Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 02 - Chương 46: Cô ấy nói năm nghìn năm lần

Chương 46: Cô ấy nói năm nghìn năm lần

Sau khi xoa đầu khỉ một cách tượng trưng, Reid mang theo dược tễ ác ma chuẩn bị quay trở về cửa tiệm.

Mặc dù anh đã bố trí khá nhiều biện pháp cảnh báo và phòng thủ trong tiệm, nhưng thực ra trong lòng vẫn cảm thấy không yên tâm cho lắm.

Litt vốn dĩ không có bất kỳ khả năng chiến đấu nào, ngoại trừ địa vị và thân phận ra, thực chất cô ấy chỉ là một người phàm trần bình thường.

Hoàn toàn không thể đánh đồng với những mạo hiểm giả đã từng vào hầm ngục như anh.

Dù sao thì chỉ cần tiến vào hầm ngục, và càng đi sâu xuống dưới, thực lực của bản thân sẽ càng được nâng cao đáng kể.

Nếu không thì tại sao biết bao nhiêu người lại lao vào cái hầm ngục nguy hiểm và u tối đó như thiêu thân lao đầu vào lửa chứ?

Chẳng phải là vì sức mạnh sao?

Tiền tài đơn thuần không thể thu hút những Vương hầu Quý tộc kia tiến vào nơi nguy hiểm như vậy.

Có điều...

Hiện tại hầm ngục thực tế đã chẳng còn liên quan gì đến anh nữa. Bản thân anh ở lại nơi này, quay về với cuộc sống mộc mạc nhất, đơn giản nhất là đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.

Chỉ là lời này nếu để Liz của trước kia nghe thấy, chắc lại bị cô ấy mắng cho là không có chí tiến thủ nhỉ?

Reid thở dài một tiếng, lắc đầu.

Có lẽ sau này Liz sẽ ngày càng mạnh mẽ, khoảng cách giữa anh và cô ấy cũng sẽ ngày càng lớn. Chỉ cần một hoặc hai năm nữa, cô ấy sẽ trở thành sự tồn tại hùng mạnh mà anh cần phải ngước nhìn, anh và cô ấy sẽ không còn là người cùng một thế giới nữa.

Mục tiêu của cô ấy và mục tiêu của anh đã không còn trùng khớp với nhau.

Còn nếu nhất định phải nói bản thân anh có mục tiêu gì thì... tìm một người vợ hiền thục chăng?

Nghĩ đến đây, trong đầu Reid không tự chủ được mà hiện lên dáng vẻ của Litt.

Emmm...

Xét từ góc độ lý tính thì khả năng này dường như không cao lắm nhỉ.

Thế là, tâm trí Reid lại một lần nữa trở nên mơ hồ, rất nhanh sau đó, một thiếu nữ khác mặc váy cưới đứng ở trước mặt anh.

Đó là một bóng dáng nhỏ nhắn đáng yêu, trên mặt cô ấy mang theo nụ cười cợt nhả, khi Reid nhìn kỹ khuôn mặt cô ấy...

Vãi. Cả. Thần. Khỉ!

Sự việc đáng sợ đến mức dọa Reid phải liên tục lắc đầu quầy quậy.

Không dám nghĩ, căn bản là không dám nghĩ tới.

Anh sợ mình mà nghĩ tiếp, thì sẽ thành cảnh Letia ngồi trên người mình, lột sạch đồ của mình, vỗ vỗ vào đùi mình, trên mặt mang theo nụ cười cực kỳ biến thái, rồi từng bước từng bước ép sát lại gần...

Hít... Đây là cái thế giới bi thảm gì vậy?

Reid cảm giác đại não mình đang run rẩy.

Ném hết những suy nghĩ lung tung rối loạn này ra sau đầu, Reid đã đứng trước cửa tiệm.

Chỉ có điều, lúc này anh phát hiện cửa tiệm thế mà lại đang đóng, nhìn qua lớp kính vào bên trong, Litt cũng không có ở quầy.

Điều này khiến trong lòng anh lập tức giật thót.

Không lẽ thực sự xảy ra chuyện gì rồi chứ?

Nhưng nhiều pháp trận cảnh báo như vậy, lại còn có Chim Ưng Cảnh Giới và Nhện Tuần Huyết bảo vệ, thậm chí ngay cả Bàn Tay Geboia cũng đang phòng bị ở đây, cho dù Litt có việc phải ra ngoài thì anh cũng phải nhận được thông báo mới đúng.

Kết quả bây giờ sao người lại biến mất rồi?

Reid vội vàng móc chìa khóa ra, mở cửa tiệm rồi lao vào trong.

