Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 02 - Chương 39: Cơm chùa là ngon nhất

Chương 39: Cơm chùa là ngon nhất

"Như cô thấy đấy, tu nữ Litt," Giọng hắn trầm thấp và đầy cuốn hút, trên mặt treo nụ cười cợt nhả: "Cái lọ nhỏ đáng yêu này... về bản chất, là một loại chất xúc tác không ổn định... có thể vặn vẹo người phàm thành Ác ma."

"Tôi đương nhiên biết công hiệu của thứ này, ngài cứ nói thẳng công dụng thực sự của nó là gì đi."

"Công dụng thực sự, chính là biến người ta thành Ác ma đấy," Otto cười như không cười nói: "Nó là dược tễ được điều chế từ máu lấy trên người Ác ma, còn về việc là máu của ai... Ta nghĩ trong lòng cô thực ra đã có đáp án rồi chứ?"

"...Tessaia?"

Ác ma ở thị trấn Dạ Minh vốn dĩ không nhiều, hơn nữa người từng bị Hắc Giáo bắt cóc, chỉ có một mình Tessaia.

Nghĩ đến đây, Litt một lần nữa quan sát lọ dược tễ trong tay.

"Chẳng lẽ nó có liên quan đến Ma Thần hóa?"

"Hiếm khi tu nữ Litt chịu động não vận dụng cái đầu sắp rỉ sét của mình nhỉ," Otto gật đầu: "Như cô dự đoán, thứ này quả thực có liên quan đến Ma Thần hóa, nói chính xác hơn, nó là sản phẩm phái sinh của Kế hoạch Ma Thần hóa B, được sinh ra sau khi Kế hoạch A thất bại."

Sự thẳng thắn nhẹ nhàng bâng quơ nhưng chứa lượng thông tin bùng nổ của Otto khiến Litt nheo mắt lại, cô nhìn Otto lần nữa, chậm rãi mở miệng chất vấn.

"Sao ngài lại biết rõ thế?"

Đối mặt với cái nhìn chằm chằm của Litt, Otto chỉ đáp lại bằng một nụ cười vô hại.

"Trên mảnh đất này, ta... không gì là không biết."

"..."

Khóe miệng Litt không khống chế được mà giật một cái, cô coi như đã hiểu ra một chuyện.

Tên Otto này tuyệt đối đã âm thầm nhúng tay vào, hoặc là hắn biết chuyện này, nhưng lại giả vờ như không thấy.

Kết hợp với thân phận của hắn ở Bạch Giáo... thật sự rất khó để không nghi ngờ tên này có phải cũng có một chân với Hắc Giáo hay không.

Ngay khi Litt chuẩn bị xé rách mặt nạ để ép hỏi thêm, moi thêm manh mối từ miệng Otto.

Cộp... cộp... cộp...

Một tiếng bước chân trầm ổn mạnh mẽ, mang theo tiết tấu quen thuộc, từ xa tới gần, truyền rõ mồn một vào đôi tai thính nhạy của cô.

Đây là tiếng bước chân của Reid.

Gần như là phản xạ bản năng, Litt nhanh như chớp nhét lọ dược tễ màu máu đang nắm chặt trong tay vào trong áo tu nữ, động tác trôi chảy tự nhiên như thể chỉ đang chỉnh lại cổ áo.

Đồng thời nụ cười dịu dàng đặc trưng của Litt lại nở rộ trên mặt, cứ như thể sự giương cung bạt kiếm vừa rồi chưa từng xảy ra.

Ngay giây tiếp theo khi cô hoàn thành tất cả động tác, bóng dáng Reid vừa khéo xuất hiện từ góc đường.

Sau khi nhìn thấy Otto và Litt, anh sững người một chút, lập tức nghi hoặc hỏi.

"Giám mục Otto, xin hỏi ngài có việc gì không?"

Đối mặt với câu hỏi thẳng thắn của Reid, nụ cười trên mặt Otto cũng chuyển đổi mượt mà thành dáng vẻ ôn hòa và quan tâm đúng mực của một Giám mục, không chút sơ hở.

Một lớn một nhỏ, hai con hồ ly này đều là cao thủ hàng đầu trong lĩnh vực lật mặt.

"A, anh Reid, không cần căng thẳng, ta chỉ tiện đường ghé qua thăm tu nữ Litt chút thôi. Tuy nói sự cố trong ngày hội mở cửa cô ấy không bị thương, nhưng ta vẫn lo lắng liệu có 'di chứng ẩn' nào khó phát hiện đang tiềm ẩn hay không. Là một Giám mục, quan tâm đến sức khỏe của mỗi một giáo đồ là chức trách của ta."

"Hóa ra là vậy..."

Reid cũng không nghi ngờ quá nhiều, chỉ là đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, anh hơi cúi người, giọng điệu cung kính nhưng mang theo quyết tâm kiên định.

