Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 02 - Chương 44: Một cái một nghìn?

Chương 44: Một cái một nghìn?

Mang theo nỗi nghi hoặc, Reid lần theo tiếng chó sủa kia đi thẳng về phía trước.

Sau khi vòng vèo qua bảy tám ngả đường, anh đến một cái công viên... kích thước đại khái chỉ bằng một cái sân bóng rổ.

Trong công viên không một bóng người, trông có vẻ hơi quạnh quẽ.

Thế nhưng ở ngay chính giữa công viên, một thiếu nữ tóc xanh lục đang đứng đối đầu với một con... chó ba đầu.

Khoảnh khắc nhìn thấy con chó này, Reid lập tức ngẩn người.

Anh dụi dụi mắt, suýt chút nữa tưởng mình bị ảo giác. Đó là một con quái vật to như con bê con, trên cổ mọc ra ba cái đầu chó dữ tợn.

Địa Ngục Tam Đầu Khuyển (Cerberus)...

Đây chẳng phải là quái vật tinh anh trong hầm ngục sao? Tại sao nó lại xuất hiện ở cái nơi khỉ ho cò gáy này?

Hơn nữa trông nó có vẻ không hề thể hiện tính tấn công gì với thiếu nữ tóc xanh lục kia, mà chỉ nhìn chằm chằm vào miếng bánh mì trên tay cô ấy.

Với cả... khuôn mặt thiếu nữ này trông quen quen?

Reid suy nghĩ ngắn ngủi trong một giây, liền nhớ ra thân phận của cô ta.

Đây chẳng phải là nữ tu sĩ tên Molly đã bắt cóc Litt lần trước sao?!

Theo lý mà nói thì cô ta bây giờ phải bị Bạch Giáo nhốt lại rồi mới đúng chứ?

...Xem ra suy đoán của mình không sai, trong nội bộ Bạch Giáo quả thực có nội gián, nếu không cũng chẳng đến mức thả cô ta ra ngoài thế này.

Chỉ là tình huống trước mắt trông có vẻ hơi kỳ quặc, khoan nói đến chuyện con Địa Ngục Tam Đầu Khuyển này từ đâu chui ra...

Tại sao cô ta lại đi đứng thi gan với một con chó ba đầu thế kia?

"Gâu!!"

Trong lúc Reid còn đang suy tư, con Địa Ngục Tam Đầu Khuyển sủa lên một tiếng, rồi lập tức lao về phía đối phương.

Trong lòng Reid kinh hãi, anh vừa định ra tay, nhưng con chó ba đầu kia lại chuẩn xác vô cùng ngoạm lấy phần bánh mì lộ ra bên ngoài.

Động tác thành thục, mục tiêu rõ ràng, quả thực giống hệt như một con... chó Golden được huấn luyện bài bản?

"Áaaaa —!!! Cái con chó ngu ngốc vừa tham ăn vừa mất nết này! Nhả ra! Mau nhả ra cho bà!!"

Thiếu nữ tóc xanh lục phát ra tiếng hét thảm thiết như chọc tiết heo, cả người bị lực lôi kéo khổng lồ làm cho loạng choạng, hai chân cày xuống đất tạo thành hai rãnh nông.

"Đây là khẩu phần lương thực duy nhất hôm nay của bà đấy! Cho dù có liều cái mạng này, bà cũng không nhường cho con chó ngu ngốc nhà mày đâu!!"

Thiếu nữ tóc xanh lục dùng hết sức bình sinh, muốn giật lại miếng bánh mì từ trong miệng chó.

Nếu là một con chó bình thường, có lẽ cô ta còn giật lại được, nhưng... đây là Địa Ngục Tam Đầu Khuyển.

Đối mặt với quái vật tinh anh của hầm ngục, cho dù cô ta có chút thực lực, cũng rất khó chiếm được thượng phong trong cuộc chiến giành giật này.

"..."

Reid thấy tình cảnh này, cũng không khỏi trầm mặc.

Anh rất khó tưởng tượng bản thân sẽ gặp phải tình huống này, chẳng lẽ mình tìm nhầm người rồi?

"Cô..."

Reid muốn bước lên ngăn cản, nhưng đúng lúc này có một bàn tay kéo anh lại.

Lực đạo bất ngờ ập đến khiến Reid giật nảy mình, anh vội vàng xoay người, lại phát hiện người đứng sau lưng mình không phải kẻ địch nào cả, mà là... Letia đang hai mắt sáng rực, mặt mày hồng hào.

Bất kể là bao nhiêu lần đi nữa, Reid vẫn muốn thắc mắc một câu.

Với cái khả năng ẩn thân của Letia, cô ta thực sự là một Mục sư sao?

Nếu cô ta là kẻ địch, thì chỉ với cú vừa rồi, mình chắc đã 'bay màu' rồi nhỉ?

"Suỵt ~"

Letia kéo phắt nửa người đang lộ ra ngoài của Reid trở về.

Vì vật che chắn ở chỗ này hơi nhỏ, nên lúc này hai người gần như dán sát vào nhau.