Vừa vào trong tiệm, anh liền phát hiện những bộ áo giáp và kiếm kỵ sĩ vốn được bày biện trong tiệm gần như đã bị quét sạch sành sanh, tình huống này càng khiến anh không hiểu ra làm sao.

Nếu là bắt cóc Litt, thì mang đi nhiều trang bị như vậy để làm gì?

Ngay lúc Reid đang nghi hoặc, phòng trong truyền đến tiếng bước chân. Anh quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Litt đang bưng đồ đạc đẩy cửa bước ra.

Litt nhạy bén bắt được vẻ kinh hãi và căng thẳng chưa kịp tan đi trên mặt Reid, trong đôi mắt màu tro trong veo của cô hiện lên vẻ nghi hoặc chân thành, cô hơi nghiêng đầu, quan tâm hỏi:

"Reid? Anh sao thế? Sắc mặt trông... không tốt lắm?"

"Không có gì."

Reid hít sâu một hơi, cưỡng ép đè xuống nỗi sợ hãi còn sót lại trong lòng, cố ý nói với giọng bình thản.

Mặc dù không rõ vừa nãy Litt bận rộn cái gì ở phòng trong, nhưng giờ phút này nhìn thấy cô bình an vô sự đứng trước mặt, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng rơi bịch xuống đất.

Ánh mắt anh quét qua cửa tiệm có phần trống trải, thuận miệng hỏi.

"Mấy món vũ khí và áo giáp trong tiệm đâu rồi?"

Câu này giống như để đánh trống lảng hơn.

"A! Nhắc đến cái này!"

Mắt Litt trong nháy mắt sáng rực lên, cô giống như một chú nai con vui vẻ, bước chân nhẹ nhàng chạy chậm đến trước mặt Reid, trên mặt tràn ngập niềm vui thuần khiết và rạng rỡ. Cô không kịp chờ đợi mà cẩn thận móc từ trong túi áo tu sĩ ra hai tờ chi phiếu được gấp gọn gàng, bên trên in những hoa văn tinh xảo.

Khác với kẻ tham tiền như Letia, nụ cười trên mặt Litt lúc này trông giống như đang thực sự vui mừng thay cho Reid.

"Reid! Reid! Anh biết không? Ngày đầu tiên chúng ta khai trương đã có đơn hàng siêu lớn đấy nhé!" Cô hưng phấn khoa tay múa chân: "Là đội trưởng Liz của Lưỡi Dao Rạng Đông! Cô ấy đã mua toàn bộ số kiếm kỵ sĩ trưng bày trong tiệm, không chừa lại cây nào luôn!"

Litt lấy hơi, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ, giọng nói lại cao thêm một tông.

"Còn nữa còn nữa! Đoàn trưởng Brian của Quân Đoàn Huyết Sắc cũng tới, ngài ấy còn lợi hại hơn, đóng gói mang đi toàn bộ số áo giáp đang treo luôn! Một bộ cũng không chừa!"

Cô nhét hai tờ chi phiếu vào trong tay Reid, tràn đầy cảm giác thành tựu.

"Anh xem! Đây là chi phiếu đặt cọc họ trả! Hôm nay chúng ta... bội thu rồi!"

Nói rồi, Litt lau mồ hôi trên trán, nụ cười chân thành nở rộ trên môi.

Còn về việc cô rốt cuộc đã ăn bao nhiêu tiền hoa hồng?

Tuân theo tiếng lòng mà nói thì, một xu cô cũng không dám tham đâu nha.

Dù sao đây đều là tiền của Reid, Litt cũng không phải thiết lập nhân vật tham tiền.

Còn về mồ hôi trên trán ấy à...

Thực tế Litt căn bản không hề bận rộn trong phòng trong. Sau khi chốt xong hai đơn hàng, cô đã vòng qua pháp trận phòng ngự do Reid thiết lập, đuổi theo hóng chuyện, và trước khi Reid kịp quay về, cô đã nhanh chân hơn một bước trở lại tiệm.

Phải nói là, đi xem kịch vui cũng phiền phức thật đấy.

"Ưm..." Nói một hồi, khuôn mặt nhỏ nhắn của Litt hơi ửng hồng, dường như cô cũng ý thức được sự thất thố của mình, có chút ngại ngùng nói: "Xin lỗi xin lỗi, em hơi kích động quá."

"Không sao."

Reid cười cười. Tính cách luôn suy nghĩ cho người khác này của Litt quả thực là quá lương thiện rồi.

"Em trích một phần trăm từ trong đó cũng được mà. Dù sao đi nữa, cũng coi như nhờ em chào hàng nên tiệm của anh mới nhận được đơn lớn như vậy."

"Hứ ~" Litt vươn ngón tay, chọc chọc vào má Reid, hơi tinh nghịch nháy mắt, nói: "Sửa lại vế sau trong câu nói của anh đi nhé, là tiệm của chúng ta."