"Thưa Giám mục, tôi có một yêu cầu quá đáng."

"Ồ?"

Otto nhướng mày, dường như có chút bất ngờ trước sự trịnh trọng của Reid, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười ôn hòa hoàn hảo, hắn tao nhã giơ tay ra hiệu:

"Anh Reid nói quá lời rồi, anh là đồng minh và bằng hữu tôn quý của Bạch Giáo chúng ta, có nhu cầu gì cứ nói đừng ngại."

Dù là vậy, Reid vẫn dùng giọng điệu vô cùng thành khẩn, mang theo chút thăm dò nói.

"Mấy ngày nữa cửa tiệm nhỏ của tôi sẽ khai trương, tôi muốn... không, tôi hy vọng có thể khẩn cầu ngài phê cho Litt nghỉ phép một tuần, để cô ấy tới chỗ tôi giúp đỡ một tay."

Giúp đỡ là giả, giữ Litt ở bên cạnh để bảo vệ mới là thật.

Đối với tình hình phức tạp trong nội bộ Bạch Giáo hiện tại, Reid không quá tin tưởng bọn họ có thể bảo vệ tốt một Litt 'trói gà không chặt' trong tình huống có nội gián.

"Ây da..." Trên mặt Otto lộ ra biểu cảm có chút khó xử: "Litt đối với Bạch Giáo chúng ta mà nói, là sự tồn tại vô cùng quan trọng đấy nhé..."

Nghe đến đây, lòng Reid trầm xuống.

Ngay khi anh tưởng rằng sẽ phải ra về tay trắng, Otto lại đổi giọng, cười nói.

"Có điều anh Reid dù sao cũng là đồng minh của chúng ta, đối với anh, chúng ta vẫn vô cùng tin tưởng. Tuy không biết nguyên nhân thực sự của anh là gì, nhưng việc để Litt qua giúp anh một tuần, đương nhiên ta có thể cho phép."

Khi nghe những lời đầu, trong lòng Reid không kìm được vui mừng, nhưng khi nghe đến câu sau, anh lại không khỏi giật mình.

Chẳng lẽ... Otto đã nhìn thấu kế hoạch của mình?

"Cứ có cảm giác chuyện gì cũng không giấu được Giám mục Otto ngài nhỉ..."

"Đâu có," Otto cười xua tay: "Chỉ là sự quan tâm của anh Reid dành cho Litt thể hiện quá rõ ràng thôi... Có điều ta nghĩ Litt hẳn cũng sẽ cảm thấy vui lắm đấy."

Litt - người phải phối hợp diễn xuất với Otto - đương nhiên không thể nhắm mắt làm ngơ, cô lập tức bày ra dáng vẻ e thẹn không thôi, đẩy đẩy người Otto, vừa đẩy vừa đỏ mặt nói.

"Đi thôi đi thôi đi thôi mà!"

Sau khi đẩy Otto đi và đóng cửa lại, Litt mới chậm rãi thở hắt ra một hơi, cô dùng khóe mắt liếc nhìn Reid, trên mặt thoáng ửng hồng.

"Không cần để ý lời của Giám mục Otto đâu."

"Ừm ừm."

Reid gật đầu, lúc này anh cũng cảm thấy vui mừng từ tận đáy lòng.

"Có điều Reid nè..." Litt lúc này quay đầu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn nở một nụ cười tựa thiên sứ: "Một tuần sắp tới, xin hãy chiếu cố nhiều hơn nhé!"

Nhìn dáng vẻ này của Litt, trái tim Reid dường như cũng ngừng đập một nhịp.

Có một điểm không thể phủ nhận là... nụ cười này thực sự có thể chữa lành lòng người.

Cho dù trước đó bị Letia hành cho mệt tim, cảm giác mệt mỏi ấy cũng trong nháy mắt tan biến không còn dấu vết.

"Phải rồi, Litt, tối nay em muốn ăn gì?"

Do trước đó Litt bị ngã từ trên sân khấu xuống, tuy nói là không bị thương, nhưng Reid vẫn không nói hai lời mà tiếp quản toàn bộ việc ăn uống ba bữa trong mấy ngày này của cô.

Cảm giác bận rộn xoay quanh bếp núc này, đã lâu lắm rồi mới khiến anh tìm lại được nhịp điệu quen thuộc khi còn làm hậu cần cho đội ở "Lưỡi Dao Rạng Đông", tuy bận rộn, nhưng lại thấy an tâm.

Dù sao nói thật lòng... trình độ việc nhà của Litt thực ra còn giỏi hơn anh, mỗi lần muốn giúp đỡ, lại phát hiện đối phương đã sớm dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm, cảm giác thất bại khi bản thân chỉ có thể ở lại rửa bát quả thực khiến người ta rất khó chịu.

