Rốt cuộc cô tiếp cận Reid là có mục đích gì?"

Về điểm này, Liz vẫn luôn điều tra.

Là một quý tộc, cô vốn quen dùng sự ác ý lớn nhất để suy đoán về người khác.

Bởi vì chân lý mà cô được giáo dục từ nhỏ chính là trên đời này chỉ có lợi ích tuyệt đối, không có bạn bè tuyệt đối.

Đối với Litt cũng vậy, cô căn bản không tin trên đời này lại có thiện ý thuần túy, việc Litt chủ động tiếp cận Reid như vậy, nhất định là có mục đích không thể cho ai biết.

Liz vẫn luôn muốn đào bới bộ mặt thật của cô ta, nhưng ngặt nỗi bối cảnh của Litt dường như thực sự sâu không thấy đáy, ngay cả gia tộc sau lưng cô cũng hoàn toàn không dám đụng vào.

Cho nên cô chỉ có thể dùng cách này để hỏi đối phương.

"So với việc ở trong cái cửa tiệm nhỏ vắng tanh vắng ngắt này, Reid nên cùng tôi xông pha trong hầm ngục mới đúng. Litt... cô không cảm thấy việc cô làm hiện tại, chỉ đang làm lỡ dở tiền đồ của Reid sao?"

Nói đến đây, Liz siết chặt nắm tay, ánh mắt cũng nhìn chằm chằm vào mặt Litt, dường như đang đợi câu trả lời của đối phương.

Thấy Litt vẫn giữ im lặng, Liz liền tiếp tục nói.

"Cô biết đấy, Litt, trên đời này chưa bao giờ thiếu vương hầu quý tộc. Có rất nhiều kẻ cao cao tại thượng kia, thực ra cũng giống như cô, chẳng có chút thực lực nào, cũng hoàn toàn sẽ không đặt chân vào hầm ngục. Đối với các người mà nói, quyền lực là tất cả, bất kỳ sự vật hay con người nào, chỉ cần có thể mang lại lợi ích cho bản thân, thì đều là đối tượng có thể lợi dụng."

"Nhưng theo tôi thấy, những cái gọi là quyền lực đó, chẳng qua chỉ là mây khói thoảng qua. Chỉ có đi sâu vào hầm ngục, không ngừng tiến về phía trước, trở thành truyền kỳ, trở thành... Tân Thần, đó mới là việc xứng đáng để Reid dốc toàn lực đi làm. Chứ cứ ru rú ở chỗ này, rốt cuộc... có ý nghĩa gì chứ?"

Litt không vội trả lời, thực ra khi Liz nói ra những lời này, cô ta đã và đang khẳng định bản thân Reid rồi.

Đúng như những gì đã nói trước đó, trước mặt Reid, cô ta chưa bao giờ chịu công nhận anh, nhưng nếu Reid không có mặt, tuy giọng điệu của cô ta vẫn lạnh lùng và cứng rắn, nhưng lời nói ra lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Chỉ có điều là... cái tính cách này đúng là cực kỳ không được lòng người khác.

Litt chỉ chậm rãi ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt đang dồn ép từng bước của Liz, trên mặt lại một lần nữa hiện lên nụ cười tĩnh lặng và bao dung như tuyết đầu mùa tan chảy.

Nụ cười này khiến Liz có cảm giác cú đấm tích tụ toàn lực của mình nện thẳng vào một đống bông gòn, ngay lập tức cả người xì hơi mất một nửa.

Mà khi cô còn muốn nói tiếp, Litt cũng đã mở miệng.

"Tôi nghĩ... nhân sinh vốn dĩ là chuyện không có ý nghĩa gì, không phải sao?"

Giọng nói bình thản và dịu dàng của Litt vang vọng trong cửa tiệm yên tĩnh và vắng vẻ.

"Bất kể là vương hầu quý tộc, hay là anh hùng dũng giả, đều là sinh không mang đến, tử không mang đi."

"Cô muốn nói cái gì?"

Lông mày Liz lập tức nhíu chặt lại, theo bản năng cô muốn phản bác lại cái luận điệu tiêu cực chán đời này.