Nói rồi, Litt còn không quên chỉ chỉ vào cái tên cửa tiệm bên ngoài, ra hiệu lời mình nói không sai.

"Xưởng Reid-Litt đó nha."

Nhìn tấm biển gỗ bên ngoài, Reid không nhịn được mà khẽ lầm bầm.

"Chữ Litt ở giữa là do em tự thêm vào mà..."

Tuy nhiên Litt dường như không nghe thấy lời này của Reid, cô ghé sát lại gần, chuyển chủ đề:

"Nhắc mới nhớ... Reid, vừa nãy anh đi đâu thế? Trên người anh... có mùi nước hoa của phụ nữ đấy nhé."

Nghe thấy lời này, Reid ngẩn người, theo bản năng ngửi ngửi cánh tay mình.

Mùi trên người con nhỏ Letia kia rất nhạt, theo lý mà nói thì không thể nào lưu lại mùi gì trên người mình mới đúng chứ?

Nhưng sau khi làm ra động tác này, anh cũng rốt cuộc phản ứng lại. Mình làm như vậy... chẳng khác nào 'lạy ông tôi ở bụi này'?

"Là Letia?"

"Là..."

Reid gãi đầu, quả nhiên anh vẫn không muốn nói dối Litt.

Hơn nữa tự tay đặt lên ngực mà hỏi, mình và Letia cũng đâu có xảy ra chuyện gì đâu đúng không?

"Chỉ là vì hơi để ý đến sự việc gặp phải trong ngày mở cửa hôm trước, nên anh qua đó điều tra một chút, trùng hợp gặp Letia thôi. Anh đã thuê cô ấy giúp đỡ cùng điều tra, dù sao thì... cô ấy cũng là Mục sư chiến đấu của Tòa Án Dị Giáo, xử lý mấy chuyện này khá là chuyên nghiệp."

Sau một hồi giải thích của Reid, Litt không hề tức giận, hay nói đúng hơn, ngay từ đầu cô đã không tức giận, chỉ cười nói:

"Cứ có cảm giác Reid và Letia rất thân thiết nhỉ. Nhưng nghĩ kỹ lại thì... cũng đúng, dù sao cô nàng nhỏ nhắn đó quả thực rất đúng gu của anh, có chút ý đồ âu cũng là hợp tình hợp lý... Chỉ là..."

Nói đến đây, Litt khựng lại một chút. Sau khi do dự một hồi, cô lại một lần nữa mở miệng.

"Mặc dù nói Chúa là bao dung, nhưng mà... giao dịch thể xác gì đó, là tuyệt đối không được đâu đấy!"

"Hả?"

Reid trố mắt nhìn, nhưng Litt lại hùng hồn nói:

"Vừa nãy lúc Letia đi ngang qua đây, có nói với em một chút..."

"Cô ta... nói cái gì?"

Trong lòng Reid lập tức cảm thấy không ổn, chỉ thấy Litt từ từ xòe bàn tay thon dài trắng nõn ra, vô cùng nghiêm túc nhìn Reid.

"Năm nghìn vàng... mua cô ấy năm lần."

"Phụt!"

Nghe thấy lời này, Reid suýt chút nữa thì sặc chết. Cái này gọi là gì?

Cái này gọi là vừa ăn cướp vừa la làng!

Cái này gọi là kẻ ác cáo trạng trước!

Cái này gọi là cắt câu lấy nghĩa!

Con nhỏ Letia này, tuyệt đối là cố ý nói như vậy!

"Không phải không phải!" Reid liên tục xua tay, vô cùng nỗ lực giải thích: "Không phải kiểu như em nghĩ đâu..."

Thế nhưng nói được một nửa, một vấn đề chí mạng hơn xuất hiện. Nếu thú nhận là để Letia dùng đùi kẹp mình năm lần...

Chuyện này hình như cũng có gì đó sai sai?

Mồ hôi lạnh tuôn ra như thác đổ trên trán Reid, chỉ thấy cả người anh cứng đờ tại chỗ, CPU não bộ vì vận hành quá tốc độ mà hoàn toàn quá tải.

Tình huống hiện tại, nói cũng không được, không nói cũng không xong. Thú nhận là chết, không thú nhận... hình như cũng là chết xã hội.

Ngay lúc Reid đang vô cùng giằng xé, Litt lại hơi nghiêng mặt đi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, cô nhẹ nhàng nắm lấy tay Reid, dùng giọng nói nhỏ như muỗi kêu, từng chút một bổ sung:

"Em cho rằng... con trai mà không kìm chế được ham muốn của mình... là kém cỏi lắm đó nha."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!