Reid thậm chí có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người Letia.

Khác với mùi hương hoa lan thấm vào ruột gan khiến người ta an tâm vô cùng của Litt, mùi hương trên người Letia rất nhạt, nếu không phải ở khoảng cách gần thế này, Reid đoán là mình cũng chẳng ngửi thấy.

Cũng vì rất nhạt, nên không khiến người ta cảm thấy xộc lên mũi hay khó chịu.

Và cũng chính vì nguyên nhân này, nên khi dán sát vào nhau như thế, Reid cảm giác chẳng khác gì đang dựa vào thằng anh em tốt của mình.

Nói thật lòng thì cái bức tường thành cứng ngắc của cô ta... có khi còn chẳng to bằng cơ ngực của anh em tốt nhà mình ấy chứ.

"Này..."

Reid còn muốn nhắc nhở về khoảng cách giữa hai người lúc này, nhưng Letia lại cướp lời ngắt ngang.

"Anh không thấy thú vị lắm sao?"

Khi nói lời này, hai mắt Letia sáng rực lên, nụ cười trên mặt làm thế nào cũng không giấu được.

Đối với nụ cười này, không ai quen thuộc hơn Reid.

Cái đồ này... tuyệt đối là coi con bé tóc xanh lục đằng kia như đồ chơi rồi.

"Chậc chậc, thế mà lại đi so đo với chó sao? Con bé Satania này đúng là... đúng là đầu tư đúng chỗ rồi."

"Cô đang nói cái gì thế?"

Reid hiện tại không hiểu nổi mạch não của Letia đang ở tình trạng gì, đối với anh mà nói, trước mắt chỉ có một cảm giác.

Khó chịu...

Bức bối khó chịu.

Hai người dán vào nhau quả thực quá gần, cộng thêm việc Letia cứ muốn thò đầu ra xem Satania đang thi gan với chó đằng kia, nên giữa hai người không thể tránh khỏi xảy ra một vài va chạm tứ chi... không đúng, là ngũ chi.

Còn về cái chi thừa ra kia là cái gì?

Đừng hỏi.

"Thật sự là, lâu lắm rồi không có cảm giác này... đại não đang run rẩy."

Trên mặt Letia đã viết đầy hai chữ vui vẻ, cả người sắp bay bổng lên đến nơi.

Cô khẽ vặn vẹo cơ thể một chút, định điều chỉnh tư thế để nhìn cho rõ hơn, nhưng vừa mới động đậy một cái, cô phát hiện dường như có thứ gì đó đang cấn vào mình.

Có lẽ là thực sự hơi không thoải mái, nên Letia theo bản năng phàn nàn: "Này, Reid... tay của anh... chọc vào tôi rồi đấy, hơi cấn..."

Cơ thể Reid căng cứng, rất nhanh, anh hít sâu một hơi, dùng hết sức bình sinh mới kìm chế được việc đẩy thẳng cô ta ra ngoài, giọng nói rít qua kẽ răng, gằn từng chữ một:

"...Xin báo trước một điểm, đó, không, phải, là, tay."

"..."

Không khí dường như ngưng đọng trong một giây.

Động tác của Letia cũng khựng lại, cô từ từ, từng chút từng chút một ngẩng đầu lên, nhìn thấy cơ thể Reid đang căng cứng, hơn nữa còn liên tục muốn khom người xuống, chỉ là do lưng dựa vào tường nên căn bản không làm được.

Nhưng giây tiếp theo, trên mặt cô lộ ra một nụ cười đầy vẻ trêu tức, cô không những không lùi ra, ngược lại còn cố ý cọ cọ về phía sau.

"Không phải tay sao? Vậy... có cần tôi giúp anh kẹp một chút không?"

Nói rồi, cô còn không quên nâng cái đùi thon dài với đường cong tuyệt mỹ đang mang tất lụa trắng của mình lên, tượng trưng mà vỗ nhẹ hai cái, phát ra tiếng "bộp, bộp" thanh thúy.

Cái ý đồ kia có thể nói là rõ ràng đến mức không thể rõ ràng hơn.

"Giá hữu nghị," Letia treo nụ cười cợt nhả trên mặt, dựng một ngón tay lắc lắc trước mặt Reid: "Một cái một nghìn vàng, uy tín đảm bảo, thanh toán tại chỗ nha ~"

"..."

Khóe miệng Reid giật giật, sao anh có thể không hiểu cái bẫy trong lời nói này của Letia.

Một cái một nghìn, chứ không phải một lần một nghìn nha!

Nếu thật sự gật đầu, không khéo ngày mai sẽ có hóa đơn mấy trăm nghìn vàng gửi đến cửa tiệm của mình mất.

Nhìn thấy biểu cảm cứng đờ của Reid, Letia lập tức không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

"Phụt — Hahahaha!" Cô ôm bụng, cười đến mức sắp chảy cả nước mắt: "Ái chà chà... cái biểu cảm này của anh... hahaha... kinh điển quá đi mất!"