Nhưng Litt không cho cô cơ hội ngắt lời, giọng nói của cô vẫn ôn hòa, bình lặng như dòng suối mát.

"Ý của tôi là... so với việc từng bước dồn ép, không ngừng ép buộc Reid trở thành một truyền kỳ hoàn hảo trong lòng quý khách, cá nhân tôi cho rằng, anh ấy chỉ cần làm chính bản thân mình là được rồi..."

Nói đến đây, Litt khẽ mỉm cười với Liz.

"Dù sao thì sống ở trên đời, vui vẻ chẳng phải mới là điều quan trọng nhất sao?"

Một câu nói đơn giản, lại khiến trong lòng Liz càng thêm khó chịu, cô vừa định phản bác, nhưng trong tiệm lại có thêm một người không ngờ tới bước vào.

"Yo! Reid, tôi tới ủng hộ chuyện làm ăn của chú đây... Ơ?"

Brian bước vào trong tiệm, nhưng không ngờ không thấy Reid đâu, ngược lại lại nhìn thấy Liz đang trong tình trạng giương cung bạt kiếm với Litt.

Anh cười ha ha một tiếng, bước lên phía trước.

"Đội trưởng Lưỡi Dao Rạng Đông, ngọn gió nào thổi cô tới đây thế?"

Tiếng cười hào sảng của Brian khiến Liz ngồi trở lại, cô hít sâu một hơi, tuy vẫn nhìn Litt đang đứng sau quầy, nhưng trong ánh mắt đã bớt đi vài phần gay gắt.

"Không có gì, chỉ là tới xem Reid rốt cuộc đang làm mấy cái trò không đàng hoàng gì thôi."

Thế nhưng nghe thấy lời này, Brian lại bật cười lần nữa.

"Không đàng hoàng sao? Tôi lại cảm thấy cái này rất hợp với Reid mà?"

"Tại sao lại nói vậy?"

Liz nhíu mày chặt hơn, nhưng Brian lại tiếp tục nói.

"Ồ? Tiểu thư Liz, có phải cô quên mất một chuyện rồi không, cô có muốn nhìn lại bộ áo giáp trên người mình chút không?"

"Áo giáp trên người tôi? Sao thế?"

"Có lẽ cô không biết, cũng có thể là cô không để tâm... nhưng những đường vân ma pháp và pháp trận trên áo giáp cũng như thanh kỵ sĩ kiếm của cô, đều là do Reid cầm búa, từng chút từng chút gõ ra cho cô đấy."

Trong giọng nói hào sảng của Brian không hề có ý châm chọc, nhưng Liz lại cảm thấy vô cùng chói tai.

"Anh muốn nói cái gì?"

"Cái tôi muốn nói là, thưa tiểu thư Liz," Giọng anh như búa tạ nện xuống đe sắt, rõ ràng và đầy uy lực: "Nếu chú em Reid dựa vào tay nghề của mình để mở tiệm, an an phận phận chế tạo những thứ cậu ấy thích, trong mắt cô lại thành không làm việc đàng hoàng..."

Brian ngừng một chút, ánh mắt như đuốc, nhìn chằm chằm vào mặt Liz, rồi hỏi từng câu từng chữ.

"Vậy thì, năm đó cô đích thân đi tìm cậu ấy, bắt cậu ấy gác lại việc huấn luyện và nghiên cứu, tiêu tốn bao nhiêu tâm huyết, chỉ để chế tạo bộ áo giáp... hào nhoáng bóng bẩy, chỉ dùng để tham gia yến tiệc quý tộc này, đây thì tính là việc đàng hoàng gì chứ?"

Liz lúc này rốt cuộc cũng nhớ ra điều gì, sắc mặt cô trở nên hơi trắng bệch, nắm tay siết chặt lấy.

Cô quả thực suýt chút nữa thì quên mất... quên mất lúc mua bộ áo giáp này về, cô thực ra khá không hài lòng, cho nên đã thuận miệng đưa ra yêu cầu với Reid. Lúc đó quan hệ giữa cô và Reid vẫn còn khá tốt, không hề căng thẳng như bây giờ.

Cho nên sau đó Reid đã giúp cô từng chút từng chút sửa lại những đường vân và pháp trận trên bộ giáp này thành dáng vẻ mà cô mong muốn.

