Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Tập 04 - Chương 43: Nỗi đau của một người đổi lấy niềm vui của muôn người

Chương 43: Nỗi đau của một người đổi lấy niềm vui của muôn người

“KHÔNGGG!!”

Toss, lúc này đã chấp nhận số phận, hướng ra cửa sổ gào lên một tiếng sói hú đầy cam chịu.

Còn gì bi thảm hơn một gã tay chơi khét tiếng giờ đây lại không thể đi tìm hoa thưởng nguyệt cơ chứ?

Cái bầu không khí bi lương đó, tiếng gào thét đau đớn đó, khiến người ta chỉ muốn bật ngay bản nhạc “Tuyết hoa phiêu phiêu, gió bắc hiu hắt” để làm nền cho anh chàng.

“Nghĩ tích cực lên, ít nhất thì ông vẫn còn cảm nhận được cái sự sướng đó còn gì? Chẳng qua là đối tượng khiến ông sướng giờ chỉ còn lại đúng một người thôi.”

Reid cũng vỗ vai Toss, mặt đầy vẻ tiếc nuối giả trân.

Mason thì đẩy đẩy gọng kính, trầm ngâm nói.

“Từ không thuần tình mà bị ép thành thuần tình, đây mới đúng là Succubus thuần tình đích thực này.”

Còn về phần Brian, vị đoàn trưởng to con này lại đưa ra một gợi ý khá là ‘hay ho’.

“Hay là thế này, ông cứ dắt theo Shiloyi đi dạo phố Succubus cùng luôn đi, lúc nào cần ‘lâm trận’ thì bảo cô ấy buff pháp thuật cho.”

Câu này vừa thốt ra đúng là chấn động cả hội trường, mọi người xung quanh đồng loạt giơ ngón tay cái tán thưởng.

“Đoàn trưởng nói chí phải!”

Letia lúc này cũng đã bước vào bên trong Công hội Mạo hiểm giả. Đối mặt với bầu không khí ồn ào náo nhiệt nơi đây, cô bất giác nhớ về thời học sinh ở kiếp trước.

Cái tình cảnh ở mấy dãy bàn cuối phòng này đúng là y hệt cái lớp học ngày xưa, đúng kiểu ‘Florida không nuôi người rảnh rỗi’.

“Vụ gì mà xôm thế này?”

Letia tò mò sán lại gần. Sau khi nghe Reid giải thích một hồi, vẻ tò mò trên mặt cô lập tức biến thành biểu cảm hóng hớt xem kịch vui, thậm chí còn ngồi xuống cạnh Reid, lôi hạt dưa ra cắn rôm rả.

Vốn dĩ cô định qua đây xem bên Công hội sắp xếp công việc đến đâu rồi, nhưng giờ thì... cứ ăn dưa hóng biến cái đã.

Thế là, cái góc vốn đã tụ tập đầy rẫy những kẻ thích hóng hớt của Công hội giờ lại kết nạp thêm một ‘thần hóng’ nữa.

Một nữ mạo hiểm giả trong đám đông chậm rãi lên tiếng.

“Nhưng mà xây dựng niềm vui trên nỗi đau của người khác thế này, liệu có ổn không nhỉ?”

“Ừm... đúng là không ổn thật,”

Letia gật gù đồng tình.

“Nhưng nếu dùng nỗi đau của một người để đổi lấy niềm vui cho tất cả mọi người... thì đúng là một chuyện tốt đẹp biết bao.”

Nghe xong lời của Letia, cả Công hội Mạo hiểm giả ngập tràn trong bầu không khí vui tươi hạnh phúc.

Mọi người đều có chung một suy nghĩ, vừa vỗ vai Toss an ủi “người anh em phải kiên cường lên”, vừa không giấu nổi nụ cười toe toét trên môi.

Tuy nhiên, sự ồn ào ở đây cuối cùng cũng khiến vị Hội trưởng Công hội nóng mắt. Lão ta đập bàn cái rầm, chỉ tay về phía đám đông phía sau mà quát lớn.

“Đại địch đang ở ngay trước mắt! Sao các người dám ở đây cười đùa hố hố hả!?”

Bầu không khí vui vẻ lập tức tan biến sạch sành sanh sau tiếng gầm của lão Hội trưởng. Những mạo hiểm giả đang hóng hớt đồng loạt quay sang nhìn gã đàn ông mặt bóng dầu kia với ánh mắt đầy bất mãn.

Nếu không phải tại lão cứ đứng đó lải nhải mấy cái đạo lý vinh quang với chả huy hiệu sáo rỗng, thì mọi người cũng chẳng rảnh rỗi đến mức phải đi nghe chuyện bát quái của Toss để giết thời gian.

Dù rằng không rảnh thì họ vẫn thích nghe, nhưng suy cho cùng, chẳng phải là do lão Hội trưởng này phớt lờ ý kiến của tất cả mọi người, cưỡng ép mở cuộc họp, rồi lại tự biên tự diễn tâng bốc cái sự ‘vất vả’ của đám quý tộc đó sao?

Letia vừa mới tới, dưa còn chưa kịp cắn mấy miếng đã nghe thấy tiếng gầm đó, liền đưa mắt nhìn qua.

Sau khi quan sát vị Hội trưởng này, cô quay sang hỏi Reid.

“Đây là thứ tử của nhà Nicholas à?”

“Ừ.”

Reid đáp gọn lỏn, ánh mắt lướt qua khuôn mặt béo múp đang vặn vẹo vì giận dữ của lão Hội trưởng, sâu trong đáy mắt chỉ có một sự thờ ơ lạnh lẽo.