Đương nhiên cô cũng nhìn ra Reid đã nhìn thấu cái bẫy trong lời nói của mình, cười như không cười mà xua xua tay, nói:

"Thôi bỏ đi bỏ đi, bị anh phát hiện thì mất vui rồi, tôi còn tưởng anh sẽ gật đầu chứ."

Là đồng đội cũ, sao Letia có thể không hiểu tính cách của Reid chứ?

Nói cho cùng cũng chỉ là một tên 'Lolicon đam mê tất trắng' có tâm sắc mà không có gan làm thôi, thật sự đến lúc quan trọng, hắn ta thực ra rất nhát gan.

Ngay khi Letia muốn tiếp tục quan sát Satania ở đằng kia, cô đột nhiên phát hiện vai mình bị ai đó vỗ vỗ.

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Reid mặt đen sì, trong tay cầm một xấp tiền giấy, anh không nói gì, nhưng ý tứ đã bày ra rõ ràng rồi.

"Vừa nãy có phải trong lòng cô đang chửi tôi không có gan không?"

Nghe thấy lời Reid, nụ cười trên mặt Letia lập tức cứng đờ, cô nhìn xấp tiền năm nghìn ba trăm trong tay Reid, vẻ mặt đầy vẻ không thể tin nổi mà ngẩng đầu lên.

Không đợi cô mở miệng, Reid tiếp tục nói.

"Nếu là người khác thì có thể tôi còn lo lắng một chút, nhưng đi cùng cô lâu như vậy rồi, cô thực sự cho rằng tôi không biết tính cách của cô sao?"

Reid hơi ngẩng đầu lên, từ trên cao nhìn xuống Letia trước mặt mình.

"So với việc nói tôi là trai tân... thì thực tế chẳng phải cô cũng là gái tân sao?"

Giờ phút này, Reid phảng phất như chiến thần nhập thể, đối mặt với sự khiêu khích của Letia, anh lựa chọn chủ động xuất kích.

Dù sao trong tình huống này, nếu thật sự rén, thì không biết chừng sau này sẽ bị đối phương tiếp tục được đằng chân lân đằng đầu.

Con thỏ bị ép vào đường cùng còn biết cắn người, huống hồ là một thằng đàn ông sờ sờ ra đó, cho nên Reid sau khi hít sâu một hơi, đã lẳng lặng móc từ trong túi ra năm nghìn ba trăm đồng vàng.

Cảnh tượng này khiến Letia ngơ ngác, cô trố mắt nhìn đối phương với vẻ khiếp sợ.

"Không phải chứ... anh nghiêm túc đấy à?"

Rõ ràng Letia hoàn toàn không ngờ tới việc Reid thực sự sẽ móc ra một khoản tiền lớn như vậy.

"Số tiền này nếu anh đi phố Succubus, có thể gọi hẳn năm em Succubus nhỏ nhắn mặc tất trắng chơi với anh cả đêm đấy! Năm nghìn này đưa cho tôi... anh không thấy lỗ to sao?!"

Ở một khía cạnh nào đó, đây được coi là lấy lùi làm tiến, cố gắng khiến Reid từ bỏ.

Nhưng đối phương đã nóng máu, mặt đen lại, chỉ dùng giọng điệu bình tĩnh nói ra câu mà Letia không muốn nghe nhất.

"Cô sợ à?"

"Hơ ~ Reid quèn... ai sợ ai chứ?"

Letia theo bản năng phản bác, nhưng động tĩnh ở đây cũng bị Satania trong công viên nghe thấy.

"Kẻ nào ở đó?!"

Nghe thấy tiếng của Satania, Letia đầu tiên là giật mình, nhưng rất nhanh lại thở phào nhẹ nhõm.

Quả không hổ danh là đồng minh tốt nhất của mình, pha cứu viện này tới đúng lúc thật.

Cũng không phải là sợ đâu, mà là... ừm, tất chân sẽ bị bẩn, phiền phức lắm.

Tuyệt đối không phải là rén.

Thật sự không có rén đâu!

"Là tôi!"

Letia từ trong góc bước ra, còn Reid thì tiếp tục nấp ở bên trong, chuẩn bị quan sát tình hình.

"Letia... cô đến đúng lúc lắm, giúp tôi đuổi con chó ngu ngốc này đi!"

Reid trốn trong bóng tối nhìn thấy cảnh này, bắt đầu suy tư.

Nhìn phản ứng của Satania thì rõ ràng cô ta và Letia có quen biết nhau.

Nếu đổi lại là người khác, Reid đoán chừng còn phải nghi ngờ xem hai người này có phải đã kết thành đồng minh hay không.

Nhưng đây là Letia...

Cho nên hoàn toàn không cần thiết phải nghi ngờ.

Thử nghĩ mà xem, một con cá mặn tự do tự tại, sống chỉ để tìm niềm vui.

Cô ta ngay cả làm tốt công việc bổn phận của mình còn chẳng xong, bạn còn trông mong cô ta làm một đồng minh đàng hoàng nghiêm túc?

Đùa nhau à?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!