Nhưng... cô đã quên mất rồi.

Ngẩng đầu lên, Liz nhìn hai hàm răng trắng bóng lấp lánh của Brian, cứ cảm thấy trái tim nhói đau.

Chuyện đến nước này, cô ngược lại cảm thấy may mắn vì Reid không có ở trong tiệm.

Chỉ có điều tôn nghiêm của quý tộc không cho phép cô cứ thế xám xịt bỏ đi, cho nên cô đỏ mặt tía tai, nhìn vũ khí và áo giáp trong tiệm, cứng rắn nói.

"Bớt nói nhảm đi, tôi là khách hàng! Gói hết đống kỵ sĩ kiếm đằng kia lại cho tôi!"

"Cảm ơn quý khách đã ủng hộ!"

Không thể không thừa nhận, ưu điểm của Liz đếm không được mấy cái, nhưng cái nết 'tài đại khí thô' nhiều tiền này ở một khía cạnh nào đó cũng có thể coi là ưu điểm chăng?

Nhìn bóng lưng vừa xấu hổ vừa giận dữ bỏ đi của Liz, Brian uống một ngụm rượu, rồi hỏi Litt đang đứng ở quầy.

"Tiểu thư Litt, cô ta chắc không gây phiền phức gì cho cô chứ?"

"Không có đâu ạ."

Sống qua hai kiếp người, thực ra Litt cũng chẳng hơi đâu mà giận Liz.

Dù sao so sánh tuổi tác của Liz với tuổi thật của mình, thì đúng là chẳng khác gì một đứa trẻ con.

Tuy nói trẻ trâu đúng là đáng ghét thật, nhưng người lớn ai lại đi chấp nhặt với trẻ con bao giờ?

"Vậy thì tốt, mấy cô đại tiểu thư xuất thân quý tộc này cơ bản đều cái tính nết đó, tôi thì thấy nhiều nên quen rồi."

Nói được một nửa, Brian cười cười, sau đó nói với Litt.

"Không nói mấy chuyện bực mình đó nữa, hôm nay tôi tới là để ủng hộ chuyện làm ăn của chú em Reid mà, cho nên chỗ áo giáp đằng kia tôi cũng bao tất nhé."

Vừa nghe thấy lại thêm một đơn hàng lớn, hai mắt Litt sáng rực cả lên.

"Vâng ạ! Cảm ơn quý khách đã ủng hộ, tôi đi gói lại giúp ngài ngay đây."

Hai đơn hàng lớn, đừng nói là lượng đơn của cả ngày hôm nay, Litt cảm thấy lượng đơn đặt hàng của các cửa hàng vũ khí khác trong cả tháng cũng chẳng nhiều được như thế này.

Có điều trong lúc đóng gói, trong lòng Litt ít nhiều vẫn có chút băn khoăn.

"Mua nhiều áo giáp như vậy, thật sự không sao chứ ạ? Nếu chỉ vì ủng hộ chuyện làm ăn mà mua một đống thứ không cần thiết, thực ra hoàn toàn không cần thiết đâu ạ..."

Nghe thấy vậy, Brian chỉ cười lớn.

"Sao lại thế được? Vừa khéo Quân Đoàn Huyết Sắc của chúng tôi cũng đang chuẩn bị tiến vào hầm ngục, cho nên việc đại mua sắm những thứ cần thiết đương nhiên là không thể thiếu rồi."

"Hóa ra các ngài muốn đi hầm ngục... Ư!!"

Khi Litt nói đến đây, cô đột nhiên cảm thấy đại não đau nhói một trận.

Cái cảm giác quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn đó, lại một lần nữa trào lên.

Khuôn mặt quan tâm của Brian trước mắt nhanh chóng vặn vẹo, mờ đi, phai màu... thay vào đó là vô số những ký tự xa lạ điên cuồng nhấp nháy như lời mộng mị của ác mộng và những hình ảnh vỡ vụn, như dòng nước lũ vỡ đê cưỡng ép rót thẳng vào trong đầu cô.

Lần này... nhân vật chính trong viễn cảnh nhìn thấy trước, không còn là bản thân Litt nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!