Nói thật, vị quý tộc này... chỉ cần lão ngồi yên một chỗ không gây thêm rắc rối thôi... là đã phải cảm tạ trời đất, thắp nhang bái lạy rồi.

Suy nghĩ của Letia hoàn toàn trùng khớp với Reid, nhưng tư duy của cô lại xoay chuyển nhanh hơn, nghĩ đến một tầng sâu hơn.

Phải biết một điều rằng, thực lực quân sự của thị trấn Dạ Minh thực ra khá là đáng gờm.

Các thành viên nòng cốt của kỵ sĩ đoàn và lính canh ở đây đa phần đều là cựu mạo hiểm giả từng bò ra từ đống xác chết, kinh nghiệm thực chiến đầy mình, cực kỳ thiện chiến.

Nếu không thì làm sao có thể trấn áp được cái thị trấn Dạ Minh rồng rắn hỗn loạn, tập trung toàn những tay mạo hiểm giả đầu gấu này?

Thế nhưng...

Dựa theo bức tranh kinh hoàng như một lời tiên tri bị cưỡng ép cấy vào đầu mình, cả thị trấn Dạ Minh sẽ chìm trong biển lửa, trở thành một đống đổ nát địa ngục... Cái kết cục này... dường như có chút quá thê thảm?

Kể cả khi có đợt sóng ma thú quy mô lớn tấn công thành, cộng thêm người đàn bà điên cuồng cười trong lửa đó, thì với lực lượng phòng thủ và tố chất chiến đấu hiện tại của thị trấn... cũng không đến mức yếu ớt như vậy, để đến nỗi thành mất người tan, tất cả thành tro bụi chứ?

Liệu có phải vì kỵ sĩ đoàn và lính canh đã không dốc toàn lực, hoặc là bị điều động đi nơi khác rồi không?

Nghĩ đến đây, Letia liền hỏi Reid.

“Về vụ ma vật xuất hiện trong rừng ấy, nãy giờ lão ta có nói được cái gì hữu ích không?”

Tuy nhiên, đối mặt với câu hỏi của Letia, Reid chỉ thờ ơ lắc đầu.

“Không, lão ta chủ yếu toàn lải nhải mấy cái thứ rác rưởi như tinh thần tập thể với lại vinh quang quý tộc thôi.”

“Haiz... đúng là quý tộc mà.”

Letia cũng chỉ biết thở dài bất lực.

Tại sao cô lại không có quá nhiều ác cảm với Liz?

Không đơn giản chỉ vì là đồng đội, mà thuần túy là do sự so kè độ nát giữa đám quý tộc, khiến cho ngay cả cái tính cách kiêu ngạo, điêu ngoa như Liz trông vẫn còn có nét đáng yêu chán.

Với lại, lột bỏ cái lớp vỏ tự cao đó ra, chẳng phải bản chất cô nàng cũng chỉ là một đứa trẻ đáng thương hay lén lút cắn khăn tay khóc thầm sao?

Giống như lúc này đây...

Letia đưa mắt nhìn Liz ở cách đó không xa. Đối phương dĩ nhiên đã sớm chú ý đến sự náo loạn ở đây, chỉ là không dám nhìn thẳng qua thôi. Và khi thấy mình xuất hiện, trông cô nàng có vẻ hơi ‘ghen tị’, ánh mắt cứ thỉnh thoảng lại liếc trộm về phía mình và Reid.

Nhưng hiện tại cô nàng cũng chỉ dám đứng nhìn từ xa, hoàn toàn không dám sán lại gần, chắc là sợ lại bị Reid đối xử lạnh lùng như trước.

“Sao thế?”

“Không có gì,” Letia thu lại những dòng suy nghĩ lộn xộn trong đầu: “Chỉ là chợt nhớ đến mấy tên quý tộc mà tôi từng ‘tiễn lên đường’ lúc làm việc thôi. Bọn họ hầu như đều có chung một bộ mặt, chung một kiểu hám lợi như nhau.”

“Suýt nữa thì quên cô là người của Tòa thẩm phán Bạch Giáo đấy... Nhưng mà người của Tòa thẩm phán tôi cũng không phải chưa từng gặp qua, bọn họ ai nấy đều như mấy con robot không cảm xúc, trái lại là bà... trông cứ như chưa được khai hóa trí tuệ ấy.”

“Lại định kháy tôi là khỉ chứ gì? Đồ trai tân nhà anh.”

Letia giơ ngón tay thối về phía Reid.

“Anh cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa đâu, lo mà tìm đối tượng đi. Cứ đà này thêm vài năm nữa, anh sẽ tiến hóa từ Pháp sư thành Đại ma đạo sư còn zin luôn đấy.”

“Dẹp đi, cô cũng khác gì con mắm còn zin đâu?” Reid giơ ngón tay đáp trả, không chút yếu thế nói tiếp: “Vả lại anh em xương máu với nhau cả, quy tắc ‘đứa nào mất zin trước là chó’ cô không hiểu à?”

Nói xong, Reid nhìn vị Hội trưởng vẫn đang thao thao bất tuyệt lải nhải mấy lời vô nghĩa, chán nản bảo.

“Thề luôn, bữa sáng tôi còn chưa ăn xong, nghe lão bốc phét nãy giờ thấy đói bụng vãi.”

“Tôi bây giờ...” Letia im lặng một lát, dùng tông giọng vô cùng nghiêm túc nhưng lại như đang nén cười, đáp: “Không ‘ra’ được.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!