Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 03 - Chương 05: Đôi uyên ương khổ mệnh

Chương 05: Đôi uyên ương khổ mệnh

Mặc dù trong lòng Reid có vạn lời muốn cà khịa, nhưng cuối cùng anh vẫn chọn nén ngược trở vào.

Trọng tâm là xem thử cái gọi là búp bê thay đồ này rốt cuộc có hình dạng thế nào.

Anh nhìn quanh một lượt, phát hiện nơi này đâu đâu cũng là đủ loại linh kiện khác nhau.

Vì yêu cầu của mỗi khách hàng là khác nhau, nên các linh kiện này đều được để riêng biệt. Dãy kệ này bày toàn cánh tay, dãy kệ kia lại bày toàn bộ phận chân, hơn nữa các bộ phận này còn dài ngắn không đều, kích cỡ khác nhau, chỉ riêng kiểu dáng thôi đã có đến hàng chục loại.

Trong tủ kính còn chứa đủ loại nhãn cầu, cùng với hàng trăm cái đầu chưa lắp mắt. Phải nói thật là, chỉ nhìn cảnh này thôi cũng thấy khá giống phim kinh dị.

Ngay cả Mason khi nhìn cảnh này cũng thấy có chút lạnh sống lưng.

“Mấy ông... không thấy cảnh này nhìn hơi rợn người sao?”

“Hì hì, lắp xong là không rợn nữa đâu mà, không tin ông nhìn bên kia đi, toàn là hàng thành phẩm đấy, đẹp lắm luôn.”

Nhìn theo hướng Toss chỉ, Reid liền thấy rõ trên một dãy tủ kính trưng bày khác, các mẫu búp bê đã lắp ráp xong đang được đặt ngay ngắn.

“Những mẫu này là do khách hàng từ khắp nơi tự lắp ráp rồi để lại cửa tiệm. Nếu muốn mua thì có thể bỏ tiền ra rước về, giá cỡ chừng này này,”

Cô bé Succubus Shiroi ra dấu một con số, dù không nói rõ nhưng Reid cũng nhìn ra được, ít nhất cũng phải trên vạn vàng.

“Cũng có thể trải nghiệm ngay tại đây nhưng không được mang ra ngoài. Đương nhiên nếu các vị cảm thấy mấy mẫu này không ưng ý thì có thể tự mình lắp ráp.”

Sau khi nghe Shiroi giới thiệu xong, Reid đại khái lướt qua các mẫu trưng bày. Sau khi liếc nhìn một lượt, anh bỗng thấy một mẫu khá thú vị.

Mẫu này có ngoại hình giống hệt Shiroi trước mặt.

Không... phải nói là được nặn ra từ đúng cái khuôn của cô ấy.

“Quý khách, anh đoán đúng rồi đấy, đây đúng là tôi, mà còn là do chính tay tôi nặn ra nữa. Anh có hứng thú không?”

“Không.”

Reid chẳng có chút hứng thú nào với cô nàng Succubus già đời này cả. Tuy dáng người nhỏ nhắn trông cũng đáng yêu thật, nhưng tính cách thì lại chẳng khác gì một bà cô, quan trọng hơn hết là... trên người cô ấy toàn là mùi của Toss, nồng nặc vô cùng.

Ghét lây cả cụm, nên Reid đương nhiên cũng chẳng mặn mà gì với con búp bê ma pháp của Shiroi.

“Tôi cứ dùng 'món cũ' là được.” Dù Reid rất chê, nhưng Toss thì không chê chút nào. Anh chỉ vào mẫu “Shiroi” trong tủ kính rồi nói: “Lát nữa phiền Yiyi giúp tôi kích hoạt cô ấy nhé, tôi vào phòng chờ trước đây.”

“Được rồi, vậy anh cứ qua đó trước đi.”

Shiroi gật đầu, sau đó từ đâu lấy ra một sinh vật kỳ quái màu da người và đang ngọ nguậy.

“Vẫn lắp loại này sao?”

“Đúng, cứ loại này đi.”

Toss nở nụ cười đầy gian tà, sau đó đi trước một bước vào phòng bao riêng.

Nhìn sinh vật trên tay Shiroi, Reid suy nghĩ một chút.

Anh biết đó là cái gì.

Đó là một loại Ma tộc đến từ các tầng hầm ngục cấp thấp, tên là Mô Phỏng Trùng.

Nó có khả năng biến hình ở một mức độ nhất định. Khi ở trong hầm ngục, nó sẽ biến thành đủ loại đồ vật để phục kích các mạo hiểm giả.

Có điều con Mô Phỏng Trùng trên tay Shiroi chắc là loại đã được thuần hóa. Nhưng vấn đề là, lấy thứ này để làm gì?

Shiroi dường như nhìn thấu sự thắc mắc của Reid, cô châm tẩu thuốc, rít một hơi rồi cười giải thích.

“Nói đơn giản thì đây chính là khuôn đúc. Còn về 'món cũ' mà vị khách lúc nãy nói, thực ra chính là khuôn đúc cơ thể của tôi đấy.”

Brian lúc này cũng xen vào một câu.