Litt ngẩng đầu lên, mái tóc bạch kim của cô dưới ánh tà dương hắt qua cửa sổ tỏa ra vầng sáng nhu hòa, cô đối diện với Reid, nụ cười thuần khiết và chân thành.

"Chỉ cần là Reid làm... em đều ăn cả."

"..."

Reid nghe vậy, trên mặt không khỏi hiện lên nụ cười bất lực xen lẫn hoài niệm, anh lắc đầu, khẽ trêu chọc.

"Thế này chẳng phải cũng giống hai chữ 'tùy anh' sao?"

Bởi vì trước kia khi còn ở Lưỡi Dao Rạng Đông, mỗi khi hỏi ăn gì, câu trả lời nghe được nhiều nhất chính là "tùy anh".

Cho nên đối mặt với tình huống này, Reid thực ra cũng biết nên làm thế nào.

Tuy nhiên, nằm ngoài dự đoán của anh là Litt cũng không nói năng mập mờ như những đồng đội cũ.

"Không phải đâu, Reid." Trên mặt Litt vẫn giữ nụ cười dịu dàng: "Ý của em là... so với việc Reid hỏi em muốn ăn gì,"

Nói đến đây, giọng Litt khựng lại, ánh mắt cô mang theo chút mong đợi và tò mò khó phát hiện.

"Thực ra em càng muốn biết, Reid... anh thích ăn gì hơn?"

Câu trả lời này khiến Reid ngẩn người tại chỗ rất lâu, nhưng Litt lại như vừa nói ra lời gì đó xấu hổ lắm, hoảng hốt chạy biến vào trong phòng tắm.

Đợi đến khi Reid phản ứng lại, anh cũng có chút ngượng ngùng gãi đầu.

"Xấu hổ thì đừng có nói mấy câu như thế chứ..."

Reid lầm bầm xong liền đi vào bếp bắt đầu bận rộn.

Tuy nói là đàn ông, nhưng thủ pháp và tay nghề nấu nướng của anh lại khá thành thục, sau khi tốn một chút thời gian, anh nhìn những món ăn đầy đủ sắc hương vị trên bàn, không khỏi lau mồ hôi trán.

Có một điểm không thể phủ nhận, cho dù ngày thường hay chê bai tính cách của Letia, nhưng ở khoản nấu ăn này, Reid vẫn vô cùng bái phục tên kia.

Nếu không phải thời gian đó cô nàng chỉ điểm cho mình một phen, có lẽ bây giờ mình cũng không làm ra được những món ăn ra hồn thế này.

Nhất là khi so sánh với tay nghề của Litt, nếu làm ra thứ hoàn toàn không nuốt nổi, thì đúng là xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu.

"Tiếc là tên kia là một con lười chảy thây, nếu cô ta chịu giúp nấu cơm, thì những ngày tháng ở Lưỡi Dao Rạng Đông cũng đâu đến mức sống khổ sở, thắt lưng buộc bụng như vậy."

Khi Reid đang than thở, Litt tắm xong cũng từ phòng tắm bước ra, cô dường như cũng nghe thấy lời Reid nói, có chút tò mò hỏi.

"Anh vừa nói ai thế?"

"A... không có gì, chỉ là đang lẩm bẩm về cái tên đã dạy anh nấu ăn thôi, tuy nói tên đó cứ như con cá mặn nằm thẳng cẳng vậy, nhưng tay nghề thì quả thực khá tuyệt."

Reid mở lòng chia sẻ, nhưng Litt dường như nhớ ra điều gì, cô lầm bầm khe khẽ.

"Cái tên... như cá mặn mà anh nói, không phải là Letia đấy chứ?"

"Không phải không phải."

Reid liên tục lắc đầu.

Anh cũng không ngờ Litt lại nhạy bén trong chuyện này như vậy, lúc trước mình từng thề với tên Letia kia là tuyệt đối sẽ không nói cho người khác biết tay nghề của mình là học từ cô ta, là một người giữ chữ tín, cho dù là đối mặt với Litt, Reid cũng không định nói bí mật này ra.

"Thật không?"

Litt hồ nghi nhìn Reid.

"Uy tín luôn," Reid lại gật đầu cái nữa, cũng không biết có phải ảo giác hay không mà anh lại ngửi thấy mùi giấm chua loét đâu đây, để cho an toàn, anh không định dây dưa ở chủ đề này quá lâu, bèn nói với Litt.

"Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta mau ăn cơm thôi."

Anh vừa nói vừa kéo ghế ngồi xuống, Litt dường như cũng từ bỏ ý định truy hỏi, hai người ngồi đối diện nhau, tận hưởng khoảng thời gian an yên hiếm có này.

"Ưm... ngon quá!"

Trên mặt Litt tràn ngập nụ cười hạnh phúc.

Quả nhiên cơm không cần mình tự tay làm ăn vẫn cứ là thơm nhất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!