“Theo tôi biết thì hình như Toss lúc nào cũng chỉ chọn đúng kiểu chơi này.”

Nghe đến đây, Reid và Mason không khỏi nảy sinh lòng kính trọng, Mason còn không nhịn được mà thốt lên.

“Cái thái độ này... tôi thật sự chẳng biết Toss rốt cuộc có được tính là chiến thần thuần ái hay không nữa.”

Reid cũng phụ họa một câu.

“Là dân chơi thuần ái thì đúng hơn.”

“Mấy anh đừng có đứng ngây ra đó nữa, cứ xem thử rồi chọn đi, tôi đi làm việc đây.”

Shiroi nói vậy chắc là chuẩn bị theo yêu cầu của Toss, đi kích hoạt con búp bê ma pháp trong tủ kính kia.

Mọi người cũng không quá để tâm, chỉ bắt đầu tự mình lựa chọn.

Chỉ một lát sau, Reid đột nhiên phát hiện ra một chuyện.

“Không phải lúc nãy cô bé Succubus kia bảo là đi kích hoạt con búp bê này sao?”

“Đúng vậy,” Mason đang loay hoay lắp ráp búp bê theo bản năng đáp lại: “Sao thế? Lúc nãy tôi thấy cô ấy đã vào phòng của Toss rồi mà.”

“Không đúng, nếu búp bê đã vào phòng của Toss, vậy thì cái thứ đang đứng đằng kia là cái quái gì?”

Mason ngẩng đầu lên, nhìn theo hướng giọng nói của Reid. Chỉ thấy con búp bê “Shiroi” đáng lẽ phải được kích hoạt và đưa vào phòng Toss, lúc này vẫn đang đứng nguyên vẹn, vô hồn trong tủ kính ở góc phòng, giống như một người mẫu trưng bày tinh xảo nhất, hoàn toàn không có dấu hiệu đã được khởi động.

“Hả?”

Lần này, anh cũng ngẩn tò te luôn.

“Vậy cái người vừa vào phòng Toss... chẳng lẽ là?”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, dường như đều đã hiểu ra điều gì đó.

Reid càng không nhịn được mà lên tiếng châm chọc.

“Hèn gì tôi cứ ngửi thấy mùi của Toss trên người cô bé Succubus đó, mà còn nồng đến mức ấy...”

“Ở cái tiệm roleplay kia thì Toss toàn chơi mấy trò lành mạnh với cô ta, ai dè đến đây thì ông cháu lại 'hì hục' cật lực thế,” Brian khoanh tay trước ngực: “Rõ ràng là chính anh ta cũng không nhận ra điều này.”

“Tôi nhớ là sức ăn của Succubus lớn lắm đúng không?” Mason lúc này không nhịn được mà cà khịa: “Đại hiệp thuần ái và cô bé Succubus đói khát sao? Đúng là một đôi uyên ương khổ mệnh mà...”

Sau đó, bầu không khí rơi vào im lặng. Mason và Brian hì hục hồi lâu nhưng rốt cuộc vẫn không nặn ra được nữ thần trong lòng mình.

Cuối cùng, Mason ngồi bệt xuống đất, nhìn con búp bê nửa người nửa ngợm trước mặt, cảm thấy lòng tự tin của mình bị đả kích dữ dội.

“Cái thứ gì thế này không biết...”

Con búp bê mà anh và Brian nặn ra, không thể nói là có hình có dáng... mà ít nhất là nhìn chẳng giống con người chút nào.

Brian nhìn một hồi, cuối cùng cũng chọn cách bỏ cuộc, bắt đầu đi chọn các mẫu có sẵn trong tiệm.

“Reid, bên ông nặn thế nào rồi...”

Mason nhìn sang Reid bên cạnh, vốn định xem đối phương nặn ra loại yêu ma quỷ quái gì, kết quả khi nhìn kỹ lại thì đứng hình tại chỗ.

Không phải vì nặn quá giống yêu ma, mà là... thực sự quá đẹp!

Mái tóc bạc như thác đổ, đôi mắt to màu xanh thẳm. Dáng người tuy không thể gọi là bốc lửa vòng nào ra vòng nấy, nhưng cũng không phải kiểu phẳng lì đến mức thảm hại, mọi thứ đều vô cùng cân đối, cộng thêm khuôn mặt tinh xảo kia.

Nói không ngoa chút nào, đây chính là một tác phẩm nghệ thuật!

Có điều duy nhất cần nói... chính là hình dáng con búp bê này, cảm thấy có chút quen mắt một cách kỳ lạ?

Nếu phải nói ra, thì đại khái giống như một Letia phiên bản lớn hơn một chút?

Hay nói cách khác, là sản phẩm kết hợp giữa Letia và Litt?

Dù sao thì xét về ngoại hình, hai người này đúng là có vài phần tương đồng.

Nhưng cái trình độ tạo hình này cũng đỉnh quá rồi đấy!

Bảo là bàn tay của thần cũng không quá lời.

“Nghĩa phụ,” Mason lập tức quỳ xuống trước mặt Reid: “Giúp con nặn một em với.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!